Biệt Lai Hữu Dạng

Chương 89: 89: Nổi Bật






Mộc Chẩm Khê nghe thấy nàng nói, vẻ mặt dịu dàng, giơ tay véo véo chóp mũi Tiếu Cẩn.

Tiếu Cẩn cười hai tiếng, chủ đề rèn luyện thân thể này bị bỏ qua.

Tiếu Cẩn rất tự hạn chế trong những việc khác, chỉ là nàng không thích vận động.

Trước đây, có thể trốn tiết học thể dục thì nàng trốn, nhảy cóc đến nỗi chân run lên khi lên xuống cầu thang.

Tuy nhiên, phải giữ hình tượng nên nàng không thể hiện bất cứ điều gì.

Chạy 800 mét thậm chí còn tệ hơn, giống như muốn mạng già.

Mộc Chẩm Khê căn bản không ôm hi vọng rằng Tiếu Cẩn có thể tập luyện ra cơ bụng, chỉ đùa nàng một chút.

Nếu nàng quyết định cũng tốt, sau này cô sẽ đưa Tiếu Cẩn đi dạo vào Chủ nhật hàng tuần, rèn luyện thân thể, để nàng không phải buồn chán ở nhà.

Nghĩ đến việc đã lâu không đến hiệu sách, lần trước Tiêu Chương còn hỏi cô có phải quá bận nên không có thời gian đến hay không.

Mộc Chẩm Khê không có mặt mũi nói với người ta là cô đang bận yêu đương.

"Ánh mắt của chị chuyển đi đâu vậy? Có phải đang nghĩ đến người phụ nữ khác không?"
Giọng nói của Tiếu Cẩn đột nhiên vang lên bên tai, một tia ngạc nhiên hiện lên trong mắt Mộc Chẩm Khê.

Bất quá mình vừa mới thất thần một chút, Tiếu Cẩn cũng có thể phát hiện ra?
Tiếu Cẩn dùng đũa gõ vào mép đĩa: "Thành thật khai báo.

Thẳng thắn sẽ xử lý nghiêm, phản kháng sẽ xử lý nghiêm hơn."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Cô nói ra những điều cô vừa suy nghĩ.

Tiếu Cẩn híp mắt: "Tiêu Chương?" Nàng nhớ tới một đoạn ký ức về người này trong đầu, thờ ơ nói: "Chính là người bạn mà hồi trước chị cố tình dùng để chọc tức em.

Khi đó, Mộc Chẩm Khê tìm mọi cách để khiến Tiếu Cẩn từ bỏ mình, thậm chí còn cố tình tỏ ra thân mật với Tiêu Chương, suýt chút nữa làm cho Tiếu Cẩn khóc hết nước mắt.

"Đừng nhắc đến chuyện quá khứ." Mộc Chẩm Khê ngượng ngùng.

Tiếu Cẩn cười lạnh.

"Đời người nhiều mưa gió..." Mộc Chẩm Khê đột nhiên cất lên tiếng hát đầy say mê.

Tiếu Cẩn: "..." Biểu cảm đặc sắc.

Hai giây sau, nàng không nhịn được cười, nói nhỏ: "Thật đáng ghét."
"Nếu em thích, không nề hà chi." Mộc Chẩm Khê cũng cười, giải thích: "Chị và chị ấy chỉ là bạn bè bình thường."
Tiếu Cẩn nói: "Em biết."
Mộc Chẩm Khê không biết nói tiếp thế nào, nói: "Ừm."
Tiếu Cẩn liếc cô một cái rồi nói: "Nếu không phải là bạn bè bình thường, sao chị có thể còn sống được?"
Mộc Chẩm Khê rùng mình sợ hãi.

Hai người nhìn nhau chăm chú, cười thành tiếng.

Tiếu Cẩn nhìn cô, đột nhiên nói: "Chị thật đáng yêu."
Mộc Chẩm Khê chớp mắt mấy cái, nói: "Em là người đáng yêu nhất."
Tiếu Cẩn "ai" một tiếng, cánh tay không chịu nổi mà run rẩy: "Quá buồn nôn, nghỉ ngơi một chút đi."
Mộc Chẩm Khê lại cười một trận.

Bữa ăn sáng đầy ắp tiếng cười.

Tiết đầu tiên buổi sáng không có lớp, Mộc Chẩm Khê đi ra ngoài sớm hơn Tiếu Cẩn một chút, Tiếu Cẩn đứng ở cửa trước chỉnh sửa quần áo cho cô.

Dấu hôn trên cổ cô mờ đi một chút, nhưng nó vẫn còn nổi bật trên làn da trắng nõn của cô.

Tiếu Cẩn đưa ngón tay thon dài vuốt ve nơi đó, cảm nhận được gân mạch của Mộc Chẩm Khê đang nhảy lên dưới đầu ngón tay mình.

Nàng ngước mắt lên hỏi: "Nhìn thấy chị như vậy, những người trong công ty chị có nói gì không?"
Trong lời nói của nàng ẩn chứa sự kỳ vọng và hứng khởi, cảm giác nóng lòng muốn thông báo quyền sở hữu của mình đối với Mộc Chẩm Khê cho toàn thế giới.

Ngày hôm trước, Mộc Chẩm Khê bồn chồn không tập trung, thậm chí sắc mặt của cô còn tệ đến mức không ai trong văn phòng dám trêu chọc cô.

Mộc Chẩm Khê đoán được nàng muốn nghe phản hồi nên nói: "Hình như đã nói rồi, nhưng chị không để ý tới.

Em hôn thêm hai cái mới đi, hôm nay chị sẽ nghe kỹ hơn?"
Tiếu Cẩn vừa nói "xin lỗi rất nhiều", vừa dứt khoát trồng thêm hai quả mới.

Mộc Chẩm Khê cố ý đi vào phòng tắm, soi gương, rất dễ thấy.

Tiếu Cẩn dựa vào cửa, hỏi ra nghi hoặc đã đọng lại trong lòng nàng từ rất lâu: "Chị mang dấu hôn như vậy đi làm, không cảm thấy xấu hổ sao?"
Mộc Chẩm Khê nhìn nàng với ánh mắt "cuối cùng thì em cũng ngộ ra", cười nói: "Em cảm thấy thế nào?"
Tiếu Cẩn nhíu nhíu mày, nói: "Em cảm thấy là có nhỉ?"
Dù Tiếu Cẩn da mặt dày hơn cô rất nhiều, nhưng đi làm với cái cổ mang dấu hôn sặc sỡ, nàng sẽ cảm thấy đỏ mặt.

Mộc Chẩm Khê nói: "Vô nghĩa, đương nhiên là có rồi."
Tiếu Cẩn nói: "Vậy chị còn..."
Mộc Chẩm Khê nói: "Em bắt chị phải đi như vậy."
Tiếu Cẩn chợt đuối lý: "Sao chị không quấn khăn lụa?"
Mộc Chẩm Khê đứng trước gương chỉnh lại cổ áo, cười nói: "Không cần.


Chị đi rêu rao hai ngày, tránh việc mấy cô gái trong công ty nghĩ rằng chị độc thân, có ý đồ xấu với chị."
Tiếu Cẩn biến sắc, khoanh tay trở lại phòng khách, trước khi rời đi còn để lại một câu lạnh băng: "Còn không đi làm sẽ bị trễ giờ."
Mộc Chẩm Khê quay đầu lại không thấy ai, trong lòng tự nhủ xong đời, lại vô tình thú nhận việc mình có số đào hoa.

"Thật ra khoảng thời gian này đã tốt hơn rất nhiều, lúc trước tin tức hẹn hò của chị đã lan truyền ra khắp công ty.

Cái gì mà tuần trăng mặt, kế hoạch kết hôn sinh con, thái quá hơn cũng có, không ai không biết rằng chị là hoa đã có chủ."
Tiếu Cẩn khoanh tay, quay đầu lại: "Hừ."
Mộc Chẩm Khê giơ cổ tay lên nhìn thời gian, buồn cười nói: "Đã muộn rồi, chị đến công ty rồi nói chuyện với em sau.

Mau đến đây."
Tiếu Cẩn ngạo kiều đi tới, đứng ở cửa hôn cô.

"Phải nhớ tới em." Tiếu Cẩn nói.

"Ngoài nhớ em ra, chỉ dành thời gian cho công việc." Mộc Chẩm Khê nói.

Tiếu Cẩn vẫn đưa cô đến cửa thang máy như thường lệ, không nhịn được lại hôn nhau trong lúc chờ thang máy, Lần này không phải ngẫu nhiên, khi hôn đến mức nhập tâm, tiếng mở cửa phòng truyền đến từ bên cạnh.

Người hàng xóm một tay xách túi rác đi ra ngoài, đưa mắt nhìn tránh đi chỗ khác một cách lúng túng.

Mộc Chẩm Khê cũng không dám đối diện với ánh mắt của đối phương, cô cúi đầu nhìn Tiếu Cẩn, thấy tai của Tiếu Cẩn đỏ bừng lên, vùi mặt vào ngực cô.

Mộc Chẩm Khê: "..."
Cô muốn cười một chút.

Cô cho rằng dù núi Thái Sơn có sụp xuống, nét mặt của Tiếu Cẩn cũng sẽ không thay đổi, nhưng hóa ra nàng cũng sẽ đỏ mặt bởi vì đột nhiên bị chen ngang.

Sao lần trước hôn nhau ở ngoài đường, nàng lại tự nhiên như vậy? Mộc Chẩm Khê im lặng trầm tư.

Thang máy đến.

Tiếu Cẩn lê dép về nhà, Mộc Chẩm Khê và người hàng xóm kia bước vào thang máy, cửa thang máy đóng lại trước mặt Mộc Chẩm Khê, bầu không khí trong thang máy khá lạ.

Người hàng xóm này là một cô gái còn rất trẻ, chắc chưa đến hai mươi tuổi, Mộc Chẩm Khê thỉnh thoảng nhìn thấy gia đình đó mở rộng cửa nói chuyện, cô gái này là con gái của chủ hộ.

Thang máy đi xuống một mạch từ tầng 33.

Cô gái kia nhìn xuống mặt đất, ngượng ngùng xoắn xuýt, nhỏ giọng hỏi: "Vừa rồi là bạn gái của chị sao?"
Không ngờ rằng cô ấy sẽ chủ động mở miệng đặt câu hỏi, Mộc Chẩm Khê hơi sửng sốt, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy."
Cô gái nói: "Cả hai chị đều rất xinh đẹp".

Mộc Chẩm Khê rất khó hiểu, nói một cách lạnh nhạt: "Cảm ơn."
Cô gái có lẽ bị sự lạnh lùng của cô hù dọa, nên không nói thêm gì nữa.

Thật ra không phải là Mộc Chẩm Khê lạnh lùng, mà là vừa xảy ra chuyện như thế, trong lòng cô chỉ có sự xấu hổ vô tận, làm sao tươi cười như bình thường được.

Đinh ——
Đến tầng 1.

Cô gái vội buông một câu: "Chúc hai chị hạnh phúc." Sau đó bước nhanh ra ngoài trước.

Mộc Chẩm Khê nhìn theo bóng lưng cô đang chạy lon ton của cô ấy, nở một nụ cười.

Cô không quan tâm đến ánh mắt của người khác, nhưng cảm giác nhận được thiện ý này còn tuyệt vời hơn so với cô tưởng tượng.

Đến công ty, cách giờ làm việc năm phút, Mộc Chẩm Khê vừa bật máy tính, vừa đánh chữ trò chuyện với Tiếu Cẩn.

Một ly cà phê được đặt trên bàn như thường lệ, em gái Corgi nheo mắt nhìn sắc mặt của cô, sau khi đoán rằng tâm trạng của cô không tệ, mới mở miệng nói: "Lão đại, sao hôm qua chị không đi làm?"
Ánh mắt của cô ấy đảo khắp nơi, rơi vào "dấu ấn tình yêu" màu đỏ tươi ở giữa trước cổ của Mộc Chẩm Khê, trong lòng cô ấy nổi lên một ý nghĩ xấu xa, chẳng lẽ là đắm chìm trong chuyện giường chiếu, không xuống giường nổi?
"Hửm?" Mộc Chẩm Khê đang nói chuyện với Tiếu Cẩn về chuyện cô gái trong thang máy, nên nhất thời không để ý đến những gì em gái Corgi hỏi.

"Không có gì." Em gái Corgi đổi chủ đề, xoay tay lại chỉ vào cổ mình, cười mập mờ: "Chị cái này...!he he he..."
Mộc Chẩm Khê tự nhiên phóng khoáng nói: "Ừm, bạn gái hơi nhiệt tình hơn."
Cô thẳng thắn thừa nhận, phát cẩu lương, em gái Corgi độc thân như bị một tiễn xuyên tim, ôm ngực lùi về sau ba bước.

Đây chắc chắn không phải là Mộc Chẩm Khê mà cô ấy biết, trở nên cởi mở như vậy từ khi nào!
Em gái Corgi thất bại rút lui.

Mộc Chẩm Khê phản hồi theo thời gian thực cho Tiếu Cẩn: [Corgi vừa cười nhạo chị...!dâm đãng]
Tiếu Cẩn: [Ha ha ha]
Mộc Chẩm Khê: [Cũng không sao cả, trong văn phòng của chị có tương đối nhiều người nghiêm túc.

Hơn nữa, lần trước bọn họ đã nhìn thấy rồi, chắc là lần này sẽ không có phản ứng gì lớn]
Cô báo cáo nghiêm túc, nhưng trong lòng Tiếu Cẩn cảm thấy không được tự nhiên.

Nàng biết rõ công ty của Mộc Chẩm Khê có rất nhiều người, cô đi lại trong công ty, không biết có bao nhiêu người sẽ nhìn thấy.

Vốn dĩ không chú ý đến cô, cũng sẽ vì cái này mà chú ý đến cô, sau đó lại lan truyền một số tin đồn, tóm lại là không tốt.

Nàng thầm hạ quyết tâm, trò đùa này sẽ kết thúc tại đây, sau này nàng sẽ không cố ý để lại dấu vết gì nữa.

Chiều hôm ấy, Mộc Chẩm Khê được gọi đến văn phòng của Giám đốc mỹ thuật, Trương Hàn Hạ cũng nhìn thấy dấu vết bắt mắt trên cổ cô, bàn giao công việc xong cũng không nói gì, chỉ là sau đó gửi cho cô một bài báo "Nguy hiểm trong chuyện ân ái —— "Trồng dâu tây" có nguy cơ gây tử vong!"
Mộc Chẩm Khê: "..."
Cô chuyển tiếp bài báo này cho Tiếu Cẩn.


Tiếu Cẩn: [???]
Mộc Chẩm Khê: [Sếp của chị vừa gửi cho chị]
Tiếu Cẩn ấn vào, im lặng xem hết rồi nói: [Có phải chị ấy ghen tị vì chị có bạn gái, cho nên hôm qua mới mắng chị hay không]
Mắng cô?
Mộc Chẩm Khê phản ứng một lúc mới nhớ ra rằng đêm qua cô đã đổ hết tất cả lên đầu Trương Hàn Hạ về biểu hiện bất thường của mình.

Cô rụt cổ lại nhìn xung quanh để xác định rằng Trương Hàn Hạ không có ở đây.

Cô ngay thẳng trả lời bằng biểu tượng cảm xúc [Không được nói bậy.jpg], xem như xác nhận Tiếu Cẩn nói hươu nói vượn.

Trương Hàn Hạ đang ở trong văn phòng đột nhiên hắt hơi, nhăn nhăn mũi rồi tiếp tục làm việc.

Trong những ngày tiếp theo, hai người vẫn rất ngọt ngào.

Mặc dù không đề cập đến thời gian cụ thể đi gặp bà ngoại, nhưng hai người đều kiểm tra ngày thường xuyên hơn mỗi buổi tối trước khi đi ngủ và buổi sáng sau khi thức dậy.

Một sự nôn nóng nhàn nhạt đọng lại trong mối quan hệ hàng ngày của hai người.

Tối thứ bảy, Mộc Chẩm Khê tan làm lúc 8 giờ, tận hưởng dịch vụ VIP ngay khi bước vào nhà.

Biểu hiện của Tiếu Cẩn rất ân cần, đầu tiên là bóp vai, tiếp theo là đấm chân, sau đó là mở nước vào bồn tắm.

Mộc Chẩm Khê thụ sủng nhược kinh, ăn quả nhỏ mà Tiếu Cẩn đút cho: "Em bị sao vậy?"
Tiếu Cẩn chớp chớp mắt, cười nói: "Không có gì." Chỉ là hưng phấn: "Ngày mai sẽ đi gặp bà ngoại."
"Ừm." Mộc Chẩm Khê lại cắn một quả nho, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Rõ ràng đến gặp bà ngoại là một vấn đề rất nghiêm túc, nhưng một khi có liên quan đến danh phận, thì có vẻ như...!
Mộc Chẩm Khê đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi vào phòng làm việc, Tiếu Cẩn đi theo sau như một con sâu.

Mộc Chẩm Khê cầm khung ảnh bên cạnh máy tính trên tay, Tiếu Cẩn đứng bên cạnh cùng xem với cô, tâm tư nhộn nhạo từ từ bình tĩnh trở lại.

"Bức ảnh này được chụp vào kỳ nghỉ hè năm lớp 10."
"Ừm."
Đây là bức ảnh duy nhất của Mộc Chẩm Khê với hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời cô.

Mộc Chẩm Khê vuốt ve viền khung ảnh, trong mắt hiện lên một tia hoài niệm, phảng phất đau xót: "Đáng tiếc một nửa bên kia của em đã bị chị xé bỏ, bây giờ cũng không có phim ảnh."
Tiếu Cẩn cắn cắn môi, nói: "Em vẫn còn ảnh chụp thời cấp ba, hay là photoshop ghép em vào đó?"
Mộc Chẩm Khê: "..."
Tiếu Cẩn chán nản nói: "Vậy thì không còn cách nào khác." Máy ảnh kia của nàng không tìm ra được.

Mộc Chẩm Khê thở dài, nói: "Đều tại chị."
Tiếu Cẩn trừng mắt nhìn cô đầy đe dọa: "Chị nói nữa xem."
Mộc Chẩm Khê nghe lời ngậm miệng.

Tiếu Cẩn đột nhiên nói: "Em muốn đi du lịch."
Mộc Chẩm Khê mờ mịt: "Hả?" Tại sao Tiếu Cẩn lại đổi chủ đề chóng mặt như vậy.

Tiếu Cẩn nói rõ ràng hơn: "Chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy rồi mà không có chụp ảnh chung."
"Không phải trước kia..." Mộc Chẩm Khê nhớ rằng thời cấp ba, Tiếu Cẩn dùng điện thoại chụp rất nhiều ảnh chung.

Những bức ảnh rõ ràng hay mờ ảo đều được lưu lại, ngay cả trong kỳ nghỉ hè, nàng đã chụp hết sạch toàn bộ cuộn phim máy ảnh.

Tiếu Cẩn không vui nhấn mạnh: "Trước kia là trước kia!"
Mộc Chẩm Khê há miệng, từ bỏ việc giải thích dài dòng, ngắt lời nói: "Du lịch, chụp ảnh, em muốn chụp cái gì thì chụp cái đó.

Chị xin nghỉ phép, khi nào chúng ta đi?"
Vẻ mặt của Tiếu Cẩn khá hơn.

Hai người ở trong phòng làm việc, thảo luận về kế hoạch sơ bộ cho chuyến du lịch.

Tiếu Cẩn nhíu mày nói: "Em có quên chuyện gì không nhỉ?"
"Chuyện gì vậy?"
"Bồn tắm!" Tiếu Cẩn hô lên, xông ra ngoài.

Đợi hai người vào phòng tắm, nước trong bồn tắm đã tràn ra ngoài, đầy cả nước.

Tiếu Cẩn đang định xông vào, Mộc Chẩm Khê đã ngăn nàng lại, cởi giày, đi chân trần vào: "Để chị đi, em ra ban công lấy cây lau nhà tới đây."
Tiếu Cẩn cong người cầm cây lau nhà tới, đưa cho Mộc Chẩm Khê đang xắn ống quần lên —— Mộc Chẩm Khê vừa vào cửa đã bị Tiếu Cẩn quấn lấy, còn chưa kịp thay quần dài.

Cô chỉ yêu cầu nàng làm điều này, vì vậy nàng đứng một bên nhìn Mộc Chẩm Khê tắt nước, xả nước, lau sàn một cách nhanh chóng.

Mộc Chẩm Khê dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ, đứng thẳng người, mỉm cười nhìn về phía cửa.

Tiếu Cẩn rũ mắt xuống, rầu rĩ không vui.

Mộc Chẩm Khê rửa tay, dùng mu bàn tay cọ cọ vào mặt người phụ nữ: "Có chuyện gì vậy?"
Tiếu Cẩn chán nản không vui nói: "Em muốn làm điều gì đó cho chị, nhưng lại thành ra thế này."
"A." Mộc Chẩm Khê sờ sờ cằm, "Đúng vậy, em không nói chị còn cho rằng em cố ý để chị về nhà tiếp tục rèn luyện thân thể, nói như vậy em thật sự không cố ý sao?"
Tiếu Cẩn giận dữ liếc nhìn cô.

Không an ủi nàng thì thôi, còn bỏ đá xuống giếng.


"Vì vậy, em phải bồi thường cho chị." Mộc Chẩm Khê cười tủm tỉm.

"Bồi thường như thế nào?"
"Cùng tắm với chị."
"Tưởng bở!" Tiếu Cẩn xù lông nói.

Bồn tắm ở nhà căn bản không đủ cho hai người nằm, hơn nữa nàng còn chưa có danh phận!
Tiếu Cẩn không nhận ra rằng sự chán nản của nàng đã bị Mộc Chẩm Khê đổi hướng hoàn toàn.

Mộc Chẩm Khê ôm áo ngủ đi vào, trước khi vào cửa còn nhe răng với nàng, cười đắc ý.

Nàng lại ở bên ngoài xù lông một lúc, mới hiểu ra được, cuộn người trên ghế sô pha bật cười.

Mộc Chẩm Khê không quá quen với hoạt động "xa xỉ" tắm ngâm mình như vậy, nằm một chỗ không nhúc nhích thật nhàm chán, vì vậy cô chỉ tắm rửa như bình thường rồi đi ra, còn chưa đến 9 giờ.

Tiếu Cẩn lấy lại tinh thần từ trong cảm giác ngọt ngào, vừa lật hai trang sách trên tay, đã nhìn thấy Mộc Chẩm Khê lau tóc đi vào phòng ngủ tìm máy sấy tóc như thường lệ.

"Chị như vậy là xong rồi sao?" Tiếu Cẩn ngạc nhiên hỏi.

"Nếu không?" Mộc Chẩm Khê nhíu mày.

Tiếu Cẩn: "..." Nàng thầm quyết định lần sau nhất định phải chọn thời gian thích hợp để tắm với Mộc Chẩm Khê một lần, trước tiên phải đổi bồn tắm lớn.

Đôi mắt của nàng hơi nheo lại trong vô thức, tắm suối nước nóng cũng là một ý kiến ​​hay, làm quen sớm một chút, còn có thể làm cái gì kia ở trong nước.

Vừa nghĩ đến điều đó đã cảm thấy kích thích.

Mộc Chẩm Khê nhìn từ xa xa, đột nhiên chậc một tiếng, nói: "Sao em lại cười xấu xa thế?"
Tiếu Cẩn vội làm mặt nghiêm túc: "Em xấu xa khi nào?"
Mộc Chẩm Khê nhẹ nhàng nói: "Luôn luôn." Nói xong, thản nhiên trở về phòng.

Tiếu Cẩn ở phía sau lưng cô cười tươi, chỉ là đêm nay, sớm muộn gì nàng cũng sẽ lộ ra bản chất.

Nàng yêu thích chuyện này, nhiều nơi, nhiều phương pháp khác nhau, không có gì phải che giấu.

Mộc Chẩm Khê bước vào cửa, đặt tay đè vào trái tim của mình, thình thịch ——
Đập nhanh hơn bình thường vài nhịp.

Cô hơi khẩn trương, bỏ tay xuống, nhìn từ cổ tay đến ngón tay.

Cô sợ làm Tiếu Cẩn thất vọng.

Trong những năm gần đây, việc vẽ tranh dẫn đến bệnh nghề nghiệp, động một chút là đau tay, lúc nghiêm trọng còn đau đến mức không thể cử động được.

Khoảng thời gian này thì không sao, cố ý giữ gìn, ngộ nhỡ đến thời khắc mấu chốt lại như xe bị tuột xích thì phải làm sao?
Tiếu Cẩn sẽ giết chết cô nếu để cho nàng khó chịu.

Nếu thật sự không được, chỉ có thể dùng miệng thôi.

Tiếu Cẩn đang mơ về một ngày mai tốt đẹp, còn Mộc Chẩm Khê đang cầu nguyện cho mọi việc suôn sẻ, một lần "đồng sàng dị mộng" hiếm có.

Sáng chủ nhật, Tiếu Cẩn hiếm khi mở mắt ngay khi tiếng chuông báo thức đầu tiên reo lên, không chậm trễ chút nào, đứng dậy xuống giường kéo rèm cửa, làm một mạch.

Sau khi nhìn thấy bầu trời u ám bên ngoài, nàng giật mình.

Mộc Chẩm Khê cúi người gấp chăn, cũng nhìn thấy, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: "Trời mưa?"
Hôm qua vẫn là một ngày nắng đẹp.

Tiếu Cẩn mở cửa sổ ra, đưa tay ra ngoài, cảm nhận được độ ẩm trong lòng bàn tay, quay mặt lại gật đầu: "Mưa phùn."
Ở phía bắc thành phố, Nghĩa trang Thanh Sơn.

Mộc Chẩm Khê đỗ xe, lấy một chiếc ô từ ghế sau, mở ra che trên đầu Tiếu Cẩn, cùng nhau đi bộ theo từng bậc thang lên núi.

Không phải là những ngày tập trung tảo mộ như Thanh minh, trời lại đổ mưa, nhìn quanh trong nghĩa trang hình như chỉ có hai người bọn họ, đều mặc quần áo sẫm màu, tan vào trong màn mưa không ngớt.

Mưa càng lúc càng lớn, vang lên tiếng lốp bốp trên mặt ô, Mộc Chẩm Khê đổi tay cầm ô, ôm lấy eo của Tiếu Cẩn kéo về phía mình.

Tiếu Cẩn đột nhiên đưa tay lên, đẩy chiếc ô trên đỉnh đầu của mình.

Mộc Chẩm Khê suýt nữa không thể cầm chắc: "Hả?"
Tiếu Cẩn bĩu môi, ra hiệu cho cô nhìn sang trái, nói một cách không cảm xúc: "Vai của chị ướt hết rồi."
Mộc Chẩm Khê không để tâm, dửng dưng cười: "Không sao đâu." Chiếc ô lại hướng về phía Tiếu Cẩn lần nữa.

Tiếu Cẩn dừng lại, không bước đi, cũng không nói chuyện.

Mộc Chẩm Khê: "...!Một người ướt dù sao cũng tốt hơn hai người ướt." Lúc mới đến thì mưa không quá nặng hạt như vậy, Mộc Chẩm Khê chỉ mang theo một chiếc ô, bây giờ chắc chắn không thể che được cho hai người.

Tiếu Cẩn vẫn không di chuyển.

Mộc Chẩm Khê thỏa hiệp, sửa lại vòng tay qua vai Tiếu Cẩn, như vậy mưa rơi xuống có cô chắn mưa trước.

Cô phát hiện ra một chuyện kỳ lạ.

Sau khi tiến vào nghĩa trang, Tiếu Cẩn chưa hỏi ngôi mộ của bà ngoại ở đâu mà chỉ đi theo suốt chặng đường.

Điều này có thể giải thích được, người đều ở đây, có hỏi hay không cũng không khác gì.

Nhưng Mộc Chẩm Khê cũng nhận thấy rằng mặc dù Tiếu Cẩn nhìn xung quanh nhưng thời gian nàng dừng lại ở mỗi hướng là khác nhau.

Hướng mà nàng dừng lại lâu nhất là...!
Mộc Chẩm Khê nhìn về phía trước theo tầm mắt của nàng, cau mày một cách không thể nhận ra.

Rõ ràng là hướng ngôi mộ của bà ngoại!
Một suy nghĩ khó tin xuất hiện trong đầu Mộc Chẩm Khê.

Chẳng lẽ trước đây Tiếu Cẩn đã tới nơi này?
"Chúng ta còn chưa tới sao?" Giọng nói của Tiếu Cẩn truyền đến tai cô.

Mộc Chẩm Khê đè nghi vấn xuống, ngẩng đầu nhìn về phía tây bắc cách đó không xa, nói: "Sắp tới rồi."

Hôm nay đến đây để tỏ lòng tôn kính, tạm thời có vấn đề gì cũng không cần phải gấp gáp.

Giờ đây, Mộc Chẩm Khê không còn lo lắng về việc Tiếu Cẩn giấu giếm cô bất cứ điều gì, cho dù có, cô cũng sẽ không còn lo được lo mất như trước nữa.

"Em hơi mệt." Tiếu Cẩn bước lên một bậc thang, chống đầu gối.

"Chị cõng em nhé?" Mộc Chẩm Khê chân thành đề nghị.

Đường lên núi đều là bậc thang, hơn nữa bậc thang cũng không thấp, Mộc Chẩm Khê không có cảm giác gì, nhưng Tiếu Cẩn vừa đi hết một đoạn đường, bắp chân đã bắt đầu đau nhức.

Nàng cắn răng, tiếp tục đi lên, nói: "Đang ở trong nghĩa trang, giống dạng gì chứ."
Trước đây, khi đến đây, nàng đều không kiểm soát được tốc độ, nào giống như Mộc Chẩm Khê ỷ vào đôi chân dài và thể lực tốt, nhảy vèo vèo vèo lên trên, Tiếu Cẩn không thể theo kịp cô.

Nhìn thấy đích đến ở trước mắt, cõng không được, nghỉ ngơi cũng không được, Mộc Chẩm Khê dùng sức một chút, ôm nửa người Tiếu Cẩn đi lên, gánh nặng trên đùi Tiếu Cẩn nhẹ đi một chút.

"Chính là chỗ này." Mộc Chẩm Khê đưa ô cho Tiếu Cẩn, ra hiệu nàng đưa hoa cho cô.

Tiếu Cẩn đưa cho cô một bó, che ô trên đầu Mộc Chẩm Khê, đợi cô đặt xuống trước mộ rồi mới tới lượt nàng.

Hai người một trước một sau đứng trước mộ, ánh mắt yêu thương của bà lão từ trong di ảnh trên bia mộ, dịu dàng nhìn đứa trẻ trước mặt.

"Bà ngoại." Sau vài giây, Mộc Chẩm Khê nói, "Hôm nay cháu còn dẫn theo một người, nhất định bà không nghĩ ra đó là ai".

Mộc Chẩm Khê kéo tay Tiếu Cẩn, Tiếu Cẩn tiến lên một bước, trầm giọng nói: "Bà ngoại, cháu và Mộc Chẩm Khê cùng nhau tới gặp bà."
Những đóa hoa cúc trắng trước mộ bị mưa làm ướt đẫm, thấm vào cành lá.

Nếu trời không mưa, có lẽ Mộc Chẩm Khê sẽ nói chuyện với bà ngoại một lúc, cũng sẽ dành nhiều thời gian hơn cho Tiếu Cẩn, bà ngoại cũng muốn biết Tiếu Cẩn đã trải qua ngần ấy năm như thế nào.

Mưa phùn giăng đầy, Mộc Chẩm Khê hướng ngón tay xuống, xoay lòng bàn tay, đan vào mười ngón tay của Tiếu Cẩn.

"Bà ngoại, cháu có một chuyện quan trọng muốn nói với bà."
Lúc này, Tiếu Cẩn nghiêng đầu, cùng Mộc Chẩm Khê nhìn nhau, hai người cùng nhìn vào bức ảnh trên bia mộ.

Mộc Chẩm Khê mỉm cười, nói: "Chúng cháu lại ở bên nhau lần nữa."
Tiếu Cẩn nói: "Hi vọng bà ở trên trời sẽ phù hộ cho chúng cháu, sẽ không có chia ly."
Mộc Chẩm Khê dùng những đầu ngón tay không có móng bấm lên mu bàn tay của nàng.

Cái gì mà không có chia ly, không thể nói cái gì tốt đẹp hết.

Tiếu Cẩn mỉm cười.

Nàng cảm thấy bên tai có chút yên tĩnh khác thường, tiếng lốp bốp rơi trên ô biến mất.

Tiếu Cẩn bước ra từ dưới ô, ngẩng đầu lên cảm nhận rồi ngạc nhiên nói: "Tạnh mưa rồi!"
Phải không?
Trời xanh như gột rửa, không một gợn mây.

Bình thường cũng không thấy thời tiết Lâm Thành tốt như vậy.

Tiếu Cẩn cười nói: "Nhất định là bà ngoại hiển linh."
Mộc Chẩm Khê cũng duỗi người ra, cất ô đi, di chuyển vài bước, nói: "Vậy em có thể nói chuyện với bà ngoại một lát."
Tiếu Cẩn nói: "Được."
Sau đó, nàng tiến lại gần bia mộ, thì thà thì thầm, Mộc Chẩm Khê không nghe rõ, cũng không cố tình lắng nghe, nhưng nhìn vẻ mặt vui mừng của nàng, chắc là đang nói về điều gì đó thú vị.

Mộc Chẩm Khê bất giác cong cong mặt mày.

Cô hơi dang hai cánh tay ra, nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió tươi mát từ trong núi thổi tới, trong lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên có một người chen vào trong ngực, Mộc Chẩm Khê siết chặt cánh tay, không có mở mắt ra, lười biếng hỏi: "Nói xong rồi?"
"Ừm," Tiếu Cẩn nhẹ nhàng xoa xoa chiếc cổ trắng ngần trơn láng của cô, "Đến lượt chị."
Mộc Chẩm Khê ừ một tiếng, ngồi xổm trước bia mộ nói sơ qua chuyện gần đây, cuối cùng ngẩng đầu lên liếc nhìn Tiếu Cẩn ở cách đó vài bước, trầm giọng nói: "Bà ngoại, cháu vẫn còn chuyện muốn xin bà phù hộ, hôm nay đôi tay của cháu rất quan trọng đối với cháu, vì vậy..."
Trên đường xuống núi.

Tiếu Cẩn nhẹ nhõm hơn nhiều so với lên núi, đi được một bước còn nhảy hai bước.

Nàng bỗng nhiên nheo mắt, quay sang hỏi Mộc Chẩm Khê một cách sắc bén: "Lúc cuối cùng nói chuyện với bà ngoại, tại sao chị lại nhìn em?"
Mộc Chẩm Khê tin chắc rằng nàng sẽ không nghe thấy những gì cô nói, vì vậy, nói một cách bình tĩnh: "Bởi vì chị đang nói với bà ngoại về em."
Tiếu Cẩn hơi nhướng mày: "Nói em cái gì?"
Mộc Chẩm Khê nghiêng đầu, mỉm cười trả lời: "Nói em xinh đẹp, hào phóng, dễ thương, tốt bụng."
Tiếu Cẩn cau mày: "Những thứ này không phải bà ngoại đã biết từ lâu rồi sao? Trước đây, bà đều khen em ở trước mặt chị."
Mộc Chẩm Khê đình trệ.

Tiếu Cẩn: "Ha ha ha ha."
Mộc Chẩm Khê cũng cười theo, tiếng cười truyền ra xa.

Xe dừng ở chân núi, Mộc Chẩm Khê gấp chiếc ô ướt lại, đặt xuống mặt đất ở ghế sau.

Cô cúi người, đưa lưng về phía Tiếu Cẩn.

Ngay khi vừa đặt xuống, cô cảm thấy một lực mạnh từ phía sau đẩy tới, chạm vào lưng cô, Mộc Chẩm Khê không thể đứng vững nên trực tiếp quỳ nhào tới.

Mộc Chẩm Khê: "!!!"
Tiếu Cẩn bò vào theo, ép cô vào góc.

Mộc Chẩm Khê: "???"
Xe của Mộc Chẩm Khê là một chiếc xe sedan bình thường.

Cô thân cao chân dài, co lại trong chỗ ngồi rất khó khăn.

Điều khiến cô khiếp sợ hơn cả chính là hành động của Tiếu Cẩn ngay bây giờ.

Tiếu Cẩn đóng cửa sau, phịch một tiếng, trái tim của Mộc Chẩm Khê cũng lộp bộp theo.

"Em..." Cô nuốt khan, "Em muốn làm gì?"
"Bây giờ không phải là em muốn làm gì, mà là chị phải làm gì.

Em đã có danh phận rồi." Tiếu Cẩn cười tủm tỉm, nói.

.