Biệt Lai Hữu Dạng

Chương 95: 95: Muốn Sinh Con






Tiếu Cẩn không nhúc nhích, cũng không nói một lời.
Lư Hiểu Quân hoàn hồn trước, nhìn chồng với ánh mắt trách móc, tâm trạng phức tạp.

Ba Tiếu từ từ thả bàn tay to đang nắm lấy vai Tiếu Cẩn ra, ngượng ngùng bước ra từ phía sau nàng, nói xin lỗi một cách lạ lùng và vụng về: "Thật xin lỗi." Là ông ấy quên mất.
Những ngón tay buông thõng bên người của Tiếu Cẩn siết chặt lại, nàng chưa kịp nắm chặt tay thành nắm đấm, đã bị bàn tay ấm áp của nữ nhân giữ chặt, Mộc Chẩm Khê cong khóe môi cười với nàng.
Vì để không khí bớt căng thẳng, Lư Hiểu Quân mở miệng phá vỡ thế bế tắc trước: "Ăn no quá, xung quanh đây có chỗ nào có thể đi dạo được không?"
Mộc Chẩm Khê đúng lúc nhẹ giọng nói: "Cô thích nơi nhiều người hay ít người?"
Lư Hiểu Quân: "Ít người thôi." Còn có thể nắm bắt không gian nói chuyện một hồi.
Mộc Chẩm Khê đưa ba mẹ Tiếu đến một công viên gần đó, cây cối rậm rạp, những cành cây đung đưa trong gió, thời tiết nóng bức mùa hè vừa lúc giảm xuống.
Ba Tiếu vẫn tiếp tục duy trì hình tượng nghiêm túc của mình, Tiếu Cẩn không hứng thú lắm, chỉ có Lư Hiểu Quân và Mộc Chẩm Khê làm như không có việc gì, tiếp tục diễn cảnh hòa hợp trên bàn ăn.
Mộc Chẩm Khê nói đến đây cảm thấy kỳ quái, cô chủ động đưa ra một chủ đề, kéo Tiếu Cẩn vào: "Lần trước em nói trường học phải đánh giá chức danh công việc, em chuẩn bị như thế nào rồi?"
Lư Hiểu Quân lập tức nói: "Việc đánh giá chức danh công việc ở trong nước có phiền phức không?" Bà ấy từng làm công việc cơ bản, kể từ khi biết Tiếu Cẩn về nước làm giáo viên, bà ấy đã tìm hiểu rất nhiều thông tin.
Tiếu Cẩn bình tĩnh nói: "Còn tốt, chỉ cần viết luận văn thôi."
Lư Hiểu Quân nói: "Con còn muốn viết sách không?"
Tiếu Cẩn nói: "Ừm, có thể đồng sáng tác."
Hai mẹ con một người hỏi một người trả lời, mỗi câu Tiếu Cẩn trả lời đều không quá mười chữ.
Mộc Chẩm Khê: "..."
***
Sau khi đưa gia trưởng lên xe, nhìn hai người rời đi, Mộc Chẩm Khê và Tiếu Cẩn trở về nhà.
"Bình thường em và mẹ em cũng nói chuyện như vậy à?" Mộc Chẩm Khê rót một ly nước cho Tiếu Cẩn, đưa vào tay nàng.
"Bình thường em và mẹ không có nói chuyện, chỉ trò chuyện qua WeChat."
"Chị nói chuyện nghiêm túc với em." Mộc Chẩm Khê lộ ra vẻ không hài lòng.
"Em biết ý của ngươi," Tiếu Cẩn cười, rồi thở dài, "Nhưng đã lâu rồi, em không thay đổi được." Cũng lười đổi.
"Em không cảm thấy rất lạnh nhạt sao?" Mộc Chẩm Khê nói.
"Quen rồi." Tiếu Cẩn cười nhẹ.
"Vậy ba mẹ em nghĩ thế nào?"
"Bọn họ không nói sao em biết được?" Tiếu Cẩn thản nhiên nói, lười biếng dựa lưng vào ghế sô pha, cầm điều khiển mở TV lên, lật hai trang rồi chọn mở một bộ phim.
Mộc Chẩm Khê hít một hơi thật sâu, đứng trước mặt nàng.
"Chị cản trở em xem TV." Tiếu Cẩn đưa tay vỗ nhẹ vào chân cô.
"Em không vui?"
"Không có."
"Em chính là không vui." Mộc Chẩm Khê nói chắc nịch, hiếm khi mạnh mẽ một lần.
Tiếu Cẩn tạm dừng bộ phim.
Mộc Chẩm Khê đặt mông ngồi xuống đất trước mặt nàng.
Tiếu Cẩn: "..." Làm gì đây?
Mộc Chẩm Khê khẽ giật mình, đột nhiên lại đứng lên, "Chị vừa mới mất trí nhớ, em không phát hiện ra."
Tiếu Cẩn: "Ha ha ha." Cười ra tiếng.
Mộc Chẩm Khê nhìn thấy nàng cười, cũng cong đôi mắt theo, chuyện sau đó dễ nói hơn nhiều.
"Chị cảm thấy cách em và ba mẹ ở chung không đúng lắm." Cô nói.
Chưa ăn thịt heo cũng phải nhìn thấy heo chạy, có gia đình chỉn chu nào lại như vậy đâu.
Tiếu Cẩn hơi nhíu mày.
"Em không thích, mẹ em cũng không thích."
Tiếu Cẩn cười nói: "Cho nên?"
Nàng cho nên một cái, Mộc Chẩm Khê đã chết lặng.

Cô chỉ nghĩ nói đến bước này, bước tiếp theo không phải là Tiếu Cẩn nên nói sao?
Tiếu Cẩn sờ sờ đầu cô, ánh mắt lộ ra một chút thương tiếc: "Chị đừng lo lắng chuyện này."
Nàng đã được nuôi dưỡng như vậy nhiều năm, làm sao có thể thay đổi trong một sớm một chiều.

Khi còn bé, nàng đã từng thắc mắc tại sao lại như thế, tại sao nàng lại không giống với phần lớn những đứa trẻ khác.

Nàng từng có rất nhiều điều tại sao, nhưng bây giờ nàng không có nữa, càng không muốn thay đổi điều đó.
Nàng yêu ba mẹ, ba mẹ cũng yêu nàng, biết rõ lẫn nhau là đủ.
Thế giới rộng lớn như vậy, ai có thể nói rằng gia đình của nàng khác người? Luôn có những người giống như nàng, đều có khoảng thời gian vui vẻ.
"Chị không muốn lo lắng, chị chỉ muốn cho em vui vẻ hơn thôi." Mộc Chẩm Khê nói.
"Em rất vui." Tiếu Cẩn nắm hai má của cô.
Mộc Chẩm Khê còn muốn nói nữa, tay của Tiếu Cẩn dùng sức một chút, từ nắm biến thành nhéo: "Em muốn xem phim, đừng ồn ào."
Nhéo xong lại thổi thổi cho cô, tóm lại là không muốn tiếp tục nói về chủ đề này với Mộc Chẩm Khê.
***
Sau khi về nhà, mẹ Tiếu ngồi trên ghế sô pha không nhúc nhích.

Ba Tiếu đã thay bộ đồ vest, mặc quần áo ở nhà vào, dùng máy tính bảng đọc tin tức, lơ đãng xem, cười một tiếng rồi nói với Lư Hiểu Quân: "Con dâu của chúng ta thật tốt, Tiếu Cẩn rất có mắt nhìn, giống tôi."
Lư Hiểu Quân nói một cách hững hờ: "Ừ."
Ba Tiếu ngạc nhiên: "Bà không hài lòng sao? Bà đã nói chuyện với con bé lâu như vậy."
"Ừ." Ánh mắt của Lư Hiểu Quân mơ hồ, giọng nói cho có lệ.
Ba Tiếu cất cao giọng gọi bà ấy hoàn hồn: "Bà nghĩ gì thế?"
Lư Hiểu Quân chậm rãi nhìn về phía chồng: "Tôi cảm thấy..." Trầm ngâm một lúc lâu, "Thôi quên đi."
Chồng của bà ấy đã chìm đắm trong niềm vui không thể kiểm soát khi có con dâu tốt rồi, để ông ấy vui thêm một chút đi.
Lư Hiểu Quân lấy cớ buồn ngủ, quay trở lại phòng ngủ.
***
Tiếu Cẩn xem nửa bộ phim, rồi ngủ thiếp đi trên ghế sô pha.

Mộc Chẩm Khê nhấc đầu nàng từ trên chân mình xuống, đặt lên trên gối, đắp chăn cho nàng rồi rón rén bước ra cửa.
Cô đi siêu thị mua thức ăn, bình thường không có thời gian nấu nướng, chủ nhật hàng tuần có thể thư giãn một chút.

Lúc đầu muốn xem phim xong rồi gọi Tiếu Cẩn cùng đi, nhưng bây giờ nàng ngủ rồi, lại đánh thức chắc sẽ bị mắng, cô chỉ có thể đi một mình.
Mộc Chẩm Khê quen cửa quen nẻo mà đẩy xe, đi về phía khu bán rau quả và thịt, được nửa đường thì điện thoại đổ chuông.
Tiếu Cẩn gọi tới.
"Chị đi đâu vậy?" Có giọng mũi, có lẽ vừa ngủ dậy.
"Siêu thị."
"Sao chị không gọi em?"
"Em ngủ rồi."
"Ừm."
Mộc Chẩm Khê nghe thấy tiếng động sột sột soạt soạt ở đầu dây bên kia, hình như là trở mình, quả nhiên nghe thấy Tiếu Cẩn nói: "Em vừa ngủ dậy, không thấy chị ở nhà.

Bây giờ em đang nằm trên giường."
"Em không tìm chị trước mà lại nằm xuống giường sao?" Mộc Chẩm Khê cười nói.
"Buồn ngủ..." Tiếu Cẩn trả lời cô, mặt vùi vào trong gối, lẩm bẩm, lại làm nũng: "Vừa nãy khi đi, em còn suýt ngã nữa."
Nàng nín thở chờ, như đứa trẻ muốn chờ đợi bánh kẹo.
Lập tức nghe thấy giọng nói khẩn trương của Mộc Chẩm Khê: "Có đụng vào chỗ nào không?"
"Không có." Tiếu Cẩn hài lòng.

Nàng lừa gạt cô, lo sợ một chút là được rồi, nếu nhiều thêm nữa, nàng sẽ day dứt lương tâm.
"Đi chậm thôi, nhìn rõ rồi hãy đi.

Ngoan ngoãn ở nhà, chị sẽ về sớm thôi." Mộc Chẩm Khê nói chuyện rất nhẹ nhàng.

Có một người mẹ nắm tay con đi bên cạnh, nhìn cô một cái rồi lộ ra nụ cười ngầm hiểu, sờ sờ đầu con mình.
Mộc Chẩm Khê cũng mỉm cười với cô ấy.
Hai người nhìn nhau với ánh mắt tương đồng.
Đứa trẻ ngoan vô cùng, thấy mẹ dừng lại, hô lên với giọng trẻ con trong trẻo: "Chào dì."
Mộc Chẩm Khê muốn tan chảy trong lòng, ngồi xổm xuống, nói: "Chào bạn nhỏ."
Đứa trẻ nhìn cô, đột nhiên trốn sau lưng mẹ thò đầu ra, thẹn thùng đỏ mặt: "Dì ơi, dì thật là xinh đẹp."
Người mẹ này vẫn luôn cười.
Ngay sau khi người mẹ trẻ rời đi, Mộc Chẩm Khê cười nói với Tiếu Cẩn ở đầu dây bên kia: "Vừa rồi có người cho rằng chị đang nói chuyện với con."
Tiếu Cẩn hô lên lanh lảnh: "Mẹ."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Tiếu Cẩn: "Có kích thích không?"
Mộc Chẩm Khê: "..." Không có kích thích, nhưng mà thực sự kinh hãi.
Tiếu Cẩn: "Lần sau em sẽ gọi ở trên giường."
Mộc Chẩm Khê không nghĩ ngợi chút nào: "Không cần." Cô không có thói quen này.
Tiếu Cẩn nói: "Chị thay đổi suy nghĩ xem, em bị chị làm cho không chịu nổi, sướng muốn chết, khóc lóc gọi mẹ, như vậy có kích thích không?"
Mộc Chẩm Khê lại im lặng.
Cô chợt nhận ra như vậy có chút kích thích, vừa nghĩ đến đã cảm thấy nóng bừng cả người.
Tiếu Cẩn đã có câu trả lời, cười nói một cách hài lòng: "Vậy lần sau em cứ gọi như vậy."
Mộc Chẩm Khê lại im lặng một lúc, cách đám người vài bước, thì thào: "Sao bây giờ em lại trở nên thế này?"
"Em thế nào?" Tiếu Cẩn nín cười.
"Em không thấy ngượng ngùng sao?" Mộc Chẩm Khê nói một cách nghiêm túc.
"Không có, chị đã ngượng ngùng rồi, em lại ngượng ngùng nữa, hai chúng ta sống như thế nào? Chẳng lẽ cứ nhìn nhau như vậy sao? Thật nhàm chán." Tiếu Cẩn nói, "Chẳng lẽ chị không thích sao?"
"..."
"Biết rõ là chị thích, chỉ là rụt rè và sợ sệt.


Em hiểu được, cứ quen dần là được." Tiếu Cẩn rất tự đắc.
Điều mà Mộc Chẩm Khê đang suy nghĩ không phải điều này.

Lần nào Tiếu Cẩn cũng nói rất hay, nhưng khi thật sự làm thì lại bắt đầu nói năng lộn xộn, từng câu từng chữ trong miệng đều không phải là những lời mà nàng đã từng nói với Mộc Chẩm Khê.
"Hi vọng em có thể giữ lời." Mộc Chẩm Khê nói một câu đầy ẩn ý.
Tiếu Cẩn hơi không hiểu, lại có vẻ hơi hiểu, khá kỳ lạ...
"Em kiêng rượu bao lâu rồi?" Nàng vừa định hỏi rõ ràng, Mộc Chẩm Khê đã hỏi lại.
Tiếu Cẩn ném câu nói muốn hỏi cô ra sau đầu, nói: "Hơn nửa năm."
"Uống một chút có vấn đề gì không?"
"Không có." Chỉ cần không cố ý uống say.
"Chị mua một ít bia về nhà." Mộc Chẩm Khê đẩy xe, quét một đống bia lon từ trên kệ, thỉnh thoảng cần để trợ hứng.
Tiếu Cẩn nói chuyện với cô đến không còn buồn ngủ, ngồi dậy, Mộc Chẩm Khê thay tai nghe Bluetooth.
Về đến nhà mới tắt điện thoại, cuộc gọi kỷ lục trong 1 giờ 5 phút.
Mở cửa ra, Tiếu Cẩn đã đứng chờ ở cửa trước, đưa tay muốn cầm lấy túi nhựa lớn trong tay cô, Mộc Chẩm Khê nâng tay lên tránh đi, nói: "Nặng lắm, em không cầm được đâu, chị đặt ở cửa là được rồi."
Tiếu Cẩn không phục, khăng khăng muốn cầm lấy, xách một cái, bả vai cũng chùng xuống theo chiếc túi nhựa.

Hơi cố ý một chút, Mộc Chẩm Khê buông không tới nửa giây, nhanh chóng giúp nàng một tay, tức giận nói: "Chị đã nói nặng rồi mà, chờ chị một chút."
Tiếu Cẩn "vô cùng dũng mãnh" xách lên ngay lập tức, nhướng mày đắc ý nhìn cô.
Mộc Chẩm Khê phối hợp vỗ tay: "Oa, thật giỏi quá!"
Thực sự rất giống một người mẹ đang dỗ dành con trẻ.
Mộc Chẩm Khê phản ứng lại, cười thành tiếng.
Tiếu Cẩn quay đầu lại.
Mộc Chẩm Khê nói: "Không có gì, đặt bia vào trong tủ lạnh đi."
Tiếu Cẩn khịt mũi: "Cũng không phải em không biết." Sau đó mở cửa tủ lạnh, bỏ vào đó hai lon hai lon.

Mộc Chẩm Khê mua rất nhiều, uống bia ướp lạnh vào mùa hè rất thoải mái.
Mộc Chẩm Khê cười ở phía sau lưng nàng: "Bảo bảo thật thông minh."
"Chị bị cái gì kích thích hả? Bị bà mẹ trẻ kia kích thích nên muốn sinh con à?" Tiếu Cẩn hơi cau mày.
"Ồ." Mộc Chẩm Khê đáp lại một cách tùy hứng.
Tiếu Cẩn không đặt bia nữa, mà quay người lại, ánh mắt rơi vào trên mặt cô: "Thật sao?"
Mộc Chẩm Khê ngồi trên ghế sô pha, ôm một cái gối, đưa lên che mũi và miệng, như thể như vậy sẽ ngăn Tiếu Cẩn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Em thích trẻ con không?"
Đứa trẻ mà hôm nay cô nhìn thấy rất dễ thương, cũng được dạy bảo rất tốt.

Nếu là con của cô và Tiếu Cẩn, nhất định sẽ tốt hơn đứa trẻ này.
Tiếu Cẩn nhìn vào nét mặt của cô, biết rõ cô rất thích.

Dù sao lớp 11 đã có thể nghĩ đến việc nuôi con trong tương lai.
"Thích." Vì vậy, Tiếu Cẩn trả lời cô.
"Cái kia..." Mộc Chẩm Khê suýt nữa buột miệng "Chúng ta sinh một đứa đi." Nhất thời nhớ tới mình còn chưa ngỏ lời cầu hôn, vòng tay ôm chặt gối, "Vậy sau này chúng ta bàn bạc lại sau."
Có vẻ như việc cầu hôn này phải được đưa vào lịch trình càng sớm càng tốt.
Mặc dù vẻ nghi vấn của Tiếu Cẩn thay đổi liên tục, nhưng nàng cũng không quên nhắc nhở: "Em muốn trải qua thế giới hai người trong hai năm trước." Việc có con hay không có con đều ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống.
"Hai năm?" Phản ứng của Mộc Chẩm Khê rất kỳ lạ.
Tiếu Cẩn không khỏi nhíu mày: "Chị cảm thấy quá lâu sao?"
"Không phải." Mộc Chẩm Khê nhanh chóng phủ nhận.
Chỉ là cô vừa liên kết hai năm với việc cầu hôn, thế giới hai người nhất định sẽ bao gồm du lịch tuần trăng mật.

Cầu hôn, kết hôn, tuần trăng mật, hai năm, nhìn thì có vẻ rất dài, nhưng thực ra lại rất ngắn, Mộc Chẩm Khê cúi đầu bắt đầu suy nghĩ, thì thầm lẩm bẩm trong miệng.
Tiếu Cẩn: "..."
Mấy ngày nay thật kỳ lạ làm sao.
Hơi nước tràn ngập trong phòng tắm.
Hai bên xương bướm trên lưng Tiếu Cẩn bị cọ xát đỏ ửng, dán vào gạch men lạnh lẽo.

Sau lưng cực lạnh, trước người cực nóng, nàng tựa cằm vào vai Mộc Chẩm Khê, hô hấp lúc nhẹ lúc nặng, cả người mơ màng, nước chảy bèo trôi.
Ngọn lửa hoang vu hừng hực trên làn da, dần dần cháy lan ra đồng cỏ.
Vào thời khắc cuối cùng, Tiếu Cẩn dường như đột ngột tỉnh táo, giằng co mãnh liệt, muốn trốn thoát.

Mộc Chẩm Khê quấn chặt lấy nàng, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, giam cầm vào trong ngực trốn không thoát, nhẹ giọng dỗ dành nàng: "Chờ một chút, chờ một chút..."

Tiếu Cẩn nức nở.
Mộc Chẩm Khê nhớ tới lời nói của nàng vào ban ngày, cố ý cắn vào lỗ tai của nàng, nói: "Gọi mẹ đi."
Tiếu Cẩn vừa khóc vừa nói: "Chị cút đi."
Mộc Chẩm Khê run vai, cười chịu không nổi.
"Thực sự muốn chị cút đi sao?" Cô chậm rãi rời đi.
"Chị dám!" Tiếu Cẩn lập tức nắm lấy cổ tay của cô, cọ cọ khuôn mặt nóng rực vào cổ cô, khó nhọc thở dốc nói: "Nhanh lên, nhanh lên..."
Đừng dừng lại.
Ý thức suy sụp từng chút từng chút một, bị kéo xuống vực sâu của sự chìm đắm.
Còn chưa lên tới giường, Tiếu Cẩn đã ngủ thiếp đi, giấc ngủ này rất sâu.

Mộc Chẩm Khê hiểu rõ thể lực của nàng.

Làm một lần còn có sức, hai lần nhất định ngủ mất, sét đánh không tỉnh.
Mộc Chẩm Khê ngồi xổm ở mép giường, đo kích thước ngón tay áp út của Tiếu Cẩn rồi âm thầm ghi chú.
***
"Cậu có rảnh không?" Thứ hai, Mộc Chẩm Khê gọi điện thoại cho Ân Tiếu Lê.
"Ngài nói gì thế này, ngài đã rảnh rồi, ta có thể không rảnh sao?" Ân Tiếu Lê bóp bóp cổ họng, học nói giống thái giám.
"Nói tiếng người đi!" Mộc Chẩm Khê bất mãn hét lên.

Gần đây, Ân Tiếu Lê ý xuân đến mức điên cuồng, lười biếng, cả ngày nói chuyện với cô rất kỳ lạ.
"Có." Ân Tiếu Lê nói một cách sợ hãi.
"Ra ngoài với tớ một chuyến đi?"
"Làm gì đấy?"
"Mua nhẫn kim cương."
"Mẹ kiếp." Sau đó, chính là một tiếng động lớn, Ân Tiếu Lê ngã xuống đất.
"Tốc độ của cậu có nhanh quá không?"
"Không nhanh, có rất nhiều thứ." Mộc Chẩm Khê nói.

Cũng không thể mua một chiếc nhẫn kim cương là có thể cầu hôn ngay được, phải tìm thời cơ thích hợp.

Công việc của cô bận rộn quá, thậm chí còn phải xin nghỉ phép để đi mua nhẫn kim cương, nếu không sẽ bị Tiếu Cẩn phát hiện.

Gần đây cô xin nghỉ phép, Trương Hàn Hạ không nói gì, chỉ dặn dò cô phải hoàn thành công việc, Mộc Chẩm Khê đã rất xấu hổ.
Nhiều khi cô nghĩ tại sao mình lại tìm được một công việc như vậy, tiền lương cao.

Nghĩ đến việc bánh mì và tình yêu đều có được, cũng phải trả giá chút gì đó.
"Ngày nào?" Ân Tiếu Lê không nói nhảm với cô.
"Xem ngày nào cậu rảnh?"
"Bất cứ lúc nào."
"Vậy thì hôm nay đi." Mộc Chẩm Khê nói, "Tớ xin nghỉ phép ngay bây giờ."
Ân Tiếu Lê chậc chậc chậc không ngừng.
Mộc Chẩm Khê cúp điện thoại.
Một tiếng sau, gặp nhau tại trung tâm mua sắm, Ân Tiếu Lê than thở, nói gả con gái của mình đi, bày tỏ sự không đành lòng của mẹ già mình đây.
Mộc Chẩm Khê nói: "Là cưới."
Ân Tiếu Lê đổi giọng ngay lập tức: "Cưới vợ quên mẹ rồi anh anh anh."
Bước vào quầy hàng, Ân Tiếu Lê trở lại bình thường trong một giây, mở miệng nói chuyện trước mặt Mộc Chẩm Khê: "Chị em của tôi muốn cầu hôn bạn gái, có kiểu nhẫn kim cương nào đẹp không, tiền bạc không thành vấn đề, muốn chiếc quý nhất! "
Giọng điệu rất lớn, bộ dạng người giàu có.

Không những không khó chịu, mà còn rất vui vẻ.
Mộc Chẩm Khê: "..."
Nhân viên bán hàng tươi cười như gió xuân ấm áp, không kiêu không gấp, cũng không đối xử khác biệt bởi vì cô ấy nói rằng mình đặc biệt giàu có.
Ân Tiếu Lê ho khan một tiếng, sau đó cười nói: "Có cái nào thích hợp thì cứ mang cho chúng tôi xem một chút."
Khuôn mặt của cô ấy hiền lành, khi cười lên lại càng thân thiện hơn, mắt cười cong cong.
Nhân viên bán hàng mím môi cười nhẹ, nụ cười chân thành hơn cả nụ cười chào khách, nhẹ nhàng nói: "Mời đi theo tôi."
Nhân viên bán hàng đi trước, hai người Ân và Mộc đi phía sau.

Mộc Chẩm Khê kéo ống tay áo của Ân Tiếu Lê, nói nhỏ: "Cậu bị bệnh à?"
Ân Tiếu Lê nói: "Chỉ đùa một chút thôi, cậu xem người ta cười vui vẻ chưa kìa."
Cô ấy chỉ tay về phía nhân viên bán hàng mặc đồng phục chuyên nghiệp, đột nhiên suy nghĩ, thì thầm: "Trông cô ấy cũng xinh đẹp, tiểu gia bích ngọc*, cậu nói xem tớ có cần..."
(* Chỉ người con gái xinh đẹp sinh ra trong gia đình trung lưu, được cưng chiều, không đến mức như tiểu thư khuê các.)
Mộc Chẩm Khê liếc nhìn cô ấy một cách ghét bỏ, đi về phía trước hai bước, hất cô ấy ra.
Nhân viên bán hàng hỏi những yêu cầu cơ bản, đưa hai người đến trước một tủ kính, nhẫn kim cương rực rỡ muôn màu, Mộc Chẩm Khê nhìn hoa cả mắt.

Cô nhìn kỹ từng chiếc từng chiếc một, có vẻ rất tập trung, nhưng thật ra đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng.
Cô muốn cầu hôn!
Cô thực sự muốn cầu hôn!
Đối tượng cầu hôn vẫn là Tiếu Cẩn!
Còn chưa cầu hôn đã bắt đầu khẩn trương, làm sao đây?!
Ân Tiếu Lê vào vai một người khuê mật rất nghiêm túc và có trách nhiệm.


Thật ra trước kia, bạn trai muốn nói chuyện kết hôn với cô ấy nên đã bí mật chuẩn bị một màn cầu hôn bất ngờ, vì quá sợ hãi nên Ân Tiếu Lê đã chia tay ngay tại chỗ, còn không chỉ có một lần.

Mặc dù đều từ chối nhưng Ân Tiếu Lê tự nhận mình có kinh nghiệm hơn Mộc Chẩm Khê một chút, cô vẫn biết 8 Hearts and 8 Arrows là gì, vậy thì chọn 8 Hearts and 8 Arrows*.
(* Trước khi để trở thành những viên kim cương 8 Hearts and 8 Arrows siêu lý tưởng, các khối kim cương thô đã được những người thợ lành nghề nhất sử dụng phương pháp cắt mài theo tiêu chuẩn hoàn hảo của kim cương tròn 58 giác.

Bởi vậy, kim cương 8 Hearts and 8 Arrows sở hữu hiệu suất ánh sáng vượt trội cùng với đối xứng quang học lung linh, tuyệt hảo.)
Cô ấy nói chuyện với nhân viên bán hàng, nhân viên bán hàng còn lấy ra những chiếc cô ấy thích ra, cho cô ấy đeo thử.
"Cậu thấy thế nào?" Ân Tiếu Lê đưa tay lên cho Mộc Chẩm Khê nhìn.
"..." Mộc Chẩm Khê không chút động tĩnh.
Ân Tiếu Lê đẩy vai cô, Mộc Chẩm Khê đột nhiên hoàn hồn: "Làm sao vậy?"
"Cậu lại du thần đi đâu vậy? Rốt cuộc là ai cầu hôn?" Ân Tiếu Lê nhân cơ hội đâm cô một câu, nói tiếp, "Nhìn cái này xem có đẹp không?"
Mộc Chẩm Khê nhìn vào, kinh ngạc gật đầu: "Đẹp." Còn nói, "Hạt có nhỏ quá không?" Cô hỏi nhân viên bán hàng, "Cái này bao nhiêu thế?"
Ân Tiếu Lê: "...!2 carat."
Hóa ra cô ấy lảm nhảm với nhân viên bán hàng một lúc lâu, cô cũng không lắng nghe?
Ân Tiếu Lê: "Không nhỏ, bình thường 1 carat là đủ rồi, lớn quá không đẹp.

Tớ cảm thấy không đẹp, không biết tiến sĩ Tiếu thấy thế nào."
Mộc Chẩm Khê hoàn toàn không có khái niệm gì cả, biết vậy cô nói bóng nói gió một chút là tốt rồi.

Nhưng Tiếu Cẩn rất thông minh, nếu cô sơ ý, nàng nhất định sẽ đoán ra được, đến lúc đó sẽ không có gì bất ngờ nữa.
Ân Tiếu Lê nhìn lướt qua vẻ mặt của nhân viên bán hàng, trên mặt tươi cười, nhưng thật ra đang âm thầm nghiến răng nghiến lợi, kề tai nói nhỏ với Mộc Chẩm Khê: "Cậu có biết viên kim cương này bao nhiêu tiền không? Hơn một trăm ngàn*! Tiền đều đổ vào mua nhẫn kim cương hết, cậu có muốn kết hôn nữa không! Bàn tiệc không cần tiền sao? Đồ hoang phí! "
(* 100,000 nhân dân tệ ≈ 350,000,000 đồng.)
Mộc Chẩm Khê móc móc lỗ tai, khiêm tốn lắng nghe lời dạy dỗ.
Mẹ nói đúng lắm.
"Chúng ta xem lại đi." Lần này Mộc Chẩm Khê ổn định tinh thần, chọn một chiếc nhẫn kim cương, thuận tiện mua đúng một cặp.

Vòng ngoài của chiếc nhẫn được đính những viên kim cương vỡ, không rẻ hơn nhẫn kim cương.
"Nếu quý khách có nhu cầu, có thể quay lại tiệm chúng tôi trong thời gian tới, khắc nhẫn miễn phí." Nhân viên bán hàng cất giấy giám định và hộp đựng nhẫn vào túi đóng gói tinh xảo rồi đưa tới.
"Hoan nghênh quý khách quay lại lần sau." Nhân viên bán hàng khẽ khom người, tiễn hai người đi.
Mộc Chẩm Khê nhét túi hàng vào trong ngực Ân Tiếu Lê.
Bàn tay của Ân Tiếu Lê như bị bỏng nước sôi, nhanh chóng thu lại: "Không, không, không, tớ không muốn."
Mộc Chẩm Khê: "...!Ai muốn cho cậu? Giữ giúp tớ, tớ quay về công ty, mang theo cái này không thích hợp."
Ân Tiếu Lê: "Cậu bỏ vào trong túi xách đi."
Mộc Chẩm Khê: "Túi xách quá nhỏ nên không bỏ vừa."
"Để túi hàng lại, chỉ cho hộp vào thôi."
"Tớ mang về nhà nhất định sẽ bị Tiếu Cẩn phát hiện, giúp tớ giấu một khoảng thời gian trước đã."
Ân Tiếu Lê phải run rẩy cầm lấy túi hàng, cái túi nhỏ này trị giá mấy trăm ngàn, cô không ăn không uống tiết kiệm đến mấy năm.

Ngộ nhỡ biến mất ở nhà cô ấy, cô ấy làm sao bồi thường đây?
Khi quay về với Mộc Chẩm Khê, Ân Tiếu Lê đã muốn khóc, điềm đạm đáng yêu mà nhìn cô.
"Lỡ như trong lúc tớ đi công tác, cậu cần cái này thì sao?"
"Nhà tớ không an toàn chút nào, lần trước còn bị cướp."
"Cậu lấy lại đi."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Không làm khó dễ mẹ, ngày hôm đó sau khi tan sở, Mộc Chẩm Khê xách ba cái hộp về nhà mà lòng như mang theo ba trái tim đập thình thịch.

Bước chân vừa lớn vừa nhanh, giày cao gót thỉnh thoảng giẫm trên mặt đất như truy hồn đoạt mệnh.

Cô đang đi trên đường trong tiểu khu, nhìn thấy một bóng người trước mặt bị cô làm sợ hãi đến mức bỏ chạy như điên.
Cuối cùng bước vào nhà như một tên trộm, Mộc Chẩm Khê dựa vào cánh cửa thở hổn hển.
Tiếu Cẩn bước ra từ phòng làm việc, nhìn thấy Mộc Chẩm Khê đang lén lén lút lút: "..."
Tiếu Cẩn hơi nghiêng đầu, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Mộc Chẩm Khê đứng yên, cười nhẹ, nói: "Chị về rồi."
Tiếu Cẩn đi tới hôn cô, tự nhiên đưa tay ra cầm lấy túi của cô.
Mộc Chẩm Khê không đưa cho nàng.
Tiếu Cẩn chớp mắt mấy cái.
Mộc Chẩm Khê cứng đờ, rồi đưa cho nàng, âm thầm điều chỉnh nhịp thở.
Tiếu Cẩn treo túi xách của cô trên giá ở cạnh cửa, sợi dây xích bạc buông thõng xuống, ánh đèn sáng rực, Mộc Chẩm Khê chống cự không dừng mắt lại đó.

Cô vào bếp rót nước, Tiếu Cẩn nhìn thoáng qua chiếc túi vẫn còn đang rung nhẹ, ánh mắt trầm tư.
Mộc Chẩm Khê vừa uống nước, vừa làm dịu nhịp tim dữ dội.
Tiếu Cẩn đâu?
Mộc Chẩm Khê bước ra ngoài, nhìn thấy Tiếu Cẩn đang giơ tay định lấy chiếc túi vừa được treo lên, suýt nữa hồn phi phách tán ngay tại chỗ.
Cô quyết định thật nhanh, ngón út chân phải nhắm ngay chân ghế, đá một cú.

Tay đứt ruột xót, đau xuyên tim đến mức cô trực tiếp nhón chân nhảy dựng lên: "A!" Vẻ mặt đau đớn, không hề giả tạo.
Tiếu Cẩn ngay lập tức thả túi xách ra, vội vàng chạy về phía cô.
- -------------.