Bình Minh Màu Đỏ

Chương 5: 5: Vậy Em Có Muốn Thử Không





Lúc cô trở về công ty, đó vẫn là một không gian lớn, chỉ có tổng biên tập có phòng làm việc riêng của mình.

Tất cả những người ở trong tổ của cô đều đang bị bắt phải tăng ca.

Là một căn phòng rất lớn, tổ của các cô cũng chỉ có bốn người, có vẻ lẻ loi.

Thật ra Diệp Phi đã đọc gần xong tập bản thảo này, còn một trăm nghìn chữ cuối cùng cần phải đọc và dò lỗi lại, tổng biên tập hy vọng có thể đọc xong ngay trong hôm nay, ngày mai trực tiếp đóng dấu in ra là có thể gửi đến nhà xuất bản để kiểm duyệt.

“Cũng không biết bị trúng gió gì,” biên tập viên bên cạnh tên là Millie, tiến đến gần, chọc chọc Diệp Phi nói, “Cô đã ăn dưa chưa?”
“Dưa gì?” Diệp Phi vừa mới mở máy tính, xoa xoa tay, hy vọng hôm nay có thể xem xong bản thảo.

“Mấy ngày hôm trước không phải là tổng biên tập của chúng ta muốn ký hợp đồng với một tác giả sao, bút danh tên là Tây Mạn.

” Millie nhỏ giọng nói.

“Hình như là có chuyện như vậy.


Tây Mạn là một nhà văn viết về đề tài thanh xuân mới nổi hiện nay, mới xuất bản một quyển sách đã nhận được sự hưởng ứng rất lớn, nhưng tác giả này ngay cả Weibo cũng không có, rất thần bí.

“Cô có biết trước kia Tây Mạn là ai không?” Millie lại hỏi.

Diệp Phi lại lắc đầu —— cô rất ít ăn dưa, chỉ chuyên chú vào tác phẩm, năm đó lựa chọn đến công ty này làm biên tập viên thực tập, không phải đều là bởi vì yêu thích những con chữ sao.

“Trước kia Tây Mạn chính là Lộc Phan Đạt của công ty chúng ta đó.


Lộc Phan đạt…… Đầu óc Diệp Phi chậm chạp trong một giây, nhìn màn hình máy tính, quyển tiểu thuyết mình đang đọc chính là bản thảo mới của Lộc Phan Đạt……
“Bút danh trước kia của Tây Mạn chính là Lộc Phan Đạt của công ty chúng ta, nhưng mà cái tên Lộc Phan Đạt này đã từng rất có sức ảnh hưởng, mấy năm đầu công ty chúng ta đều ký bút danh hai mươi năm, lúc ấy Tây Mạn muốn mang theo bút danh của Lộc Phan Đạt rời đi, tổng biên tập bảo cô ấy bồi thường một số tiền vi phạm hợp đồng rất lớn, Tây Mạn không muốn đi, sau này không giải quyết được, vừa lúc Tây Mạn bị đối thủ của chúng ta đào đi với giá cao cao… Hiện tại bản thảo dưới bút danh Lộc Phan Đạt, ừm, tất cả đều là bản thảo súng (*), cô có hiểu không?”
(*) Bản thảo súng: ý nói đó là bài viết của người khác.

(Baidu)
“Vậy vì sao lại không ký với một quyển sách mới khác?” Diệp Phi lại hỏi.

“Giá thấp mua được bản thảo súng, dùng tên của Lộc Phan Đạt để phát hành, vậy thì không phải tự nhiên sẽ có người hâm mộ mua sao, ký với một tác giả mơi, cũng không thể bảo đảm doanh số tiêu thụ, đúng không, mấy ngày trước chúng ta lên báo có mấy quyển sách đều bị tổng biên tập đánh trượt hết, lý do đương nhiên là tác phẩm của người ta có tốt đến đâu, nhưng tác giả lại không có danh tiếng,” Millie thở dài, “Vốn dĩ báo giấy đã không quá khởi sắc, nữ vương còn làm như vậy.


Diệp Phi ngơ ngác một lúc, Millie cũng tiếp tục xem bản thảo của mình.

Ngày đó Diệp Phi nhìn chằm chằm màn hình máy tính kiểm tra từng câu một, lúc tổng biên tập đi còn khen cô một câu, “Không tồi, vẫn phải tích cực làm việc một chút, đây là vì tốt cho cô.


Diệp Phi cũng chỉ lễ phép cười cười.

Tổng biên tập tan tầm.

Diệp Phi kiên trì đọc xong bản thảo cuối cùng, sau khi lưu lại, mới phát hiện cả tầng lầu đều tối đen, cô vội vàng cầm điện thoại nhìn thoáng qua, thế à đã mười một giờ rưỡi rồi.

Trên điện thoại cũng không có cuộc gọi nhỡ nào, Diệp Phi theo bản năng cho rằng Lê Tiện Nam chắc chắn sẽ không chờ đến lúc này, sau khi quét thẻ tan tầm, lại không nghĩ rằng, trên đường con đường lớn vắng tanh, chiếc xe màu đen đỗ ở ven đường, Lê Tiện Nam thật sự chờ rất lâu, cũng không thúc giục cô, cũng chưa từng rời đi.


Anh cứ như vậy đứng ở bên cạnh xe, hai tay tùy ý đút vào vào trong túi, hình như cứ như vậy đứng chờ ở bên cạnh xe.

Mười một giờ đêm, gió đêm rất lạnh, nếu như trước kia vào lúc này, không có tàu điện ngầm, chỉ có thể tự mình đi bộ về, năm 2013 còn chưa có xe đạp công cộng xuất hiện, cô lại không nỡ bắt taxi, vì thế mỗi lần trở lại ký túc xá thì đều đã hơn mười hai giờ đêm, ngày hôm sau còn phải thức dậy sớm, cũng chính bởi vì như vậy, quan hệ ký túc xá không quá hòa hợp.

Mà hiện tại, Lê Tiện Nam đứng ở đây, ánh mắt trong suốt nhìn qua, mũi Diệp Phi bất giác cảm thấy chua xót —— ngoại trừ Tiết Như Ý, đây hẳn là một chút ấm áp còn sót lại của cô trong thành phố rộng lớn như thế này.

“Sao anh lại đứng chờ lâu như vậy……” Diệp Phi đi qua, thấp giọng nói, “Nếu anh bận, thì có thể đi trước.


“Đã đồng ý chuyện chờ em rồi, đi rồi thì còn gì là đồng ý nữa, dù thế nào cũng không thể để cho em đi về một mình trễ như vậy được, nhìn xem đã hơn mười một giờ rồi, tàu điện ngầm cũng đã dừng hoạt động rồi, đúng không?”
Lê Tiện Nam giúp cô mở cửa xe, Diệp Phi ngước mắt lên nhìn anh, tay Lê Tiện Nam tùy ý gác lên cửa xe, bảo vệ cho vô.

Diệp Phi ngồi vào trong xe, nói cảm ơn với anh.

“Ngày mai là tết Dương Lịch, còn tăng ca đến mức đó sao?”
“Không nhất định.


“Có tiền làm tăng ca không?”
Diệp Phi lắc đầu, không phải là tổng biên tập cũng đã nói “Người trẻ tuổi nên làm việc chăm chỉ hơn nữa” sao.

Lúc này Diệp Phi còn cảm thấy tăng ca cũng không có gì, ít nhất có thể để lại một ấn tượng tốt cho tổng biên tập, dù sao thì kỳ thực tập còn chưa kết thúc.

“Thời gian của kỳ thực tập còn bao lâu?”
“Nửa năm.


“Em có biết hợp đồng lao động của mình là bao lâu không?” Lê Tiện Nam vừa lái xe, vừa thuận miệng hỏi một câu.

Diệp Phi không nghĩ tới vấn đề này, sửng sốt trong một giây, lắc đầu.

“Vẫn còn trẻ,” Lê Tiện Nam khẽ cười một tiếng, cũng không ngại nói cho cô biết, “Không phải là Bộ luật Lao động có quy định, thời hạn hợp đồng từ trên một năm hoặc dưới ba năm, thời gian thử việc không được vượt quá hai tháng, trước khi vào làm việc, em vẫn nên điều tra xem công ty của em có biên bản ghi chép hay không, xem công ty của em tăng ca, tiền làm tăng ca cũng không có, tăng ca bao lâu rồi?”
“Sao anh biết những cái này……”
Diệp Phi lúc này còn cảm thấy mình còn trẻ, ở trong xã hội chịu nhiều cực khổ hơn một chút cũng tốt.

“Cũng chỉ biết sớm hơn em mấy năm mà thôi,” Lê Tiện Nam cười nhạt, hất cằm, “Trong xe có nước, khát thì tự mình lấy.


Giọng điệu rất khiêm tốn, nghe cũng không cảm thấy giả tạo.

“Đừng ỷ vào mình còn trẻ mà cảm thấy thời gian và tâm huyết không đáng giá,” Lê Tiện Nam nói một câu như vậy, giống như một trưởng bối, lại càng giống một người bạn chưa từng gặp mặt trước kia, “Dù sao thì cũng học từ Đại học Yến Kinh ra, thanh xuân của em cũng chỉ có mấy năm như vậy.


Diệp Phi quẫn bách cười cười, Lê Tiện Nam nhìn cô, vô tình liếc mắt một cái, thu hết tất cả quẫn bách của cô vào đáy mắt, rồi sau đó lười biếng cười một tiếng, “Sợ tôi?”
“Không có……”
Chỉ có hai chữ vu vơ như vậy, kết hợp với giọng nói trầm thấp lại thêm nụ cười ẩn ý của anh, cô giống như bắt đầu rơi vào một con đường không thể nào quay lại, Diệp Phi ngập ngừng một câu, lại cẩn thận nói một câu cảm ơn.

Lê Tiện Nam vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có một cô gái “thú vị” như vậy, nhân lúc đèn đỏ, anh nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ xe, cửa sổ đen như mực phản chiếu hình ảnh Diệp Phi ngồi ở ghế phụ, nhìn cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi, ăn mặc vẫn giống như học sinh, nhìn dáng vẻ rất hiểu chuyện.

Ngày đó, Lê Tiện Nam có lẽ cũng là bị ma quỷ ám, liền hỏi cô một câu, đi đến chỗ này, có đi không?
Diệp Phi cũng không hỏi đi đâu, nói được.


Nơi Lê Tiện Nam đưa cô đi kỳ thật là do Triệu Tây Chính tổ chức liên hoan đêm giao thừa, ở tầng cao nhất của khách sạn Hòa Bình, nhìn từ xa, đã thấy tòa nhà này rực rỡ này, ánh đèn lộng lẫy phản chiếu vào đêm đen như mực, ở đường lớn trước cửa khách sạn có không ít siêu xe đỗ, khi Diệp Phi và anh xuống xe, bước chân Lê Tiện Nam dừng lại đợi cô.

Anh không nói gì, đứng ở phía trước, quay đầu lại nhìn cô.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, như là một cuộc trưng cầu ý kiến trong im lặng.

Diệp Phi cảm thấy có rất nhiều chuyện, đều là bắt đầu từ ngày cô cất bước đuổi theo anh.

Cô chỉ tin tưởng mà không hề có lý do gì, Lê Tiện Nam là một người rất tốt.

Khách sạn rất yên tĩnh, ánh đèn màu champagne làm cho làm cho tất cả đều được mạ một tầng ánh sáng xa hoa, tấm thảm dài màu đỏ sậm, quản lý ở đại sảnh nhìn thấy anh lễ phép khách khí dẫn anh đến thang máy, Diệp Phi chưa bao giờ biết anh làm gì, nhưng ngày đó Triệu Tây Chính lúc nào cũng gọi anh một tiếng “anh Nam”, vậy thì đại khái cũng đã có đáp án.

Ngắm cảnh qua thang máy trong suốt, thành phố Yến Kinh phồn hoa dần dần thu nhỏ lại, đến cuối cùng chỉ có thể nhìn thấy phía dưới tựa như một đống kim cương vụn lấp lánh.

Toàn bộ tầng trên cùng chỉ có mấy phòng tổng thống, đều bị Triệu Tây Chính bao hết, cửa gỗ chạm trổ hoa không cách âm tốt lắm, tiếng âm nhạc bên trong rất lớn, nhịp trống đập lên ngực cô, che một tầng sương mù.

Người đứng gác cửa mở ra.

Đại sảnh vàng rực rỡ ban đầu được đổi thành đèn chiếu, ánh sáng mờ ám chiếu xuống, ở giữa có một cái bục cao và ống thép, người phụ nữ mặc bộ quần áo bó sát và ống thép chống thấm nước đi giày cao gót siêu cao nhảy múa gợi cảm.

Nhưng dưới bục cũng không có ai xem, phía dưới mấy người trẻ tuổi vây quanh ở trước bàn lắc xúc xắc, trên bàn bày một vòng rượu và hoa hòe lòe loẹt, cũng có mấy cô gái trẻ ngồi ở kia nói chuyện phiếm.

Hôm nay Triệu Tây Chính còn chưa uống rượu, trước kia Diệp Phi thường xuyên nhìn thấy người này ở trên tin tức giải trí.

Diện mạo cực tốt, bố anh ta là ông chủ của một tập đoàn khách sạn cao cấp nào đó, nghe nói để có được đứa con trai này cũng không dễ dàng gì, phải đến Mỹ làm thụ tinh trong ống nghiệm, từ nhỏ đã được vô cùng nuông chiều, người đi du học mấy năm được mạ vàng, sau khi trở về cũng không có tâm tư kế thừa gia nghiệp, đầu tư một câu lạc bộ trò chơi, lâu lâu cũng có một vài tai tiếng với các người mẫu nữ và những người đẹp khác nhau.

Anh ta cũng là người rất kiêu căng, nhưng lại rất hào phóng với phụ nữ, bạn gái cũ đoán chừng cũng không phải là hai con số.

“Anh Nam,” Triệu Tây Chính nhìn thấy người tới, còn cố ý đứng lên chào hỏi, vừa nhìn sang bên cạnh đã thấy, ánh mắt rất hứng thú quét qua người Diệp Phi một lượt, “Đây là tiểu mỹ nữ nào vậy?”
“Uống rượu?” Lê Tiện Nam khẽ nhíu mày, đẩy người ra xa, “Uống rượu thì tránh xa một chút.


Triệu Tây Chính cũng không quá để ý, cười hì hì cho người bưng trái cây đến, gọi mấy người phụ nữ ngồi phía sau đến rót trà và đồ uống cho Diệp Phi.

Diệp Phi lễ phép cười cười, có hơi sợ người lạ.

Trên bàn đều là một vài người đàn ông trẻ, nhìn bọn họ đều là những gương mặt quen thuộc trên một số tin tức giải trí.

Triệu Tây Chính cho người lấy thêm ghế, để Lê Tiện Nam đến chơi xúc xắc, Diệp Phi cũng thức thời, yên lặng ngồi ở phía sau, chỉ là không nói gì với mấy cô gái ngồi ở bên kia, may mà hôm nay cô đeo một cái túi tote, có mang theo laptop của mình, vì vậy có thể lấy bản thảo ra đây xem cũng được.

Cô có thể cảm nhận được mấy cô gái kia vẫn luôn đang nhìn cô, rất tò mò nghiên cứu.

Đối diện còn có một cô gái vừa thấy đã biết tính tình không tốt lắm, trang điểm điểm nhẹ nhàng, trông rất lạnh lùng và quyến rũ, cô gái bên cạnh nói vài câu như là muốn hỏi ý kiến của cô ấy ——
Cô gái kia không nói gì, bưng ly nước trái cây lên, đi đến trước mặt Diệp Phi, liếc mắt nhìn màn hình trước mặt Diệp Phi một cái.

“Cảm ơn.


” Diệp Phi vội vàng nhận lấy.

“Triệu Tây Mi, em gái Triệu Tây Chính,” Sau khi cô ấy đang ngồi xuống bên cạnh Diệp Phi nhìn trên màn hình, cảm thấy rất thú vị nói, “Thế nào, sinh viên?”
“Ừm, tôi là Diệp Phi,” Diệp Phi mím môi, cẩn thận nói, “Bây giờ đang thực tập.


Không nói ra tên trường học, mặc dù Đại học Yến Kinh là trường học nổi tiếng số một số hai trong nước, nhưng ở trong giới này, kỳ thật cũng không có gì đặc biệt, nói ra ngược lại còn có vẻ như là khoe khoang.

“Học văn học?” Triệu Tây Mi thoạt nhìn hẳn là cũng không giống như là người có hứng thú với thứ này.

“Đúng vậy.


“Chậc, tổng biên tập của cô là Hoàng Linh?”
“Đúng……”
“Good luck.


Triệu Tây Mi trưng ra khuôn mặt đáng thương nhưng không giúp gì được, vỗ vỗ bả vai Diệp Phi, một lần nữa trở về bên kia ngồi xuống.

Diệp Phi tiếp tục cúi đầu nhìn màn hình, cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, luôn cảm thấy Triệu Tây Mi hình như có nhìn mình thêm vài lần.

Bên kia chơi xúc xắc cũng tiết chế hơn một chút, chủ yếu là bởi vì Lê Tiện Nam.

Có vài người liên tiếp nhìn về phía Diệp Phi ở bên kia, tò mò về thân phận của cô gái này.

Đều là bạn về chơi từ nhỏ với Lê Tiện Nam, vào những dịp như thế này đều gọi anh đi cùng, trước kia Triệu Tây Chính nhét mấy diễn viên nhỏ và người mẫu vào bên cạnh anh, thấy cũng không có hứng thú gì, giống như còn có chút thói sạch sẽ, bảo Triệu Tây Chính đừng ném người nào về phía anh.

Triệu Tây Chính một lần hoài nghi nhân sinh, “Anh Nam không phải anh ở một mình sao? Nhiều người đi cùng như thế mà còn không muốn.


Lê Tiện Nam bảo anh ta bớt xen vào chuyện người khác đi, cho nên đến lúc này, Triệu Tây Chính liên tục nhìn sang bên này, trong miệng kêu một tiếng.

Lê Tiện Nam vừa mới châm một điếu thuốc, cũng nhìn sang.

Ở trong hoàn cảnh ồn ào này, vốn cho rằng Diệp Phi phải đi nói chuyện với người nào đó, kết quả không có.

Người ta ôm laptop ngồi ở đó nghiêm túc xem, sổ ghi chép đặt ở trên đùi, yên tĩnh, không có cảm giác tồn tại nào.

“Anh Nam, không chuẩn bị nói lời nào? Đó là thần tiên nào vậy?” Triệu Tây Chính nhỏ giọng hỏi một câu.

“Một cô gái.


“Anh định giết em sao? Đương nhiên em biết đó là một cô gái.

” Triệu Tây Chính lại xích đến gần anh, “Anh nói cho em biết đi, em giữ bí mật cho anh.


“Uống rượu đi, cách xa tôi ra một chút.

” Lê Tiện Nam cười tránh sang bên cạnh.

Triệu Tây Chính thấy không hỏi được gì, nhíu mày, mấy người bên kia thức thời, từng người tiếp tục lắc xúc xắc.

Triệu Tây Chính sờ một điếu thuốc, với qua bật lửa kim loại Lê Tiện Nam cầm trong tay bật lên, sợi vonfram sáng lên, anh ta để sát vào đốt điếu thuốc.

“Vậy nhìn tuổi cũng không lớn lăm, đừng quá để ý, không phải là chú cũng đã sắp xếp cho anh rồi sao, ở trong giới của chúng ta, tình yêu cùng hôn nhân là hai thứ khác nhau, anh hiểu rõ mà, đừng đến lúc đó để cho người ta quấn lấy,” Có lẽ Triệu Tây Chính cũng cảm thấy mình nói quá nghiêm túc, lại ra vẻ vui đùa nói, “Lần trước bạn gái cũ của cái tên Tông Ngọc kia còn không phải là muốn mượn con lên ngôi sao, anh đã nghe chưa, người phụ nữ kia lấy bao cao su đã qua sử dụng……”
Triệu Tây Chính khoa tay múa chân một lúc, vẻ mặt khoa trương, “Cuối cùng đòi chết đòi sống, Tông Ngọc cuối cùng cho cô ta ba căn nhà mới giải quyết được.



Lê Tiện Nam lạnh lùng liếc anh ta một cái, chuyện không liên quan đến mình.

Triệu Tây Chính cảm thấy lời mình nên nói đều đã nói, lại xoay người đi chơi xúc xắc.

Lê Tiện Nam quay đầu lại nhìn thoáng qua, Diệp Phi vẫn ngồi ở đó yên tĩnh mà nhìn laptop, hôm nay buộc tóc lên, khuôn mặt trứng ngỗng trắng nõn, trông vừa sạch sẽ vừa thoải mái.

Đưa cô đến nơi này, thế mà còn có thể nhìn chằm chằm màn hình laptop tăng ca? Nếu thật sự biết, thì lúc này hẳn là sẽ đi tạo quan hệ với những cô gái kia —— chỉ riêng quen biết với Triệu Tây Mi, sự nghiệp và cuộc sống của cô cũng không cần lo lắng.

Lê Tiện Nam dựa vào trên lưng ghế hơn một chút, bảo nhân viên phục vụ lấy thêm một cái ghế đặt ở bên cạnh anh.

Ngồi ở bên cạnh anh, cũng tốt hơn là để cho cô ngồi một mình ở đó nhiều.

Nhân viên phục vụ đi đến mời Diệp Phi qua, Diệp Phi gập laptop lại, lúc đứng dậy, ánh mắt đánh giá của mấy cô gái bên cạnh có chút khinh thường, ngoại trừ Triệu Tây Mi.

Diệp Phi ngồi xuống bên cạnh anh, khẳng định không thể xem laptop nữa, đành phải nhìn anh chơi như thế nào.

Cách chơi rất đơn giản, đặt cược lớn nhỏ.

Có 6 viên xúc xắc, 18 là nửa điểm, hơn một nửa là lớn, nếu không là nhỏ.

Lúc ấy Diệp Phi còn tưởng rằng đặt cược sai thì cùng lắm là phạt rượu, cứ như vậy ngồi ở bên cạnh Lê Tiện Nam xem, kết quả vòng thứ nhất một người đàn ông đối diện đặt cược sai, Triệu Tây Chính duỗi tay ra ——
“Được rồi, chiếc xe cổ kia của nhà cậu đã nhòm ngó mấy ngày rồi, làm quà mừng năm mới cho tôi thôi!”
“Được, đợi lát nữa tôi cho người đưa chìa khóa xe cho tới cho cậu.


Diệp Phi nghe trong lòng run sợ, cược lớn nhỏ như thế nào, mà cả một chiếc xe?
Nhân viên phục vụ trong phòng lưng đến cho Diệp Phi một ly nước, rót cho Lê Tiện Nam một ly nước đá, bên trong nửa cái ly là đá, mấy lần trước cùng nhau ăn cơm vài lần, cũng chỉ nhìn thấy anh uống nước đá.

Tiếng nhạc rất lớn, Lê Tiện Nam vẫn thờ ơ.

Diệp Phi bỗng nhiên thấp giọng hỏi anh, “Hôm nay anh……”
“Hửm?”
Lê Tiện Nam giật giật, nhích lại gần cô.

Ngày đó tiếng nhạc thật sự quá lớn, mỗi một nhịp trống đều giống như đập vào trong lòng cô, trái tim trong lồng ngực cũng đập lung tung.

Mùi thuốc lá nhàn nhật trên người hòa vào với mùi gỗ thoang thoảng, đọng lại ở chóp mũi, làm cho trong đầu Diệp Phi trống rỗng trong một giây.

“Muốn nói gì?” Anh lại nghiêng đầu nhìn cô, đụng phải tầm mắt cô.

Trong phòng khói thuốc lượn lờ, điếu thuốc của anh thật ra hút được một nửa đã dập tắt trong gạt tàn.

Một đôi mắt đẹp tự nhiên, có chút như là mệt mỏi, ủ rũ, nhưng khi nhìn cô lại rất tập trung và bình tĩnh.

Trong thế giới gió trăng, anh chỉ là lướt qua.

Khuôn mặt của cô phản chiếu rõ ràng trong đôi mắt của anh.

Cảm xúc đè nén sâu thẳm của cô dường như đã sớm bị anh nhìn thấu.

Nếu nói đi theo phía sau anh giống như là đi vào một con đường không thể quay đầu, vậy thì có lẽ cũng là cuộc chiến cuối cùng trong cuộc sống bình tĩnh và chật vật của cô.

“Sao anh cứ luôn uống nước đá……” Diệp Phi nín thở, nhỏ giọng mà nói một câu.

Lê Tiện Nam khẽ cười, bị ánh đèn mờ ảo nhuộm lên sự trầm muội không thể nào gọi tên, “Vậy em có muốn nếm thử một chút không?”