Binh Vương Triệu Đông

Chương 19: Chương 19






Tô Phỉ bướng bỉnh cười lạnh: “Chưa náo loạn đủ, lát nữa tôi sẽ đi lĩnh chứng với anh ta!”
Nói xong, cô cũng không để ý đến tiếng gầm gừ ở đầu dây bên kia, cúp máy, tắt máy, quăng sang một bên.

Làm xong tất cả, cô tựa như mệt lả.

Thất hồn lạc phách đi trở lại phòng khách, cả người co lại trên sô pha, ôm hai đầu gối khóc lên.

Triệu Đông sững sờ tại chỗ, vốn định rời đi như vậy, nhưng một màn trước mắt này lại làm cho anh không thể động đậy.

Anh không biết Tô Phĩ bị sao, càng không biết nên an ủi như thế nào.

Chờ cô khóc đủ rồi, lúc này mới đưa qua một tờ khăn giấy.

Nước mắt Tô Phỉ lã chã ngẩng đầu lên: “Lúc trước anh nói còn tính không?”
Triệu Đông cũng không nhớ rõ mình đã nói gì, chỉ còn lại bản năng gật đầu.

Tô Phỉ hít sâu vào: “Vậy thì đi thay quần áo!”

“Để làm gì?”
“Cục dân chính, lĩnh chứng!”
Triệu Đông kinh ngạc một hồi, sau đó mới lắc đầu: “Tôi không có tâm tình cùng cô đùa giỡn, đi làm rồi.


Tô Phỉ quát lớn: “Anh dám đi!”
Triệu Đông bất đắc dĩ: “Bà cô, rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Tô Phỉ lặp đi lặp lại: “Tôi nói rồi, đi lĩnh chứng với tôi!”
Triệu Đông vẫn không coi là thật, anh nghe ra, vừa rồi là Tô Phỉ cố ý lấy anh làm lá chắn.

về phần lĩnh chứng cái gì cũng hoàn toàn là tức giận, nếu thật sự tin tưởng, đó mới là gặp quỷ!
Tô Phỉ nổi giận, ban đầu cô thực sự là diễn trò, cố ý tức giận người phụ nữ ở đầu dây bên kia.

Kết quả thấy một bộ dáng tránh không kịp củaTriệu Đông, ót nóng lên, liền ma xui quỷ khiến hỏi: “Như thế nào, anh không dám?”
Triệu Đông thành thật nói: “Tôi thật đúng là không dám.



Tô Phỉ hoàn toàn nổ tung, nếu Triệu Đông dám đáp ứng, cô nhất định sẽ châm chọc khiêu khích một phen, sau đó nghênh ngang rời đi.

Kết quả nghe thấy Triệu Đông cự tuyệt, cô vẫn không biết nên tiếp lời như thế nào.

Cô càng nghĩ càng tức giận, lời nói cũng càng thêm sắc bén: “Triệu Đông, lúc trước không phải anh nói chịu trách nhiệm với tôi sao, sao bây giờ sợ rồi?”
Triệu Đông nhíu mày: “Cô lại không thích
tôi, cần gì phải ủy khuất chính mình chứ?”
Anh ngược lại muốn chịu trách nhiệm, điều kiện tiên quyết là hai bên tự nguyện,
Số tiền lúc trước, đã vì quan hệ giữa hai người vẽ một dấu chấm hết.

Nếu trong lòng cô xem thường anh, cần gì phải náo loạn đến hai người đều không được tự nhiên chứ?
“Anh quản không được, rốt cuộc có đi hay không?”
Giọng điệu Tô Phỉ hùng hổ bức người, nhất là khi nhìn thấy sắc mặt Triệu Đông, một cỗ khoái cảm không thể nói rõ tràn ngập trong lòng.

Triệu Đông cũng bị kích nổi giận: “ông đây sợ cô?”
“Được, đây chính là cô nói, đến lúc đó cô cũng đừng sợ!”
Tô Phỉ xoay người lên lầu, biểu tình trên mặt lại giống như đang chờ xem chuyện cười.

Một lúc sau, cô ném một bộ đồ tây cùng áo sơ mí từ tầng trên xuống.