Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối

Chương 17: Bạn mới




  Sáng sớm tinh mơ, những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu chiếu xuống mặt đất. Vài chú chim nhỏ đứng tắm nắng trên những vòm lá và cất tiếng hót khoe giọng mình, thế mà những tấm màn cửa vẫn lười biếng chưa chịu mở ra.

Tụi nó mỗi đứa một dáng nằm chỏng ra giường ngái khò.

tính.... tong... Bây giờ là 6h45"

- Á Á TỤI BÂY ƠI ĐI HỌC!!!!_ tiếng của nhỏ Tiểu An la ỏm tỏi muốn rung chuyển ngôi biệt thự.
Nó ào vào Wc với vận tốc nhanh nhất, dùng tối đa hoá thời gian và mọi thứ tươm tất hết thảy.

Tiểu An phóng qua phòng Tiểu Đan trước. Đập cửa rầm rầm.
5s sau Tiểu Đan mở cửa bằng một chân, vì một tay cầm lượt, tay cầm áo khoác, còn chân kia đang xỏ giày. Coi bộ nó cũng vội lắm.
- nhanh nhanh xong chưa???_ Tiểu An hỏi gấp
- khoan khoan xíu nữa, mày qua kêu Tiểu San trước đi tao xong liền.
- ờ.....
Vèo... rầm.... rầm khỏi cần gỡ cửa nhỏ xong vô luôn.
- wê wê đi học trễ rồi!_ Tiểu An lay lay Tiểu San nói.
- đi ra chỗ khác chơi_ Tiểu San lè nhè trả lời trong cơn say
- chơi cái đầu của mày lẹ con quỷ_ Tiểu An tức quá tung cước đá nhỏ một phát.
- mẹ ơi Động đất!_ Tiểu San xoa xoa cái mông mà mắt nhắm hít.
- giờ có dậy hay không hả?_ Tiểu An hỏi lại lần nữa
- hông. Đi trước đi, tao muốn ngủ!!_ Nhỏ chốt đáp án cuối cung.
- vậy thì mày ở đó ngủ đi!_ Tiểu An bó tay với con bạn chạy nhanh xuống nhà.

Tiểu An Và Tiểu Đan lên xe và bay đến trường.
........
Reng.....tiếng chuông vào học
Vèo.... vèo.... 2 chị bay với vận tốc 100cây chuối/giờ
Phịch..... Phịch đến đích đúng giờ và an toạ tại chỗ ngồi an toàn.
- phù... mệt bỏ mợ luôn!_ Tiểu An thở hắt ra nói
- Lại cái tật ham ngủ!_ Tuấn Anh nói bóng nói gió
- kệ tui ai mượn mấy người quan tâm._ nhỏ bặm môi nói lại. Đã đang mệt còn bị ba gai nữa.
- ủa tôi nói cô hả, hơ hơ tự nhận hà
- anh... anh... cái đồ... cái đồ..._ Tiểu bí thế ,nhất thời không cãi lại anh.
- anh... anh gì nay bị cà lâm hả?_ Được nước Tuấn Anh lấn đến.

Nhìn cái mặt vênh váo đó Tiểu An muốn lên tăng song luôn. Nhìn anh ấm ức sau đó không thèm nói gì mà nuốt cục tức vào trong.

- cũng may là kịp!_ Tiểu Đan vừa đến bàn thì nằm bẹp xuống.
- hừ!_ Hàn Phong chẳng thèm điếm xỉa gì đến cô hừ lạnh một tiếng rồi quay đi nghe nhạc.

Tiểu Đan cũng lườm anh "xì! làm như tui để ý anh lắm vậy "
2 người này hiện đang thù nhau lắm đây. Chiến tranh nóng lẫn lạnh.

.........

ở một nơi trong trường.
- Mấy thằng quỷ này để một mình tao đi cất xe, nhớ cái mặt đi nha, đợi mình một chút xíu không được ha gì! thiệt là tức mà...._ Anh Kiệt vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa sả 2 thằng anh em chí cốt của mình.

Ầm....
- á!_ Anh va vào một cô gái, 2 người ngã lăn quay, tại cái tội độc mồm độc miệng ấy mà.
- xin lỗi... xin lỗi tôi vô ý quá!_ cô gái nọ rối rít cuối đầu xin lỗi.
- không sao!_ Vì đang bực nên anh trả lời cộc lốc. Cô gái lồm cồm đứng dậy và.... ánh mắt giao nhau...... xẹt.... xẹt điện bị chạm Mạch hay sao mà phóng ra nhiều thế không biết.

Khi mặt đã đối mặt cùng Anh Kiệt nữ sinh đó như bị thôi miên. Còn anh thì vẫn bình thường phủi quần áo bị dơ.
- à... ờ... cậu có thể cho mình hỏi?_ Cô lúng túng hỏi
- chuyện gì vậy?_ Anh hướng ánh mắt nhìn về phía cô hỏi
Thình.... thịch.... thình.... thịch
Cô mơ màng nhìn anh tim đập liên hồi
"Ôi má ơi, đẹp trai quá, con chết mất "
cha nội này chỉ khéo giỏi gây bệnh tim cho người khác.
- cô muốn hỏi gì?_ Thấy trước mặt mình là một cô gái cũng không tệ. Hình như có nét hao hao giống ai đó mà chưa nhớ ra, anh lặp lại câu hỏi
- lớp 11a1 ở đâu vậy?_ giật mình tỉnh mộng cô trả lời.
- học sinh mới à?
-.... gật gật
- tôi cũng học lớp đó đi theo tôi!_ Giở chiêu ga lăng anh nói. Nụ cười nhếch mép thoắt ẩn thoắt hiện trên môi. Chắt sắp có một con mồi lọt lưới ròi. Gái đẹp mà sao Anh Kiệt thiếu gia bỏ qua được.

Cô gái rụt rè đi theo anh. Trên đường 2 người nói chuyện có vẻ rất hợp ý. Hỏi hang nhiều câu giao tiếp. Chẳng mấy chốc đã đến cửa lớp rồi. Có lẽ sự vui tính và đáng yêu của Anh Kiệt đã chinh phục cô. Các bạn có nghĩ là tình yêu sét đánh. Từ từ rồi biết nhé.
........

Ở nhà, Tiểu San giật mình tỉnh giấc sau chuyến đi du ngoạn dài trong mơ.

Bấy giờ mới nhận ra là mình chưa đến trường. Cô tức tốc sửa soạn sau đó chạy kím 2 người kia. Làm sau mà gặp họ được chứ.
- a a a mấy con này đi học mà không kêu mình. Trễ rồi, trời ơi, đợi tao vô là tụi bây banh xác với tao!_ Tiểu San chạy tới chạy lui chạy xuôi chạy ngược, miệng thì không ngừng la lối trách móc. Thế đấy nhỏ như người say vừa tỉnh rượu chẳng nhớ gì. Nói là không đi học, ở nhà ngủ thế mà giờ rủa sả người ta.

- xe đâu? Ashiii!!!!! Trời ơi không lẽ đi bộ hả trời?_ Tiểu San luôn miệng gọi ông trời vì phát sinh ra nhiều vấn đề nan giai.
- đi xe bus. Đúng rồi! mà mình có đi nó bao giờ đâu..... thôi kệ!_ Lảm nhảm suy nghĩ một hồi nhỏ cũng quyết định đi xe buýt đến trường.
.......

Trên xe chật kín đến nổi khó thở vì thiếu oxi. Tiểu San chẳng được ngồi mà đứng đu như khỉ. Ấy vậy mà còn bị tụi con trai trên xe nhìn như thú lạ. Tụi con gái thì bàn tán.
- mai tao kêu ổng bả chuyển qua trường King học, gái đẹp quá mày ơi!_ mấy thằng con trai nhìn chảy nước miếng luôn
- ừ tao cũng vậy.
- em xinh xinh ơi....
-....

"Nhìn cái gì mà dòm không biết, mẹ ơi xe buýt là vậy hả? Chết mất "

cuối cùng cũng đến nơi. Trước khi xuống xe mấy nam sinh trường khác còn kêu réo xin số điện thoại, facebook, email,...

Còn trên lớp thì sao?


Anh Kiệt cùng cô gái đó đến lớp khi đã vào tiết. Cô giáo đang miên man giảng bài.
- thưa cô!_ bạn gái đó lên tiếng gọi cắt ngang dòng cảm xúc của bà cô.
- em là học sinh mới hả! anh Kiệt về chỗ đi!_ Cô cất tiếng nói
- Vâng!
- Ừ vậy vào đi..... nè lớp chúng ta có thêm thành viên mới, em giới thiệu đi!_ Cô hắng giọng nói lớn
Lớp im lặng chăm chú nhìn. Tiểu An và Tiểu Đan thì có ý nghĩ giống Anh Kiệt là cô gái này có một nét gì hơi giống ai nhưng chưa nhận ra. Tuấn Anh coi bộ cũng chú ý lắm à. Đúng là bạn thân cá mè một lứa.

Chỉ có Hàn Phong là chẳng thèm nhìn đến một cái.
- chào các bạn mình là Tú Quỳnh là học sinh mới chuyển đến, mong mọi người giúp đỡ_ cô có vẻ hơi rụt rè trong hoàn cảnh này nhưng cố nặn ra nụ cười chân thành nhất.
- ê dễ thương hé
- nhìn cũng good ấy chứ!
- nhưng em ấy có vẻ còn nai tơ lắm á!
Tú Quỳnh cũng gây bão lắm ấy chứ.
Cô ngơ ngác trước những lời bàn tán về mình.
Cảm thấy hơi đơn độc một chút. Cô nhìn quanh để kím tìm bóng hình của người con trai lúc nãy. Có lẽ đối với cô Anh Kiệt là người bạn đầu tiên ở đây giúp cô có cảm giác đỡ lạc lỏng.
- em chọn chỗ ngồi đi nhé!_ Cô giáo nói sau đó tiếp tục bài giảng còn dang dở.

Quỳnh tòn ten đi xuống chỗ Anh Kiệt.
- cậu cho mình ngồi chung nha!
- ừ.... à không được rồi, chỗ này có người ngồi rồi!
- vậy à tiếc thật!_ cô xụ mặt trông tội nghiệp. Anh Kiệt nhìn cũng chút áy náy (với gái đẹp)
- cậu xuống bàn trống bên đó ngồi đi nhé!_ Anh Kiệt tốt bụng nói. Cười một nụ cười chói sáng.
Tú Quỳnh lặng lẽ dời đô trông tiếc nuối. Nhắc mới nhớ, anh giờ mới phát hiện Tiểu San chưa vô. Chòm lên bàn trên
- Tiểu An này sao con sư tử không đi học?
- nó hả, chắt giờ này đang ở tận 9tầng mây gặp hoàng tử rồi!_ Tiểu An trả lời, tay lướt lướt trên điện thoại.
- ủa sao phải lên đó???_ Câu phát ngôn gây sốc hôm nay. Anh Kiệt nghệch mặt ra
- mày là bạn tao ở cùng nhà với tao, tao ăn gì mày ăn đó sao tao thông minh sáng lạng còn mày ngu dữ vậy Thằng kia._Tuấn Anh ngồi kế bên chỏ mỏ vô chửi.
- đồ hâm!_ Tiểu An nghe mà không chịu được nên nói ngay
- ủa vậy là sao?_ Anh Kiệt sau khi bị chửi cũng chẳng khôn ra được bao nhiêu, cái mặt vẫn ngơ ngơ hỏi lại.
- nó đang ngủ! được chưa anh hai!
- ờ....
...............

Quay lại với Tiểu San nhé.

Nhỏ đứng trước ngôi trường vô cùng đồ sộ, cánh cửa cổng đã được đóng chặt Và khoá cẩn thận.

- chỉ còn cách leo rào thôi!_ Tiểu San lắc đầu ngán ngẫm rồi xách ba lô sang phía bên hông trường.

Nhỏ đứng ngấm ngía rồi bắt đầu công việc.
Tiểu San trèo lên cái cây gần đó rồi phóng lên vách tường sừng sững. Cũng không mấy khó khăn đối với nhỏ.
- ô my chúa cao quá sao leo xuống đây trời!_ Đứng nhìn xuống mà hoa cả mắt.
Cô đang trù rủa cái ông nào thiết kế ngôi trường này mà bức tường rào cao thế không biết.

Nói rồi Tiểu San xoay lưng lại bám víu vào tường và trườn xuống. Đầu tiên nhỏ quăng cái cặp xuống trước. Sau đó tìm cách tiếp đất an toàn. Loay hoay kím cái ba lô nhưng không thấy đâu cả.

- rỡ ràng lúc nãy thảy xuống đây mà!_ Tiểu San gảy đầu lảm nhảm.
- quay phải 45° nhìn thẳng!_ Có tiếng nói phát ra phía sau lưng. Nhỏ nghe lời làm theo và.....
- a kia rồi, nãy giờ kím muốn chết!_ nhỏ reo lên mừng rõ mà không hề hay biết nguy hiểm đang cận kề, chẳng mấy chốc nữa cô sẽ tàn đời.

- thấy chưa?_ Tiếng nói lúc nãy lại cất lên
- thấy rồi hi hi sau nó ở đó ta?_ Ôi nó hồn nhiên như cô tiên trả lời.
- tui quăng vô đó đó!
- thằng nào dám...._ cô hùng hổ quay lại định quát cái tên rỗi hơi đó một trận để biết thế nào là sức mạnh của "âm nhạc ".

Thế mà khi quay lại thì đập vào mặt Tiểu San là ông thầy giám thị, nhỏ cứng người đơ vài giây sau đó lên tiếng.
- ủa thầy buổi sáng tốt lành ạ! đi đâu zạ tập thể dục hả? Dạ chào thầy em đi._ nói xong cô tính chùn nhanh nhưng bị túm cổ lại.
- đi đâu đóa!_ Ông hỏi nhẹ nhàng hết sức
- dạ ... dạ...
- dạ thưa giống gì, đi trễ há còn trèo tường nữa há, tính trốn nữa há giờ sao đây????_ông nghiến răng ken két nói
- thầy ơi tha cho em lần này đi mai mốt em hổng dám nữa đâu_ Tiểu san thành khẩn năng nỉ.
- không có tha thiết gì hết đi theo tui lên phòng giám hiệu viết tường trình_ Ông quả quyết lôi cổ Tiểu San đi nhưng nhỏ nhanh mồm kể lể
- thầy ơi nhà em nghèo khổ lắm thầy, sáng 2 giờ khuya mẹ em phải thức dậy sớm ra vườn cắt rau ra chợ bán ngày có mấy chục ngàn. Em thương mẹ nên sáng nào cũng dậy để phụ mẹ. Mà do hôm nay có bài kiểm tra nên hồi tối Thức đến tận 12h học bài. Sáng 2h lại thức nên em mòn mỏi quá vừa ngả lưng nghỉ mệt đã ngủ quên lúc nào chẳng hay. Vì thế nên mới trễ... hic... hic..._Tiểu San sụt sùi nói làm ông thầy cảm Động đến chảy nước mắt. Móc khăn tay trong túi ra chậm.
- tội nghiệp em quá... thầy không ngờ trường mình có học sinh có hoàn cảnh khó khăn như vậy...
Thầy đang tràn trề cảm xúc thì Tiểu San có điện thoại. Là Tiểu Đan gọi. cô bắt máy ngay và chửi xối xả

- con quỷ nhỏ kia, tụi bây giỏi quá hé đi học mà không kêu tao dậy để tao ngủ quên đến giờ làm tao phải trèo tường vô còn gặp ông thầy giám thị hắc ám. Coi tao xử tụi bây ra sao...... hì hì không có em giỡn thôi mà.... đừng manh động.... bình tĩnh

đang trong cơn hăng say thì Tiểu San bắt gặp ánh mắt nãy lửa cùng khuôn mặt đỏ lự của ông thầy thì mới võ lẽ ra. Nhưng muộn mất rồi.

Tiểu San co dò mà cấm đầu chạy.
- đứng lại đó cho tôi!!!!! em... em... quá đáng, dám lừa gạt tâm hồn trong sáng và tấm lòng thánh thiện của tôi!!!!_ Ông cũng nhanh chân đuổi theo. Miệng thì la oai oải.

- sao xuôi dữ vầy nè. Đúng là cái miệng hại cái thân_ Tiểu San than trời trách đất cho cái sai lầm trầm trọng của mình.
.......

Trên lớp, Tiểu Đan thắc mắc nhìn vô điện thoại.
- con này nó bệnh hay sao á! Tự nhiên chưa kịp nói gì đã sổ nguyên tràn.
Tiểu Đan lầm bầm, Hàn Phong nhìn cô bằng ánh mắt lạ lẫm.

- im lặng chút đi!_ Anh lên tiếng cộc lốc.
- không_ tự nhiên bị Tiểu Đan chửi oan cô phùng mang quay sang anh quát làm giật mình trái tim bé bỏng của Hàn Phong luôn.
- phiền!_ Anh phán một câu lạnh lùng
- đồ.... _Tiểu Đan định đấu mồm với anh nhưng chợt nhớ ra gì đó rồi im lặng trong giây lát. Sau đó bỗng nhiên cô đứng bật dậy.
- chết tiểu San!_ cô kêu lên một tiếng rồi chạy vụt ra khỏi lớp trong sự ngạc nhiên của mọi người.

- Tiểu Đan đi đâu vậy? Tiểu San làm sao?_Tiểu An cũng bất ngờ trước hành Động lạ của nhỏ bạn nên chạy theo.

| 2015-07-08 19:45:44Sau đó Anh Kiệt Và Tuấn Anh nhiều chuyện cũng nói gót theo sau. Chỉ có mình Hàn Phong còn trong lớp. Anh lắc đầu khó hiểu nhìn 2 thằng bạn rồi dửng dưng xem như chưa có chuyện gì.
........
Sau khi 4 người họ chạy xuống đến sân, đập vào mắt là hình ảnh rất kì vĩ. Giữa sân là một cô gái, 2 tay đang cầm 2 thùng đầy nước dang ngang. Một chân co lên chỉ đứng trụ bằng chân còn lại. Trên đầu đội một trái banh gai nhỏ. Cô mất thăng bằng lắc lư qua lại.


Bên cạnh là ông thầy đang nhịp nhịp cây roi đi vòng quanh. Miệng thì luôn nói
- đứng thẳng lên!
-không được nhúc nhích!
- không được làm rơi quả bóng!
- cho chừa cái tội!
Vâng và cô gái thảm hại đó không ai khác là TIỂU SAN. sau một vòng thi đấu chạy điền kinh thì thí sinh mang tên Tiểu San đã đầu hàng trước huấn luyện viên dày dặn kinh nghiệm mang tên "Nguyễn Văn Giám Thị ".
và hiện giờ cô đang chịu phạt cho những phút nông nổi của mình.

- chuyện gì xảy ra vậy?_ Tiểu Đan và Tiểu An chẳng hiểu gì cả, 2 anh kia cũng ngơ ngác nhìn.
- hu hu.... _Thấy tụi chiến hữu Tiểu San mếu máo.
- cô sao vậy? bỏ ba cái này xuống đi!_ Anh Kiệt đến bên cạnh nói
- hu hu không biết không bỏ được!_ cô rưng rưng nước mắt trả lời.
- sao lại không? mày bỏ đi đứng như vậy không mỏi hả?_ Tiểu An tiếp lời
- tôi không cho phép_ Thầy giám thị như không khí giờ mới lên tiếng (vậy mà ổng nói ổng thánh thiện á)

- Tại sao lại phạt cậu ấy? ^Tiểu Đan hỏi
- rất nhiều lỗi! đi trễ, leo tường, gạt giáo viên, trốn tránh không nhận tội!_ ông liệt kê ra những tội án của Tiểu San
- tôi muốn ông bỏ hình phạt cho cô ấy_ Anh Kiệt nói chắc nịch, ánh mắt quả quyết làm ông thầy xao Động trong khi Tiểu San đang khổ sở lắc lư qua lại.
- không!_ Lấy chí khí anh hùng ra ong trả lời dứt khoác.
- coi bộ ông chán làm giáo viên ở trường này rồi!_ Anh Kiệt phán một câu làm ông run sợ
"Khó khăn lắm mới vô nơi tầm cỡ như vầy làm được, công việc nhàn hạ, lương cao không lẽ vì con nhỏ này mà mất việc " ông thừa biết Anh Kiệt là thiếu gia trong gia đình thuộc top 10 tỉ phú thế giới, cũng là cổ đông lớn của trường. Đắt tội với anh thì không mấy tốt đẹp. Thôi thì nhượng bộ vậy.
- thôi được rồi!_ Ông hạ giọng nói rồi rời đi.
Tiểu San mừng rõ trút bỏ những gánh nặng xuống. Thở phào nhẹ nhõm.
- cũng tai cái tội!_ Anh Kiệt trách mốc.
- hic... nè... đánh tôi nè... đau chết!_ cô mếu như con nít chìa tay ra khoe những vết đỏ bị ăn roi
- kệ cô_ Anh Kiệt tỏ vẻ không quan tâm.
- sao lại bị đánh_ Tuấn Anh lên tiếng hỏi
- thì làm... làm rơi banh, đổ nước... hu hu_ Tiểu San trở nên nhỏng nhẽo bất thường. 2 con bạn cùng Tuấn Anh phì cười trước cô.

Anh Kiệt ngó lơ chẳng thèm nhìn.
Nhưng lát sau cũng lôi lên phòng y tế bôi thuốc nhưng miệng thì luôn càm ràm. Làm bộ làm tịch chứ thật ra quan tâm thấy mồ.

Tiểu San hoá thành con mèo nhỏ để mặc cho anh Kiệt làm gì thì làm, không cải như trước nữa.