Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối

Chương 25




 Hiện giờ ai đã về lều nấy. Cả đám bọn nó và bọn hắn ngồi tụ lại tám chuyện cốt để quên nỗi sợ ma.
Trong rừng lúc này rất vắng lặng chỉ nghe văng vẳng đâu đây tiếng lá xào xạo, tiếng gió lùa xô đẩy những cành cây va chạm vào nhau. Chốc chốc lại nghe tiếng kêu của những loài côn trùng Động vật không rỡ nơi đâu.
Lúc đi hăng hái thế nào thì bây giờ ngồi co rúm lại sát cạnh nhau.

- cô làm cái gì vậy?_ Tuấn Anh hỏi khi Tiểu An cứ nép vào người anh.
- sợ!!
- Trời tôi cũng đang sợ nè, đừng có nắm tôi chặt quá.
2 người này quả đúng nhát gan!
- anh ơi liệu ở đây có ma hôn?_ Quỳnh cũng sợ sệt nhìn xung quanh tay níu áo Anh Kiệt (có ma mới sợ mày)
- đừng có nói linh tinh chứ! anh không tin đâu!_ Anh Kiệt đáp lại
- chỉ có con nít mới tin!_ Hàn Phong phụt ra một câu làm nhục chí anh hùng của Tuấn Anh và Anh Kiệt.
- gì...? tao có nói là sợ đâu?_ Anh Kiệt phản bác lại ngay.
- ờ thì có ai nói gì đâu? Có tật rục rịch_ Hàn Phong ngó lơ nói bóng gió.
- cái thằng này hôm nay dám..._ Anh Kiệt định xong tới xử Hàn Phong. Chắc thẹn quá nên túc giận.
- nè... nè định làm gì?_ Hàn Phong cẩn thận nhìn anh.
Bỗng Tiểu Đan ra dấu im lạng làm cả đám căng thẳng.
- chuyện gì thế Tiểu Đan?_ Tiểu San nhìn cô hỏi.
- có nghe gì không?_ Tiểu Đan hỏi ngược lại. Ai cũng im lặng lắng nghe âm thanh mà Tiểu Đan nói.
- có tiếng bước chân!_ Tiểu An run run nói.
- ừ ngày càng gần thì phai!_ Tuấn Anh tiếp lời.
Cả bọn nhìn nhau và....

Một ánh đèn xanh le lói đang từ từ di chuyển gần về phía lều tụi nó.
Màn đêm bao phủ một màu đen tối tâm đến lạnh lùng. chùm ánh sáng mờ ảo ấy vẫn di chuyển đều đều.

Gần nữa... gần nữa.....
Và....
RẦM RẦM...
Một thân ảnh nằm bẹp chỏng chơ dưới đất vì vấp phải sợ dây thừng dưới đất. Từ phía trên, tấm lưới từ đâu đổ ập xuống. Tiếng theo đó là bọn nó trên cây và bốn phía ào ra.
Đứa nào tay cũng cầm vũ khí nhào đến đánh đấm tơi tả vật thể đang sập bẫy nằm một đống kia.
Các anh chị nghĩ đó là THÚ HOANG!!!!

- dừng lại...._ Tiếng nói yếu ớt vang lên. Cả bọn ngưng lại nhìn nhau và hỏi
- ai nói vậy?
- tôi không có!
dứt lời 7 người tiếp tục dần con "thú hoang" .
- dừng lại....!_ lại một lần nữa tiếng nói lại vang và bây giờ họ đã xác định được âm thanh đó từ đâu.
- a a yêu quái!_ cả bọn nhảy cẩn lên ôm nhau la hét. Họ nghĩ rằng Động vật biết nói!!!
- là tôi đây.... trời ơi chết mất, các em định giết người à ???_ cái được xem là thú hoang đấy là bà cô giám thị.
Tụi nó há hốc mồm khi nhận ra khuôn mặt ấy. Sau đó nhìn nhau.
- cô... cô!
- tụi em tưởng thú dữ nên... xin lỗi
- mà cô đến đây làm gì?

- Oh my chuối! tôi đi kiểm tra chứ làm gì hả?_ Bà cô bức xúc hét lên. Đầu tóc cô đã rối bù xù như vừa bị sét đánh.
Cô đang thi hành nhiệm vụ đi kiểm tra từng trại một. Của tụi nó là thứ 3, bị cả đám làm ra như vậy còn đi đâu nữa. Về luôn cho rồi.
- ơ... tụi em không biết thật mà!_ Tiểu San mắt long lanh nói
- chỉ là hành Động tự vệ!_ Tiểu An mặt cún con tiếp lời
- ai bảo cô không lên tiếng trước!_ Tiểu Đan nói.
- cô làm bọn em suýt ngất!_ Tuấn Anh thêm vào
- đánh cô đau cả tay!_ Anh Kiệt xuýt xoa.
- MÀ NHÌN CÔ RẤT GIỐNG CON MA!!!_ cà bọn đồng thanh lên tiếng.

Cô giám thị đứng ngẩn tò tè ra đó khi tụi nó hợp xướng công kích mình. Vậy hoá ra cô là người có lỗi nên mới bị đánh thế này còn "lũ trẻ " kia thì vô tội.
Ầm... bả xỉu nằm một đống.
Tụi nó phải gọi điện cho đội y tế trường đến "đưa nàng về dinh"

Trời càng tối thì nhiệt độ càng hạ thấp. Ai cũng cảm thấy hơi lạnh sống lưng, khẽ rùng mình Tiểu Đan lên tiếng.
- chúng ta phải đi kiếm cây khô nhóm lữa mới được!
- ý kiến này hay, nhiệt Độ thấp xuống rồi!_ Tiểu San gật gù tán thành.
- ừ với lại cần có chút ánh sáng_ Anh Kiệt cũng lên tiếng.
- ai tình nguyện làm việc này?_ Hàn Phong nhìn một lượt hết thảy.
- tất nhiên là.... không phải tôi!_ Ai cũng đồng thanh nói rồi nhìn nhau.
Tuấn Anh và Tiểu An đứng khúm núm.
5 cặp mắt túc là 18 con mắt đột nhiên di chuyển hướng nhìn về họ.
- đừng có nhìn tụi này như vậy chứ!_ nhỏ và anh lên tiếng khi ngửi được mùi nguy hiểm.
- tôi không muốn bị thú dữ ăn thịt đâu!_ Tiểu An xua tay.
- vậy thì chúng ta tiến hành bầu cử đi!_ Tú Quỳnh đưa ra ý kiến
- ai đồng ý Tiểu An và Tuấn Anh làm nhiệm vụ kiếm củi mời giơ tay biểu quyết_ Tiểu San dõng dạc lên tiếng, lập túc 10 cánh tay giơ lên (5 người có 10 cánh tay) miệng thì hô to.
- Tiểu An đắt cử.... Tuấn Anh đắt cử_ chị em tốt là đây.
- nhưng tụi này không đồng ý!_ Anh và cô la lên
- nhưng chỉ có 2 người, đa số thắng thiểu số nha!_ Tú Quỳnh cười cười nói. Ai cũng gật gù.
- hic... mấy người... thông đồng hãm hại người khác!_ Tiểu An mếu máo chỉ vào bọn họ.
- ơ có đâu... mày làm vậy hả Đan Đan?_ Tiểu San mặt hết sức ngây thơ và vô tội hỏi.
- ờ đâu có... anh hại họ hả?_ Tiểu Đan quay sang Hàn Phong
- dĩ nhiên là không?_ Hàn Phong nhìn Anh Kiệt và Tú Quỳnh nhướng mắt
- tôi lại càng không!_ 2 người còn Lại cũng phủ nhận.
- ta hận!_ họ bước đi sau khi để lại câu nói với bao nhiêu là ức chế.
Sau khi họ mất hút. Cả đám vỗ tay tán thưởng
- tạo cơ hội như vậy không biết có tiến triển gì không?
- tùy thuộc vào Tuấn Anh kìa!
- ừ ha ha ha  

  bước đi của Tuấn Anh và Tiểu An không hề thong thả. mắt Tiểu An ngó qua ngó lại hoạt đọng liên tục. Nhìn nhỏ như cảnh sát đặc nhiệm đang truy đuổi tội phạm.
- cô đừng có làm quá lên như vậy chứ!_ Tuấn Anh cằn nhằn
- thì sao?_ Nhỏ chu mỏ hỏi anh
- thì làm tôi cũng sợ theo chứ sao?_Tuấn Anh trả lời ỉu xìu.
- xì! không biết anh có là con trai không nữa?
- sao cô biết tôi không là con trai, bộ làm thí nghiệm rồi à?_ Mặt Tuấn Anh trở nên cực kì gian tà, lăm le nhìn Tiểu An.
- Tại... con trai ai lại sợ ma... anh nói tào lao gì vậy?_ Tiểu An bỗng ấp úng, mặt nhỏ đỏ lên.
- tôi đâu có sợ... tại đùa với tôi chút thôi. Sợ ma đâu phải là "xì tai" của tôi_ Tuấn Anh nghênh mặt lên nói.
Bốp...
Tiểu An nhón chân gỡ lên đầu anh một cái rỡ đau.
- ai cho anh ăn cắp câu "xì lố gân" của my idol tôi hả?_ Tiểu An chống hông lườm anh.
- ăn cắp gì? chỉ là copy có chọn lọc thôi!
- hơ tôi cấm anh không được bắt chước Kris (exo) oppa của tôi nghe hôn, làm xấu hình tượng của người ta.
- tôi đây này, đẹp trai thế này, đáng yêu thế này, giàu có thế này, bla... bla... bla... cô không thần tượng mà đi mơ mộng đến thằng nào thế không biết!
- xí anh không bằng cái móng tay của Kris oppa nữa đó, tôi đâu có rảnh mà thần tượng anh!
- ơ... cô biết tôi là mơ ước của hàng tá cô gái không hả? thằng đó nó có giàu bằng anh không mà cô bảo thế?_Tuấn Anh bị Tiểu An khinh thường cũng bực tức không kém
- suho (exo) oppa giàu hơn anh gấp mấy lần nữa kìa. hứ!
- ở đâu ra lắm tên thế hở, dẹp đi không có thần tượng, nghĩ ngợi đến thằng nào hết nghe chưa!_ Tuấn Anh gắt lên khó chịu

Họ cứ mỗi người một câu cải qua cải lại, cũng nhờ thế mà quên luôn nỗi sợ. Cả đám tạo cơ hội để tình cảm họ phát triển. Nhưng tình hình thế này thì có mà tệ hơn. Chỉ lo đấu khẩu nên khi về lều trên tay chỉ được vài cành cây.

- 2 người đi lâu như thế mà chỉ được bấy nhiêu đó thôi sao?_ Tiểu San cùng cả bọn ngạc nhiên nhìn họ.
- hứ! tại cô ta/ hắn ta!_ họ hùng hổ chỉ vào mặt nhau.
Tình hình như thế làm 5 người còn lại đơ như cây cơ. Chuyện gì đã làm cho chiến tranh bùng nổ. Vậy thì phải lên kế hoạch khác mà thôi.
- chỉ vài nhánh cây này thì làm cái gì được hù muỗi à?_ Hàn Phong lên tiếng hỏi
- hai người làm việc chểnh mảng như vậy đó hả? để mọi người đợi cả tiếng mà đem về nhiêu đây!_ Anh Kiệt cằn nhằn.
- đi tìm tiếp đi, làm không xong thì cho các người ngủ ở ngoài!_ Tiểu Đan hất mặt nói câu mang tính chất tầm cỡ.
- Tuấn Anh Tiểu An à đọng tác phải nhanh hơn một chút nhé_ Tú Quỳnh cũng nói thêm.
Cả đám kẻ hát người hò làm cho 2 nạn nhân méo mỏ nhìn mà chẳng chen vào được câu nào.
Bức xúc lắm nhưng nhìn lại thế lực mình yếu, lực lượng hai bên quá chênh lệch nên đành cam chịu số phận, vứt áo ra đi lần nữa.

- Mấy cái đứa này! túc chết mà!!!_ Tiểu An tức giận dậm chân thình thình xuống đất.
- hiếp người quá đáng!_ Tuấn Anh phụ họa theo
- cũng tại cô, chỉ giỏi kiếm chuyện gây nhau_ anh đổ lỗi cho cô.
- ya!!!! Anh là tên khơi chuyện trước mà, đồ điên!_ Tiểu An đạp mạnh vào chân Tuấn Anh không thương tiếc. Anh co chân lên la oai oái.
- nhỏ này muốn chết hả?_ Tuấn Anh giơ cú đấm trước mặt Tiểu An quát lên.
- chết nè!_ cô đẩy mạnh tay anh làm cú đấm ấy bay thẳng vào mặt mình, muốn gãy cái sống mũi đẹp của anh.
- không nói chuyện với cô!_ Anh giận dỗi bước lên trước không thèm để ý đến Tiểu An.

Cô bĩu môi lầm bầm chửi rủa anh nhỏ nhen, có xíu cũng giận.
Lát sau đó Tiểu An cảm nhận được như có ai đang theo sau mình. Cô bước nhanh lên trước thì nghe phía sau có tiếng bước chân nhanh hơn, dồn dập hơn.

Tiểu An hít thở thật sâu cố giữ bình tịnh, định chạy đến trước gọi Tuấn Anh thì....

Ai đó đẩy mạnh Tiểu An xuống vực, cô lăn vòng té nhào .

Tuấn Anh đi được một khoảng thì không nghe tiếng bước chân Tiểu An nữa. Anh thấy lạ quay lại nhìn thì chẳng thấy cô đâu. Anh giật mình và bắt đầu hoang mang.
- Tiểu An cô định chơi trò trốn tìm à?_ Tuấn Anh lên tiếng độc thoại.
Không có tiếng trả lời, chỉ là tiếng anh vọng lại.
- nè cô đang ở đâu vậy, trả lời tôi đi!_ Anh lên tiếng gọi lớn và vội vã đi tìm.

Còn Tiểu An sau khi bị ngã xuống vực, đầu va mạnh vào cái cây to.
- A!_ cô ôm đầu, đứng dậy nhưng nhanh như cắt ngã lăn quay, chân bị trật nặng, nhỏ không có sức để đứng nữa rồi.
Tiểu An Nhìn xung quanh.muốn tìm đường nào đó trèo lên.
Nhưng với tình trạng cô lúc này liệu có lên được.
Tiểu An ngồi phịch xuống ôm mặt khóc. Cảm giác trơ trọi ở nơi như thế này thật làm cô bị hoang mang, không một ai biết cô ở đay, làm sao có thể trở về.
- Tuấn Anh cứu tôi... Tuấn Anh!_ Cô nấc từng tiếng và gọi tên anh. Trong lúc như thế này người đầu tiên cô nghĩ đến là Tuấn Anh.
- Á Á!_ cô hét lên khi một con chuột hoang từ đâu nhảy bổ vào người. Tiểu An hoảng hốt bò ra xa vì cô chẳng thể chạy được trong lúc này.
Tiểu An đưa mắt nhìn cái nơi lạ lẫm và đáng sợ này.
Cô nghe được như tiếng chó sói rú lên từng hồi, cô thu chân lại, bó gối. Đôi mắt lộ rỡ vẻ sợ hãi.

Tuấn Anh lòng vô cùng lo lắng, anh nghĩ cô rất nhát gan không bao giờ tự về một mình mà không đi cùng mình.
Vậy chẳng lẽ cô gặp chuyện gì nguy hiểm rồi sao?

còn bọn kia ở lều bày đồ ăn ra nhấm nháp và chém gió.
- nhìn cái mặt hai người họ lúc đó thật tức cười mà!_ Tiểu San lên tiếng.
- không biết bây giờ thế nào rồi? mà họ đi cũng lâu rồi nhỉ?_ Tú Quỳnh đưa cho Anh Kiệt chai nước và nói.
- chắt lại cải nhau nữa chứ gì, nhìn họ như 2 đứa con nít!_ Tiểu Đan nói.
Bốp... Anh Kiệt tự dưng đánh vào mặt Tiểu San. Cô nổi điên lên đục thẳng vào cái mặt hotboy của anh chảy cả máu mũi.
- Tiểu San sao cô... cậu mạnh tay vậy!_ Tú Quỳnh thấy Anh Kiệt bị chảy máu thì lo lắng lấy khăn giấy lao cho anh. Cô gắt.
- hắn ta đánh tôi trước!_ Tiểu San hậm hực trả lời.
- Tại tôi thấy con muỗi nên tôi giúp cô đập thôi mà!_ Anh Kiệt nói, anh nhét 2 miếng khăn giấy vào lỗ mũi nhìn thật ngố.
Tiểu Đan và Hàn Phong mở to mắt nhìn đoạn phim trước mắt.
- ai kêu không nói chứ ai mà biết!_ Tiểu San lên tiếng.
- chưa kịp nói thì cô đã nốc ao tôi rồi, con gái con lứa gì mà bạo lực!_ Anh trả lời.
- thôi khéo lại gây nhau nữa. Đưa đây em xem, có đau lắm hôn?_ Tú Quỳnh xoay mặt anh sang nói.
Tiểu San không muốn thấy cảnh đó nên bỏ vào lều nằm.