Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối

Chương 28




Tại trường King
Tiểu San và Tiểu Đan vừa rời khỏi nhà gửi xe, 2 người vừa đi vừa tán gẫu .
- có người yêu là quên luôn bạn bè hà xì..... _ Tiểu San cằn nhằn, cô bức xúc vì lúc sáng Tiểu An đã được Tuấn Anh sang đón đi ăn sáng rồi đến trường luôn.
- chỉ khổ cho cái kiếp FA của mình haizzz_ Tiểu Đan lắc đầu chán nản
- bởi ta nói, đời mà! nó bạc lắm. Đời là một chuỗi ngày dài buồn tẻ. Túm lại Đời buồn!_ Tiểu San xuất khẩu thành văn, phun ra câu triết lí.
- ô! he lô!_ Đúng lúc gặp được Anh Kiệt và Hàn Phong phía trước. Kiệt vẫy tay chào.
- Tiểu An chơi đánh lẻ à?_ Hàn Phong lên tiếng hỏi.
- thì Tuấn Anh rinh đi rồi! sáng sớm đã chạy sang nhà người ta nhấn còi in ỏi_ Tiểu Đan nhanh miệng mách lẽo kể tội của thằng bạn.
- thấy Tiểu An đột nhiên thức sớm là nghi lắm mà!_ Tiểu San lấy tay xoa xoa cằm nói.
Liên thuyên vài ba câu thì cũng đến cửa lớp. 4 người vô tư bước vào trong, cảnh tượng trước mặt làm họ sốc toàn tập. Cặp đôi Tiểu An và Tuấn Anh đang vô cùng tình tứ đút cho nhau ăn từng muỗng kem.
- có ai đỡ tui hôn? tui xỉu à....
- đừng! mày phải đứng vững để còn đưa tao xuống phòng y tế!
- Nghĩ sao vậy họ đang đóng phim Hàn Quốc à?
- ặc... ặc... khó thở.
- chào buổi sáng mọi người!_ Tú Quỳnh từ ngoài bước vào lớp vui vẻ chào hỏi. Thấy ai cũng đơ người ra đó. Cô nhìn theo ánh mắt họ cũng há hốc mồm.
- chuyện.... chuyện gì.... vậy?
còn 2 nhân vật chính kia vẫn không hề hay biết có 5 cặp mắt đang chiếu đến mình vẫn vô tư lự anh một muỗng, em một muỗng.
- hưm... hưm..._Tiểu San bước đến hắng giọng nhưng có vẻ không ảnh hưởng gì đến họ. Ai kia xem như cả quả đất chỉ có mình anh và em.
Rầm.... rầm...
Tiểu San không kiềm chế được nữa khi bị lơ như không khí. Cô đập bàn.
- ơ...._ Bấy giờ Tiểu An mới ngước lên, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy ánh mắt ai cũng đăm đăm về mình.
- nơi công cộng đề nghị anh chị giữ kẻ_ Tiểu Đan lên tiếng.
- ờ... làm như trong lớp này có mình 2 người vậy đó_ Tiểu San hùa theo
- ờ... làm thấy ghê hà!_Anh Kiệt cũng chỏ mỏ vô nói.
- kệ tôi mấy chú ơi! Ga tô à?_ Tuấn Anh chẳng những không nghe lời góp ý mà còn nghênh mặt thách thức.
- Gì? thấy ngứa mắt thì nói hà!_ Tiểu San bắt đầu đấu võ mồm với Tuấn Anh.
- người yêu tôi thì tôi chăm sóc làm gì ngứa mắt, phải hôn vợ?_ Tuấn Anh hùng hồn cải lí với cô.
Câu nói của Tuấn Anh có sức công phá mãnh liệt cực kì.
Ai có mặc ở đây cũng nháo nhào cả lên như sắp có động đất hay cháy trường chẳng hạn.
- CÁI GÌ??? TUẤN ANH VỪA NÓI GÌ THẾ???
- không thể được! tôi không tin, đó không phải là sự thật...
- hic... hic tụi bây ơi hoàng tử của lòng tao.... Tuấn Anh sao lại phụ tình em, em đau lòng quạ...
- bớ bà con làng nước ơi...
- tao tự tử đây... đừng ai cản tao...
tin túc lan nhanh với tốc độ vũ bão. Tụi con gái khóc lóc tỉ tê, gào thét tạo nên một cảnh tượng thật nhốn nháo. Kết quả là cả trường biết tin.


giờ toán

- chồng! Em mỏi vai quá hà!_ Tiểu An quay sang nũng nịu với bạn trai, nhỏ này bắt đầu nhỏng nhẽo đến phát sợ.
- xoay quay đây chồng mát xa cho nè!_ Tuấn Anh dịu dàng trả lời. Đó giờ có bao giờ như thế đâu. Đúng là tình yêu làm cho con người ta thay đổi đến chóng mặt.
Rầm.... Tiểu San ngồi sau đang gật gù vì bài giảng quá đỗi hay của ông thầy tiến sĩ gây mê thì cảnh tượng lâm li bi đát kia làm cô giật mình đập cả đầu xuống bàn.
Cô nhăn nhó lấy tay xoa cái trán đỏ, Anh Kiệt ngồi kế bên thấy vậy lên tiếng chọc ghẹo.
- Tiểu San tôi mỏi vai quá nè!
- kệ anh, nói tôi chi, kêu Tú Quỳnh kìa!_ Tiểu San phũ phàng, tàn nhẫn trả lời, anh méo mặt, quê đến thế là cùng.
Tiểu Đan, Hàn Phong và Tú Quỳnh không hẹn mà cùng rùng mình vì những biểu hiện của đôi vợ chồng trẻ.

Giờ ra chơi.
Tiểu An ngồi đợi tụi bạn đi lấy đồ ăn. Tụi hắn chưa có mặt vì đang bận bàn chuyện trên phòng hiệu trưởng.
Chỉ có mình nhỏ ngồi đó nhìn vu vơ.
- ô bạn gái mới của Tuấn Anh đây sao? tụi bây đoán xem được mấy ngày_ một giọng giễu cợt vang lên.

đám nữ sinh tiến lại gần Tiểu An, nhỏ tóc vàng đi đầu là một tiểu thư của một tập đoàn tương đối lớn mới chuyển trường vào.
- chắc 2 ngày là cùng chứ gì, nhìn nó kìa có cái gì xứng với hoàng tử đâu ... xì!_ một đứa bĩu môi nói.
- này! Con nhỏ nghèo kia, tốt nhất nên tránh xa Tuấn Anh của tao ra nếu không hậu quả sẽ thê thảm đấy!_ cô tiểu thư đanh đá không biết trời cao đất dày ra sao lên tiếng đe dọa.
- Tuấn Anh không phải của cô!_ Tiểu An mặt không cảm xúc (lây Tiểu Đan lúc nào ấy nhỉ) trả lời.
Nhỏ kia bắt đầu túc giận, mặt dần đỏ lên, nhìn Tiểu An hằn học.
- tao nói của tao là của tao, mày biết chưa?_ cô ta nghiến răng nói từng tiếng.
Tiểu An vẫn giữ thái độ bình thản khẽ liếc ả rồi nhìn bâng quơ sang hướng khác làm cô ta muốn tăng huyết áp.
- mày nói gì đi! thái độ đó là sao?_ Cô ta hét lên, mọi người xung quanh đều nít thở xem phim.
- im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ nhưng có những đứa ngu không biết suy nghĩ_ Tiểu An nói đều đều trong khi nhịp tim của ai kia đang tăng dần.
- mày nghĩ Mày là ai mà dám nói với tao bằng cái giọng đó hả?_Ả sấn đến giơ tay tát Tiểu An.
Vừa lúc đó Tụi nó mua thức ăn về.
Tiểu San thấy thế bay nhanh đến thì có một giọng nói khác vang lên làm cô dừng bước.
- dựa vào cô ấy là người tôi yêu là bạn gái chính thức của Hoàng Tuấn Anh này.
Tụi hắn từ đám đông xuất hiện, mọi người nép sang một bên rẽ lối cho tụi hắn đi.
Tuấn Anh với bộ mặt ngông nghênh bước đến, 2 tay bỏ vào túi quần tiến lại gần, một tay kéo Tiểu An về phía mình hất mặt về phía cô tiểu thư nọ.
- cô là ai mà dám đụng vào bạn gái tôi_ Anh hỏi
- anh không nhớ em sao? Tuần trước anh có đến dự tiệc sinh nhật của ba em đó!_ Thấy Tuấn Anh cô ta hớn hở ra mặt, bộ mặt vui vẻ xem như không có gì xảy ra vừa nãy. Tuấn Anh nheo mắt để nhớ lại rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
- không nhớ!_ Anh trả lời cộc lốc, tay kéo nhẹ bờ vai Tiểu An sát mình hơn.
- anh làm em buồn quá! nhưng không sao, vì em thích anh nên mới Chuyển sang trường này nè, tối nay anh rảnh...
- thôi đi! tôi không rảnh nói chuyện với loại người như cô_ cô đang líu lo thì Tuấn Anh cắt ngang, nụ cười tươi trên mặt cô ta trở nên gượng gạo.
- Tại sao anh lại chọn cô ta, một đứa bình thường phải là dạng giàu có như em mới xứng chứ._ ả bắt đầu đổi thái độ.
- cô muốn chết thì cứ tiếp tục nói như vậy_ Tuấn Anh đã bắt đầu tức giận khi xúc phạm đến Tiểu An. Tụi nó và tụi hắn không ai lên tiếng cả mà chỉ theo dõi sự việc. họ muốn để Tuấn Anh giải quuyết.
- Tại sao lại không được, một đứa nghèo, xấu xí như nó có cho người khác cũng không thèm. Chắc anh chỉ quen cho vui phải không anh?
chát.... chắc Chắn là cô ả đã bị tát nhưng người đánh là ai? (Mọi người nghĩ là ai)
Tuấn Anh? Tiểu San hay Tiểu Đan? không! là Tiểu An của chúng ta.
- mày dám...._ chụy ta một tay ôm mặt một tay chỉ vào Tiểu An mặt tím tái vì tức giận.
Tiểu An khoanh tay trước ngực hất mặt thách thức
- thì sao?
Cô ta giơ tay định tát Tiểu An nhưng Tuấn Anh đã nhanh chóng nắm lại, anh siết mạnh làm cổ tay ả hằn đỏ, nhỏ nhăn mặt.
- tôi chính thức đuổi cô ra khỏi trường và ngay bây giờ về báo với gia đình cô chuẩn bị dọn ra đường đi!_ Tuấn Anh hất mạnh làm cô ta xém té. Ánh nhìn kiên quyết.
- anh tưởng mình có thể làm gì được gia đình tôi sao?_ cô ta thật ngô nghê khi nói ra lời như thế. Thật đáng tội nghiệp, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Tuấn Anh mà không làm được thì còn gì để bàn cải.
- nếu muốn biết như thế nào thì đợi vài tiếng đồng hồ nữa sẽ rỡ thôi cô em_ Anh Kiệt cảm thấy nực cười trước sự tự cao của cô ta, anh lên tiếng.
- có lòng tự trọng thì lượn đi giùm_ Tú Quỳnh tiếp lời.
Cô tiểu thư chuẩn bị hết thời kia giậm chân bỏ đi. Đám loi nhoi kia nhìn nhau rồi cũng bước theo "cún đại". Hàn Phong khẽ liếc nhìn xung quanh, lập túc không hẹn ai cũng cuối mặt tản ra.

| 2015-07-08 19:22:34Tụi Tú Ly gần đó nhếch mép cười cho sự ngu ngốc của người mới đến.


- em có sao hôn cục cưng?_ Tuấn Anh thay đổi 180° trở nên dịu dàng hỏi Tiểu An. Cả đám ngồi xuống bàn.
- hứ.... tránh ra!_ Tiểu An giận dỗi đẩy anh ra xa mình
- ơ cục cưng sao thế... anh có làm gì đâu chứ_ Tuấn Anh ngơ ngơ xích lại gần cô.
- hay hén đi sinh nhật của ba em rồi tán em luôn, đi theo cô ta luôn đi_ Tiểu An vòng tay trước ngực hất mặt Chỗ khác.
Những người còn lại lắc đầu rồi bắt đầu ăn mặc kệ cặp đôi kia thích làm gì thì làm, giận luôn cũng được đơ tốn 2 phần ăn.
- vợ ơi! anh nào có lỗi lầm chi, cũng tại anh quá đẹp trai nên mới có cớ sự thế này. Thôi thì để anh tự tàn phá dung nhan của mình đi_ Tuấn Anh như một đứa con nít năng nỉ ỉ ôi Tiểu An. Cô nghe mà cố nhịn cười, nói gì đi chăng nữa thì trình độ tự sướng của anh này cũng khá là cao.
- không có vợ chồng gì hết, không biết, không nghe, không thấy!_ Tiểu An bịt tay lại nói
- thôi mà cho anh xin lỗi mà, anh có nhớ cô gái lúc nãy là ai đâu_Tuấn Anh lay lay người cô.
- Tại tán tỉnh nhiều cô quá nên không nhớ hết chứ gì. Tránh ra, tôi bo xì anh luônnnnnnnn!_ Tiểu An chẳng hề nguôi giận, Tuấn Anh mặt méo xệch buồn bã cuối mặt mút cơm lia lịa.

Tối cả đám nổi hứng hẹn nhau đi khu vui chơi. Từ trưa đến giờ Tuấn Anh đã làm mọi cách để Tiểu An hết dỗi nhưng đều vô dụng có khi còn phản tác dụng nữa là khác.
Mấy anh chị đang có mặt tại khu vui chơi giải trí lớn nhất thành phố, ai cũng ăn mặc thể hiện cá tính riêng của mình nhưng đều không không chê vào đâu được (cái này khỏi tả nha. Mọi người tưởng tượng được không?)

- chơi trò chơi đi, hay ăn trước đi hay là mua đồ nhỉ, hay..._ Tiểu San hớn hở miệng liến thoắng không ngừng.
- cuối cùng cô muốn cái nào?_ Anh Kiệt lên tiếng cắt ngang cái liên khúc "hay là" của Tiểu San.
- mọi người thì sao?_ Cô quay sang hỏi cả bọn
-sao cũng được, cứ từ từ tận hưởng cần chi gấp gáp thế_ Tú Quỳnh trả lời.
Trong khi mọi người đang hỏi ý thì Tuấn Anh vẫn tiếp tục sự nghiệp xin lỗi người yêu.
- Tiểu An anh xin lỗi mà mặc dù không có lỗi, đừng giận nữa nha
- mặc dù không có lỗi?_ Cô nhướng mài hỏi lại
- ừ ừ anh có lỗi được chưa, nhưng có gì to tát đâu, em giận dai vậy?
- không to tát mà em xém chút bị huỷ dung nhan, bị người ta xỉ vả, bị đánh, bị người khác chỉ trỏ bàn tán, bị...
- thôi anh biết rồi, anh sẽ đền bù lại cho em mà.
- hứ không thèm!

Sau một lúc bàn tán sôi nổi thì đáp án cuối cùng là chơi trò chơi.
Trò khởi đầu : Tàu lượng siêu tốc (khởi đầu tốt đẹp nha mấy anh chị)

Ổn định chỗ ngồi, thắt dây an toàn và tàu bắt đầu khởi động. Mấy chị nhà ta nhắm tịt mắt lại và không dám mở miệng la tiếng nào.
Tạch... tạch... con tàu leo lên từng bậc thật chậm, tự dưng nó dừng lại, tụi nó thấy lạ chỉ dám hé mắt nhìn.
- mở mắt ra đi nhìn thành phố về đêm rất đẹp_ Tụi hắn lên tiếng. Mấy chị nghe thế ngập ngừng mở mắt. Toàn cảnh thành phố với nhiều ánh đèn lung linh sắc màu thu vào tầm mắt. Thật sự rất đẹp và vô cùng huyền ảo.

Tụi nó say mê ngắm nhìn, miệng ai cũng mỉm cười.
Vù...ù.... Á Á Á Á bất ngờ con tàu phóng vụt đi, lượn ngang lượn dọc nghiêng ngả với một tốc độ chóng mặt. Tụi nó giật mình nhắm mắt la hét hết sức, những tiếng hét như muốn chọc thủng trời, cào cấu tay mấy anh vì sợ. Tội cho tụi hắn, đau chết mà nào dám than phiền.
Hết chuyến!
- khụ.... khụ....khụ....
cả đám đứng không vững, loạng choạng khi vừa chạm chân xuống mặt đất. Mặt mày thì xanh như tàu lá chuối.
Cả đám thề rằng không bao giờ chơi cái này nữa.
Tiểu San ngồi dựa vô Anh Kiệt thở lấy thở để, Hàn Phong đưa chai nước cho Tiểu Đan, cô cám ơn rồi nhận lấy.
Mới khởi động mà đã bèo nhèo đến thế cơ đấy.

Trò thứ 2 : Vượt thác! Lại là cảm giác mạnh.
Cũng là ổn định chỗ ngồi, thắt dây an toàn và tàu bắt đầu chạy.
Con dốc cao chót vót, chiếc tàu leo chậm chạp lên đến đỉnh.
- cao quá hà, bay xuống dưới có sao không?_ Tiểu An sợ sệt nắm lấy tay Tuấn Anh.
- yên tâm Anh sẽ bảo vệ em_ Tuấn Anh tự tin nói
- anh biết bơi hôn?
- không!_ Đấy câu trả lời gọn nhẹ và súc tích làm cho nhỏ cũng xúc Động.
- vậy cũng nói!_ nhỏ bĩu môi. Ít ra đã chịu nói chuyện bình thường với anh, chắt hết giận rồi.
- Hàn Phong! không chơi được hôn?_ Tiểu Đan đưa bộ mặt ngây ngô hỏi anh. Phong phì cười, đúng là nhìn cô lúc này thật khó nhịn cười. Tiểu Đan tròn mắt long lanh nhìn anh, nụ cười rất đáng yêu... thình... thịch.... hình như tim cô đang nhảy múa liên hồi thì phải. Và đây là lần đầu tiên anh cười tươi với cô như vậy.
- như vầy hết sợ chưa?_ Anh nắm lấy tay cô và hỏi, trong lòng cũng đang đặt câu hỏi cho mình, tại sao lại làm như thế. Tiểu Đan mỉm cười gật đầu làm anh nhẹ lòng, mà thật vô lý sao cô lại có cảm giác này - vui - cô lắc đầu cho mình là ngớ ngẩn, nếu không có anh ở đây cô đã bật cười khanh khách, phải kìm chế! nhưng không thể phủ nhận sự thật là khi bàn tay kia nắm chặt lấy mình thì cô chẳng còn sợ nữa. Cô mải mê suy nghĩ mông lung.
Tiểu San ngồi sau nhìn chằm chằm xuống cái hồ nước to rộng đang đón chờ mình mà thích thú. Cô bật cười
- ha ha có khi nào xuống dưới lật thuyền hôn ta?
Cốc... Anh Kiệt gỡ đầu cô. Tiểu San lườm anh sắc lẻm chu mỏ chửi bới.
- đồ khùng này. Muốn chết hả?
- con gái con lứa ăn nói vô duyên. Lật thuyền để chết hết cả đám hả?_ Anh Kiệt cải lại.
- xì! suy cho cùng là nhát gan chứ gì?_ Tiểu San xì một tiếng rỡ dài khuôn mặt ra vẻ chế giễu anh.
- tôi đây không sợ trời không sợ đất đấy nhé, nhưng ngoài 2 cái đó ra thì tất cả đều sợ_ anh vỗ ngực xưng tên, Tiểu San nghe xong ngồi cười nức nẻ. Tú Quỳnh nhìn họ mà lắc đầu, đúng là oan gia.
3..............2.............1 ào..... đùng...... rào..... rào........ một loạt những âm thanh vang lên liên tiep. Thuyền tụi nó trượt nhanh xuống dốc đập mạnh vào mặt nước yên tĩnh phía dưới, nước văng tung toé, Tiểu An rút vào Tuấn Anh nhưng vẫn không khỏi ướt. Cả đám nhìn như vừa tắm mưa nghịch nước, ướt sủng.
- hi hi mát quá_ Tiểu San cười hí hửng
Trò thứ 3 Ngôi nhà ma (yô hô tuyệt vời)
- không đi! không vô đâu!_ Tiểu An và Tú Quỳnh la lối trước cổng nhà ma.
- có gì đâu mà sợ, cũng mua vé luôn rồi_Tiểu San nói
- không chơi trò này là uổng phí lắm đó_ Anh Kiệt thêm vào.
- cục cưng đi đi anh bảo vệ em_ Tuấn Anh nắm tay An nói vẻ kiên quyết.
- anh không sợ ma hả?_ Tiểu An tròn mắt hỏi
- sợ chứ!_ anh gật đầu cái rụp, cũng nữa, cha nội này chuyên gây những màn lãng xẹt.
- mình đi đông người mà, ma nó không dám làm gì đâu_ Tiểu Đan cũng ra sức thuyết phục 2 người họ.

  Tiểu An và Tú Quỳnh vẫn một mực lắc đầu nguầy nguậy, họ không thèm nói nữa vì biết chỉ tốn thời gian, họ đẩy luôn 2 chị vào trong. Qua khỏi cánh cửa khung cảnh thay đổi hoàn toàn. Tiếng nhạc rùng rợn và tiếng la hét, khóc lóc thảm thiết pha lẫn vào nhau thật hỗn độn và chua chát tai người nghe. Không gian mờ ảo với những ánh sáng xanh đỏ lờ mờ. Hai bên đường là những lồng sắt giam giữ hồn ma, chúng mặc áo trắng tóc dài lủ khủ, máu me đầy người. Tụi nó giật thót, xém đứng tim khi nhìn vào chúng. Cả đám bấu chặt vào nhau không dám tách rời. chỉ vừa đi được vài bước Mấy chị đã toát mồ hôi nhất là Tiểu An và Tú Quỳnh. Quỳnh ôm lấy cánh tay phải của Anh Kiệt, còn bên trái là Tiểu San. Bảo An thì úp mặt vào Tuấn Anh không dám nhìn xung quanh. Tụi nó đã quên mất một điều Tiểu Đan bệnh tim. Mà có nhầm nhò gì. Tàu lượng siêu tốc còn đi được mờ.

- hu hu không chịu đâu, đi ra, không chơi nữa_ Tiểu An mếu máo
Cô quay lại thì chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa sắt vừa đóng kín, hết hi vọng thoát ra khỏi đây rồi. Họ cứ tiếp tục đi từng bước ngập ngừng.
- trả mạng lại cho ta!

một giọng nói khàn đặc hơi thở lạnh ngắt của ai đó phả vào sau gáy. Mấy anh chị đứng bất Động không giám nhúc nhích. 3 giây sau cả đám ôm chầm lấy nhau, hét thật kinh khủng áp đảo luôn tiếng nhạc, chỉ không nghe tiếng Hàn Phong thôi. Liền ngay đó con ma biến mất. Họ níu áo nhau tiếp tục bước đi.
- Á buông ra, buông tao ra hu hu_ Tiểu An mếu máo vì bị bàn tay nào đó nắm cổ chân lại. Vài giây sao nó tự thả ra, cô ôm Tuấn Anh cứng ngắt.
- còn bao lâu nữa mới ra khỏi đây?_ Quỳnh sợ sệt hỏi.
- phải tìm lối ra nếu không sẽ ở đây luôn đấy_ Hàn Phong lê tiếng.
- hả???_ Cô sốc toàn tập.
- Á cứu cứu_ Tiểu San bị một con ma mắt xanh móng vuốt dài trên trần bất ngờ nắm tay. Cô hốt hoảng kêu la.
6 người còn lại phải nhào đến giúp cô gỡ ra nhưng con ma này đúng lì. Họ kéo thế nào cũng không được. Tiểu San khóc lóc làm họ càng rối cuối cùng nó cũng tự thả ra. Tiếp tục đi theo con đường mòn, Đến ngã 4 đường tụi nó đang băng khoăn không biết nên đi hướng nào để ra khỏi đây nhanh nhất thì cơ thể cảm thấy lạnh hơn hẳn, từ đâu 3 hồn ma chạy ra xông vào cả bọn. Bên trên cũng có một con ma bay lơ lửng
hoảng quá 7 người chạy tán loạn, mỗi người một nơi (tua nhanh đoạn này nhé)
Cũng may Tiểu An và Tuấn Anh vẫn tay trong tay không rời nhau. 2 người vượt qua bao thử thách cuối cùng là người ra ngoài đầu tiên. Tiếp theo là Anh Kiệt. Còn bên trong ngôi nhà ma thì sao?
Tiểu Đan vấp té nhào ra nền gạch. Những viên sỏi cọ xát và đầu gối. Không đau lắm nhưng đủ làm cô đi khập khiễng, Tiểu Đan gào thét trong lòng để thoát khỏi nơi quỷ quái này. Cũng may vừa nãy cô đã uống vài viên thuốc nếu không chắt bỏ mạng ở đây. Tiểu Đan cảm nhận có ai đó đằng sau, cô đang trong trạng thái vừa sợ vừa dè dặt đề phòng.

Và có gì đó chạm vào vai cô.
Tiểu Đan xoay người quật ngã nó. Thân ngã lăn quay kêu la đau đớn.
- là người!_ Tiểu Đan lẩm bẩm
- chứ chẳng lẽ là ma, cô nhìn như thế nào vậy?_ Hắn chưa thể đứng lên nhưng vảnh mỏ lên cải có chút bực bội.
- anh... là Hàn Phong, tôi.... tôi xin lỗi tại tôi sợ quá nên quá tay...._ Nhận ra người quen trong bóng đèn mờ mờ Tiểu Đan mừng rơn, nhanh tay đỡ anh dậy miệng ríu rít xin lỗi.
- may mà cô sợ quá nếu bình thường chắt tôi gãy xương sống luôn rồi _Anh giận dỗi nói.
- hic... hic..._Tiểu Đan rưng rưng nước mắt vì bị anh trách móc. Người đang sợ mà không thông cảm tí nào.
Anh bối rối ai ngờ nói có nhiêu đó mà cô lại phản ứng như thế.
- nè khóc hả? đúng là mít ướt_ Anh chẳng những không xin lỗi mà còn đổ thêm dầu vào lửa.

- hu hu hu_ vì thế cô khóc to lên.
- thôi! Nít đi, khóc xấu ghê!_ cha nội này không có lời lẽ nào coi được hết trơn.
Ai ngờ vậy mà có hiệu quả cô nít ngay, con gái mà đụng đến sắc đẹp là có phản ánh ứng ngay. Chỉ còn lại tiếng hức hức nhẹ.
- tôi dẫn cô ra ngoài_ Anh nắm tay cô kéo đi nhanh, khó lắm mới đi kịp anh, thấy Tiểu Đan đi có vẻ lạ. Anh nhìn xuống chân cô.
- bị gì à?
- đau chân!
- Tại sao?
- té
Cũng tiết kiệm lời nói dữ. Anh ngồi xuống Đưa lưng về phía cô.
- lên tôi cõng.
Cuối cùng họ cũng ra được

Ở đâu đó
Á! Hai người va vào nhau.
- không có mắt à?
- xin lỗi.
- ai thế?
- là.....chị sao?
- phải!
- em muốn hỏi một chuyện? chị đang định làm gì thế sao lại đến đây?
- ha ha em sợ chị làm gì sao? Ha ha chị có thể làm gì chứ? Chị là một kẻ thất bại mà, làm gì ư.
- chị ... em...