Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 112: Dục lan tễ tiết




Nông lịch mùng năm tháng năm, gọi là "Đoan Ngọ chương", vì kiêng kị sinh nhật của Đường Thái Tông( mùng tám tháng năm), sửa ngũ thành ngọ, gọi là tết đoan ngọ. Ngày tết đoan ngọ các gia đình lấy hoa cúc, lan nấu lấy nước tắm, đường tống lại gọi đoan ngọ là dục lan lễ tiết.

Rời khỏi phủ nha, Đinh Hạo đi vòng quanh phố xá, lấy một đồng tiền, thuê một đứa bé chơi đùa ngoài đường đến nhà họ Liễu thông báo một tiếng, ước định canh giờ ngày mai gặp, rồi quay về nhà trọ.

Buổi sáng ngày kế, rửa mặt xong, đến tiểu điếm ở phố đối diện ăn bữa sáng, chờ một lát, Liễu bà bà liền từ cửa sau tiểu điếm tiến vào, Đinh Hạo vội vàng giao phó việc cho bà, liền rời tửu lâu lên phố mua chút lễ vật, quay về nhà trọ chờ xe ngựa của Tao Trư Nhi, xe ngựa Tao Trư Nhi đến, liền tính tiền ly khai nhà trọ.

Liễu bà bà ở tửu lâu ăn cơm, lại mua bốn cái bánh lớn, trở lại nhà mình, cất bánh xong liền đến một căn phòng ở góc sân gõ gõ cửa. Gõ một lúc lâu, "Chi nha" một tiếng cửa mở ra, một đầu lừa nhô ra, đầu bóng lưỡng, như gương mặt của nữ tử, rõ ràng đúng là tên ăn trộm Bích Túc.

" Liễu bà bà, dậy thật sớm a." Bích Túc lười biếng ngáp, dụi mắt nói.

Liễu bà bà cười mắng: " Sớm cái rắm, lão nương đã đi ra ngoài dạo một vòng về rồi. Hôm nay là đoan ngọ, phủ nha nghỉ việc, ngươi còn không ra ngoài kiếm ăn? Đừng cậy vào thân thủ của mình, không cẩn thận một ít thất thủ, ngươi không được tốt, còn muốn làm phiền bà bà ta."

Bích Túc đắc ý cười nói: " Liễu bà bà, bà cũng không phải không biết bổn sự của Bích Túc ta, võ nghệ cao cường, như giẫm trên đất bằng, tiến lui đều dễ dàng. Huống chi sự việc như vậy, nếu muốn động thủ, vậy trước tiên trả cho ta một nửa thù lao đi? Đã nhiều ngày không được uống rượu, động tới con sâu rượu trong bụng, thật là khó chịu."

Liễu bà bà mắng hai tiếng, đem bánh lớn nhét vào tay hắn, lại đưa qua mấy văn tiền, xụ mặt nói: " Chỉ có từng này thôi, ngươi tiểu tử này, càng hỗn càng không có tiền đồ, đã làm hoà thượng còn muốn uống rượu."

Bích Túc được tiền, mặt mằy hớn hở nói: " Liễu bà bà, bà nói như vậy là không đúng rồi. Ta nguyên cũng không biết thân phận hoà thượng lại tốt, nay mới hiểu được, làm hoà thượng khiến người ta mất đi cảnh giác, chẳng những trên phương diện đánh cắp tiền tài, mà câu dẫn phụ nhân cũng dễ dàng hơn nhiều. Thật là việc kì quái, phụ nhân như thế nào lại đối với tiểu hoà thượng nảy sinh hứng thú."

Liễu bà bà cốc vào đầu hắn một cái, hừ nói: " Làm hoà thượng, cũng có điều không tốt, nhìn ngươi bộ dáng này, trời sinh có cặp mắt hoa đào, làm sao giống người xuất gia lục căn thanh tịnh? Ta biết ngươi xưa nay lanh lợi, cũng không quản ngươi, ngươi phải để tâm một chút, đừng làm lỡ đại sự của lão nương, việc thành, một trăm quan tiền tự nhiên sẽ đưa đủ cho ngươi."

Bích Túc nhếch miệng cười nói: " Bích Túc tự nhiên là tin bà bà, chuyện này ai làm chủ vậy, có cái yếu hại gì đó, lại sinh lá gan lớn, muốn đi phủ nha động thủ, nghĩ đến cũng không phải người lương thiện?" Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Liễu bà bà trừng mắt liếc hắn một cái, nói: " Đạo lý quy củ ngươi đều đã quên? Chỉ để ý đến tiền công, không hỏi chuyện khác. Lão nương tuổi đã cao, đi ra ngoài một vòng, liền thấy có chút mệt mỏi. Ta trở về phòng nghỉ tạm, ngươi tự an phận một chút." Nói xong hướng về phòng mình đi đến.

Bích Túc lười biếng vặn lưng, lẩm bẩm nói: " Nếu không có thiếu nhân tình Liễu bà bà, ta vị tất đã làm sinh ý này. Bà lại còn làm cao." Hắn mân mê trong tay mấy văn tiền, nheo mắt lại thấy mặt trời đã lên cao, lẩm bẩm: " Sắc trời vẫn sớm, tiểu hoà thượng phải đi ngủ đã, đợi tiền làm lần này, cao chạy xa bay, đi Biện Lương thành khoái hoạt." Nói xong quay đầu trở về, đem cửa phòng đóng lại, lăn ra ngủ tiếp.

Đinh Hạo trở lại Đinh phủ đã là sau giờ ngọ, tiến vào sân, liền có người nghênh đón, nói hắn lập tức đi gặp lão gia. Đinh Hạo cũng không kinh ngạc, kêu Tao Trư Nhi đem đồ đạc về chỗ mình ở, liền theo gia đinh kia vào sau vườn.

Đinh Đình Huấn đối với Lưu tri phủ vẫn rất để ý, nhưng là Đinh gia đút lót có chút ngại ngần, hiện nay quý châu phủ quan lại đều tỏ thái độ kính nhi viễn chi, hắn muốn nghe một chút tin tức cũng không thể. Đinh gia mặc dù đối ngoại xưng là chủ động phái ra quản sự hiệp trợ quan phủ phá án, nhưng là ở phương diện quan phủ, lại công bố bởi vì Đinh gia sổ sách quá mức hỗn loạn, nên Đinh gia phải phái người hiệp trợ. Đây là phương pháp Đinh Hạo nói cho Triệu huyền uý, nếu không quan phủ không có chủ trương, Đinh gia đang trong diện hiềm nghi, nào có tư cách nói đi liền đi.

Đinh Hạo là cố ý muốn đi vào phủ nha thanh khoản, Đinh Đình Huấn chỉ biết hắn muốn gian lận trên sổ sách, nhưng là hắn cụ thể dùng biện pháp gì, Đinh Đình Huấn cũng không biết. Từng đó ngày Đinh Hạo ở phủ nha sửa sổ sách, đã cho Tao Trư Nhi đem về một chút tin tức tiến triển công việc, Đinh Đình Huấn nghe xong như thế nào có thể an tâm, biết hắn hôm nay hồi phủ, sớm phân phó người gác cổng, thấy hắn đến, liền lập tức dẫn ra sau vườn để gặp.

Đinh Hạo ngay cả nhà mình cũng chưa qua, liền lập tức đi ra sau vườn. Đến phòng Đinh Đình Huấn, thông báo truyền gặp, Đinh Hạo tiến vào trong phòng, thấy Đinh Đình Huấn đang ngồi ở ghế chờ hắn. Hơn mười ngày không gặp, Đinh Đình Huấn tựa hồ nhìn càng già đi, trước kia luôn đứng thẳng lưng uy nghiêm, giờ phút này dáng vẻ đứng lên đã hơi còng.

Vì Đinh gia liều mạng, hắn mới đổi lấy phú quý cùng địa vị hôm nay, phòng xá vẫn là như vậy đẹp đẽ quý giá, trên người mặc bộ cẩm ti tú bào đủ để người bình thường ăn trong một năm, nhưng là dưới áo kia, lại là những sợi tóc xám trắng, mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt thân thể tiều tuỵ, cuộc đời hắn bận về việc …bôn ba, bận về việc…tính kế, lưng đeo nhiều gánh nặng, cũng có rất nhiều thường nhân không thể có được tài phú, nhưng là…hắn từng có khi nào vui vẻ sao?

Đinh Hạo lòng sinh cảm khái, nhưng chân động tác cũng không chậm, tiến lên liền xoay người thi lễ.

Đinh Đình Huấn thấy hắn, theo bản năng đứng thẳng lên, ôn tồn nói: " Không cần thi lễ, ngươi ngồi đi rồi nói."

Đinh Hạo âm thầm cười, này đã không phải như lúc trước hắn đứng một bên đáp lời, xem ra Đinh Đình Huấn thật có chút thiếu kiên nhẫn. Đinh Hạo ngồi xuống ghế không chút câu nệ, Đinh Đình Huấn lập tức gấp gáp hỏi: " Đinh Hạo, sự tình như thế nào rồi?"

Nhạn Cửu đứng ở sau lưng Đinh Đình Huấn, không nhanh không chậm bóp bả vai cho hắn, nhẹ nhàng hướng Đinh Hạo liếc mắt một cái, lại thu liễm ánh mắt.

Đinh Hạo hạ thấp người nói: " Sổ sách đã làm sạch sẽ rồi, chỉ đợi sau dục lan lễ tiết, phủ nha quan lại kiểm tra lại lần nữa, liền thẩm vấn Từ chưởng quầy."

Đinh Đình Huấn chờ đợi rất lâu, chỉ nghe đợc một lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, rốt cục không kiềm chế được tính tình, không kiên nhẫn gõ bàn nói: " Không cần cùng lão phu giả bộ ngớ ngẩn. Lão phu là hỏi ngươi, lần này nhất định làm cho Đinh gia ta thoát khỉ liên quan, không bị Lưu tri phủ truy cứu sao?"

Đinh Hạo trầm ổn nói: " Nếu không có việc ngoài ý muốn, đảm bảo vô sự."

Đinh Đình Huấn nhướng mày, có chút giận nói: " Như thế nào là ngoài ý muốn?"

Đinh Hạo nói: " Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, thế gian làm gì có chuyện tuyệt đối, Đinh Hạo không dám nói ngoa nhất định giữ được Đinh gia vô sự. Chỉ cần không có người nào làm ra chuyện trọng đại, như vậy, Đinh gia nhất định chuyển nguy thành an."

Đinh Đình Huấn ánh mắt chợt loé hỏi: " Như vậy… Trư thủ khố làm như thế nào? Từ Mục Trần làm như thế nào?"

Đinh Hạo không trực tiếp trả lời, chính là nhẹ nhàng thở dài nói: " Lão gia, một án này của Lưu tri phủ, Triệu tướng công cùng đương kim hoàng đệ đều bị kinh động, bọn họ không có việc gì trở về, việc này như thế nào có thể xong?"

Đinh Đình Huấn trong lòng căng thẳng, tay vuốt chòm râu một lúc lâu không nói được từ nào, Đinh Hạo mỉm cười nói: " Chuyện lão gia lo lắng, Đinh Hạo trong lòng hiểu được. Về điểm này, lão gia không cần lo lắng, nếu sự tình không bại lộ, như vậy không ai có thể cắn lại Đinh gia."

Nhạn Cửu nghe đến đó, tay hơi hơi hạ xuống một chút, khoé mắt sáng ngời, hắn hướng Đinh Hạo liếc mắt nhanh một cái, mới lại không nhanh không chậm tiếp tục việc của mình.

Đinh Đình Huấn biết nếu đem đại sự phó thác cho hắn, như vậy tất nhiên cũng đem nguyên nhân Đinh gia kiêng kị Từ Mục Trần nói cho hắn, Đinh Hạo nhất định là biết Từ Mục Trần nắm được nhược điểm của Đinh gia, hắn nói như vậy, chắc là cũng nắm chắc vài phần.

Ý niệm đến đây, Đinh Đình Huấn thế nhưng có chút tâm lý khó khăn, hắn là thật muốn hỏi Đinh Hạo, rốt cục dùng biện pháp gì, đem việc này làm cho chu đáo, Từ Mục Trần này là khối u ác tính của Đinh gia nếu bỏ được hắn, sẽ không lo bị hắn phản lại. Lòng hiếu thắng trỗi dậy, Đinh Đình Huấn giống như lại khôi phục ý chí chiến đấu tuổi trẻ, nhưng hắn cẩn thận cân nhắc sau một lúc lâu, đều không thoát khỏi ý niệm diệt trừ Từ Mục Trần, đó là biện pháp đem Đinh gia trở nên sạch sẽ, không khỏi chán nản thở dài, nói: " Tuổi trẻ đáng sợ, lão phu thật là già rồi."

Hắn ảm đạm lắc đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn Đinh Hạo liếc mắt một cái, nói: " Ngươi vừa mới trở về, quay về nghỉ ngơi một chút đi. Nếu có tin tức gì, tuỳ thời bẩm báo lão phu."

" Vâng!" Đinh Hạo đứng lên lên tiếng trả lời, hơi hơi vái chào, lui ra ngoài. Đinh Đình Huấn vẻ mặt dường như không có chuyện gì, lại nói: " Ngươi làm việc dụng tâm, lão phu rất vừa lòng. Vốn sau khi ngươi làm quản sự, nên cho ngươi một chỗ ở, chính là lúc ấy bận việc… sau lại đến việc trù bị Quảng Nguyên, nhất thời không rảnh nghĩ đến. Nay đã dọn dẹp được một sân phòng, thông gió cũng tốt, cảnh vật chung quanh lại u nhã. Mẫu thân ngươi bệnh trầm kha đã lâu, cũng cần địa phương u tĩnh nghỉ dưỡng, chờ ngươi hiểu rõ chuyện trong thành, liền dọn qua đi. Mẫu thân ngươi làm ở phòng ăn, lão phu cũng chuẩn bị miễn, tiền tiêu hàng tháng chiếu cấp, kêu nàng an tâm nghỉ ngơi."

Nói lời này, Đinh Đình Huấn che dấu nụ cười, lại nói: " Ngươi vì Đinh gia đã làm nhiều việc lớn, đây là nên thưởng cho ngươi, không cần chối từ."

Đinh Hạo ngẩn ngơ, lão hồ ly chủ ý chuyện gì, hắn cũng không phải không biết ta muốn rời đi, còn bàn cái gì sân. Nói sau, hương viện kia tuy không phải là nơi thân tộc Đinh gia ở, nhưng cũng thuộc phạm vi sau vườn, Đinh gia chưa từng có người quản sự nào có tư cách cùng gia quyến ở phía sau vườn? Lão nhân gia đây là đang làm cái quỷ gì?

Đinh Hạo đang muốn lên tiếng, Đinh Đình Huấn đã đứng dậy, hướng trong phòng đi đến, thì thào tự nói: " Tiểu cửu a, ngươi cũng lui ra đi, lão phu thân thể mệt mỏi, muốn nghỉ một chút."