Bố Ơi Lấy Vợ Đi

Chương 19




#Chap19: “ No Đòn “

Cứ như thế được 4 ngày, tôi đi làm ca đêm đến 6h sáng về thì lại chở Còi đi học, cho cháu ăn sáng xong, dắt đến tận cổng trường nhìn nó đi vào lớp tôi mới quay về. Mọi người ở nhà cứ sợ tôi mệt bởi cả đêm đi làm đã không ngủ. Anh Luân với bác Xoan có lẽ ngại tôi nên cứ bảo để bác Xoan đưa Còi đi học. Tôi nói:

— Gớm khổ quá, 6h hơn em về, chở cháu nó đi học độ tầm 6h30, 7h kém là xong. Về em ngủ muộn độ 20 phút chứ có làm sao đâu mà ngại. Mà em ngủ từ sáng tới trận đầu giờ chiều cơ mà. Mệt gì đâu….Anh cứ đi làm, bác Xoan đi lại không tiện không em đưa cháu đi thì ai.

Nói thế thôi chứ sắp hết tuần làm ca đêm rồi, lúc đó chuyển sang ca chiều thì tôi cùng lắm chỉ đưa được cái Còi đi học. Mấy hôm nay ngày nào cũng nghe ngóng xem có thông tin gì của bọn lạ mặt kia không nhưng chúng dường như đã lẩn mất. Vẫn như mầy ngày trước, 4h chiều tôi chuẩn bị mặc quần áo rồi đi ra trường tiểu học để đón Còi. Gặp ngay đoạn đường đang làm, hai cái xe oto đi không nhường nhau thành ra chật cứng. Đường làng đã bé, xe chở đất đá ghanh ghé với xe oto con, chẳng ai nhường ai khiến cho những người đi đường đều phải chờ đợi. Tính ra trường chỉ mất độ 10 phút mà giờ 4h30 rồi tôi mới len qua được khu vực ách tắc. Đang đi thì có điện thoại, số của vợ Cụm. Chắc chưa thấy tôi đến nên vợ Cụm gọi điện hỏi. Vừa phóng xe vừa nghe điện thoại, nhưng tôi chỉ thấy tiếng nheo nhéo:

— Này…này buông ra…buông ra.

Tôi hỏi to vào trong điện thoại:

— Alo…alo…..có chuyện gì đấy.

Vợ Cụm hét lên:

— Anh Dương….anh Dương ơi…

Điện thoại vẫn mở nhưng tôi không thấy vợ Cụm nói gì ngoài tiếng kêu vừa rồi nữa. Nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành, tôi rồ ga phóng nhanh hết cỡ ra trường tiểu học. Dựng xe ngay trước hàng tạp hóa của vợ chồng Cụm tôi thấy vợ Cụm đang ngồi ở ghế bán hàng, vợ Cụm đang ôm cái Còi, phía bên ngoài là hai gã đàn ông đội mũ lưỡi trai, đi giày khủng bố, mặc quần áo bò, đeo kính dái dê màu đen. Tôi lẳng lặng đi vào hỏi vợ Cụm:

— Sao gọi điện cho anh mà không nói gì thế..?

Vợ Cụm mừng quýnh, bởi thú thật hai gã đàn ông kia nhìn rất bặm trợn, vợ Cụm vội vã nói:

— Anh Dương…có mấy người này cứ ngồi đây hỏi han linh tinh. Mà chồng em vừa chạy đi vào trong kia mua ít đồ cho tàu rồi. Anh ơi, người này cứ nhận mình là mẹ con bé. Cứ đòi bế nó.

Tôi giật mình khi mà bây giờ tôi mới chú ý đến một người phụ nữ đeo khẩu trang đang ngồi bên ghế bên này. Tôi nói:

— Mẹ nào….Nó làm gì có mẹ, chúng mày định làm gì…?

Hai gã kia thấy tôi xưng mày tao thì đứng dậy chỉ mặt, mồm vẫn nhai kẹo cao su chúng nói:

— Ơ, đm thằng ranh con này….Mày thích bố láo không..?

Người đàn bà kia bây giờ mới đưa tay ra hiệu cho hai tên đi cùng bảo chúng dịu giọng, mụ ta tháo khẩu trang rồi nói, khi mà mụ cất giọng lên câu đầu tiên tôi đã biết mụ là ai:

— Kìa chú Dương, không nhận ra chị à..? Chị Liên đây, chị không phải mẹ của con bé thì chú bảo ai là mẹ nó.

Con đàn bà khốn nạn, đúng là nó thật rồi…..Chỉ có điều bây giờ nó ăn mặc sang trọng hơn xưa, người đeo đầy vàng là vàng. Cái giọng nói chó chết của nó tất nhiên làm sao tôi có thể quên được. Con khốn đang ngồi ở đây chính là chị dâu của tôi, vợ của anh Luân cũng là mẹ của cái Còi. Cái Còi mặt không giấu nổi sự sợ hãi bởi hai gã đầu gấu đang ngồi phì phèo thuốc lá. Nó gọi khe khẽ:

— Chú Dương…chú Dương…ơi…

Con Liên vội đổi giọng:

— Mẹ đây mà con, con hỏi chú Dương xem mẹ có đúng là mẹ của con không…?

Vợ Cụm trong trường hợp này cũng không biết phải nói làm sao, vợ Cụm hỏi:

— Vậy chị này là mẹ con bé thật hả anh..?

Tôi đang rất rối, bởi chính tôi cũng không biết phải trả lời thế nào. Dù con đàn bà khốn nạn này nó có ác đức thế nào đi nữa, nhưng sự thật vẫn là sự thật, nó vẫn là mẹ của con bé. Cái Còi dường như cũng đang đợi chờ câu trả lời của tôi sau câu hỏi của vợ Cụm, tôi ức đến hai hàm răng nghiến vào nhau kèn kẹt, tôi cay đắng đáp:

— Ừ…đúng vậy..

Con bé rưng rưng nước mắt, nó thút thít nói:

— Sao…sao….bố…bảo với….cháu là..mẹ…mẹ….chết rồi.

Không đâu, cháu không biết đâu Còi ơi, con đàn bà khốn nạn đang ngồi trước mặt cháu đây còn đáng chết hơn cái chết nhiều lần. Vì nó mà bố cháu suýt chết, vì nó mà cháu trở thành đứa mồ côi mẹ, vì nó mà gia đình xảy ra bao nhiêu biến cố. Nó không xứng đáng làm mẹ.

Đó là những gì tôi muốn nói, nhưng nhìn con bé đang khóc, hai hàng lệ của nó chảy ướt xuống má khiến tôi không nói được. Nó mơ thấy mẹ hàng đêm, nó mong được mẹ bao bọc trong vòng tay, thậm chí nó muốn bố nó lấy vợ để nó được gọi người đó là mẹ. Giờ này mẹ ruột của nó đang ở đây, con khốn đó đang làm bộ. Nó cũng rưng rưng nước mắt cất lời ngon ngọt:

— Mẹ đây con, mẹ còn sống nè con…..Bố con nói dối đó, bây giờ mẹ về đón con này.

Đoạn đường trời mùa thu hôm nay hơi sẩm tối do thời tiết lạnh. Trong quán tạp hóa lúc này tôi như chết đứng bởi mọi chuyện giờ đây đang càng lúc càng rắc rối. Nhưng khi nghe xong câu:

“ Bây giờ mẹ về đón con.”

Của con Liên thì tôi như bừng tỉnh, con khốn nạn mới nói cái gì vậy, nó vừa nói cái gì cơ..? Tôi gạt hai bàn tay mụ xuống khi mụ đang giơ ra trước mặt cái Còi, tôi quát:

— Mày đừng có nằm mơ, mày không xứng đáng chạm vào con bé. Đón nó đi á, chúng mày đang nghĩ cái gì vậy.

Mụ nhìn tôi cười khẩy:

— Này chú Dương, chú ăn nói cho cẩn thận. Dù sao trên giấy tờ tôi với anh chú vẫn chưa ly dị đâu, về lý tôi là mẹ ruột của nó. Bao năm qua tôi có chuyện không về được, bây giờ chú lấy quyền gì mà đòi cản tôi. Chú nên nhớ chú cũng chỉ là một thằng hàng xóm, chẳng có quan hệ ruột thịt gì với con gái tôi cả.

Đị* mẹ nhà nó, nó nói những câu khiến cho tôi không thể phản kháng. Đúng vậy, dù sao tôi với anh Luân cũng chỉ là anh em hàng xóm láng giềng, tôi với cái Còi cũng chỉ là chú cháu gần nhà. Kể cả giờ có ra pháp luật thì nó nói vẫn đúng, anh Luân bao năm qua vẫn chưa ly dị với nó, tôi không hiểu anh nghĩ cái gì hay là do thủ tục ly hôn 1 phía quá rắc rối mà anh với con khốn này trên giấy tờ vẫn là vợ chồng. Nó bỏ đi ngót ngét 7 năm trời, bây giờ nó quay về đòi đón đứa con gái mà nó đang tâm bỏ rơi từ khi còn đỏ hỏn.

Con đàn bà khốn nạn vẫn tiếp tục những lời yêu thương giả tạo:

— Mẹ đây con…..Lại đây cho mẹ ôm một cái nào.

Con bé Còi vẫn rưng rưng nước mắt, nó toan đi sang thì tôi quát:

— Còi, mày định đi theo nó thật à..? Mày mà sang tao đánh chết.

Đây là lần đầu tiên trong đời chú Dương quát nó, dọa đánh nó….Tôi không biết tôi làm sai hay đúng nhưng sao lúc đó tôi thấy uất ức cho anh tôi quá. Đằng đẵng thân gà trống nuôi con bao năm nay, nhưng giờ chỉ bằng 1-2 câu nói nhẹ nhàng từ con khốn này đứa con gái của anh tôi đã xiêu lòng. Có thể nó chỉ đơn giản nghĩ mẹ nó muốn ôm nó, nhưng nó đâu biết được rằng loại đàn bà này độc hơn cả rắn. Tôi bế nó lên rồi nhìn con Lien nói:

— Nếu mày đã quay về và muốn gặp con bé thì về nhà anh Luân gặp đàng hoàng, còn bây giờ nó phải về nhà.

Cái Còi không dám cãi lời tôi, bởi nhìn tôi lúc này rất đáng sợ. Nó ôm chặt lấy cổ tôi không ho he một lời. Tôi biết nó đang run, nhưng lúc này không còn cách nào khác, trong đầu tôi tự nhủ:

“ Cho chú xin lỗi, nhưng chú phải đưa cháu về với bố.”

Tôi bước đi được 2 bước thì có người kéo tay tôi giật lại, là một trong hai gã kia, nó nói:

— Ê ranh con….Mày đi hơi xa rồi đấy. Mày là cái chó gì mà dám bế con của chị tao đi.

Không sai, tôi cũng đoán tôi sẽ chẳng thể nào mà rời khỏi đây một cách êm xuôi được. Con Liên nó về đây với hai thằng đầu gấu, chúng nó lảng vảng quanh đây mấy ngày qua có lẽ là để tìm con bé. Chẳng có bọn bắt cóc nào cả, chỉ có con mẹ khốn nạn định bắt con mình mà thôi. Tôi im lặng, tôi đặt con bé xuống rồi nói:

— Tím ( tên vợ Cụm) em dẫn cháu vào nhà cho anh..

Cái Tím vội vàng ôm con bé đi vào trong, tôi chưa kịp phản ứng thì đã ăn một đấm vào đầu, kèm theo câu chửi:

— Đcm mày, láo này…..Ranh con bố láo, mày thích làm kỳ đà cản mũi phải không..?

Người đi đường xung quanh thấy nhưng do hai thằng này nó quá bặm trợn nên chẳng ai dám can, họ chỉ đứng chỉ chỏ. Hơn nữa chỗ này cũng không phải nơi tôi sống cho nên cũng chẳng quen biết ai mấy. Tôi bị đấm bất ngờ ngã dúi dụi xuống đất, bên trong vợ Cụm vừa ôm cháu vừa hét lên:

— Ai cứu anh ấy với….

Đời tôi ăn đấm cũng khá nhiều, chỉ có điều cú đấm này nó khiến cho tôi như điên dại. Dưới gầm bàn là cái điếu cày để cho khách ngồi hút thuốc lào, tất nhiên sau khi bị đấm tôi cũng choáng váng. Biết một mình mình không thể ăn được hai thằng chúng nó, thấy tôi ngã con Liên cười khinh khỉnh, cái Còi ở trong nhà cũng gào khóc ầm lên, nó luôn miệng gọi tên tôi.

Tôi rút được cái điếu cày, gồng dậy tôi hét lớn:

— Chết cụ mày đi…..

Nhưng vì quay lại bất ngờ, lại thêm phần choáng sau khi bị thằng chó đấm nên tôi nhắm vào đầu để đập mà thế quái nào lại đập trượt, nhưng ngay lập tức tôi quăng ngang cái điếu sang bên thằng chó vừa đấm mình. Lần này thì trúng ngay vào bắp tay của nó. Nhưng lực đánh cú sau không mạnh bằng cú đập đầu tiên nên nó chỉ á lên một tiếng, lập tức thằng còn lại nó lao vào song phi tôi một quả bụng. Ăn nguyên cú đạp mạnh khiến cho tôi ôm bụng quằn quại khó thở, bởi đôi giày khủng bố kia nó quá cứng. Đm hai thằng chó, sau khi tôi nằm dưới đất chúng nó cứ thế đạp tôi túi bụi. Vợ Cụm, cái Còi cứ thế mà khóc to hơn, tôi hứng chịu trận mưa đạp mà không thể phản kháng. Lúc đó chắc nhìn tôi như con chó bị đập lấy thịt.

Hai thằng vừa đánh vừa chửi, nhưng rồi trong những tiếng bùm bụp ấy tôi nghe thấy một giọng quen thuộc:

— Địt con mẹ chúng mày……Địt mẹ mày này.

“ Cốp…Cốp “

Hai tiếng đập như trời giáng kèm theo tiếng chửi hùng hồn, thằng bạn tôi, thằng Cụm, ơn giời Cụm đã về rồi.

Ngay sau âm thanh căng đét khét lẹt mà tôi đoán đó là từ gạch, đá hay gì đó đập vào phần mềm thì tôi không còn ăn đạp từ hai thằng chó nữa. Tiếng vật thể nặng kia được vứt xuống nền nhà khiến tôi giật mình. Tôi được nâng dậy, vợ Cụm bên trong la lên:

— Anh Cụm….chúng nó….chúng nó đánh anh Dương từ nãy đến giờ.

Cụm xốc tôi lên, con mẹ nhà Cụm, bàn tay kéo lưới của nó lúc này sao mà khổng lồ đến vậy. Nó xốc nách tôi lên rồi hỏi:

— Mày có sao không…?

Tiên sư mày, không về sớm, bố mày thấy cả dải ngân hà rồi đây này, mồm miệng tôi bị đánh đến tóe cả son. Nhưng nằm dưới sân nền hai thằng kia còn đang túa toàn máu đen. Máu từ đầu chúng nó chảy ra ướt hết cả mặt. một thằng nằm sấp còn một thằng lồm cồm bò dậy. Con Liên sợ quá lùi ra bên ngoài đường từ bao giờ, mặc dù người đang đau lắm, đau nhức hết mình mẩy nhưng chúng nó xong rồi.

Chúng mày sai một điều là đánh bố mày không chết, và giờ chúng mày đang ở trong nhà của bạn tao. Cụm nhìn hai thằng kia chảy máu thì hơi chờn bởi nó đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ, hai viên gạch đỏ được nung già quá lửa đã khiến cho hai thằng nằm sân sau hai cú đập liên hoàn từ bàn tay kéo lưới.

— Địt mẹ mày, đánh bố mày à…?

Thằng con chó đang cố bò ra khỏi sân nhà không kịp bò nữa, tôi cứ giữa sống lưng của nó mà đạp. Mà nói thật tôi cực kỳ cục, mặc cho máu đầu nó vẫn đang chảy thành dòng xuống mặt, nhưng tôi vẫn giơ chân đạp thẳng vào vết thương của nó, nó lăn lộn quằn quại, chưa thỏa mãn tôi sút thẳng giữa mặt nó thêm một cái nữa, cú sút khiến cho chân tôi bị bong cả gân sau đó.

Một thằng nằm như con chó, nhặt cái điếu lên tôi tiến lại thằng tiếp theo giờ đã tỉnh dậy, nhưng vì thằng Cụm đập quá căng nên nó cũng chỉ còn biết lê lết chờ chết mà thôi. Cảnh tượng toàn máu me, mà tôi đã đánh ai thì chỉ có 1 tôi chết 2 nó chết. Nhất là sau những cú đấm, cú đạp mà chúng nó giáng vào người tôi ban nãy. Giơ thẳng cái điếu lên tôi nhè vào bàn tay thằng chó mà đập như đập tỏi.

Thằng Cụm sợ quá kéo ngược tôi lại, con mẹ nhà nó….Nó kéo mà tôi cũng ngã dúi ra đằng sau vì từ nãy đến giờ tôi cũng cố lết lắm rồi. Cụm hét lên:

— Mày định giết người à…? Nó chết ra đây thì làm sao..? Thằng điên.

Tôi giờ cũng nằm luôn, chẳng còn sức nữa rồi…..Nhưng hai thằng chó kia vẫn sống, chúng nó vẫn động đậy. Từ bên ngoài ba anh áo xanh ập vào:

— Chuyện gì thế này…..gọi xe cứu thương, gọi nhanh lên….Mời tất cả những ai có liên quan về đồn.

Tôi mặt nghệt như cứt ngâm, tôi vừa nghĩ:

“ Quả này lại bị bà già chửi thông 1 năm rồi.”

Khi mà công an lôi tôi dậy thì bên ngoài có người len vào, anh Luân. Chắc có lẽ thấy tôi đón cháu lâu về quá nên anh đến trường, cũng phải vì điện thoại tôi hình như là bi chúng nó đạp hỏng mất rồi. Nhưng trước khi nhìn thấy tôi đang bị công an giải đi thì anh cũng nhìn thấy con vợ khốn nạn của mình. Tất nhiên tôi không để nó thoát khi tôi zick với mấy anh công an là con khốn này với hai thằng kia định bắt cóc cháu mình, có mọi người làm chứng. Cái còi thấy bố thì chạy ra gọi to:

— Bố ơi….Bố ơi.

Anh Luân che con bé lại phía sau, nhìn con vợ khốn kiếp anh nói:

— Cô…cô còn quay về đây làm gì…?

Con Liên nhìn anh tôi cười khẩy:

— Tôi về để nhận lại con mình, không thì anh bảo con bé là tôi chết mất xác à..? Chuyện này chưa xong đâu….

Cả Cụm cũng bị đưa lên đồn, tôi bước qua anh Luân nói:

— Anh về bảo bà già lên đồn chuộc em nhé.

Ít ra tôi còn đi được, còn hai thằng đầu gấu kia phải đi bằng xe cứu thương, bước ra gần đến cổng tôi đi chân đất, chân tôi vừa giẫm phải cái gì đó, cúi xuống nhìn thì ra đó là hai cái răng của thằng bị sút vô mặt ban nãy. Nhìn hai cái răng tôi mới thấy chân mình cũng đang sưng vù vì bị bong gân.

Vừa đi tôi vừa thanh minh với anh áo xanh đẹp trai:

— Anh ơi, chúng nó định bắt cóc cháu em thật. Chúng nó đánh em trước, anh xem bao nhiêu người chứng kiến. Bọn này chính là bọn lảng vảng quanh đây mấy hôm nay đó anh. Các anh phải khen em mới đúng chứ…

Một ông lườm:

— Về đồn viết tường trình, nói ít thôi.

Tôi nghĩ trong đầu:

“ Cái đm chúng mày nữa, lúc bố mày bị đánh sao chúng mày không đến. Cơ mà “ Áp đáo tại gia “ dù có thế nào thì lũ chó kia cũng là người sai trước. “

Tôi tự tin lên đồn uống nước chè với cái cơ thể ê ẩm bởi đã chục năm nay hết thời trẻ trâu đến bây giờ tôi mới được ăn một trận đòn “ No Nê “ như vậy…