Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 243: Cách biệt một trời




Nàng đang quay người định về sô pha, bỗng có tiếng “Kẹt….” vang lên, có người từ bên ngoài cửa điện tử vào.

Doãn Lạc Hàn sao lại về sớm như vậy chứ, nàng nghỉ thầm, đóng máy tính, giống như chim sợ cành cong chạy vào phòng khách, vừa ngồi xuống sô pha, cửa đã bị mở ra, hắn cất bước tiến vào, đứng ở cửa thay giày.

U ám ánh mắt xuyên thấu qua qua lớp thủy tinh, nhìn về phía thân ảnh ngồi trên sô pha, đôi môi hoàn hảo nổi lên một nụ cười mỉm, hắn cố ý sớm một chút trở về, chính là muốn ở bên cạnh nàng nhiều hơn một chút.

Bị ánh mắt không chút kiêng nể kia nhìn, nàng cũng không để ý, cúi đầu kéo túi đựng máy tính, hắn cước bộ dần dần tới gần, tâm đột nhiên một trận mãnh liệt kinh hoàng, hô hấp nháy mắt đã bị đoạt đi.

“Em đang nấu gì vậy?” Hắn ngửi ngửi, ngồi bên cạnh nàng, cực tự nhiên ôm lấy eo nàng.

Nàng kinh ngạc một chút, nghiêng người rời khỏi vòng tay hắn, làm bộ sốt ruột nói “A…. tôi quên mất, tôi đang nấu một vài thứ, tôi phải vào bếp đây.”

Nàng chạy vào phòng bếp, nhìn nồi soup huệ nhân, dùng thìa quấy vài cái, mùi thơm xộc lên vào mũi, bụng khẽ réo một chút.

Nàng cầm cái bát nhỏ, múc cho mình một chút, lấy một chiếc thìa rồi đặt lên bàn ăn, đang định ngồi xuống ăn, lại nhớ ra hình như chưa có tắt bếp, nàng xoay người vội vàng vào phòng bếp.

Khi trở về, nhìn đến trên bàn cơm một thân ảnh cao lớn đang ngồi, Doãn Lạc Hàn cúi đầu nhấm nháp bát soup huệ nhân, đó là soup của nàng, hắn như thế nào……

Nàng tức giận khẽ dậm chân, hắn không ở ngoài mà ăn đại tiệc đi? Chạy đến nơi đây ăn soup cùng nàng, thật sự là đáng giận.

Nghe được tiếng bước chân, hắn hơi ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng hai tay trống trơn chạy tới, thản nhiên nhấc môi “Em không cho chính mình một chén sao?”

Người này rõ ràng lấy bát soup huệ nhân của nàng, còn dùng khẩu khí thấu tình đạt lý như vậy, nàng chu môi, bất mãn kháng nghị “Anh chưa ăn bữa tối sao? Đó là soup của tôi.”

“Anh tan tầm liền lập tức về nhà.” Hắn nuốt một ngụm soup huệ nhân, bạc thần nhẹ thở ra ngữ khí đương nhiên “Anh hiện tại ở chung với em, em đương nhiên phải phụ trách nấu cơm cho anh rồi.”

Hừ, “đương nhiên phải phụ trách”, tốt nhất là giống như lần trước bị đau dạ dày, mắc bệnh bao tử nặng nhất đi, nàng nói thầm, bất mãn xoay người chạy hướng phòng bếp.

Bất quá hắn vừa mới nói cái gì, dường như nhắc tới từ “Nhà”. Như vậy…… đối với hắn…. bọn họ……… là cùng một “nhà”…….. Đôi môi hồng kìm không được khẽ nở ra một nụ cười, đáy lòng bỗng dâng lên một cảm xúc ấm áp hạnh phúc vô cùng.

Phút chốc, suy nghĩ của nàng lại được kéo lại, không được, sao mình có thể nghĩ như vậy được, thật sự là buồn cười, nàng cùng hắn căn bản không có khả năng, như thế nào còn có thể hi vọng cái gì “nhà” chứ. Nhất định là thần kinh của nàng đang không ổn định, lại suy nghĩ lung tung thôi.

“Anh ăn hết rồi, em tiện thì lấy thêm cho anh một chén nữa.” Hắn tiếng nói ôn nhu mềm mại từ sau vang đến.

Nàng dừng cước bộ, hít sâu một hơi, nói cho chính mình nhất định phải nhẫn nại, quay người lại nhận lấy chiếc bát từ tay hắn, chạy đến phòng bếp, múc ra hai bát.

Nàng chỉ ăn một bát đã no căng rồi, vậy mà nàng lại tổng cộng phải ba lần vào bếp múc thêm soup cho hắn, không cần nói cũng biết, hắn một hơi uống bốn bát soup. Người không giữ chút hình tượng gì uống liền một lúc bốn bát soup, nàng vẫn là lần đầu tiên gặp. *uiiiiiii anh ngọt ngào dã mannnnnn, iu anh dã mannnnnnnnn*

“Ngon lắm.” Hắn lạnh lùng gương mặt lộ ra nụ cười mỹ mãn, rút tờ giấy lau khóe môi.

Nàng không nói được một lời đứng lên thu bát, hắn cứ ngồi im nhìn chằm chằm mặt nàng, khiến trong lòng nàng có chút sợ hãi, khẽ liếc mắt nhìn trộm hắn, hắn nhìn nàng đầy ấm áp yêu thương, không gian bỗng trở nên im lặng, im đến nỗi dường như có thể nghe được cả tiếng hít thở bất ổn của cả hai người.

Nàng cố nhanh hết sức dọn bát lại, bước nhanh chạy vào phòng bếp, trong lòng vô cùng kinh hoàng, ánh mắt vừa rồi của hắn rốt cục là có ý gì? Không giống như ánh mắt sâu không lường được mà nàng vẫn thường thấy, lần này là ánh mắt ôn nhu tràn đầy yêu thương khiến con người ta tan chảy. * chảy nước miếng…… tưởng tượng ánh mắt chết người của anh :”> *

Nàng rửa bát, nghiêng người vô tình nhìn qua lớp thủy tinh thấy hắn ngồi trên bàn ăn, thẳng tắp ánh mắt ngóng nhìn nàng, ánh mắt phức tạp mà mang theo nhu hòa giống như một đôi tay vỗ về hai má của nàng, vuốt ve mái tóc mượt mà của nàng và khẽ ôm lấy vòng eo mảnh khảnh.

Ngực bỗng rực lên cảm giác nóng, như là đột nhiên bị bỏng, nàng giật mình trượt tay làm rơi cái bát, cũng may kịp thời bắt được, lòng còn sợ hãi rửa nốt chỗ bát, sau đó lại xoay người nhìn hắn, trên bàn ăn đã không còn bóng người.

Nàng đi tới phòng khách, nơi đó cũng là không thấy ai, nàng nhìn thấy thư phòng lộ ra một chút ánh sáng, xem ra hắn vào thư phòng, qua hồi lâu cũng không thấy động tĩnh gì.

Theo như những gì nàng đã từng trải qua trong biệt thự, ăn xong bữa tối, hắn sẽ bắt nàng tắm rửa 5 phút, sau đó không chút khách khí giữ lấy nàng, nhưng là hiện tại tuy rằng nàng lại rơi vào nhà giam của hắn, thái độ của hắn lại so với trước đây khác biệt một trời.

Vốn dĩ nàng nghĩ ánh mắt khi nãy hắn nhìn nàng là tưởng đến ban đêm lửa nóng triền miên, bất quá như vậy xem ra hắn tựa hồ cũng không phải loại ý tứ này. Hắn như là nhìn đến thấy trên bàn trà còn có sách vở của nàng, biết nàng có việc phải làm, cũng muốn cho nàng một chút không gian riêng. Đối với nàng, hắn tựa hồ cũng đã bắt đầu hiểu đến từ “tôn trọng”.

Nàng toàn thân thả lỏng, khuấy tách trà trong tay, ngồi trên sô pha bắt đầu ôn bài, nàng đã xong những phần bắt buộc, nếu cứ theo tiến độ này, nàng có thể chắc chắn trước kì thi xem xong hết, vì thế tâm tình thoải mái mở ra một cuốn sách khác.

Thời gian trôi qua, cửa thư phòng mở ra, cao lớn thân ảnh đi ra, vừa nhìn đến thân ảnh dựa đầu trên sô pha ngủ, không khỏi bật cười, bước qua, nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

Trong lúc ngủ mơ tựa hồ cảm giác được thân thể di động, nàng hoảng sợ, mở to mắt, nhìn đến chính mình đang bị hắn ôm tới giường lớn, sau đó hắn lại nằm bên cạnh nàng.

Đột nhiên, nàng giống như con thỏ nhỏ sợ hãi bật dậy.

Hắn khẽ nhướn mày nhìn nàng, không đợi hắn mở miệng, nàng vội vàng chạy tới tủ quần áo lấy ra một bộ đồ ngủ, che giấu cảm giác ngại ngùng “Tôi đi tắm rửa.”