Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 112: Quay về gặp phải hạng người không biết chuyện như vậy




Edit: mhà1097

Beta: Miêu - CQH

​“Căn cứ huấn luyện đặc biệt?” Ninh Trạch Thiên không hài lòng nhíu mày, “Chú nhỏ của cậu đây là muốn chỉnh cậu đến chết hay sao?”

Căn cứ đặc huấn là trụ sở huấn luyện chuyên môn, đặc biệt được mở tại quân khu Long thành, chủ yếu là nhằm vào các nhị thế tổ không ai dám chọc vào, có biệt danh là “Quý tộc kim quân giáo”

Trong trụ sở, nơi đó huấn luyện cũng đều là những nhân vật hung ác, không cần biết ngươi là ai, được đưa tới đó thì đều đối xử bình đẳng, thỉnh thoảng cũng có một số ít đại gia ăn chơi trác táng bị đưa tới đó “giáo dục”.

Bùi Vân Khinh cười nhẹ, liếc mắt một cái, nói “Cậu thì biết cái gì, chú nhỏ đây là đang quan tâm mình đấy!”

Đường Mặc Trầm không cần nói, thì Bùi Vân Khinh cũng hiểu được. anh sở dĩ để cô đi tham gia huấn luyện, chính là vì lo lắng sẽ lại có chuyện gì đó, trong lúc phát sinh của cuộc tranh cử.

một khi tranh cử bắt đầu, thế cục trong nước sẽ thay đổi bất ngờ, Bùi Vân Khinh không muốn vướng chân anh.

Đường Mặc Trầm an bài như thế, cũng vừa vặn hợp với tâm ý của cô (đúng lúc hợp với ý tưởng của cô).

Bước chân đi ra khỏi quán bar, Bùi Vân Khinh lấy từ trong túi xách ra bản soạn nhạc đã viết, tiện tay quăng vào thùng rác bên đường.

MISS QUEEN của mình, làm sao lại cần mình giúp đỡ?!

Lên xe, ngồi vào ghế lái, cô khởi động xe, chạy tới căn cứ đặc huấn.

Lúc này, bãi đỗ xe tập hợp các loại xe nổi tiếng trên thế giới lại.

Cũng khó trách, những người có thể có tư cách vào nơi này, không phú cũng quý, lúc trẻ tuổi cũng đều bỏ không ít vốn.

Lái xe vào chỗ đậu, Bùi Vân Khinh dừng xe lại, mở cốp xe lấy balo đi vào sân huấn luyện. Trình ra thẻ ra vào mà Đường Trầm Mặc đã chuẩn bị, bảo vệ lập tức cho cô vào, chỉ về một hướng, “Phía sau sân huấn luyện số một.”

Đối với nơi này, Bùi Vân Khinh vẫn luôn có sự tò mò, nhìn theo bảng hướng dẫn, cô bước nhanh xuyên qua ký túc xá trước quảng trường nhỏ, đi vào sân huấn luyện phía sau.

Sân huấn luyện bên trong có chừng mười người trẻ tuổi đang nói chuyện phiếm với nhau.

Nam có nữ có, phần lớn mọi người là đứng, chỉ có một người ngồi ở trên ghế, hai cánh tay còn lười biếng gối lên đầu.

Nhìn thấy Bùi Vân Khinh đi tới, một cậu trai còn trẻ tuổi huýt sáo, “Thái tử, nhìn xem, có một cô em xinh đẹp đến!”

Người thanh niên đang ngồi ở trên ghế, được nhiều người vây quanh, chậm rãi quay đầu sang nhìn.

Thiếu niên này không phải ai khác, là cháu trai của Tư Đồ gia - một trong những gia tộc lớn nhất Long Thành, tên là Tư Đồ Duệ.

Tư Đồ gia ở Long Thành cũng là một trong những dòng họ giàu có, thuộc về phía nam thành phố. Nếu họ dậm chân một cái, thì phía bắc cũng hoảng sợ, trong đám người trẻ tuổi đều xưng anh ta là thái tử.

Nhìn đến Bùi Vân Khinh, Tư Đồ Duệ giơ tay lên đem kính mát gỡ xuống, liếc nhìn một cái, một đôi mắt màu tro xám càn rỡ, đem cô đánh giá từ trên xuống dưới, ngạo mạn hất cằm, ngoắc ngoắc ngón tay với cô.

Bùi Vân Khinh không để ý, buông tay đặt balo mang theo xuống đất, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Bọn người kia, vừa nhìn cũng biết là cậu ấm cô chiêu được gia đình chiều hư, cô không muốn trêu chọc vào, và cũng lười để ý đến.

Đôi mắt màu xám tro của Tư Đồ Duệ nheo lại, là người từ nhỏ đã được nhiều người sủng ái, nịnh bợ, là nhân vật đi đến chỗ nào cũng hô phong hoán vũ, lần đầu tiên gặp phải người không thèm để anh ta vào mắt như vậy.

Nâng tay nắm lấy kính mát, anh ta vươn người đứng dậy, cất bước đi về hướng Bùi Vân Khinh.

Mấy nhị thế tổ khác thấy vậy, lập tức đi theo cùng anh ta, vây quanh Bùi Vân Khinh.

Nghiêng đầu đứng ở trước mặt Bùi Vân Khinh, Tư Đồ Duệ nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“cô biết tôi là ai không?”