Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 143: Bằng không…. em cùng chú nhỏ cùng nhau tắm




Edit: Miêu - CQH​

Thời điểm mọi người rửa tay, trợ lý bác sỹ liền cười cảm thán, “Bác sỹ Đường thật sự là lợi hại, loại phẫu thuật này chủ nhiệm Thu ít nhất phải làm ba tiếng, nhưng bác sỹ chỉ dùng một tiếng đồng hồ, bây giờ là kỉ lục ngắn nhất viện ta.”

Phòng phẫu thuật đối diện từ bên trong đi ra, Thu Thư Hoàn cũng vừa mới làm phẫu thuật trĩ xong đira.

anh ta vừa đi phòng phẫu thuật, nghênh đón là một vị mặc âu phục tao nhã đến đây.

“Cậu nhất định chính là bác sỹ Đường đúng không?”

Lại là bác sỹ Đường?

“Cậu nhận lầm người rồi!” Thu Thư Hoàn lạnh lùng hừ một tiếng.

“Tôi không phải họ Đường!”

“Tôi là bác sỹ Đường, có chuyện gì không?”

Lúc này, Bùi Vân Khinh cũng đi ra phòng phẫu thuật, nghe vậy vội vàng đi tiến đây.

“Bác sỹ Đường!” Đối phương kích động cầm bàn tay của cô, “Cám ơn, thật cám ơn bác sỹ, cám ơn cậu đã giúp tiểu Lai điều trị đùi của cô ấy, đúng rồi…”

anh ta xoay người từ trong tay từ trợ lý phía sau nhận cờ thưởng, đưa đến trước mặt Bùi Vân Khinh.

Cờ thưởng phía dưới, mấy chữ ánh vàng rực rỡ.

“Hoa luân chuyển thế, diệu thủ hồi xuân!”

“Này…” Bùi Vân Khinh ngẩn ra, “Ngài là người nhà của tiểu thư Thước Lai?”

“Đúng vậy, tôi là chồng của cô ấy, tên là Ngô Việt, lúc này đây thật sự cảm kích bác sỹ….” Trong cảm xúc đối phương hiện lên vài phần kích động, “Tiểu Lai cô ấy coi nhảy coi như mạng sống, nếu khôngphải bác sỹ bảo vệ đùi cô ấy, tôi thực không dám tưởng tượng cô ấy biến thành bộ dạng gì nữa!”

Vừa nói, lại lấy một bao thư đưa cho cô.

“Cũng mong ngài nhận lấy, tiền không nhiều lắm, chính là chút tâm ý!”

“Cái này không thể được!” Bùi Vân Khinh vội cự tuyệt, “Giải thưởng thì tôi nhận, còn tiền này dù nhiều hơn nữa thì không thể nhận, bằng không công việc này của tôi không thể giữ được.”

Đối phương thấy cô bày tỏ như vậy, đành phải đem bao thư tiền thu hồi lại, lại nói lời cảm ơn một hồi mới cáo từ đi.

Bùi Vân Khinh đang cầm giải thưởng trở về thì thấy nhóm y tá nhỏ, đều chủ động chào với cô.

Thu Thư Hoàn ở bên cạnh trong phòng bệnh, đưa mắt liếc xéo thân hình của cô, lại tức giận đến nghiến răng.

Giống như theo lời Vương An, khoa ngoại cực kỳ bận rộn, Thu Thư Hoàn cố tình làm cô khó xử, buổi chiều giúp cô an bài phẫu thuật.

Bùi Vân Khinh trước kia đã quen cường độ công việc cao, ngược lại thích thú.

Buổi chiều vẫn bận đến hoàng hôn mới ra bãi đậu xe, lái xe về Đường cung, ăn cơm xong thì cô tiến lên quay về hàng lang, đi qua phòng ngủ Đường Mặc Trầm dừng lại.

dù sao chú nhỏ không ở, không bằng đi hưởng thụ một chút bồn tắm mát xa.

Vì thế, theo gian phòng của mình lấy đồ dùng tắm rửa, cô ngâm nga một bản nhạc đi vào phòng ngủ Đường Mặc Trầm.

Đem bồn tắm xả đầy nước, đi vào nằm, mở chế độ mát xa ra.

Hưởng thụ nước mát xa, chỉ cảm thấy toàn thân thả lỏng, lúc rãnh rỗi, cô đơn giản lau khô hai tay sờ di động bên cạnh, bắt đầu kế sánh.

“Chú nhỏ hiện tại có thể nghe điện thoại được không?”

Lúc này đây, đối phương bắt máy rất nhanh.

“Được.”

cô lập tức đem điện thoại gọi, nghe được âm thanh của anh.

“Chú nhỏ, mượn bồn tắm của anh một chút được không?”

“Có khả năng.”

“Cám ơn chú nhỏ, đáng tiếc anh không ở đây, bằng không….”

“Bằng không cái gì?”

“Bằng không….” cô đưa tay chỉ, nhẹ nhàng lấy một bong bóng, “Bằng không…. Em cùng chú nhỏ cùng nhau tắm!”

Dù sao cách hơn một ngàn km, cô cũng không cần lo lắng hông của cô.

…..

…..

Đường Mặc Trầm: Em xác định, chúng ta cách nhau hơn một km?