Bố Y Quan Đạo

Chương 939: Bí thư Âu bị đưa đi (2)



Trên mặt Trương Thanh Vân treo nụ cười nhàn nhạt, hắn cũng không trả lời mà chỉ duỗi một tay. Hắn chậm rãi đưa tay lên, năm ngón ta mở ra, sau đó nhanh chóng thu lại. Sau khi động tác này kết thúc thì có hai tiếng "ầm" "ầm" vang lên, cửa phòng khách ở phía sau bị phá vỡ, sáu tên thanh niên phóng ra đánh về phía Yến Thành, Miêu Thiên Phương và bốn tên vệ sĩ.

Trong phòng chợt rối loạn, sau đó có vài tiếng người thét lên, có người rống lớn, cũng có kẻ phản kháng, nhưng tất cả đều bùng phát trong thời gian rất ngắn. Chỉ mười giây sau, bốn vệ sĩ bị ném xuống đất, Yến Thành và Miêu Thiên Phương bị bẻ ngoặt tay ra phía sau. Lúc này Yến Thành vẫn liên tục kêu gào phản kháng nhưng tất cả đều là phí công, cuối cùng vẫn bị hai người kéo đến trước mặt Trương Thanh Vân.

Trương Thanh Vân nhíu mày nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

- Anh Yến, không cần mất thể diện như vậy, nếu không sẽ gây khó cho các anh em phá án...

- Trương Thanh Vân, anh dựa vào cái gì để bắt tôi? Tôi là giám đốc tổng công ty xây dựng, lệ thuộc trực tiếp vào trung ương, Hoa Đông không có quyền đụng đến tôi, nếu tôi có vấn đề gì...

Yến Thành lớn tiếng nói, hắn giống như một con trâu rừng nổi điên, mắt trợn trừng giống như sắp nứt ra, thân thể liên tục vùng vẫy.

Vẻ mặt Trương Thanh Vân vẫn bình tĩnh như nước, trên mặt đã không còn nụ cười. Miêu Thiên Phương thì tỉnh táo hơn Yến Thành rất nhiều, hắn cúi đầu rất thấp. Lúc này Yến Thành náo loạn trong phút chốc đang thở hồng hộc, Trương Thanh Vân chậm rãi đi đến bên cạnh nhìn chằm chăm vào đối phương, mãi đến khi đối phương không còn dũng khí đối mặt thì hắn mới nói:

- Lâm Ninh cũng không bỏ chạy, anh ta không có cơ hội bỏ chạy, đến giờ vẫn không...

Yến Thành trợn mắt, môi liên tục mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào. Trương Thanh Vân chỉ bình thản nói ra một câu nhưng trực tiếp chọc đến vấn đề căn bản, tất cả những lời giải thích đều không hữu hiệu bằng câu nói vừa rồi, vì một câu nói như vậy mới làm cho hai bên hiểu nhau.'

Khóe miệng Trương Thanh Vân lộ ra nụ cười lạnh, hắn nói:

- Anh Yến, anh không những tự hủy hoại mình, anh nghĩ bí thư Âu phải xử lý vụ việc thế nào đây?

Miêu Thiên Phương cướp lời:

- Trưởng phòng Trương, tất cả mọi việc đều do tôi và Yến Thành bị ma ám làm ra, không liên quan đến bí thư Âu.

Trương Thanh Vân thầm thở phào một hơi, trong lòng hắn có tín nhiệm với Âu Đan, nhưng dù là thế nào thì bây giờ Hải phái khó ở lại Hoa Đông. Đây cũng coi như là lần đầu tiên Trương Thanh Vân rút đi căn cơ của Hải phái, rõ ràng là núi sông bắt đầu phân cách.

Trương Thanh Vân bĩu môi với hai người đang giữ chặt Yến Thành, hai người này lấy bóp móc giấy chứng minh công tác quơ quơ trước mặt Yến Thành, sau đó lại đưa giấy đến trước mặt Miêu Thiên Phương.

Miêu Thiên Phương nhìn thấy dòng chữ ủy ban kỷ luật trung ương thì gục đầu xuống, Trương Thanh Vân khoát tay, mọi người nhanh chóng hành động. Lúc này sáu người Yến Thành bị nhân viên phá án mang đi theo cầu thang máy chuyên dụng, nhân viên phá án còn để lại một người thu dọn những bàn ghế đổ ngã, sau khi mất vài phút mới khôi phục lại nguyên dạng. Nơi đây giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, chưa từng có vấn đề gì.

Trong phòng chỉ còn lại ba người, người đàn ông trung niên mặc áo đỏ sợ đến mức phát run, cũng không dám đứng lên mà ngồi chồm hổm dùng hai tay ôm đầu. Còn Chu Mỵ Duyên thì tỉnh táo hơn một chút nhưng vẻ mặt trắng bệch, nàng dùng tay giữ lấy ghế sa lông, thân thể ngây dại.

- Không có gì.

Người nói không phải là Trương Thanh Vân, cửa lại bị đẩy ra, có một người thanh niên tây trang tiến vào nói. Hắn nhanh chóng đi đến bên cạnh nói nhỏ vài câu với Trương Thanh Vân, sau đó gật đầu với người đàn ông trung niên mặc áo đỏ:

- Anh quản lý, có lẽ làm phiền anh một lúc, vị đồng chí này của chúng tôi đến đây đón người, anh cũng không cần căng thẳng, không phải bắt người.

Người đàn ông kia gật đầu đờ đẫn, sau đó hắn run rẩy đứng lên đi theo tên thanh niên tây trang. Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai người, Trương Thanh Vân đưa tay nhìn giờ, hắn cau mày rồi chỉ xuống ghế:

- Ngồi đi, chúng ta còn phải chờ một lát nữa.

- Tôi...Tôi cũng bị cách ly sao?

Chu Mỵ Duyên dùng giọng yếu ớt nói, giọng nói của nàng có chút khô khốc, cũng không còn mượt mà dễ nghe như lúc đầu.

Trương Thanh Vân cau mày nói:

- Không phải là cách ly, chẳng qua chỉ đi du lịch vài ngày, cũng không đi lâu, tối đa chỉ là một tuần lễ. Đáng tiếc là buổi biểu diễn của cô đêm nay phải bị hủy, nhưng đã có người giúp cô xin nghỉ, mặt khác chú chó nhỏ cô nuôi ở nhà cũng có người chăm sóc, hoa thủy tiên trên bệ cửa sẻ có người tưới tắm, tất cả đều có thể yên tâm.

Chu Mỵ Duyên gật đầu, nàng kinh ngạc một lúc lâu mới nói:

- Tôi đã nhìn thấy anh trên ti vi, không ngờ anh ngoài đời còn trẻ hơn rất nhiều, tất cả mọi người đều nói anh là quan tốt ở Hoa Đông...

Trương Thanh Vân cười nói:

- Ai nói tôi là quan tốt? Ha ha, cô cũng quan tâm đến chính trị sao?

Chu Mỵ Duyên nở nụ cười ngượng ngùng, nàng lắc đầu, tâm tình sáng sủa hơn rất nhiều. Tất nhiên nàng không hiểu thường ủy tỉnh ủy đại biểu cho thứ gì, chỉ biết những cán bộ lãnh đạo thường được thấy trên ti vi, bây giờ lại được gặp bên ngoài, hơn nữa còn ở vào tình cảnh thế này, đúng là khó tưởng.

Tất nhiên trong lòng Chu Mỵ Duyên có chút kích động, cũng có chút hưng phấn. Nàng đã tiếp xúc khá nhiều với Yến Thành và Miêu Thiên Phương, tất nhiên nàng biết rõ hai người kia là nhân vật gì, có bao nhiêu lợi hại. Nhưng người đàn ông trẻ tuổi trước mặt xuất hiện bắt người chỉ hời hợt như diều hâu bắt gà con mà thôi.

Chu Mỵ Duyên thấy ánh mắt tuyệt vọng và sợ hãi của Yến Thành, nếu không phải tận mắt nhìn thì nàng sẽ tuyệt đối không tin giám đốc Yến hô phong hoán vũ ở Hoa Đông lại trở nên như vậy.

Trương Thanh Vân móc bút ra viết một dãy số, sau đó hắn đưa cho Chu Mỵ Duyên rồi nói:

- Tôi nói là giữ lời, bây giờ tôi đưa cho cô một số điện thoại, cô nói cho cô gái ở bên kia, tôi đề cử cô, như vậy cô sẽ có cơ hội nổi tiếng.

Trương Thanh Vân nói xong thì chậm rãi đứng lên nói:

- Cô chờ năm phút nữa sẽ có một vị đồng chí nữ đến đón, sẽ không có gì, cô ấy sẽ đưa cô đi du lịch vài ngày, sau vài ngày thì tất cả sẽ bình thường trở lại.

Trương Thanh Vân nói xong thì không để ý đến sự sững sờ của người phụ nữ đối diện, hắn đứng dậy nhìn đồng hồ rồi đi vào thang máy chuyên dụng.

Vào một buổi chiều, khi bầu trời bùng lên ánh hoàng hôn thì Liên Nhược Hàm và Âu Đan quay về nhà. Những ngày hôm nay Âu Đan có vẻ ho rất dữ dội, Liên Nhược Hàm rất lo lắng, hầu như mỗi ngày đều có tự mình đưa lãnh đạo về nhà.

Xe dừng lại trong khoảng sân nhỏ, Liên Nhược Hàm nhíu mày, lần đầu tiên nàng thấy tình cảnh trước mắt, cửa vào đã bị người cản lại.

Âu Đan nói:

- Mở cửa, có lẽ bọn họ tìm cô.

Liên Nhược Hàm quay đầu lại hỏi:

- Cô biết những người này sao? Cháu đến hỏi đã nhé?

Đúng lúc này thì một người đàn ông mặc tây trang đã đi đến cửa xe, hắn khách khí nói:

- Xin hỏi đây có phải là xe của bí thư Âu không?

- Các anh là ai?

Liên Nhược Hàm cất cao giọng hỏi, người đàn ông mặc tây trang nhanh chóng móc giấy chứng minh công tác đưa tới trước mặt Liên Nhược Hàm. Lúc này Liên Nhược Hàm liếc mắt nhìn, vẻ mặt nàng chợt tái nhợt, nàng dùng ánh mắt kinh hoàng nhìn ra phía sau xe.

- Tìm tôi có chuyện gì?

Âu Đan bình tĩnh nói, nàng tự mình mở cửa xe. Người đàn ông mặc tây trang nói:

- Bí thư Âu, chúng ta có thể nói chuyện riêng một lúc được không?

Âu Đan xuống xe, nàng hít vào một hơi thật sâu rồi dùng ánh mắt đánh giá người đàn ông trước mặt, sau đó gật đầu. Hai người cùng nhau đi vào trong sân, Liên Nhược Hàm há mồm muốn nói gì đó nhưng không dám mở miệng.

Liên Nhược Hàm biết rất rõ, đây là người của ủy ban kỷ luật trung ương, bọn họ tìm bí thư Âu làm gì? Trong lòng nàng cảm thấy rất bất ổn, cực kỳ căng thẳng. Phản ứng đầu tiên của nàng chính là có chuyện xấu xảy ra, nhưng nàng thật sư không nghĩ ra vấn đề ở nơi nào, bây giờ nàng chỉ biết buồn chán ngồi trong xe, kiên nhẫn chờ đợi.

Bốn mươi phút sau Liên Nhược Hàm mới thấy Âu Đan từ bên trong đi ra, sau lưng là hai người đàn ông mặc tây trang, Liên Nhược Hàm không nhìn ra bất kỳ biểu cảm khác thường nào trên mặt Âu Đan.

Liên Nhược Hàm vội vàng xuống xe tiếp đón, Âu Đan khoát tay với nàng, vì vậy nàng dừng bước chờ Âu Đan đến gần.

- Tiểu Hàm, cô có vài chuyện cần phải phối hợp với ủy ban kỷ luật trung ương, vì vậy cô phải đi công tác một chuyến. Cháu phải nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối giữ bí mật, không cho ai biết, ngay cả Tiểu Tô cũng vậy.

- Vừa rồi cô đã điện thoại cho bí thư Tần, cháu cứ nói với bên ngoài là cô nghỉ ngơi vì bệnh.

Âu Đan chậm rãi nói, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Liên Nhược Hàm trợn mắt, nàng không tin vào tai mình, nàng sững sờ nói:

- Đây...Đây là sao? Vì...Vì sao?

Âu Đan nở nụ cười hiền lành, nàng giúp Liên Nhược Hàm sửa sang mái tóc rồi nói:

- Nha đầu ngốc, không cần nghĩ nhiều, không có chuyện gì cả, chỉ có vài vấn đề cần cô đi xác nhận, hai ngày sau sẽ quay lại.

Liên Nhược Hàm có chút ngây người, nàng cảm thấy lỗ tai mình kêu lên ù ù và không nghe thấy gì, trong đầu rối loạn. Mà Âu Đan cũng không nhiều lời, nàng lại một lần nữa nhấn mạnh phải giữ bí mật, sau đó theo hai người đàn ông vào một chiếc Audi, xe chạy đi ngay


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.