Bỗng Dưng Muốn Yêu Người

Chương 42




Vương Đông Thanh từ nhỏ đến lớn, kỳ thật coi như là một đứa trẻ thuận buồm xuôi gió. Cha mẹ đều là công nhân viên chức xí nghiệp nhà nước, điều kiện sinh hoạt trên không lo thì dưới lo làm quái gì; nhỏ từ nhỏ tập nhảy, học tập lại tốt, đi tới chỗ nào cũng là tiêu điểm của sự chú ý. Nhưng chỉ là về mặt tình cảm lại vô cùng nhấp nhô.

Yêu thích nhỏ, nhỏ không vừa mắt; nhỏ thích, sau khi hao hết tâm tư bẻ cong, tan tan hợp hợp, cuối cùng vẫn là vì người khác làm áo cưới. Hôm nay nhỏ có chút thích chị gái ở chung một tiểu khu với nhỏ, nhưng có vẻ như muốn theo đuổi được không phải chuyện dễ dàng.
Dù sao nhỏ tuổi cũng còn nhỏ, những phương pháp cùng thủ đoạn theo đuổi con gái của nhỏ cũng chỉ áp dụng được vào mấy cô gái nhỏ xấp xỉ nhỏ mà thôi, đối với chị gái có công việc có cơ sở kinh tế, nhỏ cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.
Nhưng phàm là con gái, hơn phân nửa sẽ thích đối phương mang cho mình chút kinh hỉ, cho nên nhỏ vào lúc không thường xuất hiện một chút, tạo một chút kinh hỉ. Chỉ có điều thế sự khó liệu, con đường theo đuổi chị gái này quá dài, nhỏ còn có rất nhiều chướng ngại phải loại trừ.
Nhỏ cố ý dậy thật sớm, vì có thể đuổi kịp lúc Lạc Vĩ Vĩ đi làm mà ngẫu nhiên gặp ở bãi đậu xe, sau đó nhỏ sẽ đi nhờ xe Lạc Vĩ Vĩ, lại thuận tiện phát triển chút tình cảm. Nếu như sớm biết như lúc này, nhỏ tình nguyện ngủ thêm một chút nữa, cũng sẽ không đau khổ như vậy, lúng túng... như vậy.
Ngượng ngùng bắt chuyện với vị tiểu thư ma nữ trước mặt, Vương Đông Thanh đem ánh mắt thẳng tắp rơi vào Lạc Vĩ Vĩ vô cùng xinh đẹp bên cạnh, hôm nay chị Vĩ Vĩ cảm giác trông rất ngự tỷ nha, cảm giác mỗi bước đi đều mang theo gió, uổng công nhỏ là một tài nữ, thời điểm này nghĩ muốn nát óc, lại nghĩ không ra một câu thành ngữ bốn chữ chuẩn xác, nghĩ nửa ngày, chỉ có hai chữ —— đẹp trai!
"Chị Vĩ Vĩ ~" Nhỏ vui sướng nghênh đón, tựa như gấu Pooh cuối cùng cũng tìm được hũ mật của nó.
Lục Thi Duy nghe xong cảm thấy buồn nôn một trận, quá ngọt, quá ngán. Lại nhìn Lạc Vĩ Vĩ, lại mang vẻ mặt hưởng thụ, cười hỏi: "Sao em lại ở đây?"
Thật sự đã đủ rồi. Lục Thi Duy trong lòng trào ra vô số xem thường, mới sáng sớm đã dính như vậy, cũng không sợ ăn nhiều đường phát sợ.
"Hôm nay em muốn trường sớm một chút, ngồi xe của chị được không ạ?" Vương Đông Thanh vẻ mặt xinh đẹp mang vẻ xấu hổ, so với ngày thường tưởng như hai người.
Lạc Vĩ Vĩ có một loại xúc động muốn đi xoa nắn mặt nhỏ, xem có phải người khác giả dạng hay không, bình thường người bạn nhỏ này cũng không phải nói như vậy, chẳng lẽ bởi vì có người khác ở đây, cho nên thu lại?
"Được, lên xe đi." Lạc Vĩ Vĩ không có đi bối rối việc này, trực tiếp cho nhỏ lên xe rồi hẵng nói.
Vương Đông Thanh cười đáp ứng, quay đầu muốn kéo cửa ghế phụ, nhưng lại không biết vị ma nữ kia chiếm chỗ đó từ lúc nào. Vương Đông Thanh thầm thở dài một câu, sơ suất quá. Sau đó liếc mắt nhìn ma nữ, đã thấy chị gái kia đã cười híp mắt nhìn mình, lập tức làm nhỏ nổi da gà hết lên.
Lòng không cam tình không nguyện mà ngồi vào chỗ phía sau, lại nghe người ngồi đằng trước nói: "Lạc Vĩ Vĩ, cậu không giới thiệu một chút sao?"
Lạc Vĩ Vĩ này mới phản ứng tới, đầu tiên nói với Lục Thi Duy: "Đây là Vương Đông Thanh." Sau đó vừa nhìn về phía Vương Đông Thanh, chỉ vào Lục Thi Duy nói: "Đây là Lục Thi Duy."
Lục Thi Duy vừa định chính thức chào hỏi, kết quả bị Vương Đông Thanh giành nói trước.
Vương Đông Thanh nói: "Cho nên hai người các chị ở cùng nhà sao?" Nhỏ nói vừa xong, rõ ràng cảm giác hai người đằng trước cũng không tự nhiên mà run lên một chút.
Lạc Vĩ Vĩ may mắn mình chưa khởi động xe, không thôi đã va vào cột rồi. Cô uốn nắn Vương Đông Thanh nói: "Cậu ta chỉ tạm thời ở nhờ nhà chị mà thôi."
"Ồ ~" Nhìn dáng vẻ thì còn chưa cùng một chỗ, chẳng lẽ chị Vĩ Vĩ yêu đơn phương Lục Thi Duy này? Vương Đông Thanh nhịn không được nhíu chặt mày, len lén quan sát Lục Thi Duy, lại tiếp tục hỏi: "Hai người các chị... Là đồng nghiệp?"
Không đợi Lạc Vĩ Vĩ đáp lời, Lục Thi Duy đã trả lời trước: "Bọn tôi từ nhỏ lớn lên cùng nhau."
Vương Đông Thanh không nói, thanh mai trúc mã có gì đặc biệt hơn người, muốn cùng một chỗ đã sớm cùng một chỗ rồi, nếu như cho tới bây giờ còn không có cùng một chỗ, đoán chừng về sau cũng không có cơ hội, cho nên nhỏ vẫn có hy vọng theo đuổi Lạc Vĩ Vĩ.
Rất lâu không có ai lên tiếng, Lạc Vĩ Vĩ có chút không được tự nhiên. Vừa vặn lúc đang đợi đèn đỏ, cô nhìn thấy trên trên hộp đèn quảng cáo có ảnh chụp nam thần của cô, liền kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Ngô Ngạn Tổ! Nam thần! Ôi! Em rất yêu anh!" Sau đó mang vẻ mặt hoa si nhìn về phía xa.
Vương Đông Thanh kinh hỉ mà phụ họa: "Chị cũng thích Ngô Ngạn Tổ ạ? Em siêu thích anh ấy luôn, anh ấy rất đẹp!"
"Đúng không, đúng không? Chị cũng cũng thích anh ấy mấy chục năm rồi."
Sau khi Lục Thi Duy nghe xong lời của hai kẻ hoa si này, xem nhẹ nói: "Anh ta xuất sắc chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng đẹp trai."
"Không nhìn ra."
Lạc Vĩ Vĩ liếc nhìn nàng một cái: "Đó là cậu không có mắt nhìn. Không biết thưởng thức. Cái gì cũng không hiểu."
"..."
Lúc này trong đài phát thanh buổi sáng phát bài hát của Rain, Vương Đông Thanh nghe xong nhịn không được hoan hô: "Ôi... Rain oppa."
"Em cũng thích Rain?" Lạc Vĩ Vĩ cũng khó dấu nét kinh hỉ trên mặt, mấy đứa nhóc ở tuổi Vương Đông Thanh có lẽ có rất ít thích Rain, dù sao cũng là minh tinh Đại Hàn thời đại của bọn cọ.
"Em vẫn rất thích bài hát của anh ấy, sau đó tìm phim truyền hình của anh ấy, oppa cũng rất đẹp trai."
"Chị thích xem concert của anh ấy."
Vương Đông Thanh lập tức hiểu ý: "Bởi vì ở concert anh ấy xe áo sao?"
Lạc Vĩ Vĩ nở nụ cười "Em giỏi đó."
Sau đó hai người cùng nhau cười, cười đến Lục Thi Duy sởn hết cả gai ốc. Lục Thi Duy đối với chuyện Lạc Vĩ Vĩ thích Rain cũng không hiểu được, bao nhiêu năm qua đi cũng không thể hiểu được: "Anh ta còn không bằng Ngô Ngạn Tổ, anh ta đẹp trai chỗ nào chứ?"
Lạc Vĩ Vĩ nói: "Cậu có thời gian đến concert của anh ấy đi, vóc người kia, cơ bắp kia, đoạn xé quần áo quả thật..."
"Hơn nữa oppa cười lên rất xấu xe, mê chết người." Vương Đông Thanh bổ sung.
Lục Thi Duy tiếp tục mắng: "Con mắt nhỏ như vậy..."
Lạc Vĩ Vĩ liếc nàng một cái: "Cậu biết cái gì, như vậy mới mê người đó."
"..."
Trong lòng Vương Đông Thanh bạt mạng nén cười, càng thêm cho rằng hai người kia không phải quan hệ người yêu, hai người đến sở thích chung cũng không có, rất khó đi đến cùng một chỗ nha.
Lục Thi Duy suy tư một cái chớp mắt, bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi đã biết rồi!"
"Cậu lại đã biết rồi?"
Lục Thi Duy cười cười, sau đó nói: "Cậu xem mấy nam minh tinh mà cậu thích một chút, giống Rain này, Ngô Ngạn Tổ này, đều có một đặc điểm chung."
"Đẹp trai?"
"Không, là có cơ ngực."
Lạc Vĩ Vĩ nhẹ gật đầu: "Đúng vậy á."
Vì vậy Lục Thi Duy tổng kết nói: "Cho nên thật ra cậu là thích ngực lớn nha."
"..." Lạc Vĩ Vĩ im lặng, sau đó theo bản năng dùng khóe mắt liếc nhìn ngực Lục Thi Duy.
Lục Thi Duy còn hồn nhiên không hay, tiếp tục chê cười Lạc Vĩ Vĩ, thiếu chút nữa quên mất phía sau còn một người bạn nhỏ, nở nụ cười một hồi lại thu lại vui vẻ, nghiêm trang mà ngồi xuống.
Vương Đông Thanh lại không có nghĩ nhiều như vậy, chẳng qua sau khi nghe Lục Thi Duy nói xong, cúi đầu nhìn ngực mình, nghĩ đến thì ra chị Vĩ Vĩ thích ngực lớn, vậy mình có nên tẩm bổ một chút?
xxxx
Buổi trưa, Lạc Vĩ Vĩ sớm định đi siêu thị mua đồ ăn để đông tốt, nhưng bởi vì vội vã giao bảng báo cáo nên không thể đi, vì vậy buổi tối ăn cái gì lại thành nan đề.
Thời điểm Lục Thi Duy chưa có đến, Lạc Vĩ Vĩ tăng ca trong đêm luôn tùy tiện mua thức ăn nhanh trên đường để lắp đầy bao tử; sau khi Lục Thi Duy đã đến, Lạc Vĩ Vĩ luôn quên phải mua cái ăn, theo bản năng cho rằng có Lục Thi Duy ở đây cũng không lo đói, Lục Thi Duy sẽ làm đồ ăn cho cô. Cô cũng không biết ở đâu cô lại có loại tin tưởng này.
Bốn giờ chiều, Lạc Vĩ Vĩ đúng giờ đói bụng. Đồ ăn vặt trong ngăn kéo đã sớm không còn rồi, vì vậy đi qua chỗ Tùy Tâm vơ vét, thừa dịp lúc Tùy Tâm không chú ý cướp một trái táo.
"Mình chỉ có mỗi trái táo đó thôi..." Tùy Tâm than khóc mà chém giết.
Lạc Vĩ Vĩ cầm ở trong tay liền cắn một cái, tiếp theo lại liếm bốn phía một lần. Tùy Tâm vẻ mặt được rồi, cậu thắng, ai oán mà nhìn bóng lưng đắc thắng của Lạc Vĩ Vĩ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Khốn khiếp!"
Lục Thi Duy nhìn thoáng qua Lạc Vĩ Vĩ vô cùng đắc ý, đối với việc cô vô sỉ với mọi người đã tập thành thói quen, cũng chỉ có thể mắng cô một tiếng khốn khiếp, nhưng mà cũng không có tác dụng gì, cô vẫn làm theo ý mình.
"Cậu ăn không?" Lạc Vĩ Vĩ nhìn Lục Thi Duy một mực nhìn mình chằm chằm, thấy kỳ lạ không dễ chịu.
"Không muốn." Lục Thi Duy nhàn nhạt đáp.
"Tôi không chê cậu đâu." Lạc Vĩ Vĩ nghiêm trang nói.
"..." Lục Thi Duy liếc cô một cái: "Tôi ghét cậu."
Lạc Vĩ Vĩ có chút ngượng ngùng, cúi đầu gặm trái táo, "Buổi tối ăn cái gì vậy?" Cả buổi cũng không được đáp lại, lại ngẫng đầu nhưng không thấy thân ảnh Lục Thi Duy đâu. Không đến mức đó chứ? Ghét tôi đến mức này?
Một ngày làm việc đến đêm cuối cùng cũng kết thúc, mọi người mệt mỏi chào tạm biệt nhau sau đó vội vàng thừa dịp cảnh ban đêm lên đường về. Lạc Vĩ Vĩ ra ngoài khởi động xe trước, đợi cả buổi cũng không thấy Lục Thi Duy, vì thế gọi điện thoại cho nàng.
"Tôi đang ở phòng an ninh, cậu qua đây một chút, giúp tôi lấy đồ với, một mình cầm không hết."
"Vật gì? Bưu kiện hả?" Lạc Vĩ Vĩ vừa đi vừa cảm khái Lục Thi Duy này mua bao nhiêu thứ, kết quả lúc đến đó mắt cô choáng váng."Cậu mua lúc nào?" Lạc Vĩ Vĩ bận rộn liên tục thời gian đi ngoài mua đồ ăn vặt cũng không có, Lục Thi Duy lại có thời gian ra ngoài mua đồ ăn, lại còn là hai túi đồ ăn lớn!
Lục Thi Duy nhìn nhìn chú bảo vệ, lại nhìn nhìn Lạc Vĩ Vĩ, cũng may chú ấy đang nghe phát thanh không chú ý đến các cô, vì vậy nàng nhỏ giọng nói với Lạc Vĩ Vĩ: "Tôi thấy trong tủ lạnh còn ít thịt dê, định buổi tối về xào một chút, cho nên đến nhà ăn mua một củ gừng, kết quả bếp trưởng đi ngang qua, nghe nói chúng ta tăng ca không có thời gian đi mua thức ăn, muốn kín đáo đưa cho tôi nhiều thức ăn như vậy..."
"Cậu làm gì với bếp trưởng..."
"... Xấu xa!"
"Tôi biết anh ta nhiều năm như vậy, sao cho tới bây giờ chưa chủ động cho tôi cái gì..."
Lục Thi Duy đắc ý cười cười, "Có thể... Bị nhân cách của tôi thuyết phục á."
"..."
Hai người mỗi người cầm một túi đồ ăn, chào tạm biệt chú bảo vệ, ông chú hiền lành nhìn Lục Thi Duy nói: "Bên ngoài tuyết rơi, về nhà chú ý an toàn nha."
Lạc Vĩ Vĩ rất đả kích, tâm cũng đã lạnh lẽo, vẫn đáp lại câu kia, nếu như Lục Thi Duy muốn ai đó đối tốt với nàng, quả thực rất dễ dàng.
"Cậu làm như thế nào? Cậu mới đến bao lâu chứ, lại có được nhân duyên tốt như vậy, khiến mọi người thích cậu như vậy."
"Cũng không có không thích à?" Lục Thi Duy nhìn Lạc Vĩ Vĩ nói.
Lạc Vĩ Vĩ không chuyển biến quá mức, rất tán thành gật đầu: "Vẫn là lập trường của tôi kiên định."
Lục Thi Duy không nói tiếp, nhanh chóng bước qua đống tuyết, Lạc Vĩ Vĩ gấp đến độ ở phía sau gọi nàng: "Đi chậm một chút, gót giày của tôi cao..." Nhưng Lục Thi Duy chút phản cũng không có. Lạc Vĩ Vĩ không khỏi bĩu môi, cậu nói xem cậu đối với tôi như vậy, tôi làm sao có thể thích cậu đây?