Boss Đen Tối Đừng Chạy

Chương 53




Nguy cơ công ty

THỏ mà cuống lên, sẽ cắn người không nhả ra!

Chuyện khách sạn, Nặc Nặc nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết ai là kẻ đầu sỏ, nhưng gạo đã nấu thành cơm, về nhà không nhắc đến nửa chữ. Cha mẹ hai bên cũng xem như không thấy gì, không biết gì mà gấp rút chuẩn bị hôn lễ, còn Tiêu sói lần đầu cảm nhận được mùi vị ngọt ngào cũng vì cuộc sống "hạnh phúc" sau này mà tất bật với những công việc cần làm.

Nhưng, người vẽ kế hoạch là Tiêu Đại boss, còn kẻ tôi tớ phải chạy vạy làm việc vẫn là thỏ Nặc Nặc xui xẻo. >0

Sau sự việc ấy, Nặc Nặc cũng không muốn ở lại công ty của sư đệ Tiêu Tiêu nữa, tự giác đưa đơn thôi việc. Giờ đây Hứa Nặc thất nghiệp lang thang đương nhiên đảm nhận đủ mọi việc phiền phức như đưa thiệp cưới, bài trí nhà cửa sau tân hôn, tìm khách sạn đặt tiệc cưới...

Có điều Nặc Nặc cũng có suy nghĩ riêng, Tiêu Đại boss cho dù không thể trở thành bà nội trợ thì cũng phải bắt anh từ bỏ chủ nghĩa đại nam tử. Vì vậy sau khi chuẩn bị hôn lễ xong xuôi, nếu Tiêu Đại boss vẫn không chịu để cô quay về Kiêu Dực, cô sẽ ra ngoài tìm việc tiếp.

Không phải vì uất ức, cũng chẳng phải để uy hiếp, chỉ muốn đế Tiêu Dật hiểu rõ: Phụ nữ cũng có thể đội nửa trời. Còn Nặc Nặc khi đưa đơn thôi việc ở Hoàng Diễm cũng đã có chút sự cố bất ngờ.

Thì ra- khi Nặc Nặc xin thôi việc nghe nói Nhiễm Thanh Hà trưởng phòng Nhân sự cũng đã ra đi vô cớ. Làm việc ở Hoàng Diễm mấy năm, Tiêu Tiêu vẫn chừa lại chút sĩ diện cho hắn, mà nói là "ra đi" chứ không phai "thôi việc". Chuyện này Nặc Nặc cũng đã từng khéo léo hỏi Tiêu Đại boSs. Tiêu Dật chỉ bảo, Nhiễm Thanh Hà tham hư vinh, dạo trước nghiện cờ bạc, nên lương bổng hậu hĩnh của trưởng phòng Nhân sự cũng không giúp gì được cho hắn. Đầu năm nay hắn gặp vô số vấn đề về thẻ tín dụng, thẻ vàng... đến nỗi không dám nghe điện thoại. Lúc ấy công ty đối thủ nhắm chuẩn thời cơ là dụ dỗ Nhiễm Thanh Hà làm gián điệp, báo cáo mọi động thái mới và tình hình hạng mục của Hoàng Diễm cho họ biết.

Chuyện của thỏ trắng khiến Tiêu Đại boss nghi ngờ, tra xét đến cùng, lôi Nhiễm Thanh Hà ra ngoài. Cũng may ở phòng Nhân sự, rất nhiều tài liệu cơ mật chưa đến tay Nhiễm Thanh Hà, những gì hắn báo cáo với công ty đối thủ chỉ là những thông tin vô tội vạ.

Nặc Nặc kinh ngạc, vừa thấy sợ cho nhân phẩm của Nhiễm Thanh Hà, vừa tự mừng thầm: ừ, xem ra nhân quả báo ứng thật sướng quá. Mình rõ ràng là đến Hoàng Diễm để chọc tức Tiêu Đại boss, kết quả còn bắt được gián điệp. Há!

Chuyện đó Nặc Nặc và Tiêu Đại boss chỉ nhắc lại sơ qua một lần rồi cười cười cho qua. Kết cục của Nhiễm Thanh Hà và chuyện hắn đã đi đâu, thỏ trắng không có hứng tìm hiểu, nhưng một tuần sau đó, Nặc Nặc không hẹn mà gặp hắn ta.

Hôm đó Nặc Nặc và mẹ đi dạo phố, chọn được một ngọn đèn treo cho căn nhà mới, rồi mua những thứ như gối tựa ghế sô-pha, khăn trải bàn v.v... Bà Hứa rất hào hứng, kéo con gái đi siêu thị, bảo mua chút thức ăn để tối nấu lẩu thỏ tươi.

Hai tay Nặc Nặc xách túi lớn, túi nhỏ, mỏi quá nên đã đi thang máy lên tầng sáu của khu mua sắm, vừa uống cà phê nghỉ ngơi vừa đợi bà Hứa shopping. Đang thảnh thơi xem tạp chí thì thấy một đôi nam nữ khoác tay nhau đi ra ngoài, vì hai người cười nói quá vui vẻ nên trong quán cà phê yên tĩnh nghe rất to, Nặc Nặc bèn uể oải nhìn sang. Vừa ngước lên đã sững sờ. Anh chàng đẹp trai phong độ ngời ngời, âu phục chỉnh tề kia không phải Nhiễm Thanh Hà thì là ai?

Qua sự việc ở bệnh viện, Nặc Nặc và Nhiễm Thanh Hà xem như là kẻ thù của nhau, nếu là bình thường thì khi gặp nhau thế này, Nặc Nặc sẽ coi như không thấy mà tiếp tục uống cà phê, nhưng hôm nay điều khiến thỏ trắng bất ngờ là người phụ nữ đang khoác tay hắn ta kia

Mấy năm quen biết thỏtrắng tự nhận không hiểu nổi Nhiễm Thanh Hà nhưng cũng hiểu sở thích tiêu chuẩn của hắn, từ Lolita đến người sang trọng, từ dạng đang yêu đến gợi cảm, những cô em hắn cưa đổ đều xinh đẹp, trẻ trung, nhưng người hôm nay đi cạnh hắn à... khẩu vị nặng quá.

Nhưng hôm nay điều khiến thỏ trắng bất ngờ là người phụ nữ đang khoác tay hắn ta kia. Mấy năm quen biết thỏtrắng tự nhận không hiểu nổi Nhiễm Thanh Hà nhưng cũng hiểu sở thích tiêu chuẩn của hắn, từ Lolita đến người sang trọng, từ dạng đáng yêu đến gợi cảm, những cô em hắn cưa đổ đều xinh đẹp, trẻ trung, nhưng người hôm nay đi cạnh hắ thật là... khẩu vị nặng quá.

Mắt kẻ đậm, mi mắt chảy xệ, đôi môi dày và cả lớp phấn dày trên mặt cũng không che được làn da thô ráp, tuy trang điểm ăn vận thời thượng những nhìn cô ta vẫn giống một bà cô già hơn. Đó là loại điển hình của người muốn nhờ quần áo và lớp trang điểm để che giấu vết tích của thời gian nhưng lại thất bại hoàn toàn. Từ khi nào mà Nhiễm Thanh Hà lại tệ hại đến mức này?

Phát hiện đó khiến Nặc Nặc quá bàng hoàng nên không nhịn được mà liếc nhìn họ thêm. Bà cô nhạy cảm cũng dừng lại nhìn Nặc Nặc. Cùng lúc đó, Nhiễm Thanh Hà đang tình mặn ý nồng với bà cô ấy cũng phát hiện ra cô. Thỏ trắng có hơi... giả tạo = =, vờ vùi đầu vào tiếp tục xem tạp chí, nhưng vẫn nghe thấy tiếng Nhiễm Thanh Hà văng vẳng, "Cục cưng, em đi lấy xe trước đi, lát nữa anh đến."

Bà cô chắc đoán ra Nặc Nặc là người quen của Nhiễm Thanh Hà nên nhìn cô vẻ khinh khỉnh, hừ mũi một cái rồi ngoáy mông bỏ đi. Nhiễm Thanh Hà thấy bà ta đi rồi mới thản nhiên ngồi xuống cười khẩy, "Sao? Tiểu Nặc Nặc, sếp Tiêu nhà cô không đi cùng à?"

Nặc Nặc bình tĩnh coi như không thấy gì , tiếp tục cúi đầu coi tạp chí. Anh chàng cực phẩm biết Tiêu Đại boss cũng không có gì lạ. Chồng cô rất nổi tiếng trong nghề, Nhiễm Thanh Hà hậu bối chỉ cần nghe ngóng một tí là biết. Hắn thấy Nặc Nặc thờ ơ thì sa sầm mặt, nghiến rang " Nặc Nặc, tốt lắm, cô tốt lắm! Dám song kiếm hợp bích với Tiêu Dật để chơi tôi, có điều cũng chả sao. Các người phát hiện ra tôi làm trò ở Hoàng Diễm thì đã sao? Chứng cứ đâu? Nếu không có chứng cứ thì đừng hòng kiện tôi!"

Nặc Nặc khựng lại, cuối cùng đã hiểu sự "ra đi" của Nhiễm Thanh Hà mà Tiêu Tiêu nói là ý gì rồi. Xem ra Tiêu Đại boss chưa định buông tha hắn dễ dàng, chuẩn bị đưa hắn vào tù, nhưng không may đã bị hồ ly phát giác, chuồn trước để hủy diệt chứng cứ.

Thế nên Nhiễm Thanh Hà đang trút giận với mình? Thỏ trắng hơi nhíu mày, trong lòng tự dưng hiểu ra, bên kia Nhiễm Thanh Hà nheo mắt nói, "Hứa Nặc, tôi không ngại nói thật cho cô biết, bà cô lúc nãy là tổng Giám đốc công ty Vũ Thụ. Cô đi thăm dò xem, ai mà chẳng biết Vũ Thụ là công ty có thực lực kinh tế mạnh nhất trong ngành? Tiêu Dật không biết trời cao đất dày, tổng giám đốc Vũ Thú muốn mua Kiêu Dực, hắn không chịu, lại còn nhúng tay lo chuyện Hoàng Diễm, hừ hừ! Bây giờ các người cứ đợi mà khóc đi!"

Nặc Nặc im lặng, những thắc mắc trong lòng dần rõ ràng. Công ty Vũ Thụ kia tài lực rất manh là có điều lại là một công ty già cỗi. Tổng giám đốc không hiểu tình hình cũng chẳng giỏi kỹ thuật, là một người năm nay có lẽ tiền nhiều, nghe người ta làm phần mềm rất có lợi nên đầu tư vào, kèm theo một đám gà mờ gõ chiêng đi theo. -- Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn --

Chuyện họ muốn thu mua Kiêu Dực cũng là thật, thỉnh thoảng đi ăn cơm cô đã nghe các huynh, đệ kể lại như hài kịch. Không cần họ nói thì Nặc Nặc cũng đoán ra, họ chắc chắn đã bị Tiêu Đại boss Bao công mặt đen từ chối phũ phàng. Mà nghe ý tứ Nhiễm Thanh Hà nói ban nãy thì hiển nhiên thời gian trước, chính công ty này muốn han làm gían đẹp, cùng với lúc thu tiền, tiện thể hắn cũng thu luôn bà cô tổng giám đốc kia. Bây giờ, e rằng bà tổng giám đốc và Nhiễm Thanh Hà đã điều tra ra mồi dẫn lửa của chuyện gián điệp ở Hoàng Diễm chính là Tiêu Đại boss, thù cũ thêm hận mới chồng chất lên nhau.

Nặc Nặc mím môi, "Ý anh là gì? Vũ Thú không chỉ muốn dọn dẹp Hoàng Diễm mà còn định xử lý cả Kiêu Dực ư?"

Nhiễm Thành Hà cười càng gian xảo, "Xem như cô thông minh, cứ đợi mà xem. Cho dù tôi không còn ở Hoàng Diễm, nó cũng sẽ sụp đổ. Còn về Kiêu Dực, kế hoạch nuốt sống của chúng tôi đã sắp hành động, đến lúc đó Tiêu Dật khóc lóc van xin chúng tôi, có lẽ sẽ cho hắn ta làm giám đốc kỹ thuật..."

Nhiễm Thanh Hà vừa nói vừa giơ bàn tay bẩn thỉu ra túm cằm Nặc Nặc, "Hê hê, nhìn gương mặt này. Nặc Nặc, nể tình em và anh bao năm qua, bây giờ em hối còn kịp. Nhưng đừng đợi đến lúc Tiêu Dật thành ăn mày rồi mới đến cầu xin anh, chẳng phải em cũng thích tiền của hắn ta hay sao?"

Nặc Nặc thấy dạ dày cuộn lên như buồn nôn.

Bên ngoài thì diễn kịch với bà cô tổng tài, nháy mắt đưa tình, bên trong thì bảo mình làm vợ bé hắn, đảm đang việc nhà, cái tên buồn nôn Nhiễm Thanh Hà kia đã định như thế, nên thời gian trước mới theo đuổi mình mãi không buông?

Thỏ trắng càng nghĩ càng thấy lợm giọng, dạ dày như nghiêng sông đổ biển, trong tích tắc cô giận đến mức không nói được gì, toàn thân run rẩy, chỉ trừng mắt nhìn tên đàn ông trước mặt.

Phù thủy, đúng là phù thủy, nhìn loại người này chỉ tổ đau mắt. Nặc Nặc nhắm mắt, hạ quyết tâm quay đầu đi, hét lên, "Bảo vệ! Bảo vệ! Có tên vô lại quấy rối tôi!"

Cuối cùng Nhiễm Thanh Hà xanh mắt đã bị bảo vệ "mời" ra ngoài.

Nặc Nặc thất thần ngồi trên ghế, đến khi bà Hứa khệ nệ vác đồ về mới gượng gạo theo về nhà. Trên đường trầm ngâm mãi, cuối cùng cô vẫn hỏi nhỏ, "Mẹ, mẹ nói xem... một công ty rất giàu muốn đạp đổ ai trong ngành thì đạp phải không?"

Bà Hứa hôm nay thu hoạch đầy đủ nên không để ý lời con gái, xem như cô đã đọc tiểu thuyết, xem tivi quá nhiều, xua tay lia lịa, "Ôi dào, ai biết, con hỏi bà già như mẹ thì làm sao biết được? Nếu hỏi hôm nay khoai tây ngoài chợ bao tiền một cân thì mẹ còn biết!”

Nặc Nặc nhìn trời, lảm nhảm, "Cũngphải, Tiêu Đại boss lợi hại như thế, làm sao..."

Bà Hứa vừa kiểm tra chiến lợi phẩm vừa cười hề hề bổ sung, "Dù sao phim cũng hay nói thế, có tiền có quyền thì làm gì chả được!”

Nghe câu đó, Nặc Nặc vừa hơi yên tâm lại thấy thấp thỏm, trong lúc đang bất an thì một cảnh tượng bỗng lướt qua đầu:

Đêm ấy trong khách sạn, Tiêu Đại boss mệt đến mức cầm tài liệu ngủ thiếp đi. Cô đang khẽ khàng lấy đi thì anh đột ngột mở mắt, nắm bàn tay đang cầm tập tài liệu của Nặc Nặc kéo lại làm cô phát đau.

Nặc Nặc bất giác sờ cổ tay mình, dường như cơn đau vẫn còn, rất mạnh, rất căng thẳng, rốt cuộc là tài liệu gì? Còn nữa, gần đây anh rất bận, đi Bắc về Nam, lần nào hỏi bận gì. anh cũng chỉ cười không nói, các huynh đệ cung-ấp a ấp úng.

Chẳng lẽ.... như Nhiễm Thanh Hà đã nói, công ty Vũ Thú bắt đầu hành động rồi?

Chuyện gặp Nhiễm Thanh Hà, Nặc Nặc tuyệt đối không nói lời nào.

Nghĩ đến chuyện công ty Kiêu Dực săp bị nuốt gọn, lại liên hệ đến nhưng cử chỉ kỳ lạ gần đây của Tiêu Đạiboss và các huynh đệ, Nặc Nặc khó tránh khỏi hoài nghi. Nhưng tính cách Tiêu Dật thì cô hiểu, nêu anh không muôn cô biết, thì đánh chết anh cũng không nói.