Boss Đen Tối Đừng Chạy

Chương 57




Hương trà vấn vít.

Nặc Nặc nhìn hơi nóng bốc lên từ ly trà, thở dài thườn thượt. Vì tâm trạng buồn bực nên không đến nhà mới xem người ta lắp hồ cá, mà đến thẳng đài truyền hình nơi Tố Tố làm việc. Tố Tố là người viết kế hoạch tiết mục, mới kết hồn không lâu đã có thai nên chỉ cần làm đến cuối tháng là có thề về nhà an dưỡng. Lãnh đạo cũng không sắp xếp việc nhiều, chỉ mong cô bình an đi làm những tháng cuối cùng, là vạn sự đại cát lắm rồi.

Mà lúc này, thỏ trắng đang xuôi vài rũ đầu, ngồi khóc kể lể với Tố Tố. Sự việc phải nhắc lại từ lúc nãy...

Nặc Nặc thấy Tiêu Đại boss và Ưng Dục, sư tỉ sư đệ tương thân tương ái vào văn phòng, cô nam quả nữ chung một nơi, bỗng thấy không vui, tiện miệng hỏi thăm Phì Long lão đại và Mạc Tử Uyên thì biết được một số vấn đề.

Thì ra Ưng Dục là bạn cùng lớp cùng khóa với bọn Phì Long lão đại, khả năng xuất chúng, ở nhiều phương diện ngay cả nam sinh cũng phải hít khói bám theo, được các bạn xưng tụng là "Nữ hoàng IT". Nữ hoàng IT giỏi giang lại xinh đẹp, trong khoa bao anh chàng thầm thương trộm nhớ, nhưng không một ai có đủ can đảm tỏ tình.

Đến khi năm thứ hai đã qua hơn nưa mà Ưng Dục vẫn phòng không chiếc bóng, không ai thấy có anh chàng nào đủ tư cách sánh vai với cô. Tình hình ấy kéo dài cho đến khi Tiêu Dật vào học.

Lúc Tiêu Dật học năm thứ nhất, dù trầm tĩnh thế nào cũng chỉ là một cậu con trai mười chin tuổi to xác, bồng bột, nồng nồi. Nghe đồn trong khoa có một cao thủ của cao thủ, lại là con gái, Tiêu Dật thấy xấu hổ cho bản lĩnh đàn ông bèn cũng các anh em mang laptop đến thẳng phòng của Nữ hoàngIT, câu đầu tiên là:

"Chúng ta thi một lần, xem ai tấn công vào trang web trường trước. Chị thắng thì tồi gọi chị là sư tỉ; tôi thắng thì chị phải bỏ cái thái độ "nữ hoàng" kia đi".

Chuyện ấy về sau trở thành giai thoại. Nguyên nhân trở thành giai thoại không phải là màn kịch đẹp đẽ tình cờ gặp gỡ của hai người mà, mà là Tiêu Dật đã bị chơi xỏ - lúc đó Ưng Dục nghe sư đệ nói xong, không nhận lời cũng không phản bác, chỉ cười khẩy rồi bỏ đi, sau đó tìm đến văn phòng chủ nhiệm khoa, lấy lý do "Tiểu sư đệ năm thứ nhất có ý đồ tấn công trang web trường" để kiện Tiêu Dật. Kết quả là, Tiêu Dật bị ghi tên và danh sách đen.

Hai oan gia bỗng không biết vì đâu mà từ đó hay xuất hiện với nhau, hoặc ở phòng tự học, hoặc ở thư viện, lúc đó trong khoa đồn họ yêu nhau, nhưng vừa tột ngiệp đại học thì Nữ hoàng IT đã bất chấp tất cả xin đi du học, một đi không trở lại.

Đối với chuyện cũ, Tiêu Đại boss xưa này không nhắc một chữ. Phì Long lão đại và Mạc Tử Uyên cũng không nhiều lời, nhưng hôm nay Nặc Nặc bức cung, Phì Long lão đại ba phải cũng đành rưng rưng nước mắt khai thật.

Tố Tố nghe Nặc Nặc nói xong thì uống nước có vẻ suy nghĩ, gật gù, "Hai người đều la thiên tài IT, lúc ấy trẻ trung, có chút gì đó cũng chẳng sao. Ưng Dục cũng nói rồi, chỉ là tắc đường nên tiện ghé thăm, nếu cậu vì thế mà ghen thì quá nhỏ mọn".

Nặc Nặc khóc, khéo tay Tố Tố giậm chân, "Vấn đề không phải chỗ đó mà là chuyện sau cơ".

Thì ra thời gian trước web của Kiêu Dực bị tấn công không đơn giản như Tiêu Đại boss nói, mà là hacker tấn công lại là Ưng Dục.

Ưng Dục sau mấy năm du học, tốt nghiệp rồi nhận lời ở lại làm cho một cồng ty IT của Mỹ, đến khi có kinh nghiệm và số vốn nhất định mới lập ra một công ty phần mềm. Bảy năm sau công ty đó đã thành công ở Mỹ, tài lực hùng hậu.

Thời gian trước Tiêu Dật vì đầu tư cho phim "Kỳ Lân Sát mà gặp khó khăn, Phì Long lão đại đã vạch âm mưu bảo Tiêu Dật thử tìm Ưng Dục. Nhưng Tiêu Dật không chịu gạt bỏ dĩ diện, phủ quyết ngay. Phì Long lão đại bất lực, tự đi tìm Ưng Dục, ai ngờ cồ nghe xong thì cười bảo, "Tôi không hứng thú với phim, có điều không giúp Tiêu đệ thì không hay lắm. Thế này đi, tôi cho cậu ấy một đề thử nghiệm, nếu cậu ta qua được thì tôi giúp".

Lúc ấy Phì Long lão đại cũng không để ý, kết quả mộttuần sau, trang web của Kiêu Dực bị tấn công ác ý toàn diện.

Qua cả một đêm chiến đấu, trang web hồi phục bình thường, các huynh đệ thở phào, cùng lúc ấy Tiêu Đại boss cũng nhận được tin của bên kia: "OK, trắc nghiệm thông qua. Tôi bỏ vốn giúp cậu quay phim".

Lúc đó Phì Long mới vỡ lẽ việc trắc nghiệm mà Ưng Dục nói là gì, sau nghĩ lại thì thấy việc nhảm đó ngoài Ưng Dục ra đúng là chẳng ai làm nổi. Hai sư tỉ đệ khiêu chiến bao năm, giờ đã kết thúc. Khi học năm thứ nhất, Tiêu Dật nói: "Chị thắng thì tồi gọi chị là sư tỉ; tôi thắng thì chị phải bỏ thái độ "nữ hoàng" đó đi".

Bao năm gặp lại ở Kiêu Dực, Tiêu Dật không mở miệng gọi cô là sư tỉ, mà là "Ưng Dục".

Nghe Nặc Nặc kể xong, Tố Tố trầm ngâm, chống cằm nghĩ ngợi.

Thỏ trắng thấy thế thì tức đến nội thương, nói chuyện cũng có vẻ kỳ quặc, "Cậu cũng thấy đó là một câu chuyện tình rất đẹp, rất lãng mạn, đúng không?"

Tố Tố vẫn giữ động tác nhìn trời, rồi sau mới "ừ, Tớ nghĩ, câu chuyện này tấy hợp để chuyển thành tiết mục, ôi...sửa thành tiết mục tìm người, cậu thấy sao? Tớ sửa lại chút chút, sau đó mời hai diễn viên, để nữ hoàng giả vờ về nước tìm sư đệ?"

Nặc Nặc không chịu nổi nữa, đập bàn đứng dậy, "Tố Tố!!!"

Tố Tố phì cười, kéo Nặc Nặc ngồi xuống, đang định an ủi thì nghe có tiếng gõ cửa dồn dập, cô nhíu mày, "Vào đi".

Cửa mở, tiểu trở lý mặt mày đỏ bừng lắp ba lắp bắp, "Chị... chị Tố, không ổn rồi, nữ khách mời của chúng ta tự dưng ngất xỉu rồi".

Vì tiết múc đó từ đầu đến cuối đều do Tố Tố phụ trách, nên lãnh đạo để cồ làm hết tháng này, bàn giao công việc xong rồi mới nghỉ. Ngờ đâu lại xảy ra sự cố.

Tố Tố kích động, đập bàn chất vấn, "Sao lại ngất xỉu? Gọi 120 chưa? Nếu người ta xảy ra chuyện gì ở đài truyền hình thì ai phụ trách?"

Tiểu trợ lý tỏ vẻ cam chịu, "Gọi rồi ạ, đã đưa người đi rồi, nói là bị tức ngực. Nhưng vấn đề là..."

Thấy tiểu trợ lý lắp bắp, Tố Tố càng tức, "Nhưng nhị cái gì? Nói ra đi chứ!"

"Nhưng tôi gọi cho vài nữ khách mời dự bị khác thì họ đều nói là có việc không đến được".

"Cái... gì... Tố Tố hụt hơi, suýt chút nữa huyết áp tăng cao mà ngất luôn. Nặc Nặc thấy thế vội đến dìu cô, vuốt vuốt ngực, "Đừng xúc động, đừng xúc động, không nghĩ đến bản thân thì cũng phải nghĩ đến đứa con chứ. Thiếu một khách mời cũng không sao".

"Không được". Tiểu trợ lý đẩy gọng kính, cắn răng nói, "Sân khấu của chúng tôi có cả thảy mười hai vị trí, nếu thiếu một khách mời nữ, lỡ cấp trên hỏi thì..."

Trợ lý càng nói càng yếu ớt, Tố Tố thấy đầu đau như búa bổ, cô không muốn xảy ra việc như thế trước khi về nghỉ ngơi, một là ảnh hưởng đến địa vị của mình trong tương lai, hai là sẽ ảnh hướng rất lớn đến danh dự sau khi cô quay lại làm việc.

Thỏ trắng vỗ vai Tố Tố, "Đừng cuống, từ từ nghĩ cách. Tố Tố trước kia cậu chẳng đã nói mấy vị khách mời đó đa số  là diễn viên, chỉ đến diễn thôi sao? Thời buổi này tìm diễn viên dễ thôi mà!"

"Đúng rồi!" Vừa nói xong, tiểu trợ lý mắt sáng rực rỡ nhìn Tố Tố, hai người lập tức hiểu ý, cũng quay sang nhìn Nặc Nặc.

Trong tíc tắc, thỏ trắng thấy toàn thân nổi da gà, cô lùi lại vẻ cảnh giác, "Hai... hai người muốn làm gì? Tôi là con gái nhà lành đấy nhé!!!"