Boss Đen Tối Đừng Chạy

Chương 9




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nặc Nặc không muốn đi theo “đại sư huynh” đến gặp sư phụ để nghe giảng kinh, cũng không muốn cự tuyệt ngay tại đó, sẽ làm mất mặt “đại sư huynh”, về nhà lại khiến đồng chí lão Hứa nổi giận, thế là trong cái khó ló cái khôn, nhân lúc tiểu văn thư đi vệ sinh, cô nhắn tin cho Tiêu Tuấn.

“Khẩn cấp! SOS! Năm phút sau gọi điện cho chị.”

Năm phút sau, “đại sư huynh” từ phòng vệ sinh bước ra, đang định kéo Nặc Nặc đi thăm viếng sư phụ, thì di động của cô reo vang rất đúng giờ. Nặc Nặc cuống cuồng nghe, không đợi Tiểu Tuấn mở miệng đã nói: “Alo? Tiêu tổng ạ? Dạ? Văn kiện lần trước làm sai rồi ạ? Ồ ồ, vâng! Tôi về ngay đây! Tạm biệt!”

Nói xong, Nặc Nặc cúp máy hít sâu, mới nhìn về phía tiểu văn thư, khó nhọc mở miệng, “Xin lỗi, sếp công ty em bỗng nhiên gọi điện đến, bảo kế hoạch có vấn đề, phải về công ty tăng ca.”

“Đại sư huynh” biểu lộ vẻ khoan dung và thấu hiểu cực độ, hai người trao đổi số điện thoại rồi hẹn nhau lần sau cùng đi gặp cao tăng Phật pháp, rồi ai về nhà nấy. Hoạt động xem mắt lần hai của Nặc Nặc cuối cùng đã kết thúc viên mãn.

Ra khỏi trà phường, Nặc Nặc bỗng cảm thấy trời sao mà xanh thế, người đi đường sao mà đáng yêu thế, xem mắt gì gì đó, quả nhiên không đáng tin, lần sau cho dù bố mẹ cô nói gì nữa, cô cũng không đi xem mắt đâu. >_

Nặc Nặc vừa thong thả dạo phố, vừa tổng kết cuộc xem mắt vừa rồi, điện thoại di động lại reo vang lần nữa, Nặc Nặc nhìn màn hình hiển thị rồi cười hí hí nghe máy, “Tiểu Tuấn!”

Đối phương im lặng ba giây, sau đó vẳng đến một giọng nam trầm ấm, “Hứa Nặc, tôi nghĩ… cô nên cho tôi một lời giải thích hợp lý.”

Nghe câu nói đó, Nặc Nặc khựng lại, đóng đinh tại chỗ. Trời hè nóng nực mà Nặc Nặc lại có cảm giác mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa, nhìn lại màn hình điện thoại di động để khẳng định lại, bên trên vẫn là hai chữ “Tiểu Tuấn”, nhưng giọng nói lúc nãy… giọng điệu ngang ngược lúc nãy…

Nếu cô không đoán nhầm thì…

Nặc Nặc cảm thấy tay mình đang run bắn lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn, mắt ầng ậng nước, gọi một tiếng: “Tiêu tổng…”

—- Tôi là đường phân cách nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới —-

Nửa tiếng sau, Nặc Nặc lại quay về quán trà lúc nãy, nhưng đối tượng lần này lại là người khác. Phục vụ tỏ vẻ “cô gái này thật năng suất, một ngày xem mắt hai người”, kinh ngạc và ngưỡng mộ lên rót trà cho hai người, cuộc thẩm vấn bắt đầu.

Nặc Nặc ngồi đối diện Tiêu Dật, tâm trạng không thể chỉ hình dung bằng mấy từ đơn giản như “lấn cấn, phát điên” được. Lúc nhắn tin cô còn sợ nhắn nhầm “Tiêu Dật” và “Tiểu Tuấn”, còn xem kỹ lại, hai lần gọi điện đều hiện lên số Tiểu Tuấn, nhưng tại sao kết quả lại bi thảm đến thế???

Nặc Nặc tiếp tục hóa đá, trong đầu nhất thời chỉ hiện lên bốn chữ “sát thủ cuối tuần”, Tiêu Đại boss thật xứng đáng có nickname đó, quả nhiên là cuối tuần nào cũng có thể khiến cô ăn ngủ không yên.

Tiêu Dật hài lòng uống một ngụm trà, nhìn Nặc Nặc đang ngồi đờ đẫn, hơi nhướn mày lên, “Muốn tăng ca à? Báo cáo có vấn đề ư?”

Nặc Nặc, lần đầu nhấm nháp mùi vị “tự làm tự chịu”, chết kiểu nào không yên lại chọn ngay Tiêu Dật ra làm bia đỡ đạn? Nặc Nặc hiểu lúc này tốt nhất là không nên nói dối, nếu không thì với trí thông minh tuyệt đỉnh của Đại boss nhìn thấu cô, lúc đó cô còn chết thảm hơn.

Bất lực, Nặc Nặc đành kể lại sự tình một lượt cặn kẽ. Dứt lời, sắc mặt Đại boss quả nhiên còn xấu tệ hơn trước.Nặc Nặc thấy thế, chỉ hận một nỗi không thu nhỏ cơ thể mình được đến mức mà Tiêu Dật không nhìn thấy cô nữa. Bây giờ tình hình thế này, Đại boss rốt cuộc tức giận cô vì đã đem việc tăng ca ra làm bia đỡ đạn, hay là bực cô tội dám quấy nhiễu Tiểu Tuấn học hành?

Nghĩ đi nghĩ lại, Nặc Nặc quyết định nên thay đổi chủ đề để hòa hoãn, “Nhưng mà Tiêu tổng… điện thoại di động của Tiểu Tuấn sao lại nằm trong tay anh?”

Vừa dứt lời, ánh mắt sắc nhọn của Tiêu Dật đã phóng đến, ngữ khí cứng nhắc, “Tan sở rồi đừng gọi tôi là Tiêu tổng.” Nặc Nặc khóc ròng, Đại boss kinh dị quá, cô vật lộn hồi lâu mới ngắc ngứ gọi một tiếng, “Tiêu Dật”.

Vì gần thi đại học, Tiêu Dật trước nay vốn nghiêm khắc đã tịch thu điện thoại di động của cậu em, vì thế hôm nay đang ở nhà xem tài liệu của công ty, bỗng nhiên nhận được tin nhắn cầu cứu quái lạ của Nặc Nặc.

Chưa kịp nói gì, đối phương đã nói loạn xạ bla bla bla một tràng, tiếp đó cúp luôn máy. Tiêu Dật cảm nhận thỏ con trắng có vấn đề, nhưng khi đứng trước cửa sổ vẫn không nén được cười, cảnh tượng lần đầu đi xem mắt đang dần dần hiện lên.

Lúc ấy chính anh cũng bất ngờ nhỉ? Chỉ có điều Tiêu Dật vốn dĩ hướng nội và trầm tính, vẻ kinh ngạc chỉ thoáng lướt qua đáy mắt, người ấy anh cũng có chút chút ấn tượng, là nhân viên mới vào công ty. Nghĩ đến đó, trong đầu Tiêu Dật hiện ra bảng lý lịch sạch sẽ ngay ngắn, dòng chữ nhỏ nhắn đẹp đẽ và tấm ảnh cá nhân có nụ cười ngọt ngào, một cô gái rất ngây thơ và trong sáng.

Thế là cuộc xem mắt chính thức bắt đầu, hỏi han và thêm chất vấn, cả quá trình đó, Nặc Nặc căng thẳng vô cùng. Thực ra cô không biết đó chỉ là một phương thức đùa dai của Tiêu Dật khi thỉnh thoảng tâm trạng anh khá tốt, gọi một cách thô tục là “bỡn cợt”. Những ngày tiếp theo, dường như lúc nào anh cũng vô tình hoặc cố ý gặp cô nàng thỏ trắng nhút nhát hiền lành ấy trong công ty, rõ ràng là cô sợ anh, nhưng đôi mắt to đen linh hoạt lúc nào cũng lén lút nhìn trộm anh.

Khoảnh khắc ấy, trái tim vững như bàn thạch của Tiêu Đại boss cũng khó tránh khỏi những rung động. Lời đồn về “Em gái rửa bát” sau khi lan rộng khắp công ty, Tiêu Dật nghe phong thanh người nào đó đã có ý thức chiếm hữu, tất nhiên sẽ điều động thỏ trắng đến nơi gần mình nhất, để chiều chuộng và đùa cợt.

Nhưng giờ đây, Tiêu Dật lại không thể nói ra cảm xúc trong lòng mình, cô gái này dường như rất thân mật với Tiểu Tuấn. Buột miệng ra là “Tiểu Tuấn” một cách thân thiện vô cùng, thậm chí lúc nguy nan nhất cũng nghĩ ngay đến em trai anh đầu tiên. Mà anh lại là “Tiêu tổng” mà cô cung kính, đáng ghét nhất là…

Tiêu Dật nghĩ đến đó là thấy tim đau nhói, nheo mắt lại vẻ nguy hiểm, “Hứa Nặc, sao cô dám…”

Nặc Nặc nghe thế lập tức ôm đầu van xin, “Xin lỗi Tiêu tổng, tôi thật sự không cố ý quấy nhiễu Tiểu Tuấn học tập, cũng không phải cố ý đưa anh ra làm bia đỡ đạn, hu hu, tôi sai rồi, sai thật rồi.”

Tiêu Dật hơi ngớ người, rồi ho khẽ, “Ý tôi không phải thế.”

Nặc Nặc đập đầu xong, ngẩng lên, chớp mắt.

Không phải thế ạ?

Ngoài hai chuyện đó, cô còn phạm lỗi gì ư?

“Hừm…” Nặc Nặc lặng thinh, vậy Đại boss tóm lại đang giận chuyện gì?

Tiêu Dật hớp một ngụm trà, cơn giận trong mắt thoáng qua, đổi thành vẻ bỡn cợt thích thú, nói, “Nặc Nặc, hôm nay cô mặc rất đẹp.”

(⊙o⊙)?

Nặc Nặc hoang mang… Ôi… Chuyện này có liên quan đến vấn đề lúc nãy sao?

Đúng lúc Nặc Nặc đang hồn phách chu du thì Tiêu Đại boss dường như nhớ đến chuyện gì buồn cười, chống cằm nở nụ cười khuynh quốc khuynh thành, “So với lần trước chúng ta đi xem mắt, ăn vận trang điểm đẹp hơn nhiều.

Nhưng… cuộc xem mắt lần trước của chúng ta hình như chưa kết thúc nhỉ?”

Khựng lại một lúc, trước khi Nặc Nặc hoàn toàn tiêu hóa hết câu nói đó, Tiêu Dật lại nheo mắt, cuối cùng thốt ra lời lẽ ai oán nhất, “Sao cô có thể đi xem mắt người khác trong lúc đã có đối tượng xem mắt, hử?”



Không cần nghi ngờ, Nặc Nặc hoàn toàn hóa đá.

Chiếc váy trắng của Nặc Nặc mua năm ngoái khi cửa hàng có chương trình “Mua 300 tặng lại 300”. Vì nhất thời nông nổi mà Nặc Nặc mua về, sau đó cô hối hận muốn chết đi được. >O

Không phải vì chiếc váy không đẹp. Ngược lại với dáng váy đơn giản, nơ bướm to đã khiến Nặc Nặc mặc lên càng gợi cảm hơn, nhưng cũng rất nghịch ngợm đáng yêu. Nhưng có một vấn đề rất lớn là, chiếc váy ấy rất ngắn, trên đầu gối, hễ ngồi xuống là… Hơn nữa vì cả chiếc váy đều ôm sát người, nên Nặc Nặc ngồi xuống rồi thì những ngấn thịt mỡ trên bụng đều lộ ra cả. Bực bội nhất là váy tuy đẹp nhưng cần phối thêm giày cao gót nữa mới đẹp hơn. Tất cả những đôi giày đế bằng Nặc Nặc mang vào đều cảm thấy không hợp.

Tóm lại là, Nặc Nặc mặc thế nào cũng cảm thấy gò bó. Mặc được mấy lần cô đã ném luôn chiếc váy vào lãnh cung. Vốn là thế mà, mục đích quan trọng nhất khi ăn mặc không phải vì đẹp, mà là thoải mái.

Lần xem mắt này, đồng chí lão Hứa vô cùng coi trọng, nhấn mạnh hết lần này đến lần khác là con gái mình ăn diện quá tùy tiện, chẳng phụ nữ gì cả. Nặc Nặc không muốn bỏ tiền ra mua đồ mới, lại không dám đi ngược lại ý của đồng chí lão Hứa, nên mới lục tung đáy tủ tìm ra chiếc váy này, rồi mượn thêm đôi giày cao gót năm phân của bà chị họ. Thế là đã có dáng vẻ Tiêu Dật thấy lúc này.

Dịu dàng, nhã nhặn, mới mẻ, yêu kiều.

Đáng hận là, dáng vẻ trang điểm kỹ lưỡng này lại là vì một tên đàn ông khác, mà lần trước xem mắt với anh, cô bé ấy lại ăn vận – khá – tùy – tiện! Tiêu Dật xưa nay được mọi người ngưỡng mộ tôn thờ nghĩ đến đấy, bèn nhếch môi lên vẻ kỳ dị, cười nhạt nhìn Nặc Nặc đang nhấp nhổm không yên, “Lần trước xem mắt cô không hài lòng tôi?”“Không phải.” Nặc Nặc ủ rũ, tôi dám không hài lòng với Đại boss hay sao?

“Cơ sở vật chất không phù hợp?”

“Cũng không phải.” Đại boss, anh có xe, có nhà lại đẹp trai, ngàn năm khó gặp lắm, ngàn năm khó gặp!

“Tính cách không hợp?”

“…” Nặc Nặc nghẹn ngào, hoàn toàn không theo kịp tư duy của Tiêu Dật. Rõ ràng lần trước xem mắt rồi, Đại boss không hề biểu lộ tí gì, cô cũng xem nó là sự kiện nhầm lẫn, bây giờ sao lại…

Nặc Nặc chưa kịp mở miệng, Tiêu Dật đã nói: “Nếu không phải thế thì cô gặp mặt người khác sau lưng đối tượng xem mắt của mình không phải là quá đáng à?”

Nặc Nặc đầm đìa nước mắt, “Tôi sai rồi, sai thật rồi.” Quay sang nhìn ra cửa sổ, cô lập tức bổ sung, “Hay là thế này, tôi mời Tiêu tổng ăn lẩu thịt bò để xin lỗi?”

Nghe thế, Tiêu Đại boss nheo mắt lại vẻ nguy hiểm, trầm giọng, “Nặc Nặc, công ty phát lương cho cô thấp lắm à?”

“Hở?”

“Món Thái đường Thanh Sơn rất ngon.”

“-_-|||”

Nặc Nặc ấm ức nắm chặt ví tiền sắp khô cạn của mình, trái tim rỏ máu, cắn răng, “Được thôi, chúng ta ăn món Thái. >_     « Chương sauChương tiếp »

Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com

Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0

Họ tên Email   + = photouser Bảo Anstrong0:04 02/04/2015 chuyện gì kết thúc kỳ zậy nè Tags: Mèo lười ngủ nướng, Boss, đen, tối, đừng chạy, Full, ngôn tình trung quốc, ngôn tình, đen tối, đừng chạy, Boss đen tối đừng chạy full, ngôn tình hay, truyện Boss đen tối đừng chạy