Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Chương 161: Gặp gỡ Mộ Lăng Khiêm, cô, quả thực vô lực phản kháng




Ôn Hướng Dương chần chờ một giây, ấn hạ tiếp nhận cuộc gọi.

“Ở đâu vậy?” Điện thoại kia đầu truyền đến thanh âm Mộ Lăng Khiêm.

Ôn Hướng Dương bĩu môi, đây là ở muốn điều tra tung tích của cô sao?

Ôn Hướng Dương rất là ngoan ngoãn trả lời vấn đề được hỏi: “Hôm nay hẹn Tiểu Lam cùng tiểu Hân đi làng du lịch bên bờ biển, hiện tại đang trên đường trở về.” Nói xong, cô dò hỏi: “Mộ thiếu, ngài có gì phân phó sao?”

Ôn Hướng Dương nói nói xong, di động đầu kia không có đáp lại điều gì.

Thời điểm cô đang chờ Mộ Lăng Khiêm phân phó, liền nghe Mộ Lăng Khiêm nói: “Sớm một chút trở về, chờ tôi trở lại.”

“Ân, hảo.” Ôn Hướng Dương ngoan ngoãn đáp lại lần nữa.

Chính là, cô đều trả lời xong rồi, Mộ Lăng Khiêm cũng không có cắt đứt điện thoại. Ôn Hướng Dương cho rằng Mộ Lăng Khiêm còn có cái gì muốn cô chú ý nên cô vẫn cầm di động đợi một chút. Kết quả thì sao? Mộ Lăng Khiêm không có cúp điện thoại, cũng không nói gì. Cô cầm di động có chút không biết nên tiếp tục tiếp nghe, hay là đem điện thoại cắt đứt. Đây chính là điện thoại đường dài quốc tế a, một phút đồng hồ tốn rất nhiều tiền, anh lại không tắt máy, lại không nói lời nào, đây là loại ý tứ gì? Tiền nhiều nên muốn làm gì thì làm sao?

“Mộ thiếu, nếu là không có việc gì, tôi đây trước……” Ôn Hướng Dương thử mở miệng tính nói, chính là cô chưa kịp nói cúp máy, liền nghe Mộ Lăng Khiêm nói: “Câm miệng.”

Hảo đi, câm miệng. Di động Ôn Hướng Dương cứ như vậy một đường hiện ra trạng thái tiếp tục trò chuyện, bởi vì Mộ Lăng Khiêm ở đầu kia di động có thể nghe ra động tĩnh của cô, thế cho nên Ôn Hướng Dương thở mạnh cũng không dám. Cô còn tưởng rằng anh đi công tác, cô lại có thể tự do đi lại. Kết quả, hiện tại khen ngược, đem Diệp Ảnh lưu lại thì không tính, để cô mở di động còn muốn cùng cô bảo trì trạng thái trò chuyện. Cô, quả thực là lực bất tòng tâm.

Thật vất vả đã tới biệt thự, Ôn Hướng Dương cầm di động bắt đầu nóng lên, đè thấp thanh âm dò hỏi: “Mộ thiếu, ngài còn ở sao? Tôi đã đến biệt thự rồi.”

Ôn Hướng Dương cho rằng Mộ Lăng Khiêm tốt xấu gặp gì cũng nói chuyện với cô một chút, hoặc là căn bản không ở, lại không nghĩ rằng, cô mới vừa mở miệng, thanh âm Mộ Lăng Khiêm liền truyền tới: “Trở về đi ngủ sớm một chút.”

Ôn Hướng Dương vừa định nói: “Hảo”, kết quả, cô còn chưa nói, điện thoại đã bị cắt đứt.

Cô: #%*%*¥#

Ôn Hướng Dương thu di động, vào biệt thự, pin của di động liền dư lại 1%, cô chạy nhanh tìm đồ sạc pin cho điện thoại. Một mình một người ở biệt thự thực nhàm chán, Ôn Hướng Dương chạy về phòng, liền bắt đầu viết tiếp tiểu thuyết của cô, không có chuyện gì làm liền gửi công văn đi trước, điên cuồng phát tiết, đem tất cả bất mãn đối với Mộ Lăng Khiêm đều thông qua nhân vật phát tiết ra. Chờ cô viết xong, nhìn thời gian, đã buổi tối hơn mười một giờ, cô đóng máy tính, lên giường ngủ. Ngày hôm sau, Ôn Hướng Dương còn ở trên giường nằm bò, tiếng chuông di động lại lần nữa vang lên.

Cô còn buồn ngủ mở to mắt, bên ngoài trời còn chưa sáng, ai a, cô bực bội ở trên giường sờ soạng một trận, mới sờ được đến điện thoại của cô được đặt ở phía dưới chăn, thanh âm mơ mơ màng màng mở miệng nói: “Uy? Ai ở đầu dây vậy?”

“Hướng Dương, là ta.”

Di động kia đầu truyền đến thanh âm làm Ôn Hướng Dương lập tức từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt cũng tùy theo lạnh xuống.

“Có việc sao?” Ôn Hướng Dương ngữ khí bất thiện hỏi.

“Tại sao em cố ý thay đổi số di động, là có ý tứ gì?” Di động đầu kia thế nhưng truyền đến thanh âm chất vấn của đối phương.

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, nhưng thật ra cảm thấy buồn cười, cô ngồi dậy, mở đèn đầu giường: “Tôi là có ý tứ gì, anh còn không rõ sao? Tôi thay đổi số di động, cùng anh có cái quan hệ gì sao?”

Từ lần trước Trần Vân Hi hẹn cô đi ra ngoài, muốn lợi dụng cái Cẩu ca đối phó cô. Cô giáo huấn Trần Vân Hi xong, trở về liền đem điện thoại thay đổi số, miễn cho lại nhận được điện thoại của tên cặn bã đó, ảnh hưởng tâm tình của cô.

Nhưng không nghĩ tới, tên này cư nhiên còn có thể tra được số di động của cô?!