Boss Là Nữ Phụ

Chương 754: Tổng biên thích đào hố (1)




Tất cả mọi người biết Tân Y có một Thư Tuyệt nguyện ý chết cùng cô.

*

"Tí tách... Tí tách... "

Bên tai Thời Sênh chỉ có thanh âm này, một âm thanh có chút trống trải.

Thân thể lạnh lẽo, tứ chi chết lặng, cô gian nan mở mắt ra.

Lọt vào tầm mắt chính là trần nhà cũ kỹ mờ nhạt, có chút rạn nứt, ngọn đèn trắng lóa đâm vào làm mắt cô thấy đau, các hình ảnh trước mắt chồng lên nhau, trong đầu mờ mịt.

"Tí tách… Tí tách… Tí tách…”

Thời Sênh hơi hơi quay đầu, mặt nước nhất thời bao phủ khuôn mặt cô. Cô lập tức quay đầu lại, lúc này mới thoát khỏi thảm kịch bị nước bao phủ.

Hiện tại, cô nằm ở một bồn tắm lớn. Nước bao phủ cả thân mình cô. Một bàn tay cô đặt bên ngoài, thanh âm tí tách đúng là từ bên cạnh truyền đến.

Cổ tay đã tê liệt, mang theo một cỗ đau đớn.

Thời Sênh thử nâng tay, trên cổ tay là một vết thương dữ tợn, máu tươi đầm đìa hiện ra trước mắt cô, mặt đất bên ngoài bồn tắm lớn tất cả đều là vết máu.

Thời Sênh: "…”

Cắt cổ tay tự sát!

Thời Sênh cảm giác sinh mệnh mình đang xói mòn. Cô quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện điện thoại trên bồn rửa tay bên cạnh.

Thời Sênh nắm cổ tay không ngừng đổ máu, dùng khăn mặt bên cạnh bao lấy, cầm máu một cách đơn giản.

Cô từ từ đứng dậy, chống tay vào thành bồn tắm đi ra ngoài, gian nan đi đến bồn rửa tay.

Thời Sênh cầm di động ấn nửa ngày, nhưng mà cũng không có phản ứng gì.

Thời Sênh: "... " Hết pin? Hỏng rồi?

Thời Sênh thở hổn hển, cầm di động, loạng choạng đi ra khỏi phòng tắm.

Phòng bên ngoài không lớn, hơn mười thước vuông, liếc mắt một cái có thể quan sát hết toàn bộ, chắc là một căn hộ chung cư.

Thời Sênh đi tới bàn. Mặt bàn thực hỗn loạn, máy tính, đồ ăn vặt, các loại sách và giấy để lẫn lộn.

Thời Sênh lục lọi nửa ngày cũng không tìm thấy sạc pin.

Thân thể cô kiệt sức, đặt mông ngồi xuống ghế, hơi thở không xong. Cô phải thở hổn hển từng hơi, từng hơi một.

Không thấy sạc pin, Thời Sênh chỉ có thể cầm máu trước. Lúc tìm đồ buộc miệng vết thương lại phát hiện ra sạc pin trong một đống quần áo không biết bao lâu chưa giặt.

Thời Sênh cột chắc miệng vết thương, sạc pin cho di động, sạc được vài phút, Thời Sênh ấn khởi động máy.

Máy vừa khởi động một chút, di động leng keng thùng thùng vang không ngừng, trực tiếp làm đơ điện thoại, nửa ngày cũng chưa phản ứng, cuối cùng sập nguồn luôn.

Thời Sênh: "..." Lợi hại!!

Lần này, Thời Sênh ấn khởi động máy nửa ngày cũng không phản ứng.

Im lặng, Thời Sênh ném bỏ di động, quyết định tự lực cánh sinh.

Máu đã ngừng chảy, thân thể này còn chưa tới cực hạn, có thể duy trì một khoảng thời gian. Thời Sênh tìm nửa ngày trong không gian, những đồ vật lấy ra đều bị cô nhét trở lại.

Thân thể này chưa từng tiếp xúc với linh khí, ăn vài thứ kia vào phỏng chừng còn chết nhanh hơn.

Thời Sênh lấy ra một cái áo khoác, mặc lên, lấy ví tiền của nguyên chủ rồi đi ra ngoài.

Bên ngoài có phòng khách, còn có hai phòng ngủ, Thời Sênh liếc nhìn rồi đi ra phía cửa.

Ngoài cửa lớn là một hành lang cũ kỹ, vữa trên vách tường đều bắt đầu bong ra, mặt đất ướt át bẩn thỉu, trong góc chất đống rác rưởi, còn có thể nhìn thấy con chuột chạy ra từ chỗ góc tối.

Thời Sênh: "... " Nữ phụ này cũng quá thảm!!

Chung cư cũ nên không có thang máy, Thời Sênh chỉ có thể đi thang bộ, lúc xuống lầu có thể nhìn thấy bên ngoài đã đen kịt một mảnh, chẳng nhìn thấy cái gì.

Xuống tới nơi, có một cái cửa sắt, Thời Sênh đưa tay túm một chút, kéo không nhúc nhích, bị khóa rồi.

Chó má!

Người xúi quẩy uống nước cũng nghẹn.

Kiếm của ông đâu?

"Tiểu Y? Muốn ra ngoài à?”

Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói già nua, Thời Sênh sợ tới mức thiếu chút nữa lấy kiếm chém.

“Tách” một tiếng, đèn hành lang sáng lên. Trong ánh sáng nửa mờ nửa tỏ, Thời Sênh nhìn thấy một bà lão. Bà ấy khoác một cái áo khoác, thần tình hiền hòa nhìn cô.

"Không mang chìa khóa sao? Cháu đợi tí, bà đi lấy cho cháu, đỡ cho cháu phải đi lên một chuyến." Bà cụ nói xong liền xoay người vào nhà, rất nhanh cầm một chuỗi chìa khóa đi ra.

Bà cụ vừa mở cửa, vừa nói: "Các cháu trẻ tuổi, tinh thần tốt, buổi tối còn chạy ra ngoài, không giống chúng ta, già rồi."

Thời Sênh không nói gì, hiện tại cô chưa biết gì cả.

Bà cụ đã lớn tuổi, ánh mắt không tốt lắm, một hồi lâu mới mở được cửa.

"Đi thôi, lúc nào về thì gọi bà. Bà sẽ ra mở cửa cho cháu."

"Cảm ơn." Thời Sênh hơi hơi gật đầu, đi ra cửa sắt.

Ánh mắt bà lão đều híp thành một đường chỉ, "Trên đường cẩn thận một chút."

Nơi này hẳn là khu chung cư cũ, rất lớn, Thời Sênh đi một chút nghỉ một chút, muốn tìm một nơi gọi điện thoại.

Mãi đến lúc cô ra khỏi tiểu khu mới nhìn thấy một quầy bán quà vặt, quầy bán quà vặt này mở cửa 24/24. Thời Sênh đi qua gọi điện thoại, chị chủ tựa hồ nhận ra cô.

"Tiểu Y? Em làm sao thế? Sao sắc mặt tái nhợt như vậy?" Chị chủ từ trong quán đi ra, đưa tay giúp đỡ cô.

Thời Sênh lên tiếng, "Thân thể không thoải mái."

"Ai, không thoải mái thế nào? Em đừng động, chị đưa em đi bệnh viện." Chị chủ nói xong liền đi đóng cửa.

Thời Sênh im lặng, nhân duyên của nguyên chủ không tồi a!

Chị chủ cửa hàng đưa Thời Sênh đến bệnh viện, nhận làm hết thủ tục nằm viện.

Sau khi Thời Sênh bị đưa vào phòng bệnh, cô mới có thời gian tiếp thu nội dung vở kịch.

Đây là một quyển truyện đam mỹ.

*Đam mỹ: truyện về CP là nam x nam

Nguyên chủ tên Tân Y, trẻ mồ côi. Cha mẹ để lại cho cô một căn nhà, chính là trong tiểu khu cô vừa đi ra kia.

Người trong tiểu khu thấy cô đáng thương cũng thường thường giúp đỡ cô, có thể nói là ăn cơm trăm nhà lớn lên.

Sau khi Tân Y học đại học đã đem phòng ở quy hoạch lại một lần nữa, cách ra hai gian cho người khác thuê.

Trong đó có một khách thuê chính là nam chính thụ* Tạ Ngôn.

*Thụ: ngôn ngữ xuất phát từ truyện đam mỹ = uke: Chịu, thụ động.

Tạ Ngôn là tác giả, chuyên viết truyện đam mỹ trên một trang web. Hiện tại đúng là thời điểm truyện đam mỹ thịnh hành, Tạ Ngôn nổi tiếng sau một cuốn sách, từ sau đó được coi như là trung thần của đam mỹ.

Sau khi hắn thuê phòng của Tân Y, đối với  Tân Y rất có hảo cảm, thường xuyên chăm lo cho Tân Y.

Quan hệ hai người có chút rắc rối. Tiểu khu thỉnh thoảng có người đùa giỡn hai người họ, Tạ Ngôn cũng không phản bác.

Tân Y da mặt mỏng, ngượng ngùng giải thích. Tạ Ngôn tỏ tình cô, hai người thuận lý thành chương ở cùng một chỗ.

Nhưng mà hết thảy từ lúc nam chính công* Nhiếp Thành xuất hiện, bắt đầu phát sinh thay đổi.

*Công: ngôn ngữ xuất phát từ truyện đam mỹ, công = seme: Chủ động làm việc, ở trên.

Nhiếp Thành cường thế xuất hiện ở thế giới của Tạ Ngôn, đến ở cách vách Tạ Ngôn, Tân Y ngay từ đầu không phát hiện ra có cái gì không đúng, còn nghĩ hắn cùng Tạ Ngôn quen biết.

Mỗi lần cô cùng Tạ Ngôn hẹn hò, Nhiếp Thành đều sẽ vô tình cố ý xuất hiện.

Số lần Nhiếp Thành xuất hiện rất nhiều, Tân Y mới có chút bất mãn, cùng Tạ Ngôn oán giận hai câu, ai biết Tạ Ngôn né tránh cho có lệ.

Mãi đến khi Tân Y trong lúc vô tình nhìn thấy hai người hôn môi.

Tân Y cùng Tạ Ngôn chia tay. Cùng lúc ấy Tạ Ngôn phát hiện Nhiếp Thành vẫn còn dan díu vói người yêu cũ của hắn. Tạ Ngôn không muốn cùng Nhiếp Thành một chỗ, nhiều lần níu kéo Tân Y.

Tỏ vẻ hắn bị Nhiếp Thành bức bách, hắn không muốn cùng Nhiếp Thành một chỗ,

Mà Nhiếp Thành kia sau đó cũng dọn đi, Tân Y tin lời Tạ Ngôn nói.

Sau đó, bi kịch của cô bắt đầu đã xảy ra.

Luôn luôn có đàn ông dây dưa với cô một cách khó hiểu, còn bị người chụp ảnh, bị tung lên diễn đàn của trường học, nói cô lả lơi ong bướm, có quan hệ không minh bạch cùng rất nhiều nam nhân.

Thấy cô sắp tốt nghiệp, trường học lấy lý do này khuyên cô dừng lại. Cô mới vừa tìm được chỗ thực tập tốt thì bên đó lại nói cô không thích hợp, cự tuyệt cô.

Cuộc sống Tân Y đang đi vào ngõ cụt, mà Tạ Ngôn lại nhận được tin nhắn thần bí, nói Tân Y cắm sừng hắn.