Boss Lại Sắp Sa Ngã

Chương 12: 12: Bạn Chung Trường Đừng Lạnh Lùng Như Thế 11






**Bạn chung trường đừng lạnh lùng như thế 11
Edit: Nguyệt Phong
Tả Hàm thở hồng hộc bưng cơm chạy về.

- Ân nhân, cậu ăn đi.

Nam Nhiễm nâng tay lấy phần cơm đó tới trước mặt mình.

Tả Hàm ngồi xuống.

Khi cúi đầu mới phát hiện đồ ăn của mình đã bị ân nhân ăn sạch rồi.

Mười lăm phút sau.

Nam Nhiễm đã ăn no.

Cô đứng lên, đút tay vào túi rồi đi ra ngoài.

Tả Hàm nhanh chóng đuổi kịp Nam Nhiễm ở bậc thang nhà ăn.

Tả Hàm nắm chặt góc áo, tăng nhanh tốc độ đi chung với Nam Nhiễm.

Sau đó mở miệng:
- Ân nhân, cảm ơn cậu.

Nam Nhiễm liếc cô ta:
- Cậu là ai?
Nam Nhiễm ăn no liền trở mặt không biết người ta.

Hoàn toàn không cảm thấy bản thân bất nghĩa chút nào.

Tả Hàm sửng sốt một chút, sau đó có vẻ khép nép hẳn.

Đi tới đi lui đi ngang một sân bóng rổ.


Một quả bóng rổ lướt qua hàng rào, bay thẳng tới chỗ hai người.

Tả Hàm sợ tới mức nhắm mắt lại, hét lên:
- A!
Nhưng không có đau đớn như dự đoán.

Mở mắt thì nhìn thấy một bàn tay chắn trước cô.

Nam Nhiễm dùng một bàn tay bắt bóng.

Nâng mắt, nhìn về phía sân bóng rổ.

Dáng người cô cao gầy, tóc đen bị gió thổi bay phất phới, một bàn tay còn đút trong túi.

Bởi vì hành động bắt bóng một tay của cô đã khiến cả sân bóng rổ hoan hô.

Tiếng huýt sáo cùng với những câu ca ngợi vang lên.

Tả Hàm lại lần nữa dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Nam Nhiễm.

Cũng đã quên việc Nam Nhiễm ăn no không để ý cô.

Tiểu Hắc Long hơi cảm động.

Xem ra ký chủ cũng không có hư hỏng như trong tư liệu.

Cô vẫn có thiện tâm mà.

Tiểu Hắc Long cảm động đồng thời đã quên một chuyện là ký chủ nhà nó còn không có trái tim thì lấy đâu ra thiện tâm chứ?
Nam Nhiễm cúi đầu ngó quả cầu kia, hỏi Tiểu Hắc Long:
- Đây có phải là chuyện tốt không?
Tiểu Hắc Long lập tức nói:
【 ký chủ, là chuyện tốt! 】
Nó nói xong, Nam Nhiễm vừa định đáp thì bỗng nhiên lại nghe Tiểu Hắc Long thông báo:
【 nhưng chuyện tốt này không đủ đạt tiêu chuẩn, không thể ghi vào hệ thống có hiệu lực.



Nam Nhiễm ngừng nhìn quả cầu:
- Có ý gì?
Tiểu Hắc Long:
【 ngài muốn làm việc thiện không chỉ là phải giúp đỡ ai đó mà còn gây ảnh hưởng tích cực đến người nọ hay không nữa.】
Nó sợ ký chủ không hiểu, lập tức nêu ví dụ:
【 ví như, ai đó tâm như tro tàn muốn tự sát.

Dưới sự tác động của ngài, người kia sinh ra hy vọng vào tương lai, tích cực nỗ lực sống sót.

Đây là một chuyện tốt.】
Tiểu Hắc Long lại nói:
【 hoặc là ngài phát hiện một quả bom có thể nổ chết mấy trăm người.

Vào phút cuối, ngài hi sinh thân mình cứu gười, đây cũng là một chuyện tốt.


Tiểu Hắc Long bla bla...!
Nói xong, quan tâm dò hỏi:
【 ký chủ, ngài nghe hiểu không? 】
Nam Nhiễm ném quả cầu trong tay cho Tả Hàm, nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.

Trời nắng như vậy, nên tìm chỗ nào mát mẻ ngủ thôi.

Nam Nhiễm tiếp tục đi.

Tiểu Hắc Long:
【 ký chủ, ngài đã hiểu chứ? 】
- Ừm.

【 Thật tốt quá, ký chủ quyết định muốn làm gì? 】
Nam Nhiễm biếng nhác hỏi lại:
- Làm cái gì?
【 Chuyện tốt đó!】
- Chuyện tốt gì?
Tiểu Hắc Long mê mang:
【 Làm ba chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ 】
- Ta đã đồng ý bao giờ à?
-
Vẻ mặt Nam Nhiễm nhìn không giống đang đùa.

Tiểu Hắc Long:
【 ngài đồng ý rồi…mà? 】
Bị cô hỏi như vậy, Hệ Thống tự nghi ngờ mình..