Boss, Tôi Không Muốn Yêu Anh Nữa

Chương 2




- Chị dâu? Từ khi nào mà anh bắt đầu yêu đương thế? - Thiên Nhi bước xuống khỏi đùi anh,mở lời trêu chọc.

- Chuyện này không phải chuyện của em. Lần sau tới gặp anh mặc đồ kín đáo một chút, em xem em mặc đồ gì mà như không mặc, dây áo hở tí là rớt xuống... với lại đừng ngồi lên đùi anh nữa. - anh nghiêm giọng nói. Anh thật sự không chịu nổi tính cách của cô em gái này.

- Anh sợ chị dâu ghen à? Nhưng bên Mỹ em đều mặc như vậy... với lại ngồi lên đùi anh đã là thói quen từ nhỏ đến lớn rồi...muốn sửa hơi khó nha - Thiên Nhi nghịch ngợm nói. - Mà sao anh lại cở gần hết nút áo thế?

- Nóng. Với lại cở không phải để em nhìn - anh lạnh giọng trả lời.

Anh vốn định cho con mèo nhỏ kia nhìn....để xem phản ứng của cô ra sao, nhưng anh không ngờ, người nhìn thấy không phải cô.....mà là cô em gái trời đánh của anh.

- Xì, em nghĩ chị ấy hiểu lầm em với anh rồi nha. Xem ra hành trình

bắt vợ của anh hai... còn gian nan lắm. - Thiên Nhi trêu chọc nói.

- Nếu em còn nói thêm câu nào nữa thì anh không ngại tống em về Mỹ đâu. Còn bây giờ em về đi cho anh làm việc - anh day day trán. Sao cô em gái này lại thích chọc anh thế? Còn con mèo nhỏ kia nữa, cô thực sự hiểu lầm anh sao? Cô có thể hỏi anh mà.

Thiệt là đau đầu chết đi được.

- Hứ, có vợ là đuổi em đi. Em trù anh ế tới già - Thiên Nhi dậm chân vùng vằng bỏ đi. Anh lạnh lùng nhìn cánh cửa bị đóng mạnh. Con bé này thực là...

________________________

"Cốc....cốc..."

- Vào đi.

- Thưa Boss, đây là lịch trình hôm nay -ả thư ký õng ẹo nói. Hôm nay là cơ hội để ả quyến rũ Boss, ả cố ý trang điểm thật đẹp, mặc một bộ đồ sexy nhất, ả tin với ngoại hình của ả, ả không tin Boss không động lòng.

Anh nghe giọng lạ, liền từ đống giấy tờ nhìn lên. Nhìn thấy ả, anh thật sự buồn nôn. Anh lại cuối xuống đống giấy tờ cất giọng lạnh lùng.

- Tiểu Băng đâu? Sao lại là cô?

Đây không phải là công việc của cô sao? Sao lại để ả này làm?

- Ơ... Dạ cô ấy đau bụng nên nhờ tôi làm thay - ả ta trả lời.

- À...rồi cô có thể đi - Anh không muốn cô ả trong phòng mình lâu hơn. Mùi nước hoa của ả làm anh buồn nôn.

- Nhưng em chưa_

- Không cần, đi ra. - Anh nghiêm giọng.

- Dạ - Ả tức tối đi ra ngoài.

Hừ, ả không tin là ả không nắm được trái tim của người đàn ông này.