Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh

Chương 81: Đi thăm ban




Đầu tháng 4, Lưu Tử Đồng đem tác phẩm thi đấu đi nộp, cả người thả lỏng, lười biếng nằm liệt ở nhà mấy ngày, nằm lâu đến nỗi Lưu lão gia cũng nhìn không quen, ông nói: “Đồng Đồng à, nếu nộp tác phẩm rồi thì có phải nên…nên…đi nói chuyện yêu đương không?”

Thời tiết vừa đẹp, cô ôm quyển sách thiu thiu ngủ, nghe ông nói vậy mới nâng mí mắt lên, ngáp nói: “Ông ơi, không phải ông nói con phải nghỉ ngơi cho tốt sao ạ?”

“Đúng vậy, đúng là kêu con nghỉ ngơi…nhưng mà…chuyện yêu đương vẫn phải tiếp tục đúng không?” Lưu lão gia đưa mắt nhìn lịch sử cuộc trò chuyện toàn là icon.

Lâm lão gia gần đây lại uy hiếp.

【 Lâm Chấn: Nếu ông lại chọc tức tôi, tôi sẽ giới thiệu cho Lâm Đế bạn gái mới!!! 】

【 Lưu lão gia: Ông giới thiệu đi, nhanh nhanh giới thiệu đi. 】

【 Lâm Chấn: Hình ảnh. 】

【 Lâm Chấn: “Cô nhóc này lớn lên không tệ phải không?” 】

Ông ấy còn gửi cả tin nhắn giọng nói lại, Lưu lão gia nhìn hình, vẻ mặt ghét bỏ, trả lời lại.

【 Lưu lão gia: Xấu. 】

【 Lâm Chấn: “Cô nhóc này trong nhà có một người anh, điều kiện so với nhà tôi cũng tương đương, nếu Lâm Đế kết cô nhóc này, hừ,…nó vẫn có thể tiếp tục làm diễn viên.” 】

Giọng Lâm Chấn vững vàng, đúng là mang theo ý phản kích cứng rắn.

Tuy rằng Lưu lão gia nói không sợ nhưng nhìn thấy cháu gái không cầu tiến như thế này thì cũng có chút sốt ruột. Tác phẩm thì cũng đã nộp rồi, đáng lẽ phải đi tahmw ban chứ, ngây ngốc ở nhà làm gì nha.

“Ông ơi, ông đừng vậy mà, bây giờ con còn có chút mệt nha.” Lưu Tử Đồng ôm gối quay qua bên cạnh cọ cọ, mấy ngày đúng là cô thật sự thả lỏng lười biếng, do tiêu tốn quá nhiều năng lượng mà.

Lưu lão gia cảm thấy bất đắc dĩ, xoa đầu cháu gái: “Ngủ đi, ngủ đi. Nhưng mà ông cũng phải nói với con, cái ông già Lâm Chấn bên kia muốn giới thiệu đối tượng cho Lâm Đế đó….”

Lưu Tử Đồng vẫn lấy sách che mặt, rầu rĩ hỏi: “Thật ạ?”

“Thật đó” Lưu lão gia nhanh chóng bật giọng nói cho Lưu Tử Đồng nghe, cô nghiêng đầu vào điện thoại, nghe xong một lúc, thật vậy sao? Lâm lão gia lại muốn làm yêu sao?

Cô đang định nói gì đó thì bỗng điện thoại Lưu lão gia đang yên lặng bỗng có một giọng nói, là phát tiếp theo lời Lâm lão gia.

“Ông nội, ông có ý tứ gì sao? Đến hình của em họ cũng đem đi gạt người ta….” Giọng nói lạnh nhạt của Lâm Trứ không biết khi nào lại được thu vào.

Lưu lão gia: “……….”

Lưu Tử Đồng: “……..”

Lại có thêm một phần giọng nói được gửi đến, Lưu lão gia nhịn cười nhấn nghe, âm thanh của Lâm Chấn phát ra: “Ta cứ thích lừa ông già kia đấy, để xem ông ta còn kiêu ngạo được không.” Tiếp theo đó giọng của Lâm Trứ cũng phát ra “Chờ em con biết được lại tiếp tục cùng con đoạn tuyệt quan hệ, ông cứ muốn tiếp tục lừa?”

Lâm Chấn: “Nó dám……”

Lâm Trứ: “Ông nội…tay ông còn ấn ghi âm đúng không?”

Lâm Chấn: “???”

Một phần ghi âm gần 60 giây rốt cuộc cũng ngừng, hơn nữa bên kia cũng nhanh chóng thu lại tin nhắn, cái ông già Lâm Chấn chắc chắn không biết cách thu hồi nhanh như vậy, nhiều phần là do Lâm Trứ giúp đỡ.

Lưu lão gia cười ha ha ha ha một trận.

【 Lưu lão gia: “Ây nha, thu về thì có tích sự gì, tôi đều đã nghe cả rồi. Lâm Chấn à, đều lớn tuổi rồi không cần cứng đầu nữa…..” 】

【 Lâm Chấn: Cút…..】

Lưu Tử Đồng đồng thời cũng nghe hết được câu chuyện, bật cười ngã vào trên sô pha.

Cô lấy điện thoại, kể lại ngắn gọn cho Lâm Đế, cũng cười ha ha ha ha.

【 Lâm:………】

Hai giây sau, anh nhắn cho Lâm Trứ một tin nhắn.

【 Lâm: Ông ấy cũng thật là mất mặt. 】

【 Lâm Trứ: Lời này của cậu cũng đang mắng anh luôn sao? 】

【 Lâm: Ừm 】

【 Lâm Trứ:…… À. 】

Lâm Trứ quay về nhà thăm Lâm lão gia, thuận tiện làm việc, Lâm Đế và Hà Hoài phải quay cho kịp tiến độ, hai người làm ngày làm đêm, vội đến nỗi uống nước còn khó, Hà Hoài cũng không thể cùng Triệu Tiểu Ai bước qua sinh nhật của cô ấy, Triệu Tiểu Ai chỉ có thể chủ động đến thành phố điện ảnh thăm anh ta. Lúc cô ấy đi thì vẫn chưa đến sinh nhật, hơn nữa bản thân cô ấy cũng là người nhiệt tình, đi về sau, người đàn ông vốn dĩ chỉ có thể khô khan sống trong đoàn làm phim đột nhiên được tắm mình trong gió xuân.

Có một người thuộc phái nữ đến làm cho cả đoàn phim cũng mềm mại đi nhiều.

Nhưng mà, ảnh đế cùng ảnh hậu phơi bày ân ái cũng khiến người nhìn có chút chịu không nổi, điển hình nhất là Lâm Đế. Anh là bạn diễn của Hà Hoài, quay xong đến khu nghỉ ngơi thì thấy Triệu Tiểu Ai người ta mặc váy nhào qua Hà Hoài, ngọt ngào gọi “ông xã”, Lâm Đế không biểu tình nhận khăn lông trong tay trợ lý, lau mồ hôi.

Trợ lý bên cạnh còn thêm lời phát biểu: “Hai người họ hôn…hôn… Triệu lão sư cũng thật lớn mật!”

“Mặt Hà lão sư đỏ lên rồi…..”

Lâm Đế nhàn nhạt đưa mắt nhìn trợ lý, trợ lý bày ra vẻ muốn nhìn nhưng không dám nhìn…vẻ mặt xử nam e thẹn ngượng ngùng.

Anh ngồi vào ghế, chân dài bắt chéo, lấy tay xoa trắn, dư quang liếc mắt thấy Hà Hoài đang nửa khom lưng giúp Triệu Tiểu Ai lau bụi trên giày, Lâm Đế quay đầu lấy điện thoại.

【 Lâm: Bà xã, em là gì đó? 】

【 Lưu Tử Đồng: Đọc sách ạ. 】

【 Lâm: Bên này thời tiết không tồi. 】

【 Lưu Tử Đồng: Bên đây cũng không tồi, ánh mặt trời ấm áp, mỗi ngày em đều phơi nắng đến mơ màng ngủ luôn. 】

Lâm Đế cắn răng.

【 Lâm: Đúng không? 】

【 Lưu Tử Đồng: Đúng vậy, lừa anh làm chứ. 】

【 Lâm: Em có muốn cưỡi ngựa? 】

【 Lưu Tử Đồng: Không muốn lắm ạ 】

【 Lâm:……..】

Một giây sau.

Lâm Đế đã đăng một bài trên weibo.

Lâm Đế V: QAQ

“Tình huống này là gì đây?”

“Lâm Lâm của em, anh làm sao vậy?”

“Có khi nào là…cầu hoan bị cự tuyệt sao? Anh à, anh phải hỏi chị gái nhỏ xem có phải bà dì đến không.”

“……Lầu trên, suy nghĩ của chế có thể thu lại bớt không nha.”

“Tui biế nè! Hai ngày nay Triệu lão sư đi thăm ban, bắn ra các loại ân ái chết người. Lâm Lâm thấy tịch mịch, anh ấy cũng muốn chị gái nhỏ đến phim trường thăm ban, nhưng mà gần đây chị gái nhỏ không phải đang tham gia thi đấu sao?? Cho nên chị ấy không thể đi, Lâm Lâm đây là ủy khuất! Nhất định là như vậy!!!”

“Chí lý!”

“Chí lý! Bốn đến năm phần thì đây giống kỳ tân hôn nha, đáng thương quá.”

“Xoa xoa Lâm Lâm.”

Triệu Lí sống không còn gì luyến tiếc, lập tức gọi điện thoại cho Lâm Đế.

“Cậu ‘tao’ còn chưa tính, hiện tại còn tỏ vẻ đáng thương sao??? Cậu còn tính toán đi trên con đường này bao xa nữa hả???”

Lâm Đế nhàn nhạt nói: “Phát bừa thôi.”

Triệu Lí: “Tôi không quản được cậu nữa phải không?? Phải không con trai??”

Mấy ngày nay, fans Lâm Đế tăng lên rất nhanh, phòng làm việc mỗi ngày đều đăng video anh mạnh mẽ ra sao, còn bản thân anh không có việc gì lại đi đăng icon, quả thật fans đem anh như trứng nâng trong tay, như ngọc ngậm trong miệng, trước kia, sức chiến đấu của fans Lâm Đế đã không tồi, nay còn nâng cấp đến mức độ Iron Man luôn rồi.

Sức chiến đấu gấp bội, ai nói xấu Lâm Đế một câu cũng không được.

Tuy rằng như vậy giá trị thương mại của Lâm Đế sẽ ngày càng cao…nhưng mà….a a a a a a…anh đã vi phạm hiệp ước rồi!!

Triệu Lí một lần nữa nằm nhoài ra bàn.

Lâm Đế: “Đừng gọi tôi là ‘con trai’, anh mới đúng”

“…… Đại gia à.” Hơi thở Triệu Lí mong manh.

Lâm Đế cúp điện thoại, nhìn lại weibo một lần.

Lần này anh đăng weibo là vì Lưu Tử Đồng, bây giờ cũng không cần chia sẻ cho cô thấy, fans anh đã thay anh tag cô vào rất nhiều.

……

Tại khu chờ Vip của sân bay thành phố S.

Lưu Tử Đồng chống cằm nhìn điện thoại.

Nhìn thấy weibo Lâm Đế đăng, cô không thể nhịn cười, lúc anh nhắn wechat cho cô thì đã sớm lộ ra ý tứ, còn không phải là muốn cô đi thăm ban sao? Là cô cố ý không biết thôi.

Một lát sau, máy bay tới, Lưu Tử Đồng đứng dậy, cầm theo túi xách lên máy bay.

Cô đã đặt vé khoang doanh nhân, người không nhiều, lên máy bay thì cô liền thiu thiu ngủ, gần đây cô thích ngủ hẳn ra.

Đến thành phố điện ảnh vừa lúc 8 giờ hơn, Lưu Tử Đồng đã dùng cơm trên máy bay, hiện tại không đói, cô bắt taxi, một đường đi đến bên ngoài phim trường Lâm Đế đang quay phim, bên trong đèn vẫn sáng, mọi người vẫn còn đóng phim, Lưu Tử Đồng cũng không vội vã vào, thay vào đó cô kéo hành lý ngồi ở ghế bên ngoài.

Buổi tối 10 điểm, bên trong trường quay kết thúc công việc, Lâm Đế vào phòng hóa trang, sau đó mặc một bộ đồ bình thường ra, Triệu Tiểu Ai kéo tay Hà Hoài, đứng ở ngoài phòng hóa trang đợi anh, cười nói: “Sinh nhật tôi, đi ăn bánh kem thay cho ăn khuya đi?”

Lâm Đế kéo áo khoác, nhìn động tác thân mật của bọn họ thì hơi dừng lại một chút, hỏi: “Mấy người?”

Triệu Tiểu Ai che miệng cười nói: “Chỉ có hai chúng tôi với cậu.”

“Vậy kêu tôi làm gì?” mặt Lâm Đế không có biểu tình mà hỏi lại.

Triệu Tiểu Ai cười nói: “Tìm ai đó chứng kiến cho chúng tôi chứ sao.”

“Không có thời gian.” Lâm Đế nói xong thì xoay người đi ra cửa, trợ lý nhanh chóng đuổi theo,  Triệu Tiểu Ai nhịn cười, nói với Hà Hoài đi phía sau Lâm Đế: “Hôm nay nghe nói có người nào đó mong chị gái nhỏ Thiển Nguyệt đến thăm ban, kết quả lại bị người ta từ chối đó……”

Lâm Đế: “…….”

Anh cúi đầu yên lặng xóa bài đăng trên weibo.

Thật sự tức giận.

Đến bây giờ cô cũng không có động thái gì.

Lúc này người đi ra khỏi phim trường cũng dần nhiều lên, Lâm Đế đi ở đằng trước, mới vừa bước ra thì thấy một bóng người lén lút từ phía sau chạy đến, sau đó người nọ nhón chân, đưa tay che đôi mắt anh lại, Lâm Đế sửng sốt, sắc mặt lạnh lùng, đưa tay lấy bàn tay kia kéo xuống, sau đó quay đầu, mang muốn mở lời….

Đối diện với ý cười loan trên gương mặt Lưu Tử Đồng, cô nghiêng đầu nói: “Làm gì ạ? Anh tính đánh em ư?”

Đôi mắt Lâm Đế sáng ngời, kéo cô vào trong ngực ôm lấy, nói: “Anh còn tưởng em không tới…..”

Ngữ khí có phần ủy khuất, Lưu Tử Đồng cười nói: “Nếu không tới anh lại mượn rượu sải sầu nữa à? Ha ha ha.”

Lâm Đế nâng mắt, nói với Hà Hoài và Triệu Tiểu Ai đang đứng đối diện kia: “Được, giúp Triệu lão sư chứng kiến sinh nhật.”

Triệu Tiểu Ai chậc một tiếng: “Mới vừa nãy không phải nói không có thời gian sao?”

Hà Hoài: “Đúng vậy!”

Hai người họ cười trộm.

Lâm Đế làm bộ không thấy, anh nói với trợ lý: “Mang hành lý của Lưu tiểu thu về khách sạn đi.”

“Được ạ.” Trợ lý nghe xong thì vội cầm hành lý đi trước, Lâm Đế giũ áo khoác đắp lên vai Lưu Tử Đồng, thấp giọng nói: “Hôm nay là sinh nhật Triệu lão sư, chúng ta đi mừng với cô ấy, hửm?”

Lưu Tử Đồng cười nói: “Đương nhiên là được.”

Cô chớp mắt với Triệu Tiểu Ai, Triệu Tiểu Ai mỉm cười, đi tới nắm tay cô, bốn người lên xe, tiết trời ở thành phố điện ảnh vẫn còn lạnh, ngồi trong xe ấm áp hơn nhiều, Lâm Đế ôm eo Lưu Tử Đồng, hôn môi cô, nói nhỏ: “Em có thể tới thật là tốt.”

Từ lúc cô gửi nhiều hình ảnh mị hoặc qua cho anh, anh đã rất muốn cô rồi.

Lưu Tử Đồng ‘a’ một tiếng: “Em là mơ mơ màng màng mua nhầm một vé máy bay thôi…..”

“Mạnh miệng.” Anh lại hôn môi cô, Triệu Tiểu Ai ngồi ở ghế phụ ngẫu nhiên quay đầu lại thì thấy, cô ấy chậc chậc hai tiếng, sau đó đưa tay nắm lấy tay Hà Hoài đang đặt trên tay lái.