Bước Tới Bên Em

Chương 67: 67: Chương 66





Có lẽ vì bên họ có Từ Vi Vũ, lão Trịnh, Tần Chu, còn có thêm tiểu Lý, tiểu Triệu cũng có thể coi như người đông thế mạnh nên khi tiếp xúc với người nhà Trần Bình mọi việc khá thuận lợi.
Mặc dù người nhà họ rất đau lòng, nhưng khi nói chuyện với nhau cũng không nảy sinh chuyện gì không vui.
Mục đích chính khi Lâm Hi tới đây chính là muốn giải thích rõ mọi chuyện, từ lúc Trần Bình ra về rồi mất tích, cô cùng Hứa Dương đi tìm nhưng không thấy.
Cô cũng không phải người ngốc, vẫn biết có một số lời nhạy cảm chỉ có thể nói với cảnh sát chứ không nói với người nhà nạn nhân được.
Hôm đó, lúc Trần Bình xin nghỉ phép, cô mơ hồ nhận thấy cô ấy dường như có tâm trạng nặng nề, có điều lúc đó cũng không để ý lắm.
Những lời này nếu nói với người nhà cô ấy, cho dù ban đầu người ta không có ý xấu vu oan giá hoạ cho cô, nhưng biết đâu được sau này sẽ đổi trắng thay đen, trút một phần trách nhiệm lên người cô thì cô phải làm sao?
Nhưng vấn đề ở chỗ, ai có thể nghĩ chuyện có thể phát sinh như thế này chứ?
Lúc rời khỏi khách sạn, Từ Vi Vũ để tiểu Trịnh ở đó chăm sóc người nhà Trần Bình, còn bảo những người khác về nhà nghỉ ngơi.
Lâm Hi cũng bảo Hứa Dương đi về, hiện tại cửa hàng hoa chắc chắn không có cách nào buôn bán được.
Vừa không có tâm trạng, cũng không thể nào làm như vậy, nhân viên cửa hàng vừa xảy ra chuyện, ngày hôm sau cô đã mở cửa buôn bán kiếm tiền, người ta mà biết chắc chắn sẽ nói cô vô trách nhiệm, mắng cô máu lạnh, người nhà Trần Bình cũng sẽ tức giận.
Từ Vi Vũ bảo lão Trịnh đưa anh cùng cô trở về biệt thự, nhưng Lâm Hi nói phải về tiệm, cô giải thích:
“Còn phải tưới nước cho hoa nữa, với lại tôi cũng phải về nhà thay quần áo nữa…”
Lý do chính đáng như vậy, dĩ nhiên anh phải đồng ý, nhưng anh lo lắng cô chỉ có một mình, nên đi cùng cô.
Đến khu nhà cô ở, lão Trịnh để xe ở đó rồi bắt một chiếc taxi khác về, ông cũng đã lớn tuổi, giày vò lâu như vậy, đã mệt đến hết hơi.
Chỉ có một đêm không về nhà, vậy mà đẩy cửa ra thấy vắng lặng hơn so với ngày bình thường.

Lâm Hi đặt dép lê ở cạnh chân Từ Vi Vũ để anh thay ra, rồi đi về phòng thay một bộ quần áo thể thao màu đen, bây giờ đã là giữa trưa, dù cô không đói bụng cũng phải để anh ăn cơm.
Lâm Hi đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh nhìn một lượt, rồi quay lại hỏi anh:
“Buổi trưa ăn mì đi, mì sợi được không ạ?”
Đơn giản và dễ làm,lúc này cô không có tâm trạng để nấu những món phức tạp.
Dĩ nhiên là anh đồng ý, lúc này, anh rất sẵn lòng chiều ý cô.
Ăn cơm trưa xong, Lâm Hi đi xuống dưới nhà tưới hoa còn Từ Vi Vũ ở trên tầng nghỉ ngơi.

Anh đi đứng không tiện, cầu thang nhà cô khá dốc, đi lên thì không sao nhưng đi xuống thì khá khó khăn nên anh cũng không kiên trì đi cùng.
Có điều, Lâm Hi đi xuống dưới chưa được bao lâu, đã vội vàng hốt hoảng chạy lên, mở cửa ra chạy vào rồi đóng sập cửa lại, đứng tựa lưng vào cửa thở hổn hển, sắc mặt có thể dùng hai từ ‘trắng bệch’ để hình dung, đôi mắt đen láy hiện rõ sự hoảng loạn cuống cuồng.
Từ Vi Vũ buông điều khiển trên tay xuống, chống gậy bước nhanh qua, nhíu mày nhìn cô:
“Làm sao vậy?”
" Tôi…"
Vừa mới mở miệng, giọng nói của cô đã tắc nghẹn, rõ ràng là bị hoảng sợ cực độ mới thành ra như vậy.

Hai đầu lông mày của anh càng nhíu chặt lại, đưa tay ôm cô vào lòng, lúc này mới phát hiện cả người cô đang run rẩy.
" Lâm Hi, ngoan, đừng sợ, nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, hửm?"
Anh khẽ khàng, dịu dàng nói, môi nhẹ hôn lên trán cô, hai tay mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng như một bến cảng che chắn gió mưa, ấm áp và vững trãi, rốt cuộc cũng giúp Lâm Hi từ từ bình tĩnh lại.
Lâm Hi thở ra một hơi thật dài, cô nhìn ra ánh mặt trời ngày xuân tươi đẹp bên ngoài cửa sổ ở phòng khách vừa cảm nhận vòng ôm mạnh mẽ của người đàn ông bên cạnh, cuối cùng nuốt nước miếng một cái, khá hoảng sợ nói:
“Tôi ở dưới lầu, hình như…hình như…nhìn thấy Trần Bình …”
Vừa dứt lời nước mắt không thể khống chế được cứ thế tuôn ra.
Từ Vi Vũ là người tin vào thuyết vô thần, anh không tin trên đời có ma quỷ.

Nhưng dáng vẻ hiện giờ của Lâm Hi, hiển nhiên đã bị hoảng sợ không ít.
Anh nghĩ Trần Bình vừa chết, trước đây lại làm ở trong tiệm nên Lâm Hi tức cảnh sinh tình, khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, bị hoảng hốt nên sinh ra ảo giác.
" Đừng nghĩ bậy, trên đời này làm gì có ma quỷ."
Anh một tay ôm cô đi tới ghế sofa ngồi xuống, nâng cằm cô lên để cô ngẩng đầu nhìn anh, anh nhìn vào mắt cô nghiêm túc nói:
“Lâm Hi, do em quá mệt mỏi nên mới sinh ra ảo giác.


Hơn nữa, bây giờ là buổi trưa, cho dù có ma quỷ, ban ngày sẽ ra ngoài sao? Sẽ bị hồn phi phách tán đúng không nào?”
Nói đến câu cuối cùng ngữ điệu còn hàm chứa chút trêu chọc, muốn giúp cô thả lỏng hơn.
" Tôi thực sự nhìn thấy, cô ấy còn gọi tôi nữa!"
Nói xong, hai hàng nước mắt lập tức giàn giụa, cô thật sự tin rằng trên đời này có ma quỷ.
Hiện giờ, cô gái này đang bị hỗn loạn, trong đầu suy nghĩ rất nhiều chuyện vớ vẩn, ngay cả những bộ phim kinh dị được xem trước kia, lúc này cũng đã đều nghĩ đến.
Từ Vi Vũ nói do cô quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác, cô lại cảm thấy những gì mình vừa nhìn thấy, nghe được ở dưới lầu cũng không phải là giả.
Từ Vi Vũ bất đắc dĩ, biết cô đang sợ hãi, lúc này anh có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
“Vậy chúng ta xuống lầu xem thử lần nữa được không?”
Lâm Hi không muốn đi xuống nhưng cũng không yên tâm để anh xuống dưới một mình, liền suy nghĩ rồi nói:
“Từ bên ngoài mở cửa tiệm đi vào thôi.”
Vừa rồi cô trực tiếp đi cầy thang từ trong nhà xuống, cửa chính và cửa sổ bên dưới đóng kín mít, mặc dù bên ngoài đang giữa trưa nhưng trong tiệm không có chút ánh sáng nào, tuy cô đã mở đèn nhưng vẫn tối.

Trước đây không cảm thấy vậy nhưng bây giờ lại cảm thấy rất âm u.
Người ta nói mắt thấy mới là thật, tai nghe là giả, nhưng cô vừa nhìn thấy mà cũng vừa nghe thấy luôn, nên càng sợ hãi.
Từ Vi Vũ đi theo Lâm Hi vào thang máy xuống phía dưới, vòng ra phía sau toà nhà rồi ra mở cửa tiệm.
Hiện tại đang là giữa trưa nên các cửa hàng xung quanh đều vô cùng bận rộn,nên cũng không có ai chú ý tới hai người.
Các cánh cửa được mở lên lần lượt, từ bên ngoài nhìn vào trong tiệm, nháy mắt đã bừng sáng rực rỡ.

Từ Vi Vũ bước vào trước, Lâm Hi bước theo sau nhưng ánh mắt dán chặt lên người anh, không dám nhìn ra xung quanh.
Trong đầu không ngừng suy nghĩ lung tung, đây là lần đầu tiên cô thấy ma.

Lúc trước khi mẹ qua đời, cô túc trực bên linh cữu cũng rất sợ hãi nhưng lại không nhìn thấy gì.

Trần Bình bà cô chỉ là quan hệ bình thường, vậy mà lại làm cho cô chạm mặt, đủ thấy có lẽ người thân yêu gần gũi trong nhà sẽ không hiện về doạ người.
Từ Vi Vũ đi dạo một vòng quanh tiệm:
“Em thấy chưa, không có gì hết.”
Anh quay lại nói với cô.
Lúc này, tâm trạng của Lâm Hi cũng ổn định hơn một chút liền bĩu môi nói:
“Đó là do bây giờ cửa tiệm mở ra, ánh nắng chiếu vào, dù có ma thì cũng sợ chạy mất.”
Từ Vi Vũ biết rõ chuyện cô vừa gặp là do ảo giác, nhưng trong cảm nhận của chính bản thân cô thì chính là ma, nên lúc này dù anh có nói gì thì cũng không thể loại bỏ được nỗi sợ hãi trong lòng cô.
Tạm thời lúc này không thể nào để cô một mình ngốc người trong tiệm được, nếu không ảo giác bất chợt xuất hiện sẽ khiến cô sợ hãi.

Không được, không thể để cô gặp chuyện không may được!
Hiện tại, Lâm Hi cũng không dám ở lại đây một mình, cho dù ở dưới tiệm hay trên nhà, tất cả trong mắt cô đều trở nên đáng sợ.

Nên khi biết Từ Vi Vũ muốn mời cô đến nhà mình ở một thời gian thì cô đồng ý ngay chẳng chút do dự..