Bước Tới Bên Em

Chương 97: 97: Chương 96





Lâm Hi cảm thấy cảnh sát có chút khoa trương, nhưng nghĩ tới quan hệ của Tô Thụy và Tô Duyệt … cũng có vẻ rất hợp lý, dù sao nếu thân phận của Đinh Hướng Thư bị phơi bày ra, đột ngột bị kết án tử hình, đoán chừng cả nước đều phải kinh ngạc.
“ Sao lúc cảnh sát bắt người đi, các cậu không hỏi thử xem? ”
“ Hỏi cái gì chứ, ai mà dám, dù sao đều mặc cảnh phục, chắc chắn cảnh sát sẽ không bắt người bừa bãi.


Đây cũng là một điển hình sùng bái mù quáng, Lâm Hi ờ một tiếng, vừa định hỏi hôn lễ Vương Chân Chân thế nào, thì thấy cửa chính dưới lầu có người đến, mặc cảnh phục, đội mũ cảnh sát, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt bị vành nón che khuất nên không thấy rõ được diện mạo.
Từ Vũ ở bên cạnh dùng khẩu hình nói:
“ Lão Mạnh.


Cô không có ý định mò mẫm méo mó với Đồng Tuyết nữa, trò chuyện mấy câu liền nói mình có việc gấp rồi cúp điện thoại, khiến Đồng Tuyết tức không chịu được.
Lão Mạnh đến đây cũng không có việc gì, chỉ là ghé qua chào hỏi, báo cho biết tiến độ công việc, dù sao cũng quan hệ rất thân với Từ Vi Vũ, anh lại cung cấp video giám sát, biết anh quan tâm chuyện này nên đợi bên kia xong việc, liền nhân tiện sang đây trò chuyện.
Lâm Hi rót trà, ba người ngồi trong phòng khách, lão Mạnh nhìn cô nói:
“ Vụ án của Trần Bình trong tuần tháng sau có thể mở phiên toà.

Khi nào xác định được ngày, tôi sẽ thông báo.


Người ta nhiệt tình như vậy, đương nhiên cô muốn cảm tạ một phen, vừa định nói mấy câu khách khí, Từ Vi Vũ ở bên cạnh đã nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình, vỗ vỗ mu bàn tay cô, cười khẽ nói:
“ Đều là người một nhà, không cần để ý những thứ sáo rỗng đó, gọi anh Đông ”
Lão Mạnh, tên đầy đủ là Mạnh Đông.


Là một cô nhi, vừa mới ra đời đã bị cha mẹ bỏ lại ven đường, được một người hảo tâm đưa đến cô nhi viện, cái tên này cũng do cô nhi viện đặt cho, theo họ Mạnh của viện trưởng, người như vậy có thể từng bước đi đến ngày hôm nay, quả thật không dễ dàng.
Việc anh bảo cô gọi anh Đông, điều này đã thể hiện thái độ gián tiếp thừa nhận mối quan hệ của anh và cô.

Lâm Hi nghe lời, ngoan ngoãn gọi:
“ Anh Đông ”
Lão Mạnh nghiền ngẫm quét mắt qua Từ Vi Vũ, sau đó mới bật cười nhận lời một tiếng, đồng thời gọi:
“ Em dâu ”
Khiến mặt mũi cô đỏ bừng, em dâu gì chứ, cũng quá phóng đại rồi.

Có điều trước mặt người khác,Lâm Hi sẽ không làm mất mặt Từ Vũ, Mạnh Đông kêu như vậy, cô liền khéo léo đáp lại, sau đó tự coi mình là bình hoa, im lặng mỉm cười nghe hai người nói chuyện.
Lão Mạnh nói với Từ Vi Vũ:
“ Thi thể đã được đào lên, hiện tại thời tiết không quá nóng, nên cũng không thối rữa nghiêm trọng.

Lần này, Đinh Hướng Thư chắc chắn xong đời, bình thường tung hoành như vậy, bây giờ trung thực như một con chó.

Chỉ cần vợ Quang Chử Cương đưa ra bằng chứng chính xác là đủ cho hắn ta bóc lịch suốt đời rồi, cộng với tội giết người, chắc chắn không thể nào thoát được án tử hình.
Còn có em vợ hắn, vợ con hắn, người thân trong nhà hầu như không ai sạch sẽ, chuyện này vốn dĩ phía trên muốn ém xuống, nhưng vợ Chử Cương rất tinh ranh, trước tiên tung tin tức lên mạng, sau đó tìm bảy phóng viên đài truyền hình cùng đi báo cảnh sát, nên căn bản không đè x uống được ”
Từ Vi Vũ dùng tay nhịp nhịp chân mày, thực ra những thứ này không liên quan tới anh, nên anh không nói gì chỉ cười cười, ngược lại hỏi những chuyện bản thân quan quan tâm:
“ Những người khác thì sao? Căn nhà bên cạnh định xử lý thế nào? ”
Lão Mạnh nói:
“ Căn nhà đó vẫn chưa xử lý xong, dù sao hiện giờ tài sản này do em họ Tô Duyệt đứng tên, tất cả đều phải dựa trên điều lệ xem thế nào? ”

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó hứng thú, lão Mạnh đột nhiên mỉm cười nói:
“ Có điều hai chị em này khá thú vị, căn nhà này, do một người họ Trần bỏ tiền ra mua, nhưng tiền chuyển vào tài khoản của Tô Duyệt, sau đó Tô Duyệt lại chuyển một nửa số tiền này cho em họ cô ta, hai người này, không biết đã bàn bạc thế nào, mà đùa bỡn xoay tên họ Trần này vòng vòng."
Lâm Hi nghe lão Mạnh nói xong, mặt ngẩn ra, trong lòng không nhịn được muốn chửi bậy.
FML!
Trần Tầm mà biết được chuyện này, đoán chừng tức nôn đến chết.

Đợi lão Mạnh đi khỏi, Lâm Hi vào bếp hầm xương, chuẩn bị nước dùng để ăn lẩu.
Anh cũng đi theo vào, còn trêu cô:
“ Anh còn tưởng em bị hù dọa, không còn tâm trạng để ăn lẩu? ”
Cô chu miệng nói:
“ Mặc dù em sợ ma, nhưng lá gan không nhỏ tới mức ngay cả cơm cũng ăn không vô? ”
Ăn cơm xong, sau khi kiểm tra của chính và cửa sổ lầu một cẩn thận, cô đi theo anh lên lầu hai.

Dường như lúc nào Từ Vũ cũng bận rộn công việc, chỉ cần có thời gian rãnh rỗi là anh lại có việc để làm, Lâm Hi không dám một mình trở về phòng, nên theo anh ngốc người trong thư phòng, anh làm việc, còn cô thêu tranh chữ thập, định nhanh chóng thêu xong bức tranh “ Quan Âm tọa hoa sen ’ này, sau đó mang đến chùa khai quang.
Đợi đến gần mười một giờ phải đi ngủ, Lâm Hi cũng không khách khí nữa, ôm quần áo tắm rửa của mình còn có đồ dùng rửa mặt trực tiếp chạy vào chiếm lấy phòng tắm trong phòng Từ Vũ.
Phòng của anh là phòng ngủ chính, phòng tắm được trang trí cao cấp hơn so với phòng cô một chút, không biết do ảnh hưởng tâm lý quái quỷ gì, mà cô cảm thấy chỉ cần không phải ở một mình trong phòng, dường như lá gan của cô sẽ lớn hơn.

Đóng cửa tắm rửa cũng không vấn đề gì, nhưng không dám gội đầu, bởi vì khi gội đầu sẽ phải nhắm mắt, không có cảm giác an toàn, nên sau khi tắm xong, cô mở rộng cửa phòng tắm, chủ động khiêng một cái ghế dựa đặt ngay cửa, để anh ngồi đó nhìn cô gội đầu.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô làm vậy, bình thường buổi tối anh trở về muộn, đều là thím Tào xem cô gội đầu, thỉnh thoảng Từ Vi Vũ cũng sẽ nhìn xem một hai lần, nên cũng không bỡ ngỡ, chỉ có điều thời gian gần đây đã tốt hơn rất nhiều, không nghĩ tới hôm nay bệnh cũ lại tái phát.
Đợi cô gội đầu xong đi ra, anh lại đi vào tắm, nhưng cửa phòng tắm không được khóa kín hoàn toàn, phải chừa ra một chút khe hở, nếu không cô sẽ cảm thấy không yên tâm.


Từ Vi Vũ nhìn cô, không còn lời nào để nói:
“ Trước kia sao không thấy em nhiều chuyện như vậy ”
Lâm Hi vô cùng hùng dũng:
“ Thím Tào không có ở đây, chỉ có em với anh, anh nói đi!"
“ Vậy em cứ vào xem anh tắm là được rồi.


Anh không nhịn được dụ dỗ cô.
Cô trực tiếp xì một tiếng khinh miệt:
“ Không được giở trò lưu manh! ”
Cô bé con này, chính là thiếu bị trừng trị đây mà.

Anh biết trong lòng cô thật sự sợ hãi, nên buổi tối anh cũng rất thành thật, không có động tay động chân chiếm tiện nghi, chỉ ôm cô ngủ một giấc yên ổn thật ngon không chút mộng mị thẳng đến sáng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người

4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
Buổi sáng, cô gọi điện cho Hứa Dương, hôm nay trong tiệm lại tiếp tục sửa chữa, nhưng cô lo lắng Từ Vi Vũ ở nhà một mình, nên bảo Hứa Dương đến trông coi, có việc gì thì điện thoại cô biết.
Lúc ăn sáng, anh nói với cô anh còn mấy căn nhà khác ở Vũ Lăng, cô thích chỗ nào thì lát nữa đi xem thử.
“ Thật sự muốn chuyển nhà ạ? ”
“ Sao nào, luyến tiếc nơi này? ”
Là có chút không nỡ, ban đầu lúc mới đến đây, cô còn ghét bỏ nhà gì mà một chút trang trí đặc sắc cũng không có, giống hệt nhà mẫu trưng bày, nhưng bây giờ ở đã quen, lại cảm thấy trang trí như phòng mẫu cũng được, cũng không đến nỗi cứng nhắc khó coi.
Thấy cô thật sự lưu luyến, Từ Vi Vũ cười nói:
“ Chỉ cần em không sợ, thì ở đây cũng không sao.


Nhưng cô lắc đầu:
“ Chuyển đi ạ.


Thật ra cho dù không có chuyện của Chử Cương, cô cũng không muốn để anh sống ở đây, tuy biệt thự không gian lớn, độc lập thuận tiện, nhưng anh ở lầu hai, mỗi ngày đều phải lên xuống cầu thang, thật sự rất bất tiện, vẫn nên chuyển đến nơi có thang máy, ít nhất không cần phải leo cầu thang.

Nhưng những lời này cô sẽ không nói ra, sẽ làm anh tổn thương.

Chuyển nhà nhất định phải chọn nơi thích hợp.
Công ty Từ Vi Vũ ở đây, nhà hàng của cô cũng gần đây, nếu ở xa sẽ không tiện, cô suy nghĩ, cuối cùng chọn một nơi cách hoa viên Trung Châu không xa.
Nơi đó Từ Vi Vũ có một căn hộ Penthouse ở tầng mười một, mười hai, mặc dù là căn hộ thông tầng nhưng có hai cửa ra vào, cho dù cô và anh sống ở lầu hai, cũng có thể dùng thang máy trực tiếp lên thẳng, không cần phải lên xuống cầu thang..