Búp Bê Tướng Công (Người Rối Tướng Công)

Chương 56: Giằng co




Ngọc Vô Hà đem Hoàn Ý Như che chở ở sau người, lệ khí dày đặc nói: "Người của ta cũng dám chạm vào!"

Tuy rằng Tả thừa tướng ra lệnh, thị vệ cũng không dám tiếp tục tiếp cận Hoàn Ý Như, vẻ mặt khó xử đứng tại chỗ.

Tả thừa tướng vuốt vuốt chòm râu, giả vờ khó xử nói: "Thái tử điện hạ, dân nữ này có hiềm nghi cực lớn, Thái tử bao che như vậy liền có điểm...có điểm đồng mưu..."

Ngọc Vô Hà đánh gãy lời nói của hắn: "Phòng ngủ này trừ bỏ ta cùng với nàng, mỗi ngày đều sẽ có tỳ nữ thu dọn phòng, cũng có khả năng là người ngoài lẫn vào vu oan giá họa, Thừa tướng đại nhân như thế nào cảm thấy một nữ tử bình dân sẽ có âm mưu mưu hại Hoàng thượng chứ."

Tả thừa tướng đi đến trước mặt Hoàn Ý Như, khuôn mặt hòa ái cười: "Cô nương, có thể mở tay ra cho ta xem hay không. Thái tử yên tâm, ta sẽ không tổn thương nàng chút nào."

Hoàn Ý Như không biết hắn đánh cái chủ ý quỷ quái gì, nếu trong sạch liền không cần sợ hãi, theo ý hắn mở ra lòng bàn tay.

"Ân...Ngón giữa có vết chai dày, cô nương thường sử dụng đao khắc gỗ đúng hay không?" Sau khi Tả thừa tướng đánh giá bàn tay Hoàn Ý Như, chỉ vào con rối nàng làm hỏi, "Con rối này là ngươi làm sao?"

"Con rối này là ta chính tay làm." Hoàn Ý Như đúng theo sự thật trả lời, rất nhanh liền chuyển ý, "Nhưng một cái khác không phải..."

"Tức là cô nương là con rối sư, làm một con liền không thể làm con thứ hai sao? Lại vừa lúc cả hai con đều ở trong phòng ngủ của Thái tử. Nói cách khác trong toàn bộ phủ Thái tử, ngươi là người có hiềm nghi lớn nhất."

"Việc này chỉ là suy đoán của Thừa tướng, phải đưa ra bằng chứng mới có thể chứng minh là do Ý Như làm."

Tả thừa tướng mệnh lệnh với người hầu nói: "Muốn chứng cứ sao, vậy cấp cho Thái tử điện hạ nhìn xem."

Sau thời gian một chén trà, một tỳ nữ mày rậm mắt to bị áp vào phòng, cúi đầu quỳ không rên một tiếng, tay chống ở trên mặt đất có chút run rẩy.

Hoàn Ý Như nhìn thấy tỳ nữ này, thần sắc hơi đổi.

Tả thừa tướng chỉ thẳng vào Hoàn Ý Như, hỏi tỳ nữ nói: "Có phải nàng muốn ngươi đi mua nguyên liệu làm con rối hay không?"

Tỳ nữ gật đầu vâng vâng dạ dạ.

Tả thừa tướng cầm lấy con rối mặc long bào đưa tới trước mặt nàng, tiếp tục hỏi: "Con rối này mặc vải dệt hoàng kim cũng là ngươi cung cấp sao?"

"Đúng đúng đúng, chính nàng hôm trước yêu cầu nô tỳ mua, nô tỳ cũng không biết nàng làm chính là long bào."

Hoàn Ý Như cả giận nói: "Nàng nói dối, ta muốn rõ ràng chỉ có vải dệt nguyệt bạch."

Ngọc Vô hà tiến lên đoạt lấy hai con rối, lật y phục trên người con rối lên xem: "Gỗ làm hai con rối này là từ đâu mà đến, ngươi có biết đó là loại gỗ gì không?"

"Là nô tỳ mua của một lão sài phu ngoài thành, vừa lúc ngày ấy ông ấy chặt một gốc cây gỗ nam trăm năm."

Ngọc Vô Hà hiểu rõ cười, đem long bào trên người con rối ném ở bên chân nàng, lạnh lùng nói: "Ngươi hảo hảo xem xem, con rối này làm từ gỗ nam sao?"

Hai mắt tỳ nữ trừng lớn nhìn chằm chằm con rối, ấp úng nói: "Nô tỳ...Nô tỳ không hiểu..."

"Con rối trước mặt ngươi kia rõ ràng được làm từ tượng mộc, mà Ý Như sử dụng chính là gỗ nam ngươi nói. Dụng tâ, hiểm ác ăn nói bừa bãi như vậy, nói không chừng chính ngươi trộm để con rối này dưới giường, lấy cái này hãm hại Ý Như dùng vu cổ mưu hại phụ hoàng."

"Nô tỳ không dám...Không dám...Thái tử điện hạ..." Tỳ nữ hoảng sợ đập đầu xuống sàn nhà, đầu đập đến hơi hơi rung động.

Tả thừa tướng khom lưng nhặt con rối mặc long bào lên, cười mỉa nói: "Phiền thái tử đem con rối kia đưa cho vi thầ, vụ án vu cổ này quá mức nghiêm trọng, hai con rối này thế nào cũng phải để thánh thượng xem mới được."

Ngọc Vô Hà đôi mắt đen nhếch lên, khẽ cười nói: "Ai biết được trên đường đi có bị đổi thành con rối khác hay không, Tả thừa tướng không cần lo lắng, hai con rối này ta sẽ tự tay giao cho phụ hoàng."

"Này..." Tả thừa tướng một bộ dáng nghẹn như nuốt phải ruồi bọ, ẩn nhẫn lửa giận phất ống tay áo đem theo đội nhân mã rời đi.

Sau khi bọn họ một thân chật vật rời đi, Hoàn Ý Như khe khẽ thở dài, mày liễu buống xuống dựa vào trên ghế nằm, con ngươi hổ phách lộ ra cỗ sầu lo chi sắc.

Ngọc Vô Hà nhớ tới nàng còn chưa ăn gì, ra ngoài tìm chút điểm tâm về, mềm nhẹ mà uy đến khóe miệng nàng.

Hoàn Ý Như lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Không khẩu vị..."

"CÓ ta ở đây." Hắn nói mấy chữ cực kỳ đơn giản, miệng lưỡi lại nặng như núi.

"Ta không có việc gì." Hoàn Ý Như bài trừ một tia ý cười, miễn cưỡng cắn một ngụm, tiến vào ôm ấp của hắn.

Việc nàng bị đổ tôi vu cổ bị trở thành cái đinh trong mắt nhưng nàng một chút cũng không lo lắng cho mình, mà là sợ nàng ảnh hưởng tới Ngọc Vô Hà.

Cho dù hiện giờ thân phận chỉ là dân thường, nàng cũng tuyệt đối không chỉ làm cây tơ hồng được che chở...