Cả Nhà Mang Theo Biệt Thự Cùng Xuyên Không

Chương 21: Chương 21





Tiêu Thính Vân đưa tay xoa xoa đầu đang đau nhức, mày kiếm nhíu chặt lại, "Ta không nhớ rõ…"

Cho dù có là ở nhà mình, hơn nửa đêm ở cùng một nam nhân xa lạ, Triệu Hi cảm thấy không được tự nhiên, vội vàng đặt ly nước kia lên bàn ăn bên ngoài phòng bếp, bĩu môi nói: "Chờ nước nguội ngươi tự uống đi, ta về phòng ngủ trước.

"
Triệu Hi đi ra khỏi phòng bếp, vừa mới đi được vài bước lại dừng lại quay đầu nhìn hắn, nhắc nhở: "Lúc đi nhớ tắt đèn.

"
Tiêu Thính Vân gật đầu, thấy nàng mang một đôi giày không biết làm bằng chất liệu gì chuẩn bị trở về phòng, yết hầu hơi nhô lên trượt, lên tiếng hỏi: "Xin hỏi tên cô nương?"
Triệu Hi ngáp một cái, chỉ muốn lên lầu ngủ, tùy ý nói: "Cứ gọi là tiên nữ đi!"
Tiêu Thính Vân nhìn nàng mang theo một con chó rời đi, bóng dáng biến mất ở góc xoắn ốc của cầu thang, cụp mi mắt nhìn ly nước lưu ly bốc hơi nóng trên bàn ăn, đột nhiên cười khẽ một tiếng: "Tiểu tiên nữ.


"
[Thiện cảm đến từ Tiêu Thính Vân, điểm tích lũy +20]
*
Trời chưa sáng gà trống đã gáy, ngoại trừ người nhà họ Triệu còn đang ngủ sâu thì thanh niên trai tráng trong thôn Đào Hoa đều đã xuống ruộng làm việc.

Cũng không biết Vương Đại Trụ đêm qua đi đâu mà sáng sớm phải gọi hắn một lúc lâu, hai vợ chồng cũng không dậy.

Vương lão đầu tức giận khiêng nông cụ trong nhà lên rồi cùng Đại nhi đi xuống ruộng trước.

Đợi Vương Đại Trụ nhớ tới hôm nay còn phải xuống ruộng, trời đã sáng, vội vàng ăn một miếng bánh nướng khô khốc liền chạy về phía ruộng nhà mình.

Đêm qua tới tiên cảnh, lại đến nhà đại cữu ca, ngủ muộn liền không dậy nổi.

Đến bờ ruộng, Vương Đại Trụ có chút há hốc mồm, phụ thân cùng đại ca mình đừng nói là trâu bò, ngay cả một chiếc nông cụ tiện tay cũng không để lại cho hắn.

Vương Đại Trụ nhìn một mảng lớn ruộng còn chưa trồng trọt kia, chỉ cảm thấy nước mắt lưng tròng.

"Muội phu, muội phu! Nông cụ đêm qua ngươi cần ta chế tạo xong rồi!" Xa xa, Lý A Quý mang hai vành mắt thâm quầng thật to, đẩy chiếc cày viên hưng phấn chạy tới bờ ruộng.

Nông cụ này tuy rằng xung quanh còn chưa mài bóng loáng, nhưng tổng thể không thành vấn đề, nghĩ đến muội phu có thể cần gấp nên liền đưa tới.

Vương Đại Trụ không ngờ đại cữu ca lại hiệu suất đến như vậy, đêm qua mới nhờ chế tạo, sáng nay liền đưa tới, hắn cũng không nhìn ra nông cụ tiên nhân này chỉ điểm có gì khác biệt, kích thước cũng như thương.


Nhưng có nông cụ dù sao cũng tốt hơn không có, hắn thở dài một hơi, nghĩ đến hôm nay có thể cày mấy chục mét đất liền cảm thấy không tệ nữa.

Hắn mang theo nông cụ xuống ruộng, tự mình làm trâu bò cày, kéo xe cày đi về phía trước.

Đi được hai bước, Vương Đại Trụ sửng sốt, chờ một chút! Vì sao cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều? Ngày xưa cày cần hai trâu một người mới được, hôm nay chỉ có một mình hắn!
Trong lòng Vương Đại Trụ lóe lên một tia suy nghĩ, chẳng lẽ nông cụ do tiên nhân tặng có huyền cơ? Vì thăm dò suy đoán trong lòng, Vương Đại Trụ hăng hái, mang theo chiếc cày viên điên cuồng cày đất!
Ông trời ơi! Đây đúng là thần vật tiên cảnh!
*
Trượng phu dậy muộn thì thôi, Lý thị tất nhiên bị mẹ chồng mắng thành con dâu lười.

Lý thị vội vàng cầm lấy chổi đến sân quét rác, lúc này bên ngoài hàng rào lưới có mấy người nông phụ sắc mặt hưng phấn đi tới, nhìn thấy Lý thị liền nhiệt tình đến cực điểm: "Tức phụ Đại Trụ đúng không?"
Lý thị mặt nóng nảy đến hoảng, chuyện hai vợ chồng bọn họ dậy muộn còn truyền khắp toàn thôn? Cô còn làm người như thế nào?
Nông phụ khoa trương nói: "Còn chưa tới trưa đâu, không dùng tới trâu, chỉ riêng Đại Trụ nhà ngươi đã cày trọn vẹn một mẫu đất! Rất nhiều người trong thôn đều tới xem.


"
Lý thị nghe xong đầu óc trống rỗng, ước chừng một mẫu đất? Còn trong trường hợp không dùng tới trâu? Làm sao có thể thế được?
Chẳng lẽ là!
Tiên cảnh! Tiên nhân
Lý thị đang cảm thấy trong lòng nóng lên, nông phụ vỗ lưng nàng một cái, ánh mắt ý vị thâm trường nói: "Đại Trụ nhà ngươi thể lực rất tốt a, khó trách sáng nay ngươi dậy muộn như vậy.

Lý thị: "! A không phải.

” Hoàng đại nương ngươi suy nghĩ nhiều rồi.