Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe

Chương 64




Thấy người nọ đi tới, Chử Thư Mặc lập tức che Búp Bê ở phía sau. Vốn mục tiêu của đối phương là cậu, vì vậy hắn thuận tiện nhấc cậu lên mang đi.

Búp Bê theo bản năng bám chặt chân hắn, nhưng với cơ thể bé tí tẹo kia của cii làm sao có thể giữ chân một người đàn ông trưởng thành to cao, căn bản là chẳng có chút tác dụng nào hết.

Người đàn ông kia thô bạo ném Búp Bê sang một bên, hắn lột túi sách nhỏ của Chử Thư Mặc xuống, nhanh chóng nắn bên này bóp bên kia, giống như đang kiểm tra. Sắc mặt Chử Thư Mặc trở nên khó coi, nhìn cặp sách bị quăng đại sang chỗ khác, tay nhỏ không nhịn được nắm thật chặt.

Mà người nọ một tay chộp lấy Chử Thư Mặc, ánh mắt rất lạnh lùng nhìn Búp Bê, sau đó hắn ta đi thẳng về phía trung tâm.

“Chuẩn bị tiêm thẳng a-1 vào cơ thể.” Bác sĩ Lý vừa nói, tay vừa điểm lên màn hình điện tử, nói với người bên cạnh.

Người kia vừa nghe vậy, ngẩng đầu nhìn Noelle bé nhỏ, ánh mắt tựa hồ có vài phần không đành lòng. Nhưng suy nghĩ rất lâu rồi, hắn ta vẫn quyết định ấn vào nút đỏ ở giữa màn hình.

“Chờ đã! Bác sĩ Lý! Điều này không giống với những gì ông đã nói….” Sau khi nhìn thấy người kia ấn nút, máy móc trước mặt Chử Thư Mặc bắt đầu hoạt động, bên trong chưa đầy chất lỏng màu xanh lục khiến người ta rùng mình, Búp Bê tuyệt vọng hét lên.

Nhưng lời còn chưa nói hết, một cái lồng giam làm bằng thủy tinh đột ngột xuất hiện, nhốt Búp Bê lại một nơi. Cô chỉ biết bất lực nhìn người đàn ông cao to kia ấn Chử Thư Mặc vào một chiếc ghế ngay giữa căn phòng.

Dưới sự khống chế mạnh mẽ, Chử Thư Mặc căn bản không có sức phản kháng. Cậu chỉ cảm thấy bụng rất đau, sau đó cứ như vậy mà bị chói chặt trên ghế.

Đến lúc này Chử Thư Mặc đã không còn nghe rõ thanh âm của Búp Bê nữa rồi, cậu bị cái người thô lỗ kia ấn chặt trên ghế, toàn bộ quá trình đều rất khó khắn. Đến bây giờ cậu mới hiểu được, bình thường Ngu Uyên đối đãi với mình phải nói là cực kỳ dịu dàng.

Không chỉ là độ mạnh yếu, mà ngay cà tốc độ giữ cậu cũng vô cùng thong thả, ít nhất là không bị cưỡng ép phải nằm lên ghế dựa. Cậu chỉ cảm thấy đàu óc ong ong, choáng váng như thể sắp không xong đến nơi.

Nằm trên ghế được vài giây, cậu mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Nhưng mắt vừa mới ngước lên thì đã nhìn thấy cái thứ nhòn nhọn như kim tiêm chưa đầy chất lỏng không biết tên đang dựng thẳng trước mặt mình.

Bàn tay nhỏ bé nắm thật chặt, cậu nhìn bác sĩ Lý đứng phía xa: “Đây là cái gì?”

“Một thứ có thể tạo ra sự thay đổi kì diệu trong cơ thể cậu.” Bác sĩ Lý dựa người lên vách tường, ánh mắt lóe sáng, âm trầm cười.

Chử Thư Mặc nhíu mày, theo bản năng cơ thể hơi rụt vào: “Ông chắc chắn?”

“Đương nhiên.” Bác sĩ Lý nhếch khóe môi: “Bằng không tôi đưa cậu đến đây làm gì?”

Chử Thư Mặc chăm chú nhìn ông ta rất lâu, dư quang nhìn về phía người đàn ông vừa ném mình lên ghế, rồi lại nhìn sang túi sách nhỏ của mình. Kỳ thật cậu chẳng thích cái túi sách này lắm, phải đeo lên vai rất mệt. Sở dĩ lúc nào cậu cũng mang nó theo bên mình, chỉ vì bên trong có hoạt huyết thạch.

Không mang bên người, cậu không thấy yên tâm.

Bác sĩ Lý rõ ràng cho rằng cậu chính là một nửa linh hồn mà Ngu Uyên đã bị mất, bằng một cách nào đó, nó vẫn tồn tại ngay bên trong cơ thể cậu.

Chử Thư Mặc không biết chính xác cái thứ trước mặt này dùng để làm gì, nhưng cậu có dự cảm không tốt, chỉ là cậu chẳng quan tâm đến nó.

Cậu thà rằng mình bị hoài nghi, còn hơn là hoạt huyết thạch bị người khác chú ý. Dù sao thì nó mới chính là nửa linh hồn còn lại của Ngu Uyên, một khi linh hồn không trọn vẹn, tổn thất không thể đong đếm được.

Nghĩ đến đây, Chử Thư Mặc căng thẳng siết chặt bàn tay mình, trước đó hoạt huyết thạch rõ ràng có phản ứng muốn bảo hộ cậu. Lần này, cậu phải tìm cách chấn áp nỗi sợ của mình, nếu không….

>>>>>>>

“Không thấy?” Ngu Uyên đang ngồi trong văn phòng ở căn cứ Andrew xem văn kiện, hắn quay đầu lại, nhìn A Trạch đứng trước bàn, sắc mặt dần trở nên không tốt, còn tưởng rằng mình nghe lầm: “ Cái gì gọi là không thấy? Không phải em ấy đang thi sao?”

“Không phải…..”A Trạch cúi đầu: “Đúng là đang đi thi, nghe nói rằng cậu ấy vẫn luôn ở trong nhóm của mình, sau đó đột nhiên biến mất.”

Ngu Uyên cau mày, buông đồ trong tay xuống: “Tìm chưa?”

“Đã tìm rồi.” A Trạch cảm thấy tóc gáy mình đang dựng đứng. Tiểu Noelle này có thể nói là khiến Ngu Uyên để ý đến mức vượt qua dự đoán của mọi người. Người ngoài cũng chỉ là nghe nói, còn bọn họ, thì ngày nào cũng được đích mục sở thị.

Nhưng cũng không biết có nên nói vận khí của nhóc con này không tốt hay không, tự nhiên lại xuất hiện vào thời điểm này. Tình huống của Ater đang không ổn, thân thế của Ngu Uyên lại đặc thù, không thể tránh khỏi việc bị liên lụy. Vì vậy, ngay cả khi Ngu Uyên muốn đối tốt với ai đó, hắn cũng phải chú ý đến rất nhiều thứ.

Thế nên người ngoài vẫn không tài nào hiểu được, vì sao Ngu Uyên lại có thể đối xử tốt đến như vậy với một Noelle mới ra đời không lâu.

Nhưng A Trạch lại biết.

Vì vậy, khi anh là người biết tin tức này đầu tiên, trong lòng đã cảm thấy rất lo lắng. Anh bắt đầu suy nghĩ không biết nhóc con kia đã gặp phải chuyện gì, sau đó lại không dám chậm trễ chạy lại thư phòng thông báo cho Ngu Uyên.

“Đi tìm Maca.” Ngu Uyên nói, dẹp hết những thứ trên bàn sang một bên. Hắn đứng dậy, nhanh chóng đi ra cửa, chủ động đi tìm Đại sư Maca.

Đúng vậy, nơi này căn cứ Andrew, tuy rằng không nghiêm mật như căn cứ quân sự, nhưng cũng là một trong những căn cứ cao cấp của Ater. Nếu như muốn làm chuyện gì bí mật trong này, không có khả năng giấu được người đứng đầu, mà Đại sư Maca lại chính là người đứng đầu của căn cứ Andrew.

Nghĩ đến đây, Ngu Uyên không nhịn được nhíu mày, trong đầu thoáng hiện lên bóng hình nhỏ xinh của bé con nhà mình, nơi mềm mại nhất trong tim như thể bị thứ gì đâm thẳng vào.

Bé con nhìn thì nhỏ nhưng tính tình lại không nhỏ chút nào, lỡ bất cẩn rơi xuống bàn cũng không cách nào leo lên được, không cho kẹo ăn cũng vừa giận dỗi vừa làm nũng. Nếu như thật sự bị người bắt đi thì phải làm sao bây giờ? Chẳng khác nào đưa dê vào miệng sói.

Lòng Ngu Uyên không nhịn được phát lạnh, nhưng hắn rất ít khi không khống chế được cảm xúc. Tuy đã sốt ruột muốn điên rồi nhưng mặt ngoài hắn vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, quay đầu nhìn A Trạch, nhỏ giọng nói: “Nhanh lên.”

A Trạch lúc này mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng gật đầu thưa vâng, sau đó đi ra cửa, trong lòng hoảng hốt không thôi.

Đi tìm Đại sư Maca để hỏi một Noelle mất tích, nhìn qua thì có vẻ như là chuyện đơn giản, hoàn toàn nằm trong khả năng của Ngu Uyên, nhưng những việc liên lụy phía sau thì lại rất lớn.

Đại sư Maca ở Hoàng tộc nhiều năm như vậy, chính Chử Thư Mặc cũng có thể nghĩ ra, danh tiếng của ngài bên ngoài vẫn luôn tốt như vậy, không có khả năng ngài là một lão già khờ khạo. Không những không ngốc, mà có khi ngài đã đứng vào phe phái của một trong ba vị Điện hạ.

Thời điểm này để cho Đại sư Maca can thiệp, chính là đang dâng cơ hội lên cho đối phương. Mặc dù Ngu Uyên đã sớm không còn liên quan gì đến phía quân sự, hắn chỉ một lòng đặt trên thương trường, nhưng chỉ cần năng lực của hắn, hay Ngu nhị thiếu gia Ngu An, chẳng ai lại ngu ngốc đi từ chối cơ hội được mượn sức này cả.

Quan trọng nhất, từ khi sóng gió trong Hoàng thất nổi lên, Ngu Uyên vẫn luôn ôm thái độ không quan tâm, không hỏi đến. Nếu như lần này hắn vì Chử Thư Mặc mà cần đến Đại sư Maca, để Đại sư Maca có thể hành động nhanh chóng, chính xác, chỉ sợ cái giá phải trả kéo sau chính là nhấc lên quan hệ với ba vị Điện hạ.

Nếu như vậy……

Những suy nghĩ loạn thất bát tao trong đầu của A Trạch còn chưa có kết quả, bên tai lại truyền đến thanh âm sang sảng: “Khó có được một lần tôi thấy bộ dáng hoảng loạng của Ngu tổng, thật là hiếm có mà.”

A Trạch ngẩng đầu lên, cửa lớn không biết bị đẩy ra từ bao giờ, mà người đi vào, là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, mặc tây trang chỉnh tề, trước ngực đeo một khối ngọc bội Hồn thạch đặc trưng, khóe môi nhếch lên có vài phần ý cười.

“Tam….Tam Điện hạ.” Thật lâu sau đó, A Trạch mới thấp giọng kêu lên.

Ngu Uyên đứng phía sau hắn chỉ liếc nhìn một cái, không nói chuyện.

>>>>>>

“Ông chắc chắn phải làm thế này à?” Chử Thư Mặc nằm trên ghế, cưỡng chế ánh mắt của mình không đặt lên túi sách nhỏ, lại nhìn dụng cụ không biết tên trước mặt, cùng với những nhân viên đứng xung quanh, ánh sáng hiện lên trong đáy mắt.

Cậu phát hiện ra hình như mình đã đánh giá cao bản thân rồi, hoặc là đã coi nhẹ thế giới này.

Nếu như cậu còn thân thể của đời trước, những người này dù có tường đồng vách sắt cũng không thể làm hại đến một cọng tóc của cậu. Nhưng, tình huống hiện tại….

Bác sĩ Lý đứng đối diện nhếch khóe môi, tựa hồ không muốn nói những lời vô nghĩa với cậu, chỉ giơ tay lên nhìn màn hình điện tử hiển thị số liệu trên cổ tay.

Sau đó nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, ra một thủ thế.

Tuy nhiên, ngay khi ông ta giơ tay lên, trong nháy mắt, Chử Thư Mặc đã nhìn thấy kinh mạch và hồn đạo của ông ta, còn nhìn thấy trong lòng bàn tay xuất hiện….hoa văn.

Thấy hoa văn kia, Chử Thư Mặc liếc mắt một cái.

Đây là một loại thuật khống chế, một kỹ thuật điều khiển linh hồn cơ bản. Năm đó, khi còn ở Thái Huyền, nó thường được kết hợp với nhiều bí thuật khác, nói một cách dễ hiểu, đây là một thuật điều khiển từ xa, cho phép chủ nhân khống chế con rối của mình trong một phạm vi nhất định. Quan trọng nhất là, một khi đã khắc thuật khống chế lên con rối, toàn bộ hành động, ý nghĩ đều do người khắc làm chủ.

Trừ khi gặp một Hồn thuật sư mạnh hơn, nếu không, điều này không thể nào thay đổi.

Thấy vậy, Chử Thư Mặc đột nhiên nhớ tới, từ khi cậu đi vào thế giới này, cậu chỉ bắt gặp một vài thứ có liên quan đến Hồn thuật. Một là nghi thức rút tinh hồn trong mộng, một là bố cục của căn cứ Andrew và cuối cùng chính là thuật khống chế này.

Thật không khéo, tất cả chúng lại có liên quan đến bác sĩ Lý.

Ánh mắt Chử Thư Mặc dừng trên hoa văn trên tay ông ta trong chốc lát, cậu cắn răng. Lợi dụng nơi họ không nhìn thấy, vụng trộm lấy một vật sắc bén trong tay áo, cắt một vệt lên trên ngón tay mình.

Trong nháy mắt, khi máu nóng tuôn ra, cơ thể Chử Thư Mặc khẽ run lên.

Đã rất lâu rồi cậu chưa thử qua, cơ thể nhỏ bé này hoàn toàn không chịu nổi Hồn thuật. Nhưng hiện tại, cậu chỉ còn cách dựa vào nó để giải cứu bản thân.

Chử Thư Mặc đã thành thạo đến mức không cần nhìn cũng có thể khéo léo vẽ một trận đồ sau lưng, ánh mắt liếc qua Búp Bê đang sốt ruột bên trong lồng thủy tinh, cùng với những dụng cụ vô tri trước mặt.

Chưa đến một giây, một hoa văn nho nhỏ đã xuất hiện, ngay sau đó, chiếc ghế mà Chử Thư Mặc đang bị trói đột nhiên vang lên thanh âm kẽo kẹt rất khủng bố.

Khuôn mặt nhỏ bé của cậu đỏ bừng, không đợi người trong phòng thí nghiệm kịp phản ứng, toàn bộ căn phòng bất chợt phát ra tiếng nổ rất lớn. Chử Thư Mặc nghiêng ngả lảo đảo ngã từ trên ghế xuống. Không biết có phải do cơ thể không chịu được áp lực khi thi thuật hay không, Chử Thư Mặc chỉ cảm thấy đầu óc choáng vàng, cả người vô lực. Cậu vẫn gắng sức đứng dậy, vụt chạy đi nhặt túi sách nhỏ dưới đất, rồi lại lao vào lồng thủy tinh đã vỡ vụn kéo Búp Bê chạy ra trốn.

“Tiểu Mặc!” Từ ánh mắt hoảng sợ của Búp Bê cũng có thể thấy được tình cảnh vừa rồi đáng sợ cỡ nào.

Nhưng Chử Thư Mặc lại không thể giải thích nhiều như vậy, cơ thể này của cậu chẳng còn bao nhiêu năng lượng. Cậu dùng hết khả năng còn lại đục một lỗ trên tường, đủ để Noelle thoát thân, còn lại cũng chỉ đủ dùng một thuật Chướng Nhãn (che mắt) cơ bản mà thôi.

Căn phòng toàn bộ đều là thủy tinh cơ học như thế này, phản ứng khi làm vỡ một loạt bóng đèn rất lớn. Vừa tạo thành tổn thất lớn, lại vừa bất ngờ, đủ để họ có cơ hội thoát ra ngoài.

Nhưng….

Chử Thư Mặc chưa kịp nghĩ xong, trước mắt đã biến thành màu đen, không biết vì sao, cơ thể như thể bị quăng vào vực sâu không đáy, lạnh đến phát đau. Cậu cố gắng chống đỡ bước được thêm hai bước, rồi choáng váng ngã trên mặt đất.