Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 2 - Chương 20: Tập kích đêm




Đêm đó, chúng tôi ngủ lại ở sườn núi. Tuy nơi nghỉ chân kín gió, hiện giờ lại là mùa hè, thế nhưng sau nửa đêm vẫn lạnh đòi mạng, không có lấy một cái lều, tôi đành xê dịch về phía đống lửa theo bản năng. Đột nhiên một trận gió thổi đến, ngọn lửa lay động về phía tôi, tôi sợ hãi, vội vàng lăn về chỗ cũ. Mấy lần như vậy, tôi thật sự không thể ngủ được.

Tiêu Huyên bị tôi đánh thức, mơ màng hỏi: “Sao vậy?”

Tôi nói: “Đêm dài đằng đẵng, giấc ngủ không đến.”

Tiêu Huyên nói: “Ngủ đi, ngày mai còn phải đi bộ cả ngày đấy.”

Tôi thấy anh ta thật sự buồn ngủ rồi. Lại nghĩ đến cả ngày hôm nay, anh ta vừa phải nhảy sông cứu tôi, vừa phải đi kiếm đồ ăn, còn cõng thằng bé đi bộ nửa ngày, chắc chắn là mệt muốn chết. Tôi liền nói: “Muội biết rồi, muội ngủ đây, ca cũng ngủ đi.”

Tiêu Huyên lại nằm xuống. Tôi di chuyển tới một vị trí vừa phải, cũng nằm xuống.

Mới đầu còn cảm thấy chút ấm áp, nhưng ngủ rồi lại dần dần cảm thấy lạnh. Tôi mơ mơ màng màng xê dịch về phía nơi tỏa ra hơi ấm, cuối cùng không chịu được mỏi mệt mà ngủ thiếp đi.

Dường như chỉ vừa nhắm mắt, trời đã sáng. Tôi khụt khịt mũi rồi mở mắt, bỗng phát hiện trước ngực mình có một cánh tay.

Tôi chớp mắt mấy cái, quay đầu sang, nhìn thấy gương mặt đang ngủ say của đồng chí Tiêu Huyên.

Ngây người hai giây, tôi vội vàng lăn ra khỏi người anh ta.

Tiêu Huyên điện hạ dụi dụi mắt, ngáp dài: “Tỉnh rồi à?”

Tôi lần mò trên mặt đất tìm một cành cây, hoặc một hòn đá, nếu không có thì dùng đai lưng cũng được.

Tiêu Huyên nói: “Được rồi, được rồi. Đã làm gì muội đâu. Không đè muội lại, muội cứ lăn qua lăn lại như thế, tất cả chúng ta đều không cần ngủ nữa.”

Tôi tức giận đến phát run: “Gã đàn ông bỉ ổi này!”

Bé Giác Minh hỏi: “Cái gì là gã đàn ông bỉ ổi?”

Lão hòa thượng phiên dịch: “Chính là nam nhân chưa được nữ hài tử đồng ý đã sờ tay nữ hài tử.”

“Nhưng ca ca đâu có sờ tay tỷ tỷ?”

“Vậy càng nghiêm trọng, điện hạ đã ôm cô ấy cả đêm. Theo lý mà nói, bọn họ nên lập tức thành thân…”

Tôi “xoẹt” một tiếng rút kiếm của Tiêu Huyên ra, lão hòa thượng thức thời ngậm miệng.

Khi ăn sáng, Tiêu Huyên lại nhận được một bức thư được chim truyền đến, nói: “Chúng ta không đi hướng Đông nữa, trực tiếp đi hướng Bắc.”

Tôi hỏi: “Có gì khác?”

“Hướng Đông là thành thị và sát thủ chờ chúng ta, hướng Bắc là rừng rậm và dã thú đợi chúng ta.”

Tôi nói: “Muội nghe ca.”

Dã thú chỉ số thông minh thấp dễ đối phó hơn con người chỉ số thông minh cao.

Vẻ mặt Tiêu Huyên như hồ nước sâu. Tôi nghĩ, đại khái là anh ấy nhớ tới lần bỏ trốn mười năm trước, một trăm tráng sĩ tiễn anh ấy xuất quan, thậm chí còn phải trả giá bằng tính mạng của bạn tốt mới đổi được sự bình an của anh ấy. Lần này xuôi Bắc, anh ấy sợ sẽ phải trả giá đắt một lần nữa.

Đi về phía Bắc, dần dần lên núi. Giác Minh vẫn được Tiêu Huyên cõng. Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là lão hòa thượng, nhìn ông ta đã già lắm rồi, không ngờ tay chân vẫn nhanh nhẹn, xuyên qua rừng rậm nhàn nhã như đi chơi, tôi theo không kịp. Lại nhìn Tiêu Huyên, cũng từng bước vững vàng, giống như đi bộ trên đắt bằng. Những người tập võ đúng là không giống người bình thường.

Tới trưa, cuối cùng cũng bò lên được lưng chừng núi. Tôi mệt đến mức đổ mồ hôi đầy mình, hai chân run run.

Lão hòa thượng nhìn tôi, thông cảm một cách kỳ quái: “Nghỉ một chút đi. Buổi chiều đi dọc theo sườn núi này, đi thêm một ngày nữa, trưa mai là có thể ra khỏi núi rồi. Rất nhanh sẽ tới huyện Nhân Thiện.”

Đại hòa thượng kéo tiểu hòa thượng ngồi thiền điều tức, Tiêu Huyên ngồi xuống bên cạnh tôi, khinh bỉ: “Thấy chưa, ta đã nói rồi, bình thường vận động nhiều một chút.”

Tôi rất thảm hại: “Nếu không mang theo muội, hai người đã đi được hơn nửa đường rồi.”

Tiêu Huyên nhéo má tôi, cổ vũ tinh thần cho tôi: “Đừng có ủ rũ như thế, chẳng giống muội chút nào. Nào, hát một bài cho ta nghe.”

“Được.” Tôi hát: “Tiểu ni cô năm nay vừa tròn mười sáu, đang tuổi thanh xuân lại bị sư phụ cạo đầu. Ta vốn là kiều nữ, không phải nam nhi…”

Tiêu Huyên vội vàng bịt miệng tôi. Bé Giác Minh đã nghe thấy, hỏi sư gia gia: “Vì sao tiểu ni cô lại không vui?”

Lão hòa thượng nói: “Bởi vì cô ấy không muốn xuất gia.”

“Vì sao lại không muốn xuất gia?”

Tôi vùng ra khỏi tay Tiêu Huyên, cười nói: “Bởi vì tiểu cô nương người ta muốn gả cho đệ!”

Tiêu Huyên tức giận đến phát điên, lão hòa thượng cười tủm tỉm, bé Giác Minh có một vạn câu hỏi vì sao: “Vì sao muốn gả cho đệ?”

Tôi tiếp tục lừa gạt thằng bé: “Bởi vì bé Giác Minh của chúng ta tương lai sẽ là quan to ngạo mạn, nữ hài tử đều muốn gả cho đệ.”

“Nhưng sư gia gia nói hòa thượng không thể lấy vợ mà.”

Tôi cười: “Vậy đệ không làm hòa thượng nữa là được.”

Tiêu Huyên gần như muốn bóp chết tôi.

Đang lúc hứng trí, trên đường đi, tôi dạy bé Giác Minh hát.

“Tổ quốc chúng ta là một vườn hoa, nở ra những đóa hoa tươi đẹp…”

Tiêu Huyên ở phía trước cười lạnh.

Tôi nghĩ lần này rõ ràng là bỏ trốn, vậy mà Tiêu Huyên còn mang theo một đứa trẻ, hiển nhiên vì đứa trẻ này không thể ở lại Tề Quốc nữa, vậy tổ quốc cũng hiển nhiên không phải vườn hoa của thằng bé.

Tôi buộc lòng phải đổi bài khác: “Trên đời chỉ có mẹ là tốt, em bé không mẹ như cây cỏ…”

Lão hòa thượng ho khan.

Cũng đúng, đứa bé này mồ côi nha.

Lại đổi: “Tôi là tiểu Thanh Long, tôi có rất nhiều bí mật…”

Hai người phía trước đồng thời ho khan.

Bài này cũng không được? Tôi đành đổi bài lần nữa: “Hai con cọp, hai con cọp, chạy rất nhanh, chạy rất nhanh…”

Lão hòa thượng và Tiêu Huyên gần như sắp ho rách họng.

Tôi cười ha ha, tiếng cười quẩn quanh trong núi rừng.

Sườn núi không có bụi cây, cây cối cũng rất thưa thớt, dễ đi hơn lúc trước nhiều. Tôi đổ mồ hôi, bị gió thổi qua, lạnh tới rùng mình, hắt xì một cái.

Tiêu Huyên quay đầu lại: “Sao vậy?”

Tôi vội vàng nói: “Không có gì. Đi đường của ca đi.”

Anh ta cau mày nhìn tôi, sau đó nắm lấy tay tôi. Đây chỉ là một động tác rất đơn giản, nhưng thật ra lại vô cùng có kỹ xảo, tôi lập tức cảm thấy có một sức lực nâng một bên người tôi, bước chân dễ dàng hơn rất nhiều.

Tôi cảm kích nói: “Nhị ca thật tốt.”

Tiêu Huyên thản nhiên: “Ta đương nhiên tốt.”

Cứ như vậy, đi rồi nghỉ, nghỉ rồi đi, khi chạng vạng, cuối cùng cũng tới được nơi cao nhất.

Lão hòa thượng vô cùng kích động, đứng trên đỉnh núi đầy gió như một cây cột thu lôi, áo cà sa bị gió thổi căng phồng, giống một chiếc tàu lượn.

Ông ấy cảm thán: “Đã mười năm lão nạp chưa leo lên đỉnh Ngọc Sơn. Lần cuối cùng là đi cùng lão đạo sĩ Hư Nguyên, ngồi đây uống trà, bàn luận đạo lý.”

Tôi nghe xong, cười nói: “Chưa nói đến chuyện Phật, đạo không dung hòa, chỉ cần ở trên đỉnh núi gió thổi lồng lộng này uống trà, chơi cờ đã là một chuyện vô cùng ngu xuẩn. Nếu có lòng, trong chốn ồn ào cũng có thể tĩnh tâm, tùy tiện tìm một quán trà không được sao?”

Tiêu Huyên hận tôi đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Đại sư cứ coi như con bé nói hươu nói vượn đi, không cần để ý.”

Lão hòa thượng lại cười: “Tiểu Mẫn thí chủ nói rất có thiện ý, không hổ là mẫu nghi…” Sắc mặt tôi trầm xuống, ông ta lại chữa lời: “Không hổ là người làm nghiệp lớn.”

Tôi hài lòng, lén túm Tiêu Huyên sang một bên hỏi: “Rốt cuộc ca nợ con lừa trọc đầu này cái gì, vì sao đột nhiên lại ôm lấy chân ông ta?”

Tiêu Huyên dè bỉu: “Ta làm người khoan hồng độ lượng, biết tôn kính người già!”

Tôi cười khẩy.

Lão hòa thượng đứng trên đỉnh núi cảm thán một tràng dài nữa: “Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn phao ảnh, như lộ diệc như điện, ứng tác như thị quan...*” Toàn những thứ khiến tôi ù ù cạc cạc.

* Bài kệ trong kinh Kim Cang:

Dịch nghĩa:

Tất cả pháp hữu vi,

Như mộng, huyễn, bọt, bóng,

Như sương, như chớp loé,

Hãy quán chiếu như thế.

Từ trên nhìn xuống bao quát ngọn núi, tôi nhớ tới lời nói của ông nội Mao, trong đó có một câu: “Thương Sơn như biển, tà dương như máu.” Đây là câu nói phù hợp nhất để miêu tả cảnh sắc tráng lệ này.

Lão hòa thượng cảm khái xong, nói: “Xuống núi đi. Tìm một khoảng đất trống dưới sườn núi, nghỉ ngơi một đêm.”

Không biết nhân phẩm của ai trong số chúng tôi bùng nổ, giúp chúng tôi tìm được một hang núi.

Lão hòa thượng dường như rất có kinh nghiệm, xem xét xong rồi nói: “Trước đây từng có dã thú ở, nhưng đã bỏ đi từ lâu. Cửa hang được che kín, đốt lửa bên ngoài không nhìn thấy.”

Được lắm, vậy là không cần phải cắm trại dã ngoại một đêm nữa.

Đêm nay tôi thông minh hơn, ôm bé Giác Minh ngủ. Trẻ con mới sáu tuổi nên không sao, thằng bé còn nhiều thịt, giống như một cái lò sưởi, hai chúng tôi ôm nhau ngủ rất say.

Không biết ngủ bao lâu, tôi bỗng bị lắc tỉnh, Tiêu Huyên dùng động tác tay nói tôi đừng lên tiếng.

Tôi dùng ánh mắt hỏi anh ta: “Sao vậy?”

Anh ta nhỏ giọng nói: “Muội và thằng bé xuống núi trước đi.”

Trời còn tối, tôi nửa tỉnh nửa mê, dụi mắt: “Sao lại gấp như vậy?”

Tiêu Huyên thật sự rất gấp, một tay kéo tôi, một tay lại định kéo Giác Minh.

Lúc này lão hòa thượng từ bên ngoài trở về, vừa thấy Tiêu Huyên vội la lên: “Vương gia, ngài còn chưa đi?”

Lúc này tôi đã tỉnh táo lại, biết tình hình có điều thay đổi. Tôi nói: “Nhị ca mang Giác Minh đi trước, muội tìm chỗ trốn, lão hòa thượng đi đối phó truy binh.”

Tiêu Huyên vội la lên: “Muội nói gì?”

Lão hòa thượng gật đầu: “Như vậy rất tốt!” Sau đó ông ta điểm vài chỗ trên người Giác Minh, thằng bé tiếp tục ngủ say.

Tiêu Huyên kiên quyết không chịu: “Ta sẽ không bỏ muội lại, phải đi cùng nhau.”

Tôi nói: “Mang theo muội chỉ tăng khả năng bị bắt!”

Tiêu Huyên nổi giận: “Trốn? Bọn chúng dẫn theo chó, muội có thể trốn ở đâu?”

“Trốn ở đây.” Tôi nói: “Hang sâu, lại có mùi dã thú, chó sẽ không tới gần. Hơn nữa, muội có dược.”

Tiêu Huyên nói: “Không được!”

Lão hòa thượng nói: “Tốt lắm!”

Tiêu Huyên: “Đại sư!”

Hòa thượng: “Vương gia, xin lấy đại cục làm trọng! Mẫn cô nương thông minh nhạy bén, cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Con lừa trọc đầu chết tiệt, nếu tôi thật sự vì vậy mà hy sinh, ông có mỗi ngày tới từ đường niệm kinh siêu độ cho tôi không?

Tiêu Huyên thống khổ đến mức muốn chết, lông mày nhíu lại một chỗ, vẻ mặt dữ tợn, ngang bướng nói: “Không thể bỏ muội lại!”

Tôi rất hiểu. Cục diện lúc này giống như bị treo trên vách núi, chúng tôi cùng nhau bám vào một dây leo, dây leo chỉ có thể chịu được một người. Một người phải buông tay nhảy xuống, chỉ cần là người có một chút lương tâm sẽ không thể chấp nhận được sự hy sinh này. Nhưng hai người cùng bám víu, chỉ có một con đường chết.

Không, không, tình cảm giữa chúng tôi còn chưa đến mức cùng chết.

Tiêu Huyên bỗng nói: “Chi bằng để đại sư đưa muội đi.”

Tôi nở nụ cười: “Đám người này rõ ràng là đuổi theo mấy người, cho dù muội bị bắt, muội chỉ là một người không quan trọng, hơn nữa cha muội là Tạ thái phó, bọn chúng sẽ không giết muội, cùng lắm chỉ phải chịu chút thương tích ngoài da thôi. Ông lão đây già cả rồi, không nên liên lụy đến ông ấy thì tốt hơn.” – Rất lâu sau này tôi mới nghĩ đến, cho dù người của Triệu gia không giết tôi, nhưng Tạ Chiêu Kha tiểu thư gần như phát điên kia cũng sẽ tự tay giải quyết tôi. Vẫn là chết…

Lão hòa thượng nghiêng tai nghe được tiếng gì đó, thúc giục: “Động tác nhanh một chút!”

Tiêu Huyên kéo tôi ra ngoài, tôi không nhịn được, hất tay anh ta ra: “Bỏ trốn còn chưa đến mức mất đầu, các người mau cút đi, đừng liên lụy đến tôi!”

Lão hòa thượng kéo Tiêu Huyên đi. Hai mắt Tiêu Huyên bốc hỏa, lúc này, bé Giác Minh trong lòng anh ta bỗng giật mình, anh ta ngẩn người, giống như lúc này mới nhớ tới đứa bé này.

Tôi cười, lắc lắc cái túi hương trên thắt lưng: “Đưa con tới nơi an toàn trước rồi quay về tìm muội.”

Tiêu Huyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như hai chiếc đèn pha, soi sáng hình tượng cao lớn của tôi.

Tôi cười với anh ta. Anh ta cắn chặt răng, đưa thanh trường kiếm cho tôi.

Lão hòa thượng gọi: “Vương gia!”

Tiêu Huyên nói: “Cầm thanh “Kết Lục” này phòng thân.”

Tôi dở khóc dở cười. Vương gia à, ngài muốn tôi dùng thanh kiếm này phòng thân hay tự sát vậy?

Tiêu Huyên ra lệnh: “Ở yên đây, không được chạy loạn, ta nhất định sẽ trở lại đón muội!”

Cuối cùng lão hòa thượng hấp tấp kéo Tiêu Huyên đi. Tôi trốn vào trong hang núi, cố gắng ném đống xương động vật ra ngoài. Trong hang càng đi càng hẹp, cuối cùng tôi đành ngồi thu lu trong góc. Sau khi rơi xuống nước, dược phòng thân trên người đương nhiên không còn, thảo dược hái mấy ngày nay còn chưa có cơ hội chế biến, hiện giờ chỉ còn trông chờ vào may mắn.

Không lâu sau, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng chim chóc bị làm giật mình bay tán loạn, sau đó có tiếng chó sủa truyền đến. Thật sự như tôi dự đoán, chó ngửi được mùi dã thú lưu lại nên chỉ sủa ngoài hang, không dám tiến vào.

Một giọng nói vui mừng vang lên: “Lăng đại nhân, ở đây có sơn động!”

“Đại nhân, tro còn nóng!”

Tiếng bước chân hỗn độn hòa với tiếng chó sủa, một giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng truyền vào tai tôi rất rõ ràng: “Đi vào lục soát!”

Mấy binh sĩ mang theo đuốc chạy vào hang. Tôi trốn trong góc tận cùng, thân thể gần như khắc vào trong đó. Mấy gã đàn ông cao lớn đi tới một nơi cách tôi còn xa đã quay lại báo cáo: “Đại nhân, phía sau không vào được nữa.”

Một gã nói: “Bọn chúng mang theo nữ nhân và hài tử, không đi nhanh được.”

“Đại nhân, hình như bọn chúng đi về phía Đông.”

Gã đàn ông kia quả quyết hạ lệnh: “Tiếp tục đuổi theo!”

Tôi thở ra một hơi.

Tiếng người dần dần đi xa. Tôi trốn trong khe núi lạnh như băng, lạnh đến mức run lên cầm cập, cũng không dám ra ngoài. Trong rừng chỉ cần gió thổi cỏ lay đã đủ dọa tôi sợ đến nhảy dựng lên.

Cứ ngẩn người như vậy khoảng hơn nửa giờ, cuối cùng tôi cũng bò ra. Hoạt động một chút mấy đốt ngón tay bị đông lạnh, ném lời dặn dò của Tiêu Huyên ra khỏi đầu, mượn ánh trăng mờ mờ chui vào trong rừng.

Trong nháy mắt đó, một áp lực và một tiếng xe gió từ sau lưng tôi kéo tới, tôi phòng vệ không kịp, chỉ nghe chát một tiếng, trên lưng tôi bỏng rát, sau đó bị đánh ngã xuống đất.

Đau đớn khiến tôi cảm thấy hoa mắt, lý trí còn sót lại lại ép tôi không được kêu ra tiếng.

Sau khi ngã xuống, động tác tiếp theo chính là đứng dậy tiếp tục chạy vào rừng.

Ngưng vừa mới chạy được hơn mười mét, lại là một tiếng xé gió nữa kéo tới. Lần này tôi đã có sự chuẩn bị, nghiêng người sang bên cạnh, roi lướt qua cánh tay tôi, quất vào thân cây. Trong ánh sáng mờ ảo như vậy tôi cũng có thể nhìn thấy thân cây kia bị tróc ra một miếng.

Lần này thật sự đã đánh giá thấp bọn chúng rồi!

Triệu gia sao có thể phái một tên cực phẩm mất hết tính người, đoạn tử tuyệt tôn như thế này tới đuổi giết người ta cơ chứ?

Không kịp nghĩ nhiều, roi tiếp theo đã quất tới. Tôi chỉ có thể nhìn thấy mà không thể trốn tránh, trong lòng kêu lên một câu: lại phải chết nữa sao? Dưới tình thế cấp bách, tôi rút kiếm của Tiêu Huyên ra. Roi chỉ đánh vào thân kiếm, bắn ra những bông hoa lửa màu bạc, sức lực thật lớn đẩy tôi lùi về phía sau. Chân giẫm phải một dây leo trên mặt đất, tôi hốt hoảng ngã về sau. Cái roi kia xẹt qua mặt tôi, tôi lại thuận theo sườn núi lăn xuống dưới.

Sườn dốc bất ngờ khiến tôi lăn nhanh như một khúc gỗ, tôi choáng váng, bụi cây và tảng đá ma sát tạo ra những vết thương trên người tôi. Hoàn toàn không có cách nào khống chế cơ thể, tôi cứ thế lăn thẳng xuống rất xa. Trong cơn hoảng loạng, tôi liều mạng bắt lấy cái gì đó, đột nhiên dưới chân không điểm tựa, thân thể treo trên không trung, bàn tay nắm được một cây dây leo trong giây cuối cùng.

Toàn thân đau đớn vẫn chưa là gì, bàn chân lơ lửng giữa không trung mới khiến toàn bộ lông tơ của tôi dựng đứng lên.

Vách núi?

Không, không, không, tôi không cần bí kíp võ không, tôi không cần rơi xuống vách núi!

Chân tôi đạp loạn xạ trong không trung, may mà giẫm được một đoạn rễ cây thò ra mới miễn cưỡng đứng lại được.

Mây che khuất ánh trăng, trong bóng tối, tôi nghe được tiếng bước chân sột soạt tới gần. Có người tới vách đá.

Tôi ngừng thở, tim đập dồn dập.

Trong gió truyền đến một tiếng hừ lạnh, như một thanh kiếm sắc bén chặt đứt sự bình tĩnh của tôi, sợ hãi trào lên, toàn thân tôi phát run.

Bóng người mờ mịt phía trên trùm lên tôi, sau đó thong thả giơ tay lên. Cái roi màu bạc kia giống như ngưng tụ từ tất cả ánh sáng trong trời đất, sáng đến mức gai mắt, vẽ một đường vòng cung duyên dáng bay về phía tôi.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Chợt nghe “vù” một tiếng, trên mặt cảm giác được một cơn gió, roi bị vật gì đó đánh lệch sang một bên.

“Tiểu Hoa!”

Tôi mở mắt ra, toàn thân đầy mồ hôi lạnh.

Nơi tầng mây mỏng để lộ ra một chút ánh trăng. Tôi nhìn thấy cách đó không xa, một bóng người quen thuộc đang chạy tới.

Tiêu Huyên?

Anh ta thân thủ nhanh nhẹn, rất nhanh đã tới trước mặt tôi, không cần nghĩ nhiều đã tới kéo tôi lên. Cái roi bạc cắt ngang qua không khí, vừa thẳng, vừa hung ác quất thẳng về phía anh ta. Tôi khẽ kêu lên một tiếng. Tiêu Huyên lách mình tránh thoát.

Gió núi thổi mây tan, trời đêm tiêu điều, hai người đàn ông đứng đối diện trên vách núi.

“Lăng thống lĩnh.”

“Yến vương điện hạ.” Một tiếng xưng hô này tràn ngập khiêu khích và châm chọc.

Tiêu Huyên bình tĩnh nói: “Thả nàng, nàng không liên quan tới chuyện này. Nếu nàng gặp chuyện không may, Tạ gia cũng sẽ không bỏ qua.”

Gã đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Đương nhiên ta không quan tâm đến sự sống chết của cô ta, ta chỉ được lệnh bắt ngươi về.”

Tiêu Huyên bước tới trước một bước. Tôi bỗng nghĩ đến chuyện kiếm của anh ấy đã đưa cho tôi, lại bị tôi ném trong rừng, trên tay anh ấy hiện giờ không có vũ khí.

Đối phương dường như cũng nghĩ tới chuyện này, cười rộ lên lạnh lùng: “Đúng rồi, điện hạ, Yên Hoa Tam Nguyệt cảm giác thế nào?”

Trên mặt Tiêu Huyên đầy vẻ hung ác: “Lăng thống lĩnh, một kiếm ta đâm ra có vẻ như thật sự lệch rồi.”

Tôi lung lay trong gió, bàn tay nắm dây leo mỏi đến mức không chịu nổi nữa, bắp chân cũng bắt đầu chuột rút. Tôi sống chết cắn chặt răng, thở dốc, không rên một tiếng.

Không chút báo trước, đối phương ra tay. Roi bạc đánh tới Tiêu Huyên như một con rắn, Tiêu Huyên nhanh nhẹn né tránh, roi luôn lướt sát qua bên cạnh anh ấy, không gây ra tổn thương.

“Yến vương điện hạ bái sư Chu Truyền Hạc, bản lĩnh học được chính là né tránh?”

Bước chân Tiêu Huyên vững vàng, vẫn không ngừng né tránh, từng bước lùi về sau, dẫn người kia dần dần cách xa tôi.

Roi đánh tung bụi đất, Tiêu Huyên đã lùi đến bên cánh rừng, nhảy lên bứt được một cây dây leo, quấn lấy roi của đối phương. Người nọ thấy vậy, đột nhiên xoay người hướng về phía tôi.

Tôi nhắm mắt lại, ngọn roi kia quất vào tay tôi, tôi buông lỏng sợi dây leo, bàn chân trượt đi, thân thể lập tức rơi xuống.

Tôi sợ đến mức kêu lên. Cũng may trượt xuống một đoạn ngắn lại ngừng lại.

Tiêu Huyên thấy vậy vội vàng chạy tới, roi theo sát anh ấy như hình với bóng, anh ấy bị buộc phải thối lui.

“Lăng Dương!” Anh ấy gầm lên giận dữ.

Đối phương cười lạnh: “Cứu mình hay cứu mỹ nhân, điện hạ mau quyết đinh đi.”

Tôi đã rơi sát mép vách đá, không nhìn thấy cảnh tượng bên trên. Chỉ nghe thấy tiếng gió núi gào thét, tiếng roi keng keng. Lòng tôi nóng như lửa đốt, thở gấp, dưới chân trống không, đạp loạn vào vách đá. Bụi đất và sỏi đá lăn xuống, đập vào mặt tôi. Tôi bị sặc, liên tục ho khan.

“Tiểu Hoa!” Tiêu Huyên đang gọi: “Kiên trì!”

Tôi liếc mắt nhìn xuống, bóng tối như một cái miệng rộng chờ nuốt chửng tôi. Mồ hôi lạnh của tôi chảy ròng ròng, xé họng kêu lên: “Muội sẽ cố hết sức!”

Tay gần như chết lặng, không để ý một chút lại trượt xuống nửa mét. Tôi không dám động đậy nữa, gần như thở không ra hơi. Tôi chưa bao giờ biết rằng thời gian trôi qua lại chậm như thế.

Phía trên đánh nhau càng thêm kịch kiệt. Tôi nghe thấy gã đàn ông kia cao giọng nói: “Các ngươi không được nhúng tay.” Có lẽ thuộc hạ của hắn đã chạy tới.

Hai cánh tay tôi đã dần dần không còn chút sức lực, trượt xuống một phân lại một phân. Mồ hôi lạnh từ trên mặt tôi nhỏ xuống.

Tôi cắn răng nói ra hai chữ: “Nhị ca...”

Sau đó không thể cầm cự thêm được nữa, thân thể rơi thẳng xuống.

Gió vù vù bên tai, cảm giác không trọng lực lại chỉ kéo dài một giây. Cổ tay được một bàn tay to lớn mạnh mẽ nắm lấy.

Tôi mở mắt.

Một tay Tiêu Huyên nắm tay tôi, một tay nắm rễ cây dây leo kia.

“Nhị ca.” Tôi nhìn thấy rất nhiều người của đối phương vây quanh.

Tiêu Huyên cười với tôi: “Nha đầu, tin ta không?”

Tôi cũng cười với anh ấy: “Muội tin.”

Thanh kiếm bổ thẳng về phía cây dây leo, Tiêu Huyên buông tay ra, ôm lấy tôi. Tôi nhắm mắt lại, ôm chặt anh ấy, cùng anh ấy rơi vào bóng tối.