Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 2 - Chương 34: Ác chiến




Vây thành ngày thứ mười lăm, nửa đêm đất lại rung lên lần nữa, lần này mạnh hơn lần trước một chút, đèn cung đình trên mái hiên lay động rất lâu. Tôi bị giật mình tỉnh giấc, định xuống giường theo bản năng, thế nhưng chấn động qua đi, mặt đất yên tĩnh lại. Tôi lo lắng chờ đợi một lúc lâu, lại bất giác ngủ thiếp đi.

Sau rạng đông, bão tuyết bên ngoài càng ngày càng có xu hướng nghiêm trọng, không hề có ý định ngừng lại, mà Tiêu Huyên vẫn không có tin tức gì. Ngay cả bọn họ gặp hung hay cát, chúng tôi cũng không rõ.

Chúng tôi ở vương phủ đã phải ăn cháo và bánh bao trong bữa sáng, bên ngoài từ lâu đã có người chết đói. Tuy có chuẩn bị tâm lý nhưng khi Nguyễn Tinh nói với tôi bắt đầu có người “dịch tử nhi thực*”, nước mắt tôi vẫn chảy xuống.

* Dịch tử nhi thực: cảnh tượng khi bị vây thành, dân trong thành gặp nạn đói, phải đổi con cho nhau để ăn thịt.

Tôi không ra ngoài, sợ nhìn thấy sẽ đau lòng. Trước đây không phải chưa từng thấy người chết, tuy nhiên, nhìn một người đang sống sờ sờ, một đứa trẻ ngây thơ cứ vậy hao mòn chết đói, tôi sợ bản thân sẽ tâm thần phân liệt. Đồng thời cũng cảm thấy chính mình ích kỷ. Tôi có thể chia phần lương thực của mình cho những người bên ngoài, thế nhưng tôi muốn sống, tuy mỗi một miếng thức ăn đều là tội ác, thế nhưng, tôi còn muốn sống.

Tôi muốn sống để gặp lại Tiêu Huyên.

Hiện giờ Liễu Minh Châu không bị bệnh, sắc mặt trắng bệch nhưng cố gắng không gục ngã, khiến tôi sinh ra một chút kính nể. Chỉ là, bát cháo càng ngày càng trong đến mức có thể soi ra bóng người, bánh bao càng ngày càng nhỏ, tôi phải thừa nhận, nạn đói mang theo cái chết đã đến ngay sát bên cạnh.

Tôi là người đã chết một lần, sự cố thang máy vẫn còn nhỏ, hiện giờ ông Trời lại khiến tôi đụng với nạn đói. Tôi thật sự không muốn chết đói, ngoại trừ chết ngạt hoặc chết cháy thì chết đói thật sự rất thống khổ. Nếu không thể tránh khỏi cái chết, tôi hy vọng chuyện đó chỉ xảy ra trong nháy mắt, giống như chỉ chớp một cái, khi mở mắt ra lần nữa, linh hồn tôi đã thoát ra khỏi thân thể. Mà chết đói, là từng chút, từng chút nhìn thân thể mình biến dạng, nhìn linh hồn của chính mình tách ra, thật sự quá tàn nhẫn, tạo thành tổn thương cho tâm hồn, có thể ảnh hưởng đến kiếp tiếp theo.

Aiz, nghĩ nhiều như vậy làm gì? Tiêu Huyên còn chưa có tin tức kìa. Dù chúng tôi đói, ít nhất còn có giường để ngủ, có chăn để đắp. Quân đội bọn họ hành quân trong bão tuyết, màn trời chiếu đất, từng ngày gói gọn trong một chữ khổ. Tôi không nên oán giận nữa.

Phản ứng rõ ràng nhất của việc tôi nghĩ nhiều chính là mất ngủ. Người trước giờ chạm gối là ngủ nay lại trằn trọc ngủ không được. Nghe tiếng tuyết rơi, đáy lòng lạnh giá. Bọn họ hành quân đến đâu rồi? Trên đường có khỏe không? Thân thể anh ấy có chống trụ được không? Độc kia thật là một quả bom không hẹn giờ, tôi cả ngày lo lắng thấp thỏm, còn anh ấy lại chẳng lúc nào quan tâm.

Còn một chuyện nữa là, tôi đoán chừng giới hạn kiên nhẫn của quân Liêu cũng chỉ khoảng mười lăm ngày. Trời đông giá rét, bọn chúng ngủ lều trại bên ngoài cũng khó chịu, cung ứng cho chiến trận từ xa lại không tiện. Đến khi quân đội của Tiêu Huyên đuổi tới, nội ứng ngoại hợp, bọn chúng không có lợi chỉ có hại. Đương nhiên bọn chúng sẽ phải thừa lúc dân trong thành chết đói mà công thành chiếm đất.

Chiến hỏa cháy tới của là cảm giác gì?

Tôi và Liễu Minh Châu cùng nhau leo lên tường thành, dè dặt nhìn xuống.

Đồng tuyết mênh mông, lều trướng màu trắng của quân Liêu như vô hình trên đại địa. Tôi cố gắng dõi mắt mới nhìn thấy những lều bạt dày đặc kia gần như trải dài tới tận chân trời. Một chiếc lều màu trắng lớn nhất nói rõ thân phận của người cầm đầu.

Xương quận vương đã gầy đi rất nhiều, thật ra lại khiến ông ấy khôi phục vẻ anh tuấn nhanh nhẹn khi còn trẻ, đáng tiếc tóc gần như đã trắng hết, Liễu Minh Châu rơi lệ nấu cháo mè đen cho ông ấy.

Ông bác nhìn bát cháo mè đen, nặng nề thở dài: “Bách tính trong thành đang phải “dịch tử nhi thực”, chiến sĩ trên tường thành cũng phải chịu đói khổ lạnh giá, ta lại còn có cháo mè đen để ăn. Minh Châu, ta là người đứng đầu một thành, phải làm gương cho những người khác, sau này binh sĩ ăn gì ta ăn nấy, những thứ này, con đừng đưa đến nữa.”

Những câu nói khiến đôi mắt tôi phải cay cay, Liễu Minh Châu càng khóc thảm thiết.

Tôi nhìn bông tuyết bay lả tả ngoài trời, trái tim như rơi xuống đáy vực, đông cứng thành băng lạnh, móng tay bất giác đâm sâu vào trong da thịt.

Vây thành ngày thứ mười bảy, không biết tin tức từ đâu truyền đến, nói đội quân của Tiêu Huyên gặp phải bão tuyết, toàn quân bị tiêu diệt.

Liễu Minh Châu sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, tôi quả quyết phủ nhận: “Sao có thể! Bão tuyết nào có năng lực lớn như vậy? Đó là mười vạn đại quân trang bị tận răng, đâu phải một phân đội đột kích nho nhỏ? Tên chó má nào dám tung tin đồn nhảm, bắt được tôi sẽ xé tan cái miệng của hắn!”

Sắc mặt Nguyễn Tinh nghiêm trọng: “Nhưng vương gia vẫn chưa có tin tức…”

“Anh ấy không có việc gì!” Tôi thốt ra, giống như đang tự an ủi bản thân.

Anh ấy còn phải “quân lâm thiên hạ”, bị chết cóng trong tuyết thì quá uất ức.

Vương phủ lấy trứng chọi đá nhiều ngày, cuối cùng không cầm cự được nữa, bánh bao rốt cuộc cũng tạm biệt chúng tôi, chuyển tới trợ giúp cho các binh sĩ ở tiền tuyến, phụ nữ còn tạm ổn, đàn ông thì có chút cực khổ. Nguyễn Tinh gầy đi rất nhiều. Tôi thật sự cảm thấy cậu ấy đã quá khổ cực, cậu ấy mới chỉ đang tuổi ăn tuổi lớn mà thôi.

Thế nhưng, những ngày chờ đợi mới là cực khổ nhất.

Mỗi ngày quân Liêu đều phái người tới dưới thành chửi bới, ngôn từ khó nghe. Cũng may Xương quận vương như lão tăng ngồi thiền, mắt điếc tai ngơ.

Cũng có lẽ ngay cả ông Trời cũng không chịu nổi nữa, ngày ấy, sau giờ ngọ, mặt đất đột nhiên rung chuyển mãnh liệt, đỉnh đầu ầm ầm một tiếng sấm, lớn đến mức lỗ tai tôi ù ù.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, thế này là thế nào?

Một hạ nhân vương phủ ở bên cạnh đột nhiên hoảng hốt la lên: “Trên núi có hơi nước!”

Tôi nhìn theo hướng anh ta chỉ. Cách đó không xa, phía những dãy núi ở phía Nam thành, một đỉnh núi trắng xóa cao nhất đang cuộn trào những làn khói xanh.

Nếu đến mức này vẫn không biết có chuyện gì xảy ra, tôi đã sống hơn hai mươi năm ở xã hội hiện đại một cách vô nghĩa.

Núi lửa phun trào?!

Hai chân tôi như nhũn ra, suýt chút nữa ngã xuống.

Liễu Minh Châu nghe tiếng cũng chạy ra, trợn tròn mắt bịt miệng.

Tôi hỏi nàng: “Tình huống này đã từng xảy ra chưa?”

Liễu Minh Châu run run nói: “Chưa từng có… Chỉ là, khi còn bé, ta nghe người lớn nói Nam Thiên Sơn sẽ bốc lửa, nói rằng đó là Sơn thần tức giận. Ta cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, không ngờ… Không ngờ…”

Tôi khóc không ra nước mắt: “Sao các người không nói sớm.” Nếu sớm biết vậy, đánh chết tôi cũng không tới cái nơi quỷ quái chim không thèm thải phân lại còn có núi lửa phun trào này, thà ở lại thành Tây Dao uống dấm còn hơn chạy tới đây ăn bụi núi lửa.

Gió Tây đang thịnh, tôi lập tức ngửi được mùi lưu huỳnh trong không khí. Mặt đất duy trì những con địa chấn nhẹ nhẹ, phía đỉnh núi khói dày đặc, hiện giờ vẫn chưa nhìn thấy lửa đỏ, nhưng ai biết được sau một khắc nó có bỗng nhiên phun trào, biến thành Xích Thủy thành thành cổ Pompeii** hay không.

** Pompeii là tàn tích một thành bang La Mã đã bị phá huỷ, và bị chôn vùi hoàn toàn trong một vụ phun trào hai ngày của núi lửa Vesuvius năm 79 sau Công nguyên.

Tôi vội vàng nhờ Nguyễn Tinh đi hỏi thăm tình hình ngoài thành, suy nghĩ biện pháp chạy trốn. Nhưng phúc khó đến cùng lúc còn họa lại không bao giờ đi một mình, Đồng Nhi vội vã tới nói cho tôi biết Vân Hương bị bệnh.

Đã nhiều ngày nay tôi lo lắng sợ hãi, hiện giờ đã suy nhược về tinh thần, khi nghe được tin tức này, cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân tràn lên.

Vân Hương nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, gương mặt đỏ bừng, trán vô cùng nóng.

Đồng Nhi nói: “Nhị tiểu thư đã khó chịu mấy ngày, thấy ngài suốt ngày vất vả nên không muốn để ngài biết, sợ ngài lo lắng.”

Tôi quay đầu lau khô nước mắt, dặn dò Đồng Nhi: “Bưng mấy chậu tuyết đến đây, chúng ta phải giúp Vân Hương hạ nhiệt.” Không có kháng sinh, Vân Hương nhất định không thể sốt thành viêm phổi.

Nhiệt độ của Vân Hương đã giảm xuống trong sáng sớm ngày hôm sau, nhưng còn chưa tỉnh lại. Bên ngoài núi lửa còn đang tiếp tục phun trào, không khí tràn ngập bụi và mùi trứng thối, còn có những tảng đá lớn lăn xuống. Bên ngoài nhiệt độ đã tăng lên một chút, tôi cảm thấy không thở nổi. Người trong vương phủ rất hoảng sợ, bất an đi tới đi lui, tiếng dân chúng sợ hãi kêu gào vọng vào tai tôi. Thế nhưng thành đã bị vây, chúng tôi sao có thể ra ngoài?

Liễu Minh Châu hai mắt đỏ bừng tới tìm tôi: “Làm sao bây giờ? Những người già đều nói một khi Sơn thần giận dữ, cả tòa thành này sẽ bị vùi trong tro tàn. Chúng ta… Đến lúc đó không cần quân Liêu công thành, tự chúng ta đã không sống được.”

Núi lửa còn chưa hoàn toàn phun trào, trên miệng núi mới chỉ có những ánh sáng yếu ớt. Trong đầu tôi rối tinh rối mù, chỉ có thể ôm tâm lý may mắn mà suy đoán, có lẽ núi lửa sẽ không phun trào trên quy mô lớn. Hoặc nhỡ may dung nham thật sự chảy tới đây, tôi còn để lại chút độc dược để tự kết thúc.

Chết không đáng sợ, đã quen rồi.

Tôi lẩm nhẩm nhắc nhở chính mình rồi được Đồng Nhi khuyên đi nghỉ ngơi một chút. Dù sao cũng không có việc gì, không ngủ thì làm gì? Chờ bị bụi chôn vùi hay sao?

Mấy ngày nay tôi bị mất ngủ trầm trọng, cho dù khó khăn ngủ một lúc cũng sẽ mơ thấy những giấc mơ hỗn loạn, những con người và sự kiện kỳ quái lướt qua như đèn kéo quân, một chuyện lại nối tiếp một chuyện khiến tôi thích ứng không kịp. Nếu giấc ngủ là như vậy, tỉnh dậy ngược lại mới là nghỉ ngơi. Chỉ là, bệnh đau nửa đầu đã phát triển tới mức không chỉ là đau nữa, mà là cảm giác căng phồng đau đớn như muốn nổ tung. Đôi mắt khô khốc, nước cũng nuốt không trôi.

Cẩn thận suy nghĩ lại, có lẽ khi chăm sóc bệnh nhân bị độc, tôi đã bị cảm lạnh.

Miễn cưỡng nằm một chút, thật sự không ngủ được, chỉ cảm thấy còn mệt hơn cả không ngủ. Tôi đành đứng dậy, đi thăm Vân Hương.

Đi tới ngoài phòng cô ấy, tôi giơ tay đẩy cửa, bỗng nghe được tiếng động vang lên bên trong, có vật gì đó rơi xuống đất vỡ nát, sau đó là tiếng người khẽ rên một tiếng.

Tôi nghe ra là tiếng của Vân Hương, vội vàng chạy vào.

Rèm còn buông, bên trong rất tối tăm, mùi thuốc trộn lẫn với mùi xông phòng nặng nề bay trong không khí, tôi bước qua bình phong, nhìn thấy bà thím chăm sóc cô ấy đang ghé sang một bên ngủ rất say, còn Vân Hương đang vươn người ra lấy chén trà.

Tôi vội mắng: “Muội vừa giảm sốt, sao không gọi người hầu tới giúp!” Nói xong, tôi rót một chén trà đưa cho cô ấy.

Vân Hương xấu hổ cười cười, hướng ánh mắt về bà thím đang ngủ, nhỏ giọng nói: “Đại nương mệt mỏi.”

Tôi sờ mạch của bà thím, quả thật là mệt mỏi. Bà thím đã hơn năm mươi tuổi, cũng không dễ dàng gì.

Vân Hương nói: “Tỷ, sao tỷ còn chưa nghỉ ngơi?”

Tôi thở dài: “Mất ngủ, ngủ không được.”

Cô ấy rất lo lắng: “Nghe nói Sơn thần nổi giận, đỉnh núi đang bốc hỏa phải không?”

Tôi kêu: “Thiên tai, nhân họa đều tụ họp đủ cả.”

Vân Hương nôn nóng: “Hôm nay đã là ngày thứ mười tám rồi, rốt cuộc khi nào vương gia mới cứu chúng ta?”

Tôi rất bất đắc dĩ: “Tỷ cũng không biết. Núi lửa phun trào còn đáng sợ hơn chiến tranh rất nhiều. Trận chiến này thật sự không đúng lúc.”

Núi lửa vẫn âm ỉ phun trào như trước, dường như chưa có ý định bắn uy lực ra bốn phía. Chỉ là, tới buổi trưa, Vân Hương lại bắt đầu sốt cao.

Tôi cẩn thận kiểm tra lại lần nữa cho cô ấy nhưng không cách nào tìm ra nguyên nhân bệnh, trong lòng hoảng loạn.

Tiểu Trình bị tôi tìm tới, kiểm tra một lần nữa, kết quả cũng không điều tra ra: “Có lẽ chỉ là cảm lạnh thôi, có điều lặp lại nhiều lần.”

Tôi vừa định đi lau người hạ nhiệt cho Vân Hương lại bị Liễu Minh Châu gọi lại. Cô ấy nói rất nghiêm túc: “Việc này hạ nhân có thể làm được, cô đi nghỉ một chút đi. Cô có biết hiện giờ nhìn cô đáng sợ thế nào không?”

Vậy sao? Tôi xoa xoa mặt.

Tiểu Trình ở bên cạnh gật đầu: “Thể lực và tinh thần của cô đều tới cực hạn rồi, nếu còn không nghỉ ngơi, sau Vân Hương, người ngã xuống tiếp theo sẽ là cô.”

Tôi không còn cách nào khác, bị Tiểu Trình cưỡng ép lôi đi.

Trở về phòng, chưa kịp tháo giày tôi đã bị ấn lên giường.

Tiểu Trình giúp tôi đắp chăn, nói: “A Mẫn, mấy hôm nay ta đều quan sát cô, cô thật sự rất tốt, không cô phụ…”

Sau đó anh ta nói gì, tôi không nghe thấy. Nguyễn Tinh đột nhiên đẩy cửa vào, vừa kích động vừa hưng phấn lớn tiếng nói: “Vương gia tới!”

Tin tức Tiêu Huyên dẫn bảy vạn đại quân tới Xích Thủy khiến bách tính toàn thành đang đói khổ, giá lạnh, lại bị núi lửa dọa đến mức hoang mang đều phấn chấn hơn nhiều.

Áp lực lo sợ hơn nửa tháng, chiến tranh cuối cùng cũng khai hỏa. Ngoài thành là tiếng hô của thiên quân vạn mã, tiếng đao kiếm leng keng, và cả tiếng hò hét chém giết của binh lính vang đến tận may xanh.

Tôi là con gái, không thể đi lên tường thành vào lúc này, chỉ có thể nhìn người ta bận rộn vận chuyển vật tư và nghe tiếng động truyền đến từ xa xa. Không có tin tức, trong lòng lại càng căng thẳng, trái tim như một sợi dây đàn căng cứng.

Nguyễn Tinh khuyên tôi: “Mẫn cô nương, trận chiến này không thể kết thúc trong chốc lát, chi bằng cô nương đi nghỉ ngơi một lát đi.”

Tôi trừng cậu ta: “Nghỉ ngơi? Lúc này ngay cả heo cũng không ngủ đươc, cậu còn bảo tôi nghỉ ngơi?”

Nguyễn Tinh thật oan ức: “Cô nương không biết hiện giờ cô tiều tụy thế nào, nếu để vương gia nhìn thấy…”

“Thấy thì thấy!” Tôi cắn răng: “Nếu anh ấy có thể thuận lợi nhìn thấy tôi, còn phải chờ đánh thắng đã.”

Cuồng phong cuốn theo bụi tuyết, tôi ngửi được mùi máu tanh trong không khí. Một bên là núi lửa chầu chực phun trào, một bên là quyết đấu kịch liệt.

Liễu Minh Châu nói với tôi: “Thật ra ra ngoài là chết, chờ trong thành cũng là chết. So sánh hai bên, còn không bằng lao ra, chết dưới đao của kẻ địch còn tốt hơn ở đây bị tro vùi.”

Một tiểu thư nũng nịu như nàng, trải qua mấy ngày tôi luyện trong cực khổ cũng sinh ra mấy phần phóng khoáng.

Trong thành khắp nơi là khói bụi, khiến người ta ho sặc, nóc nhà và mặt đất đã tích một tầng tro dày. Núi lửa phun trào ngày càng mãnh liệt, hôm nay đã có thể nhìn thấy rõ ràng lửa đỏ không ngừng phun ra từ miệng núi. Tuyết bao trùm đỉnh núi đều đã tan chảy lộ ra nham thạch ngăm đen. Nước giếng trong thành đều đã nóng lên, mang theo mùi lưu huỳnh rất nồng.

Các hương thân tự động quyên góp đao côn binh khí trong nhà cho các binh sĩ thủ thành, ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng lên núi giúp nhặt đá tảng để làm vũ khí. Tôi càng nhìn càng cảm thấy không đúng, tuy quần áo của bọn họ chỉ đơn giản như những người dân khác, thế nhưng trong đó có mấy người đàn ông cao lơn, lưng hùm vai gấu, bước chân vững chắc, đang vờ như đi đến cổng thành. Sự việc không thể chậm trễ, trong thời khắc quyết định, thà giết nhầm ba nghìn còn hơn bỏ sót một người, tôi cao giọng hô: “Nguyễn Tinh.”

Nguyễn Tinh lập tức chạy tới: “Chuyện gì vậy?”

Tôi chỉ cho cậu ta nhìn: “Là gian tế, muốn thừa cơ mở cổng thành. Cậu xem bước chân của bọn chúng kìa, ai ai cũng là cao thủ!”

Trong mắt Nguyễn Tinh hiện lên tia sáng sắc bén: “Ta lập tức đi thông báo với quận vương.”

“Biện pháp dự phòng!” Tôi nhét vài tay cậu ta một cái lọ: “Đón gió Tây, rắc theo hướng gió lập tức hạ gục một đám.”

Nguyễn Tinh cảm ơn rồi phi thân đi, bóng người nhảy lên nhảy xuống trên các tòa nhà, thoáng cái đã đi thật xa. Tôi nắm tay Liễu Minh Châu, căng thẳng chờ đợi. Đội ngũ vận chuyển binh khí biến mất ở chỗ rẽ, lại qua thời gian một chén trà, hướng cửa thành nổi lên tiếng hỗn loạn.

Liễu Minh Châu siết chặt tay tôi, đau đến mức tôi phải nhăn mặt…

“Thế nào? Thế nào rồi?”

Hỏi tôi? Tôi không có ống nhòm, làm sao tôi biết được?

Ngay khi Liễu Minh Châu không chờ được nữa muốn đi nhìn xem sao, gia đinh vương phủ truyền tin tới nói đã bắt được toàn bộ gian tế.

Tôi và Liễu Minh Châu ngồi phịch xuống ghế. Nói không căng thẳng là lừa người, nhỡ may cổng thành thật sự bị mở ra, quân Liêu chém giết thẳng vào trong thành, chiếm thành đối kháng với Tiêu Huyên. Mà nếu tôi đoán không sai, quân Liêu còn một bộ phận ở phía sau, chờ đợi thời cơ cùng đồng bọn hai mặt giáp công Yến quân.

Tiêu Huyên có chống đỡ được hay không?

Ngoài thành giằng co cả một ngày, chạng vạng, Nguyễn Tinh mang theo một thân gió tuyết trở về, nói với tôi: “Đã thám tính được chủ soái của quân Liêu.”

“Là Da Luật Trác?”

Chén trà trong tay Tiểu Trình rơi xuống đất vỡ tan…

Nguyễn Tinh gật đầu: “Chính là Liêu đế tự mình dẫn quân.”

Tôi cười khẩy: “Cái tính cách khốn kiếp, báo thù cũng phải tự tay làm.”

Tiểu Trình hoảng đến mức tìm chỗ chui khắp nơi: “Xong rồi, xong rồi! Lần này mà bị bắt về, ta sẽ chết không toàn thây!”

Tôi vừa mệt, vừa vội lại vừa tức, không nhịn được, chỉ vào anh ta mắng: “Anh đúng là sao chổi, lần trước gặp anh thì gặp lang đạo, lần này gặp anh lại gặp công thành, lần sau sẽ là cái gì? Sao chổi đâm vào Trái Đất?”

Tiểu Trình khóc không ra nước mắt, vô cùng oan ức: “Ta cũng không muốn thế mà! Ai bảo tên vương gia cứt chó nhà cô tìm ta khắp nơi, kết quả hại ta bị Triệu gia truy sát. Lão Da Luật cứu ta, ta phải giải cổ độc cho bà mẹ điên của hắn. Hắn hiếu thuận đến mức sắp thờ phụng mẹ hắn thành tiên đến nơi, mẹ hắn nói lão hoàng đế chết thật không cam lòng, vì vậy hắn mới dẫn quân đi báo thù!”

Tôi nghe đến đó mà còn chưa phản ứng lại thì tôi thật sự là một kẻ ngu si: “Anh, anh, anh…”

Tiểu Trình đau khổ gật đầu: “Ta, ta, ta, ta chính là Trình Tiếu Sinh, đệ tử của Trương Thu Dương mà các người muốn tìm.”

Tôi như hổ như sói vồ tới trước, một tay nắm lấy cổ áo anh ta: “Thì ra anh ở chỗ này!”

Tiểu Trình bị tôi dọa, dùng ánh mắt nai con sợ hãi nhìn chăm chú vào tôi: “Cái kia… Thứ các người muốn ta có thể cho cô, cô đừng đánh ta.”

Tôi lập tức vung tay lên, Tiểu Trình hét lên ôm lấy đầu.

“Ông Trời ơi…”Tôi kêu lên một tiếng, ôm lấy Tiểu Trình: “Ông Trời quả nhiên còn thương yêu tôi! Thật là một đứa bé đáng yêu! Sao tôi có thể đánh huynh được? Mau, mau, mau, mau giao Thiên Văn Tâm Ký ra đây cho tôi!”

Vừa nói, tôi vừa giở trò liên tục sờ tới sờ lui trên người bạn Trình, từ quần áo đến túi tiền, từ áo ngoài đến áo trong, từ cổ áo đến tay áo, tất cả đều tìm một lượt. Gương mặt Tiểu Trình đỏ như cà chua chín, toàn thân run run, chân tay luống cuống, liều mạng giãy dụa, hy vọng gìn giữ được một chút trong sạch dưới bàn tay lang sói của tôi.

“Nhanh giao ra đây, rốt cuộc Yên Hoa Tam Nguyệt phải giải thế nào?” Tôi bắt đầu cáu gắt.

“Yên Hoa Tâm Nguyệt?” Bác gái Trình thoáng ngừng giãy dụa: “Ai trúng độc đó? Cô sao?”

Tôi véo làn da non mịn của anh ta một cái: “Nhìn tôi giống trúng độc sao?”

“Không giống! Không giống!” Bác gái Trình đau đớn kêu lên: “Nhưng muốn giải độc đó phải…”

“Không xong rồi!” Đồng Nhi kêu to chạy vào, ngắt lời chúng tôi. Cô ấy lo lắng nói: “Quận vương gia bị thương!”

“Cha…” Liễu Minh Châu mặt cắt không còn giọt máu, đứng lên chạy thẳng ra ngoài, còn chưa chờ chúng tôi kéo nàng lại, nàng đã mềm nhũn ngã xuống đất.

Chúng tôi hoảng hốt vội đến đỡ nàng.

Tiểu Trình bắt mạch cho Liễu Minh Châu: “Vừa đói vừa mệt, ngất đi một lúc.” Anh ta ấn huyệt nhân trung cho cô ấy.

Đồng Nhi nói: “Còn nữa, trong mũi tên quận vương gia trúng có độc.”

Liễu Minh Châu vừa được bấm tỉnh nghe vậy lại ngất đi lần nữa.

Thật là trăm sự không một cái thuận. Tôi đứng bật dậy, cảm thấy trời đất quay cuồng một vòng, thật vất vả mới đứng vững: “Tôi đi xem cho vương gia, Tiểu Trình, huynh để ý Liễu tiểu thư.”

“Lát nữa ta sẽ tới chỗ cô.” Tiểu Trình nhất định không buông tha cho cơ hội lên tường thành.

Tôi bĩu môi, không tỏ vẻ phản đối.

Trèo lên tường thành, thứ đầu tiên tôi nhìn không phải là Xương quận vương bị thương, mà là màn ác chiến xa xa ngoài thành. Đó là chiến trường.

Những hình ảnh trong phim truyền hình hoàn toàn bị rửa trôi, chiến trường thật sự là đám chiến sĩ cầm binh khí vật lộn với nhau trong khói thuốc súng, là ánh đao ánh kiếm loang loáng, là tiếng đao kiếm sắc bén chém vào thân thể, là tiếng ngựa rền vang, là cuồng phong gào thét và cát vàng cuồn cuộn.

Chân tôi như nhũn ra, gió lạnh thổi tới khiến tôi lạnh run, lung lay sắp đổ. Thế giới trong mắt đã biến thành màu đỏ, cờ chiến hai màu đỏ đen của Yến quân cùng cờ chiến màu trắng xanh của Liêu quân quấn lấy nhau, máu thịt văng xa, tung tóe trên nền đất, tứ chi gãy rời, tiếng kêu giãy dụa đau đớn. Đây mới là chiến tranh thật sự. Không phải vinh quang, cũng không phải danh dự, mà là dùng máu và sinh mệnh đổi lấy thắng lợi của người khác.

Nguyễn Tinh đỡ lấy thân thể như nhũn ra của tôi: “Mẫn cô nương.”

Ta thấp thỏm bất an: “Tôi không nhìn thấy vương gia.” Trong biển người giày xéo, anh đang ở nơi nào?

“Ta cũng không nhìn thấy.” Nguyễn Tinh nói.

Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, ép mình xoay người đi xem vết thương cho Xương quận vương.

Ông bác bị thương trước ngực, may đã được giáp sắt cản lại một chút, chỉ bị thương da thịt. Độc tính có chút mãnh liệt, da thịt thối nát, người cũng rơi vào hôn mê.

Tôi vừa rửa vết thương cho Xương quận vương, vừa cảm thấy may mắn đã không để Liễu Minh Châu tới đây.

Dùng dao sắc cắt một miếng thịt thối, sau đó tiêu độc, xông hương, đốt lò sắc thuốc, phối hợp với châm cứu, độc mạnh, dược cũng mạnh, vô cùng gay mũi, ngửi mà thấy đầu choáng mắt hoa, ngay cả Nguyễn Tinh cũng không chịu nổi mà nhăn mày.

Trong phòng oi bức như phòng xông hơi, thế nhưng mồ hôi lạnh trên người tôi vẫn không ngừng chảy, huyệt Thái Dương giật lên liên tục. Tai chỉ nghe thấy tiếng ấm ầm bên ngoài, trống trận xa xôi như đập vào tim từng hồi. Tôi cảm thấy dưỡng khí càng ngày càng ít, thế nhưng tay thi châm vẫn không ngừng, chỉ cần ngừng lại sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ, vì vậy, mỗi một kim đâm xuống, bàn tay đều run run.

Thật vất vả mới ổn định được vết thương của Xương quận vương, toàn thân tôi đã ướt đẫm mồ hôi, giống như vừa được vớt từ trong nước ra.