Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 2 - Chương 36: Rồi biệt ly




Thành Xích Thủy đã không ở được nữa, quân đội dẫn người dân chuyển tới một khe núi cách đó năm mươi dặm về phía Đông. Cũng may gió tuyết đã ngừng, lương thảo cũng được chuyển đến thuận lợn, mọi người không còn sợ đói bụng nữa. Chỉ là, còn chưa biết đến đầu xuân phải làm thế nào gây dựng lại quê nhà một lần nữa, dân chúng Xích Thủy đều có chút chán nản, thất vọng.

Tiêu Huyên và Da Luật Trác chính thức gặp mặt. Nói chuyện gì, đương nhiên tôi không biết, nhưng nhìn vẻ mặt Tiêu Huyên khi trở về cũng đoán được rằng sự hợp tác của hai bên coi như thuận lợi. Cớ gì Da Luật Trác không đồng ý? Tiêu Huyên và Triệu đảng khai chiến, hắn chỉ có lợi không có hại, báo thù lúc nào chẳng được?

Hai cha con họ Liễu đau ốm tới cửa nói lời cảm ơn. Tiêu Huyên không cho tôi xuống giường, chính anh cũng an vị bên cạnh chiêu đãi hai bọn họ. Liễu Minh Châu không ngu ngốc, nhìn Tiêu Huyên lễ phép khách khí với bọn họ rồi lại quay đầu dịu dàng thân thiết bưng trà, bóp vai cho tôi, tất cả đều đã hiểu.

Nàng nhìn thấy chỉ nhịn xuống, cười cứng nhắc mà không nói gì, khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ, có cảm giác như đang phản bội bạn bè. Dù sao, trong hai tháng vây thành, chúng tôi đã đồng cam cộng khổ, tình bạn bè, đồng chí tăng lên không ít. Chỉ là, trong tình yêu cũng như trên chiến trường, không thể nhường nhịn, thứ mình thích phải tự mình giành lấy. Đàn ông có chân tự bọn họ đi, nếu anh ta không thích mình, không cần chờ mình đuổi, tự anh ta đã chạy không còn bóng dáng. Suy nghĩ vì cô thích nên tôi tặng anh ta cho cô mới là chuyện tức cười.

Vì vậy, tôi cũng dịu dàng cười với Tiêu Huyên, tuyên bố quyền sở hữu. Sắc mặt Liễu tiểu thư trở nên không tốt lắm, sau này sợ rằng chúng tôi khó có thể tiếp tục làm bạn. Có được phải có mất thôi.

Tôi lại ngoan ngoãn nghỉ ngơi một ngày Tiêu Huyên mới cho phép tôi rời giường. Không biết anh kiếm từ đâu ra một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, bắt tôi khi ra ngoài nhất định phải khoác thêm. Tôi mặc chiếc áo hoa hoa lệ lệ, có cảm giác như giấy hoàng kim bọc viên kẹo đường.

Tôi phàn nàn nói vậy có bắt mắt quá không, các hương thân còn ăn đói mặc rách, nhưng Tiêu Huyên lại phụng phịu khép áo choàng của tôi càng chặt.

Vân Hương chưa khỏi bệnh, bị khói làm thương tổn đến phổi, vẫn ho khan.

Khi tôi đi vào, ngạc nhiên nhìn thấy Tống Tử Kính đã ở đó. Trên mặt Vân Hương bay lên hai rặng mây đỏ, vừa xấu hổ vừa vui mừng ngồi trên giường. Tống Tử Kính đang vui vẻ kể với cô ấy chuyện gì đó.

Tôi thật sự cảm thấy mình tới không đúng lúc, nhưng lúc này quay lại cũng đã muộn.

“Mẫn cô nương cũng tới rồi.” Tống Tử Kính đã nhìn thấy tôi, đứng dậy.

Vân Hương có chút băn khoăn: “Tống Tiên Sinh tới xem muội có thiếu gì không. Khi tỷ bị bệnh, tiên sinh rất chiếu cố muội.”

Tôi vốn đang lo lắng chỗ Vân Hương bị sao nhãng, nghe cô ấy nói vậy mới yên tâm.

Tống Tử Kính thấy tôi tới, liền định ra về: “Tỷ muội hai người nói chuyện đi.”

Vân Hương nghe vậy không nói gì, chỉ là, vẻ mặt buồn bã, thất vọng đã nói lên tất cả. Tôi cười, vỗ vỗ tay cô ấy, nói với Tống Tử Kính: “Tôi chỉ đi ngang qua xem thôi, còn phải đi thăm Liễu huyện chủ, huynh ngồi với Vân Hương thêm một lúc đi.”

Tôi vừa mở miệng như vậy, Tống Tử Kính không đi được, đành gật đầu ngồi lại. Vân Hương như tỏa sáng, đáp lại tôi bằng một ánh mắt vui mừng. Cô gái nhỏ này càng lớn càng xinh đẹp, là một cô gái thanh tú làm người ta yêu thích. Hiện giờ cô ấy không còn vẻ sợ hãi, tự ti trước kia, càng thêm ngây thơ, đáng yêu.

Trước đây Tống Tử Kính vẫn thân thiện, hòa ái với Vân Hương nhưng luôn giữ một khoảng cách nhất định, lần chủ động thân cận này thật hiếm có, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Tuy tôi nhìn ra được sự chênh lệch rõ ràng giữa hai người, thế nhưng cũng không thể chưa cố gắng đã thừa nhận thất bại được.

Cô bé đáng thương, bất kể có được hay không, ít nhất cũng có thể vui vẻ một ngày.

Tôi đi ra khỏi lều vải, có chút bất ngờ khi nhìn thấy Trịnh Văn Hạo đang đi nhanh tới đây như sao xẹt.

Nhìn thấy tôi, cậu ta sửng sốt một thoáng rồi lần đầu tiên chắp tay hành lễ với tôi: “Mẫn cô nương.”

Hai tròng mắt của tôi suýt nữa lọt vành lăn xuống đất.

Tiểu Trịnh ngượng ngùng nói: “Những gì cô đã làm ở thành Xích Thủy ta đều đã nghe nói, trong lòng vô cùng kính nể.”

Thì ra là như vậy.

Tôi đang định nói vài câu khách sáo, Tiểu Trịnh đột nhiên hỏi: “Vân Hương tỉnh rồi sao?”

Tôi há miệng, cuối cùng cũng hiểu biểu hiện vừa rồi là “ông say không phải do rượu”, mà là đang trải đường. Nhưng mà, nhưng mà, cậu ta và Vân Hương, chuyện này khi nào?

Tôi còn đang bay trên chín tầng mây, Tiểu Trịnh không chờ được nữa, tự mình đi vào trong lều. Còn chưa tới cửa, rèm đã bị vén lên, Tống Tử Kính đi ra. Sắc mặt Tiểu Trịnh biến đổi kỳ ảo, hai người lên tiếng chào nhau rồi Tiểu Trịnh đi vào thăm Vân Hương.

Tôi hỏi Tống Tử Kính: “Cậu ta thích Vân Hương?”

Tống Tử Kính cười: “Suy nghĩ của người trẻ tuổi, ta sao biết được? Từ nhỏ cậu ta đã được nuông chiều, còn chưa từng chạm vào một cái đinh, ngang ngạnh khó kiềm chế, một cái bạt tai của Vân Hương có lẽ đã đánh đúng chỗ rồi.”

Tôi sợ hãi cười: “Tiểu Trịnh này thật có xu hướng chịu ngược đãi.”

Tống Tử Kính chậm rãi đi cùng tôi, hỏi: “Về chuyện giải độc cho Liêu thái hậu, cô chuẩn bị thế nào rồi?”

Tôi nói: “Chuyện này không cần lo lắng, chỉ cần định ra thời gian lên đường thôi. Hoàng đế Liêu quốc không phải vẫn ở biên cảnh chờ tôi đấy sao? Hắn cũng không muốn chết cóng đâu.”

Tống Tử Kính cười gượng hai tiếng: “Vương gia một vạn lần không muốn để cô đi.”

Tôi cũng chẳng muốn chạy tới Siberia sống những ngày ăn lông ở lỗ, thế nhưng cũng không thể làm kẻ thất tín, không phải sao?

Tôi nói: “Tôi lấy thân phận sứ giả tới đó là được.”

Tống Tử Kính im lặng một lúc, sau đó nói: “Biết mấy người bị vây hãm trong thành, chúng ta thật sự nóng lòng như lửa đốt, hận không thể mọc cánh để bay tới đây. Đại quân gặp phải bão tuyết, vương gia còn gắng gượng hành quân, đồng thời cũng phải đi trước mở đường, làm gương cho binh sĩ. Đôi mắt đỏ rực, buối tối ngủ không an giấc, ta biết, tất cả đều vì chạy tới cứu cô.”

Trong lòng tôi kích động, chỉ biết cúi đầu.

Tống Tử Kính cảm thán: “Vương gia… A Huyên, hắn một lòng báo thù, không để ý tới nữ nhân, ai cũng có thể nhận ra lần này hắn rất nghiêm túc.”

Tôi lúng túng, thật sự không biết nói gì mới được, mặt cũng bắt đầu nóng lên.

“A Huyên tính tình thẳng thắn, không chịu trói buộc, đối nhân xử thế hay làm việc đều dứt khoát, chính xác, đơn giản, ghét nhất là lục đục, lừa dối, nịnh hót, càng căm ghét tay chân tàn sát, bạn bè phản bội. Thế nhưng, trên lưng hắn không chỉ đeo huyết hải thâm cừu, còn có kỳ vọng của hoàng đế đối với hắn, và tính mạng của toàn bộ binh sĩ, dân chúng Yến địa. Ba ngọn núi lớn đè trên lưng khiến hắn phải từ bỏ chính mình, đi theo con đường mà mọi người mong đợi, khóa chặt vui buồn của chính mình, tự chôn vùi tình cảm của bản thân, tất cả đều vì thành công. Đương nhiên phải trả giá rất nhiều thì cũng sẽ có kết quả tốt đẹp. Hắn sẽ thành công, trở thành thiên cổ đế vương nhìn xuống thiên hạ.”

Tống Tử Kính nói rồi nhìn tôi đầy ý cười. Thế nhưng tôi cảm thấy ánh mắt anh ta nặng đến mức tôi không thẳng nổi thắt lưng.

Tôi vẫn biết Tống Tử Kính tâm tư kín đáo, hành sự lão luyện, hơn nữa còn tiếu lý tàng đao, thủ đoạn cứng rắn, trước đây tôi từng vô cùng kính phục, giờ tự trải nghiệm mới cảm thấy một cảm nhận khác.

Ý của anh ta, tôi rất rõ ràng.

Tôi cũng không biết mình đã quay về doanh trướng của Tiêu Huyên thế nào. Anh đang vùi đầu xem công văn, thấy tôi trở về lập tức đứng dậy đi tới, một tay kéo lấy tay tôi ủ ấm.

“Sao lại lạnh như vậy? Áo choàng dày như thế cũng không có tác dụng. Muội đã đi mấy vòng rồi?”

Tôi nhìn chăm chú vào gương mặt dần trong gang tấc, trái tim đau đớn khó chịu, giống như bị một dao cùn chậm rãi cắt nghiến. Mấy ngày nay Tiêu Huyên đã mệt mỏi, gầy đi nhiều, sắc mặt tiều tụy tái nhợt, nhưng trong mắt tôi vẫn tuấn tú thu hút như ngày nào. Cái mũi cao thẳng, cái cằm nghiêm nghị, chỉ có đôi lông mày nhíu lại là vô cùng chướng mắt.

Sau khi tới Yến địa, tôi chỉ thấy anh ấy nhăn mày lo nghĩ, thỉnh thoảng nở nụ cười cũng chưa quá ba giây. Mỗi ngày đều có nhiều việc phải giải quyết như vậy, có nhiều áp lực phải gánh chịu như vậy, anh đều không nói, đều tự mình chống đỡ. Tôi còn nổi tính trẻ con, giận dỗi với anh…

Nghĩ vậy, tôi rút tay ra, sờ lên giữa cặp lông mày của anh, muốn xóa đi những dấu vết đó.

Tiêu Huyên thoáng ngạc nhiên, nhìn vào ánh mắt lo lắng của tôi, cười rạng rỡ. Anh dịu dàng quyến luyến bắt lấy tay tôi, để tới bên môi khẽ hôn. Tôi mờ mịt nhìn anh, trong lòng có ngàn vạn lời mà không làm cách nào nói ra miệng.

Tiêu Huyên buông tay tôi ra, cánh tay chậm rãi ôm lấy tôi, thân thể cao lớn chặn hết mọi tia sáng. Vòng tay anh mang theo mùi da thuộc và hương cỏ xanh, vừa cổ xưa vừa tươi mát, tôi hít sâu. Trong lòng như có thứ gì đó vỡ tung, trái tim kịch liệt nảy lên, đưa tay ôm lấy anh.

Tiêu Huyên lập tức ôm chặt lấy tôi. Tôi ngẩng đầu lên từ trong lòng anh. Đôi mắt anh sâu thăm thẳm, mang theo những rung động bỡ ngỡ, cúi đầu về phía tôi.

/Hắn sẽ thành công, trở thành thiên cổ đế vương nhìn xuống thiên hạ./

Tôi như bị điện giật, quay mặt đi ngay khi chỉ còn một giây. Nụ hôn kia rơi vào gò má tôi.

Ngày đi xa, tới kinh đô của nước Liêu, tuyết ngừng rơi, mặt trời ấm áp soi sáng cánh đồng tuyết. Núi lửa phía xa xa đã ngừng phun trào, tuyết đọng trên những đỉnh núi cũng đã bắt đầu tan. Mùa xuân đang tới.

Đại quân của Da Luật Trác đã lùi về trong nước, nhưng hắn không đi, mang theo quân cận vệ canh giữ tại biên cảnh, chờ áp giải tôi về kéo dài sinh mệnh cho mẹ anh ta. Tôi kiên quyết từ chối Vân Hương đi cùng, đồng ý với lời đề nghị của Tiêu Huyên, sớm đưa cô ấy về thành Tây Dao dưỡng bệnh. Tôi chỉ mang theo Đồng Nhi xuất quan.

Tiêu Huyên tiễn tôi xuất quan, đoàn người hộ tống trùng trùng điệp điệp kia khiến tôi nhìn mà hết hồn. Tiểu Trình vừa cảm thán Yến vương thế lực lớn, vừa than thở vì số phận sắp rơi vào miệng hổ của mình.

Tôi an ủi anh ta: “Coi như làm tình nguyện xuyên biên giới là được rồi, thật là một hành động vĩ đại, rạng rỡ tổ tông.”

“Muội thật không có lương tâm.” Tiểu Trình cắn khăn tay, trừng mắt nhìn tôi: “Đừng trách ta không nhắc muội trước, bà già của Da Luật Trác kia là một lão yêu quái nghìn năm, quỷ dị không ai bằng, pháp lực vô cùng, ngoại trừ con trai và con gái bà ta, người bên ngoài đến gần đều có nguy cơ bị xé thành từng mảnh nhỏ.”

Tôi sợ hãi: “Sao có thể dũng mãnh như thế, đâu có giống người sắp chết? Huynh xác định người cần cứu mạng chính là bà ta?”

Tiểu Trình trợn mắt: “Không, rất có thể sẽ là chính muội.”

Giờ mới hối hận thì đã muộn, tôi ngẩng đầu nhìn Tiêu Huyên đang dẫn đường phía trước, trong lòng nghĩ, tương lai có biến cố gì phát sinh sẽ không trở thành sự kiện nghiêm trọng cản trở sự phát triển ngoại giao đấy chứ?

Tới trước quân đội của quân Liêu, tôi xuống xe.

Đầu lĩnh của đối phương cưỡi một con ngựa nhanh nhẹn dũng mãnh, dáng người hắn cao lớn, phong độ, hiên ngang, gương mặt tuấn tú, đẹp như không phải người phàm khiến mắt tôi sáng ngời. Đúng là da trắng như tuyết, môi đỏ như son, đôi lông mày dài thanh mảnh, nếu ánh mắt không chói mắt bức người như thế kia, tôi thật muốn ca ngợi anh chàng này còn xinh đẹp hơn cả con gái.

Chỉ là, Da Luật Trác đâu? Vì sao không tự mình tới đón, thật thất lễ đúng không?

Tôi hỏi Tiểu Trình: “Da Luật Trác đâu?”

Khóe miệng Tiểu Trình giật giật: “Không phải ở kia sao?”

Ngón tay anh ta đang chỉ anh chàng đẹp trai long trời lở đất trên lưng ngựa.

Cằm tôi rơi bịch xuống đất.

Tiểu Trình nhún vai: “Vì vậy hắn mới mang mặt nạ.”

Tiêu Huyên đã đi tới, vẻ mặt bình thản, vươn tay ra với tôi. Tôi hít sâu một hơi, nhìn bàn tay với những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của anh ấy, đặt tay mình lên đó. Anh nắm lấy, nhẹ nhàng kéo một cái, ôm tôi vào trong lòng.

Chúng tôi đi tới trước, Da Luật Trác cũng xuống ngựa.

Tiêu Huyên ôm lấy vai tôi, vừa thong thả vừa kiên định đi về phía anh ta. Ánh mắt sắc bén của Da Luật Trác hướng về phía mặt tôi, tôi không chịu nổi ánh mắt bức người như thế, rất nhanh đã cúi đầu xuống. Da Luật Trác nghiên cứu tôi một lúc, sau đó chuyển hướng về phía Tiêu Huyên.

Tiêu Huyên ung dung đón nhận ánh mắt đối phương, vững như thạch bàn.

Da Luật Trác không nhịn được mà mở miệng nói: “Đa tạ vương gia đã bỏ được thứ yêu thích.”

Giọng nói Tiêu Huyên trầm thấp, nói từng chữ thật rõ ràng: “Không phải bỏ những thứ yêu thích, chỉ là tạm cho mượn, bản vương chờ bệ hạ đưa nàng trở về không thiếu một sợi tóc.”

Da Luật Trác khẽ nhíu mày, ngoài cười nhưng trong không cười: “Vương gia yên tâm, đương nhiên sẽ chiếu cố Mẫn cô nương chu đáo.”

Nói dứt lời, đội ngũ phía sau lưng anh ta tách ra, một chiếc xe ngựa màu vàng tinh xảo đẹp đẽ chậm rãi tiến ra khỏi hàng, bên cạnh có mấy tỳ nữ và gã sai vặt mặc cung trang.

Công bằng mà nói, đãi ngộ này không tính là tệ.

Trái tim tôi đập kịch liệt, bất an và quyến luyến cũng bắt đầu trào lên, lời muốn nói hoàn toàn nghẹn trong cổ họng, đành phải nắm chặt tay Tiêu Huyên.

Tiêu Huyên nghiêng mặt đáp lại tôi bằng một nụ cười dịu dàng đến khôn cùng, anh nắm chặt tay tôi, ôm lấy thắt lưng tôi, cúi đầu đặt lên trán tôi một nụ hôn thật nhẹ.

“Đi đi. Ta chờ muội trở về.”

Tôi khẽ thở ra một hơi, chậm rãi buông tay anh ra.

Trước khi bước lên xe ngựa, tôi quay đầu nhìn về phía Nam. Chỉ thấy Tiêu Huyên mặc áo bào màu xanh thẫm, kim quan sáng lấp lánh, sợi tóc bay nhè nhẹ trong gió, gương mặt tuấn tú lãng tử tràn đầy thâm tình nhìn tôi cười. Chỉ nhìn mình tôi.

Đôi mắt tôi cay cay, xoay người lên xe ngựa. Rèm vừa buông, tầm nhìn đã bị ngăn cách.

Kinh đô Liêu quốc là một nơi tràn ngập sắc màu dị quốc. Kiến trúc vuông vức nặng nề, họa tiết trang trí kỳ lạ sắc sỡ, người dân mũi cao mắt sâu như người phương Tây.

Hoàng cung nước Liêu sừng sững cao ngất, theo phong cách cao rộng, tráng lệ lại trang nghiêm cổ kính, hoàn toàn khác biệt với những phong cách đặc sắc của phía Nam.

Một quốc gia thô kệch thế này làm thế nào sinh ra một đế vương xinh đẹp, tuấn tú, lại tà ác, khí thế bức người thế kia? Tôi nghiêng đầu suy nghĩ.

Da Luật Trác thờ ơ nói: “Mẫn cô nương, chúng ta tới rồi. Ta đưa ngươi đi gặp thái hậu.”

Aiz, lặn lội đường xa mấy ngày, hết màn trời chiếu đất lại tới xe ngựa lắc lư, bão cát sa mạc. Bây giờ chén trà nóng cũng chưa được uống đã vội vàng bắt tay làm việc, hoàng đế Liêu quốc này thật không biết đạo đãi khách.

Tiểu Trình khôn khéo hơn tôi, ba ngày trước khi vào thành đã nằm xuống giả bệnh, lúc này đang nửa mê nửa tỉnh, được tiểu cung nữ thanh tú hầu hạ. Khi tôi bị dẫn đi, chỉ thấy anh ta nháy mắt với tôi vài cái.

Tên Da Luật Trác này tuy làm việc quả quyết, chuyên quyền độc tài, tự cao tự đại nhưng không câu nệ tiểu tiết, vì vậy cũng không ra vẻ bề trên, chỉ cần người ta tuân mệnh thì hắn cũng chẳng thèm để ý lễ tiết có chính xác hay không. Hơn nữa, thân phận tôi đặc biệt, hắn lúc nào cũng giám thị tôi, ngày ngày ở chung, tôi cũng lười duy trì lễ tiết chín quỳ ba lạy, động một cái lại quỳ xuống chúc hắn sống đến vạn tuổi, mà hắn cũng chẳng thèm để ý.

Thánh Từ thái hậu ở trong một cung điện tên là Thái Trữ cung (trữ: an tĩnh), nhìn thấy cái tên này tôi lại nhớ tới Dưỡng Tâm các ở Tạ gia, đều truyền tải một kỳ vọng tốt đẹp cỡ nào. Tâm của Tạ Chiêu Hoa đã dưỡng về được, không biết thái hậu này có thật sự cũng “trữ” được không.

Thái Trữ cung canh phòng cẩn mật, Da Luật Trác tự mình dẫn tôi vào, thị vệ, thái giám đều hành lễ nhường đường, nhẹ đến mức gần như không có một tiếng động. Một cung nữ tuổi tác hơi lớn ăn mặc tinh tế, thanh lịch, dung mạo đoan trang từ bên trong bước ra, bước chân mềm mại, hành lễ với Da Luật Trác: “Bệ hạ đã trở về?”

Da Luật Trác nhìn thấy cô ấy lập tức dừng lại, vẻ mặt như tảng băng trôi cuối cùng cũng hòa hoãn lại một chút, thậm chí còn nở nụ cười, nhẹ giọng hỏi: “Hạ cô cô, bên trong thế nào rồi?”

Nữ quan kia nói: “Vẫn như trước, nhưng tinh thần của người tốt hơn trước một chút, đôi khi cũng có thể nhận ra công chúa.”

Da Luật Trác gật đầu: “Những ngày ta không ở đây đã làm phiền cô cô.”

Nữ quan kia ôn hòa cười, vô cùng duyên dáng, xinh đẹp: “Lời này của bệ hạ khiến nô tỳ sợ hãi. Thái hậu còn thương nhớ ngài, ngài mau vào đi.”

Da Luật Trác gật đầu, lúc này mới bước vào trong.

Bên trong rất thiếu ánh sáng, các cung nữ đều đứng ở góc phòng nhìn như ma. Màn che đẹp đẽ rộng lớn buông chạm đất, khói hương lượn lờ, trên chiếc giường lớn có một người phụ nữ trung niên nửa nằm nửa ngồi, bên cạnh có một cô gái trẻ tuổi mặc trang phục màu hồng phấn đang thấp giọng nói chuyện với bà ta.

Nhìn thấy chúng tôi tiến vào, cô gái quý tộc kia lập tức nhảy dựng lên.

“Đại ca!” Giọng nói cô ta trong trẻo mềm mại, động tác uyển chuyển như một con bướm bay lượn, nhào vào trong lòng Da Luật Trác.

Vẻ mặt Da Luật Trác dịu dàng, tâm trạng tốt, xoa đầu cô ta: “A Dao.”

Thiếu nữ từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, tôi chỉ cảm thấy trước mắt chói lòa.

Nếu Da Luật Trác tuấn mỹ như thần tiên thì tôi nên nghĩ đến chuyện cô em gái này của anh ta cũng là tiên nữ hạ phàm mới đúng. Chỉ là, cô gái này đẹp thuần khiết đến mức gần như trong suốt, cao quý như một đóa Bạch Liên trong Dao Trì trên Thiên Đình. Coi như tôi đã gặp nhiều người đẹp, hai người đẹp nhất Đông Tề đã từng xưng chị xưng em với tôi, thế nhưng hôm nay nhìn thấy Da Luật Dao này mới cảm thấy “thế gian tuyệt sắc” còn có một định nghĩa khác.

Da Luật Dao nhìn thấy tôi, lộ vẻ nghi hoặc. Da Luật Trác giải thích: “Đây là Mẫn cô nương được mời tới để xem bệnh cho mẫu thân.”

Tôi liền hành lễ, thân thể vừa mới cong xuống, Da Luật Dao đã nâng tôi dậy, thân thiết nói: “Mẫn cô nương từ xa xôi đến đây đã khổ cực rồi. Sau này, gia mẫu còn phiền cô diệu thủ hồi xuân.”

Cô ấy nhìn trẻ tuổi, ngây thơ, hồn nhiên, ai ngờ tính cách đã vô cùng trưởng thành, trầm ổn, thật ra dáng công chúa một nước.

Da Luật Trác đi về phía cái giường lớn. Người phụ nữ trên giường đã không còn ít tuổi, thế nhưng nhìn giống như chỉ mới quá bốn mươi, vô cùng mỹ lệ. Đáng tiếc vẻ mặt ngây dại, hai mắt vô thần, tóc đã bạc trắng một mảng lớn.

Da Luật Trác đi tới cầm tay mẹ, nhẹ nhàng nói: “Mẫu thân, con đã trở về. Còn tìm đại phu tới chữa bệnh cho ngài.”

Thái hậu mê man nhìn anh ta một lát, giống như không nhận ra, lại chuyển tầm mắt sang hướng khác. Bà ấy là một người phụ nữ đẹp, cho dù thần trí thất thường hay có khuynh hướng bạo lực thì vẫn không ảnh hưởng tới một chút phong thái của bà.

Da Luật Trác rất bất mãn với vẻ ngẩn người của tôi, cứng nhắc nói: “Mẫn cô nương còn muốn đứng ở đó tới khi nào?”

Đứng dưới mái hiên nhà người, sao có thể không cúi đầu. Tôi nén giận, làm kiểm tra toàn thân cho thái hậu trước.

Còn chưa đụng tới bàn tay của thái hậu, toàn thân bà ta đột nhiên run lên, sợ hãi co người lại, quơ hai tay kêu to: “Tránh ra! Quái vật! Tránh ra!”

Móng tay bác gái dài chừng ba milimet, vươn ra như móng vuốt của Bạch Cốt Tinh, ngay khi tôi chưa kịp lùi lại đã cào ra vài vệt máu trên mu bàn tay tôi. Tôi đau đến mức hít sâu.

Da Luật Trác và hai cung nữ bên cạnh lập tức xông tới, kéo kéo, vỗ vỗ, dỗ dỗ. Thái hậu vẫn điên cuồng kêu ầm lên như trước, chân đá tay đấm, không cho người nào tới gần.

Hạ cô cô kia vội vàng chạy tới, vừa hô “nương nương” vừa nhào lên giường ôm lấy bà ta. Thái hậu nghe được giọng nói của cô ấy, lúc này mới ngừng giãy dụa, ôm lấy Hạ cô cô, run rẩy nói: “Ngữ Băng, bệ hạ đâu? Vì sao bệ hạ còn chưa trở về? Bọn chúng là ai? Dám xông vào đây! Ngươi mau đuổi bọn chúng đi!”

Hạ cô cô luôn miệng nói vâng, lập tức nháy mắt với chúng tôi. Da Luật Trác không cam lòng, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành tạm thời dẫn mọi người lui ra ngoài.

Tôi nghe thấy Hạ cô cô đang nói với thái hậu: “Bệ hạ đang trên đường trở về, đã qua Trường Hà rồi ạ.”

Thái hậu nói: “Lần trước ngươi cũng nói với ta người đã qua Trường Hà.”

Hạ cô cô nói: “Nương nương ngài nhớ nhầm rồi, lần trước mới qua A Bá Nhĩ, lần này mới là Trường Hà. Ngài nghỉ ngơi cho tốt, nghe lời uống thuốc, như vậy chờ bệ hạ trở về mới có thể mặc đẹp đi đón người.”

Thái hậu nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn bình tĩnh lại.

Một lát sau, Hạ cô cô đi ra nói với chúng tôi: “Thái hậu đã ngủ, cô nương có thể kiểm tra rồi. Thái hậu luôn ngủ rất say.”

Vẻ mặt Da Luật Trác vô cùng nặng nề: “Người vẫn không nhớ lại được?”

Hạ cô cô lắc đầu: “Chỉ nhớ đến lúc tiên đế xuất chinh. Thật ra như vậy cũng tốt, tránh cho người đau lòng.”

Ánh mắt lạnh như băng của Da Luật Trác liếc đến chỗ tôi. Tôi rùng mình một cái, lập tức tự động đi vào xem mạch cho thái hậu lão Phật gia.

Thù hận quốc gia, ân oán gia tộc, đâu có khi nào đi một mình.

Vài ngày sau đó, tôi tự mình cảm nhận được nỗi khổ của Tiểu Trình khi đó. Liêu thái hậu này thật sự là một lão yêu quái nghìn năm tuổi.

Mất trí nhớ bình thường tinh thần thất thường thì thôi, thế nhưng bà ta thường xuyên có những thời khắc hồi phục, tỉnh táo lại một chút. Mỗi khi đến những lúc này, đại não của bà ta lại bắt đầu hoạt động suy nghĩ, sau đó hành hạ những người xung quanh.

Khi đút thuốc bà ta đột nhiên phun thuốc vào mặt đối phương là chuyện bình thường nhất. Khi bắt mạch thì sử dụng chiêu “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo”, khi xoa bóp lại đột nhiên đại tiện, tiểu tiện không khống chế được, thậm chí khi châm cứu, bà ta còn nhổ châm xuống chọc về phía mặt tôi. Bà già này đã tu luyện thành tinh, hơn mười một cung nữ thái giám trong cung này đều không trông giữ được. Hơn nữa, nếu bà ta còn chưa chơi đã, nhất định sẽ dở trò ăn vạ, làm nũng, không hề có phong thái quốc mẫu. Những lúc này, đứa con trai hiếu thuận Da Luật Trác sẽ mắng mọi người té tát, trong đấy có cả tôi.

Tuy lần nào cũng bị già này hành hạ đến mức gần như tức nước vỡ bờ, thế nhưng mỗi khi bà ấy bị độc phát, giống như vạn kiếm xuyên thân, lột da khoét thịt, đau đớn giãy dụa, tôi lại cảm thấy vô cùng đáng thương. Mỹ nhân già cũng là mỹ nhân nha.

Bà ta không hành hạ hai đứa con của mình, thế nhưng cũng xa cách, coi toàn bộ cung nữ thái giám trong cung là ma quỷ. Cả một hoàng cung to như vậy, người duy nhất bà ta đồng ý thân cận khi không tỉnh táo chỉ có mình vị cô cô Hạ Ngữ Băng kia.

Xuất thân của Hạ Ngữ Băng thật ra cũng không bình thường, cô ấy là đương kim gia chủ của Hạ gia, là em gái của hộ quốc đại tướng quân Hạ Trăn, mẹ là tài nữ một thời Khuất Thanh Ngạn. Trước khi tiến cung, cô ấy không hề có tiếng tăm gì, chỉ là một tiểu thư quý tộc bình thường. Năm cô ấy mười ba tuổi, thái hậu hiện nay cũng là hoàng hậu năm ấy có xích mích với tiên đế, hai mẹ con bà ta bị đưa đi hành cung, hay nói trắng ra là thất sủng, vừa khéo gặp được Hạ Ngữ Băng thông minh hơn người. Hạ tiểu thư bày ra một vài diệu kế, khiến cho đế hậu hòa giải. Hoàng hậu liền gọi cô ấy vào cung làm nữ quan thiếp thân, nhiều năm qua quyền hành nghiêng ngả hậu cung. Da Luật Trác cũng vô cùng tôn kính cô ấy, Da Luật Dao do cô ấy nuôi lớn lại càng coi cô ấy như chị gái.

Sau này thái hậu bị độc phát, tâm trí thất thường, chỉ nhớ được nữ quan trung thành bên cạnh mình, những người khác hoàn toàn không nhận. Hạ Ngữ Băng mười ba tuổi tiến cung, nay đã qua hai mươi năm, thanh xuân đã không còn. Thế nhưng cô ấy khí độ ung dung, hơn nữa trời sinh đã xinh đẹp, nhìn như chưa tới ba mươi, đang ở thời khắc quyến rũ nhất của một người phụ nữ. Da Luật Trác phi tần không nhiều, Hạ cô cô một mình xử lý mọi việc trong cung, không ai không kính phục. Tuy tôi cảm thấy cô ấy độc thân đến già hẳn sẽ có chút cô đơn, nhưng có thể trở thành một người phụ nữ xuất sắc có chức nghiệp ở cổ đại luôn luôn phải trả giá.