Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 3 - Chương 54: Khoảng cách không dễ vượt qua




Lần tôi gặp lại Lục Dĩnh Chi là ở lễ tang của tiên đế mấy ngày sau.

Tiên đế long ngự thượng tân, văn võ toàn triều cùng gia quyến đều phải hộ tống linh cữu tới hoàng lăng. Phụ nữ không thể vào hoàng lăng, chỉ có thể chờ ngoài trời tuyết.

Tôi cùng Tạ phu nhân ngồi trong xe ngựa, mặc áo khoác dày, lại có bếp sưởi trong tay, cũng không cảm thấy lạnh. Hôm nay khí trời không tệ, có mặt trời, gió nhẹ ấm áp, chúng tôi có thể nghe được tiếng pháo truyền đến từ phía hoàng lăng xa xa. Tiếng pháo và tiếng kèn vang vọng trong sơn cốc vắng vẻ một lúc lâu, giống như cố nhân vì phải rời đi mà bồi hồi do dự. Dưới bầu trời quang đãng, chúng tôi có thể nhìn thấy ánh sáng chói mắt phản xạ từ đỉnh núi trắng như tuyết phía chân trời, gió từ lưng chừng núi thổi tới, năm tháng xói mòn từng vách đá.

Bên cạnh không biết là xe ngựa nhà ai, trong xe truyền ra tiếng ho khan đứt quãng. Nha hoàn lo lắng khuyên nàng uống một ngụm nước.

Bản năng thầy thuốc của tôi vẫy gọi, cao giọng gọi với sang bên kia: “Chủ tử nhà cô bị thương phổi, không phải cổ họng, uống nước cũng vô ích. Ở đây lạnh giá khô hanh, nên đưa cô ấy đến nơi ấm áp, ẩm ướt thì hơn.”

Bên cạnh yên tĩnh trong chốc lát, sau đó một giọng nữ yếu ớt nhưng quen thuộc vang lên: “Có phải Tạ tiểu thư đấy chăng?”

Lục Dĩnh Chi?

Tôi vén rèm cửa sổ lên, nhìn thấy trong chiếc xe ngựa cách đó khoảng nửa mét lộ ra một gương mặt tái nhợt, gầy gò. Xem ra cô ta thật sự bị thương không nhẹ.

Hai chúng tôi đều xấu hổ, lạnh nhạt, không biết dây thần kinh nào trong đầu Tạ phu nhân đột nhiên đấu nhầm chỗ, bà nói với tôi: “Tiểu Hoa, con biết y thuật, chi bằng xem cho Lục tiểu thư xem sao?”

Mẹ con ơi, toàn bộ thái y hoàng cung giờ đang vây quanh một mình cô ta, còn cần thêm một người là con nữa sao?

Thế nhưng bà đã nói vậy, tôi đâm lao đành phải theo lao, không thể làm gì khác ngoài ra tay xem bệnh cho tình địch.

Lục Dĩnh Chi thật sự bị thương phổi, nhưng không phải quá nghiêm trọng, chỉ là hiện giờ thời tiết vừa lạnh vừa khô, vết thương của cô ta chậm lành. Tôi kê cho cô ta một ít thuốc giảm nhiệt, nhuận phế.

Lục Dĩnh Chi vốn là một cô gái tràn đầy sức sống, nay một thân đồ tang khiến cô ta trông có vẻ yếu đuối, mỏng manh, hiển hiện dáng vẻ yêu kiều. Cô ta thở gấp nói với tôi: “Phần ân tình này của Tạ cô nương, ta thật sự không biết phải báo đáp thế nào.”

Tô nghĩ thầm: muốn báo đáp, dễ thôi, cách xa người đàn ông của tôi một chút là được.

Lục Dĩnh Chi dùng tay ra hiệu, nha hoàn nâng tới một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

“Tạ cô nương, ta biết cô coi vàng bạc châu báu như rác rưởi…”

Ai nói vậy? Rõ ràng tôi rất yêu tiền nha!

“Vì vậy thứ trong hộp cũng không thể là vật tầm thường.” Lục Dĩnh Chi cười nói: “Cô nương vì độc của vương gia mà hao tổn nhiều tinh thần, sức lực, Dĩnh Chi luôn ghi nhớ trong lòng, vô cùng kính nể cảm khái, cố gắng dùng tất cả sức lực tìm được hai thứ này, hy vọng có thể giúp đỡ cô nương phần nào.”

Chiếc hộp được chậm rãi mở ra, một hương thơm ngào ngạt dâng lên, khiến người ta tâm tình khoan khái, thần thanh khí sảng.

Ánh mắt tôi sáng ngời. Nổi bật trên lớp nhung đen bọc trong hộp là hai món đồ. Một thứ là một đóa hoa, cánh hoa xếp chồng lên nhau, dường như có cả trăm lớp, từng cánh mịn màng trong suốt, giống như điêu khắc từ cẩm thạch, hương thơm ngào ngạt vừa rồi chính là phát ra từ nó. Một thứ khác là một viên đá màu xanh thẳm, to bằng nửa bàn tay, trơn bóng mượt mà, hoa văn trên mặt đá nông sâu không đồng nhất, quấn lấy nhau, tạo thành màu sắc rất kỳ lạ.

Tôi lẩm bẩm: “Bích Huyết Phách và Tỉnh Linh Hoa.”

Lục Dĩnh Chi gật đầu cười nói: “Tạ tiểu thư quả nhiên liếc mắt đã nhận ra, thật là kiến thức rộng rãi. Dĩnh Chi bội phục.”

Thật ra trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy hai thứ này. Tôi nhận ra được vì trong sách có viết hai thứ này là vật quý trên đời, cực kỳ khó kiếm. Một thứ kết tinh nơi tối tăm, âm u, ẩm ướt trong rừng già, một thứ nở hoa ở nơi thanh tịnh, thuần khiết, ánh nắng chan hòa. Đặc biệt là bông hoa Tỉnh Linh này, vô cùng cao quý, người hái hoa nếu không có tâm linh thuần khiết, nó sẽ lập tức héo rũ.

“Chúng ta đặc biệt tìm một tiểu ni cô sáu tuổi ở nơi đó hái đóa Tỉnh Linh Hoa này. Nhung lụa lót trong tráp cũng đã từng thờ cúng trước Phật, vừa tinh thuần vừa có linh khí. Vì vậy vận chuyển qua vạn dặm mới có thể giữ đóa hoa không tàn.”

Lục Dĩnh Chi cười cười đặt chiếc hộp lên tay tôi: “Tạ tiểu thư nghìn vạn lần đừng từ chối. Ta đây cũng muốn ra một phần sức lực vì vương gia.”

Chiếc hộp nặng nề đặt lên tay tôi.

Tôi cũng không rõ mình đã trở về xe ngựa Tạ gia thế nào, cũng không nhớ Tạ phu nhân đã nói gì với tôi. Chiếc hộp trong tay bị tôi ôm chặt vào lòng.

Sau khi tang lễ kết thức, chúng tôi trở về Tạ phủ. Tôi mượn cớ thân thể không khỏe, không muốn ăn cơm, vội vã trở về sân của mình.

Đến lúc này, tôi mới bỏ chiếc hộp đã ôm cả ngày xuống.

“Trong đó có bảo bối gì vậy?”

Giọng nói của Tiêu Huyên đột nhiên vang lên dọa tôi giật mình nhảy dựng lên.

“Vương gia ơi, thiên tuế của tôi ơi! Ngài sắp làm hoàng đế rồi, có thể chú ý hình tượng một chút, đừng trèo tường nữa được không? Nhà họ Tạ có tới năm cái cửa đấy!”

Tiêu Huyên đã thay một bộ thường phục, hiện giờ bách tính toàn thành đều để tang, bộ áo trắng này của anh tuy xa hoa, tinh xảo nhưng cũng không quá nổi bật.

Anh cười hì hì kéo tôi về phía anh: “Đói bụng cả ngày rồi, tới chỗ nàng kiếm ăn đây.”

Tôi hất tay anh ra, anh cũng không giận, giang tay vung chân nằm thẳng trên giường tôi, thở dài một hơi: “Thiên hạ rộng lớn như vậy, chỉ có ở chỗ nàng mới có thể thả lỏng một chút.”

Tôi cười nhìn anh, cảm thấy cảnh tượng này cực kỳ giống khi anh còn đóng giả làm Tạ Chiêu Anh. Hai chúng tôi gắn bó, không có gì gượng ép, mỗi ngày đều tự nhiên, vui vẻ.

Anh trở mình một cái, vẫn còn nằm lười biếng trên giường: “Nghe nói nàng xem bệnh cho Lục Dĩnh Chi, thế nào rồi?”

Lại là cô nàng này. Tôi tức giận nói: “Cô ta khỏe lắm, hoàn toàn có thể sống đến lúc ôm cháu ôm chắt, anh không cần lo.”

“Đừng như vậy.” Tiêu Huyên nói: “Cô ấy bị thương vì cứu mạng ta.”

“Em cũng cứu mạng anh đấy thôi!” Tôi gay gắt cãi lại.

Tiêu Huyên vô tội nhún vai: “Thế nên ta mới lấy thân báo đáp nha.”

Một câu “đối tượng cần anh lấy thân báo đáp nhiều như cá dưới sông, em còn chưa biết sẽ được chia cho mấy lạng thịt nữa” nghẹn trong cổ, giãy dụa một lúc lâu, cuối cùng vẫn không phun ra.

Lời này nói ra nhất định sẽ chọc anh bực bội, đến lúc đó lại không tránh được khắc khẩu. Cuối cùng cả hai cùng bực bội, chia tay trong không vui. Thời gian gần đây, mỗi lần chúng tôi gặp mặt đều không thiếu đấu võ miệng. Tình cảm có sâu nặng đến đâu cũng có giới hạn, vượt qua nó đều sẽ để lại vết thương.

Tiêu Huyên nói: “Người của Thượng Y cục nói y phục của nàng đã xong rồi, ngày mai tiến cung thử một lần đi.”

“Y phục gì?” Tôi lơ mơ.

“Nha đầu ngốc.” Tiêu Huyên cười: “Đương nhiên là phượng bào rồi.”

“A!” Tôi cảm thán: “Thật nhanh.”

Tiêu Huyên nắm tay tôi: “Còn ta lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm.”

Đồng Nhi đưa cơm tối vào, ba chúng tôi cùng nhau ngồi ăn, cảnh tượng này giống như trở về hai năm trước. Chỉ khác ở chỗ vị trí Đồng Nhi từng ngồi trước kia là Vân Hương mà thôi.

Nghe Tiêu Huyên nói, sức khỏe của Trịnh lão tướng quân thật sự không tốt, dường như không còn nhiều thời gian. Tên nhóc Tiểu Trịnh này có thể tin cậy được, là một tướng tài, thế nhưng tính tình ngay thẳng, thông minh nhanh nhạy, giảo hoạt âm hiểm lại không đủ, trấn thủ biên cương còn có thể, ở lại triều đình ngược lại sẽ là hại cậu ta. Cục diện hiện giờ hiển nhiên là do một mình Lục gia đảm đương.

Tiêu Huyên trấn an tôi: “Đừng lo, còn có Tạ gia nhà nàng.”

“Nhà chúng ta?” Tôi không hiểu. Trong nhà chỉ có một mình đại ca là đàn ông, lại là một thư sinh hiền lành.

“Ta đã thương lượng với Tạ thái phó. Đường biểu huynh đệ của nàng, chỉ cần tuổi trẻ có tài, ta sẽ ra sức đề bạt. Nàng có mấy đường huynh thật ra tư chất đều vô cùng xuất chúng, xứng làm người tài.” Tiêu Huyên nói một cách tự tin: “Đương nhiên cũng không thể tự nhiên đẩy Tạ gia tới trước ngọn giáo của Lục gia như vậy. Thế tộc Giang Nam, các bộ Tây Bắc, ta đều phải đề bạt nhiều hơn. Trước đây nàng từng thảo luận với ta chuyện thay đổi chế độ khoa cử, tuyển chọn nhân tài nhiều phương diện, mở trường học, đẩy mạnh giáo dục cơ sở…”

Anh vô cùng hào hứng, mỗi khi nói đến kế hoạch trị quốc đều thao thao bất tuyệt, bỏ qua áp lực nhiều ngày qua. Tôi rất nhớ mong vẻ mặt bừng sáng này của anh, nhớ mong nụ cười hăng hái, phóng khoáng, tự tại này. Hai mắt anh sáng như sao, gương mặt tuấn tú, khí thế uy nghi, đã tràn đầy phong thái đế vương.

Nói đến đoạn đắc ý, Tiêu Huyên đứng lên, thong thả đi lại trong phòng. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, giống như ngày hôm nay đã cùng mọi người nhìn về phía đế vương tương lai trên bậc thang phía xa.

Cao lớn, uy vũ, ngời sáng. Tương phản với sự tồn tại bé nhỏ, tầm thường của tôi. Tôi không am hiểu thi từ, không tinh thông sách sử, không biết quyền mưu sách lược. Vì vậy tôi thật sự không cảm thấy kỳ lạ về cái nhìn buồn bực và khinh thường của Lục Dĩnh Chi dành cho tôi.

Cuộc sống chính là vô số đề bài lựa chọn đáp án, mỗi một sự lựa chọn đều liên quan đến cuộc sống tương lai. Nay thứ ở trước mặt tôi chính là bài toán hôn nhân, mà thời gian nộp bài đã như lửa cháy đến mông, còn tôi vẫn rối loạn không có đầu mối. Lợi thế trong tay không biết nên đặt phía bên nào của cán cân.

Nghĩ vậy, trên lưng tôi toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Mà Tiêu Huyên vẫn đắm mình trong kế hoạch lớn trong tương lai của mình, không chú ý tới.

Ngày hôm sau, tôi được đón vào cung thử trang phục, kết quả, thứ đợi tôi là một bất ngờ lớn. Ở đây, ngoại trừ cung nhân còn có một vài vị phu nhân thân phận cao quý.

Thân phận cao nhất chính là cô cô của Tiêu Huyên, rất nhanh sẽ thăng chức thành trưởng công chúa kiêu ngạo, Vĩnh Trữ công chúa.

Vĩnh Trữ công chúa có một gương mặt diễm lệ nhưng nghiêm túc, đầu ngẩng cao, đầy lễ nghĩa của quý tộc, nhãn nhặn, lạnh lùng. Chồng trước của cô ta là bác của Lục Dĩnh Chi, chẳng trách cô ta không có vẻ gì ôn hòa với tôi.

Phía sau cô ta là một vài mệnh phụ, còn có hai thiếu nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, đều là nữ quyến của trọng thần.

Vĩnh Trữ công chúa sai bảo hai cô gái trẻ đẹp kia: “Mau chào hỏi Tạ tiểu thư. Sau này Tạ tiểu thư sẽ quản thúc, giáo dục các ngươi nhiều hơn.”

Tôi trợn tròn hai mắt, hoàn toàn không hiểu vì sao lại thế này.

Vĩnh Trữ công chúa giải thích: “Đây là chất nữ của ta, quận chúa Chúc thành, vị kia là thiên kim nhà Dương trung thừa.”

Hai cô gái trong sáng, xinh đẹp ngẩng gương mặt mềm mại như hoa, mang theo mơ ước về tương lai và sự lấy lòng, quỳ gối dưới chân tôi.

Tôi nhìn bọn họ, nhẹ giọng hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hồi bẩm nương nương…” Hai cô gái nhỏ mở miệng, ngọt ngào nói: “Dân nữ mười lăm.” “Dân nữ mười sáu.”

Tôi dở khóc dở cười. Nữ học sinh năm nhất phổ thông, độ tuổi còn ăn đồ ăn vặt, đọc truyện tranh, len lén thầm mến cậu trai lớp bên, ở đây đã phải lập gia đình hầu hạ chồng con.

Vĩnh Trữ công chúa tiếp tục nói: “Tạ tiểu thư hồi kinh chưa lâu, các khuê tú trong kinh thành đều chưa gặp mặt, ngày khác ta mở một tiệc trà xã giao, giới thiệu cho mọi người quen biết.”

Tôi nhìn hai cô gái, lại nhìn Vĩnh Trữ công chúa nghênh ngang kiêu ngạo, nụ cười như miếng thuốc cao dán trên mặt.

Vĩnh Trữ thấy màn ra oai phủ đầu này hiệu quả, hài lòng cười gật đầu: “Để hai đứa trẻ này giúp tiểu thư thay y phục đi, để bọn chúng dính chút không khí vui mừng.”

Phượng bào của hoàng hậu.

Bộ quần áo lộng lẫy, phiền phức không gì sánh được, chỉ vàng vẽ ra hoa văn tinh xảo, trân châu bảo thạch đính kèm, đuôi váy thật dài, và cả chiếc mũ phượng nặng đến mức gần như có thể đè gãy cổ.

Tôi như một con rối bị bọn họ sắp xếp, mặc bộ mũ áo này thật sự khiến tôi trở thành món đồ trang trí không cách nào đi lại, quay đầu, đứng trước gương, chỉ nhìn thấy một cô gái tức cười hoàn toàn thay đổi. Bất kể cô ta là ai, dù sao cũng không phải tôi.

Tôi cảm thấy tôi thở ra thì nhiều, hít vào thì ít, hai mắt trắng dã.

Vĩnh Trữ công chúa nói vô cùng khéo léo: “Đúng là người đẹp nhờ lụa! Thật sự toát ra khí thế hoàng hậu.”

Khí thế hoàng hậu của tôi chính là căng cổ, liều mạng kéo cổ áo.

Tiểu thư nhà họ Dương hoảng sợ hô lên: “Tạ tiểu thư chậm đã, nếu kéo hỏng…”

Cạch một tiếng, cúc áo trân châu rơi đầy đất.

Tôi hít vào một hơi nhìn lại, thầm kêu không ổn, vội vàng cúi xuống nhặt. Không ngờ váy quá dài, một chân tôi giẫm vào làn váy, thân thể mất cân bằng, nghiêng theo lực hút của trái đất.

Đúng lúc những cung nữ khác cũng vây lại nhặt ngọc trai, tôi nhanh tay nhanh mắt bắt lấy một người ổn định thân thể, tiếc là trang phục này quá nặng, quán tính quá lớn, cung nữ yêu kiều kia cũng bị tôi đẩy ngã.

Hai chúng tôi bên lôi bên kéo đụng vào tấm bình phong thạch anh bên cạnh. Tấm bình phong đẹp đẽ tinh xảo rắc một tiếng đổ xuống, kéo theo cả cái giá để đồ cổ trân bảo phía sau. Mà bên cạnh cái giá lại đặt lư hương và giá cắm nến… Chỉ nghe thấy tiếng ầm ầm, rắc rắc, tiếng ngọc nát liên tiếp bang lên, tôi chật vật đứng lên, phát hiện mình đang đứng giữa một bãi bừa bộn những mảnh vỡ quý giá, sang trọng.

Bọn cung nữ, thái giám mặt cắt không còn giọt máu, ngây ra như phỗng. Nhóm công chúa, quý phi càng há hốc miệng, ngẩn người.

Tôi xấu hổ cười cười, bọn họ kinh hoàng run lên.

“Tôi thật sự… rất xin lỗi…” Tôi bước tới an ủi bọn họ, kết quả là chân giẫm phải hạt ngọc trai, ngửa mặt lên trời trượt đi, trong tiếng hô hoảng sợ của mọi người ngã chổng vó, cuối cùng mũ phượng cũng thoát khỏi cái đầu tôi, lăn lông lốc trên mặt đất.

Tôi ngã đến mức sao bay đầy trời, cái mông sắp thành hoa bốn cánh. Nhóm cung nhân sợ đến mức hồn phi phách tán, vội vàng chạy tới nâng tôi dậy.

“Ở đây làm sao vậy?” Giọng nói kinh ngạc của Tiêu Huyên vang lên.

Cuối cùng tôi cũng tìm ra được điểm then chốt, dùng một tay kéo bộ y phục ra.

Con mắt Tiêu Huyên suýt chút nữa rơi ra ngoài, anh quay đầu giận dữ gầm lên với đám thị vệ phía sau: “Đều ở yên bên ngoài cho ta!” Sau đó gần như vọt tới trước mặt tôi, vung tay choàng áo lên trên người tôi.

Tiểu thư Dương gia đang cầm mũ phượng chạy tới: “Tạ tiểu thư, ngài làm rơi cái này.”

Tiêu Huyên quay đầu nhìn nàng, nàng e thẹn cúi đầu, xoay người chạy về bên cạnh mẫu thân.

Tôi cầm chiếc mũ phượng rất lớn, cảm thấy mình thật sự là một con ngốc.

Vĩnh Trữ công chúa đi tới, nhìn tôi bằng ánh mắt cổ quái, nói với Tiêu Huyên: “Vương gia đừng nóng vội, chỉ là một chuyện ngoài ý muốn thôi.”

“Vì sao cô cô lại ở đây?”

“Các phu nhân đang ở chỗ ta nói chuyện phiếm, nói đến Tạ tiểu thư, ai cũng đều rất tò mò, muốn đi gặp mặt một lần.”

Đã gặp rồi chứ? Đã mở rộng tầm mắt chưa?

Ánh mắt Tiêu Huyên đảo qua mấy vị phu nhân, ánh mắt chỉ dừng lại trên người hai cô gái trẻ trong chốc lát, không nói gì thêm.

Cuối cùng Vĩnh Trữ công chúa cũng cảm thấy xấu hổ, tìm một cái cớ, dẫn mấy chị em phụ nữ bỏ chạy.

Lúc này Tiêu Huyên mới hỏi tôi: “Nàng đang làm gì vậy?”

“Cô cô của anh dẫn theo hai cô vợ tương lai của anh tới chào hỏi, ra oai phủ đầu với em chứ sao nữa.”

“Ta không hỏi chuyện này.” Tiêu Huyên nhíu mày: “Ta nói y phục của nàng cơ.”

Tôi rất oan ức: “Chuyện này không phải lỗi của em, là tại bộ trang phục này! Anh xem, đây là thứ gì, em sắp thở không ra hơi nữa rồi!”

Tiêu Huyên dở khóc dở cười giúp tôi thay quần áo: “Bộ y phục này vốn là như vậy. Nàng cố nhịn một chút là được.”

“Ha!” Tôi chế nhạo: “Em không thèm làm hoàng hậu đầu tiên của Đông Tề chưa sắc phong đã bị y phục đè chết đâu!”

“Nói bậy!” Tiêu Huyên rất mê tín: “Điếm xấu như thế không được nói lung tung!”

Tôi cười lạnh lẩm bẩm: “Điềm xấu? Làm như làm hoàng hậu là chuyện rất may mắn vậy.”

Tiêu Huyên rất bất đắc dĩ: “Sắp làm hoàng hậu đến nơi rồi mà còn như một đứa trẻ vậy.”

“Em vốn chưa đủ chín chắn. Lục Dĩnh Chi đủ chín chắn rồi đấy, sao anh không đi mà phong cô ta?”

“Vì sao lại nói đến chuyện này.” Tiêu Huyên cũng không vui: “Người ta yêu là nàng, người nên ghen là cô ta mới đúng!”

“Ghen?” Tôi bốc lửa lên đầu: “Em đây không ghen! Em đang tức giận!”

Tiêu Huyên cũng cao giọng: “Tiểu Hoa, rốt cuộc gần đây chúng ta làm sao vậy, vì sao luôn cãi vã không yên?”

“Anh còn hỏi em làm sao? Lẽ nào anh còn không biết chúng ta làm sao?”

“Tiểu Hoa, rốt cuộc nàng còn muốn gì?”

Rốt cuộc sự nhẫn nại của tôi cũng cạn tới đáy rồi: “Em muốn cái gì? Em muốn một người toàn tâm toàn ý với em!”

“Lẽ nào ta không như vậy?” Tiêu Huyên day day huyệt Thái Dương: “Lẽ nào nàng muốn ta moi trái tim ra cho nàng xem nàng mới yên tâm?”

Trong lòng tôi chua xót: “Em biết, em đều biết!”

“Nàng đã biết vì sao luôn không vui?” Tiêu Huyên thật sự không hiểu.

Tôi rất thẳng thắn kêu lên: “Em không muốn chia xẻ anh với người phụ nữ khác! Em ghét Lục Dĩnh Chi! Ghét nụ cười của cô ta, ghét lời nói của cô ta, ghét ánh mắt cô ta nhìn em, ghét việc cô ta làm! Em càng ghét anh nói ra tên của cô ta!”

Tiêu Huyên ngạc nhiên im lặng một lát, sau đó mới nói: “Cô ta sẽ không có khả năng vượt qua nàng. Nàng mới là người sẽ là mẫu nghi thiên hạ…”

“Đủ rồi!” Tôi bịt tai giậm chân: “Điều em ghét nhất chính là phải nghe câu nói như thế! Em ghét anh không hỏi ý kiến em đã tự mình quyết định! Em ghét anh tự cho rằng đã sắp xếp cho em một cách tốt nhất! Em ghét cái thứ mẫu nghi thiên hạ chết tiệt này! Em càng ghét nhìn anh ra vẻ ban cho em ân huệ to lớn! Em yêu anh là việc của em, em cũng không bắt anh phải báo đáp em như thế!”

Sắc mặt Tiêu Huyên chuyển thành xanh mét: “Tạ Chiêu Hoa…”

“Không sai! Em họ Tạ! Em là người nhà họ Tạ! Tạ gia cũng chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi chính trị của anh mà thôi. Nhưng em là một người sống, em sẽ không để bất cứ ai thao túng cuộc sống của em!”

Tiêu Huyên túm lấy tôi, hơi thở nặng nề phả lên mặt tôi: “Ta đã nói, nàng không phải một quân cờ. Nàng là người ta yêu!”

Tôi cười thê lương: “Nếu anh yêu em, anh nỡ để em vùi thân trong ván cờ này hay sao?”

Tiêu Huyên kinh ngạc, tay buông lỏng ra.

Tôi giãy ra, cười khổ nói: “Em biết những lời đồn về em khi đó đều do Lục gia gây ra, Lục Hoài Dân xúi giục khiến cả kinh thành dậy sóng, muốn mượn chuyện đó áp đảo Tạ gia. Anh và các đại thần đạt thành hiệp nghị, bọn họ ủng hộ con gái Tạ gia làm hậu, anh sẽ nạp con gái bọn họ vào hậu cung. Thế lực ba bên cân bằng, chính quyền của anh mới có thể ổn định. Còn em, chỉ là một cô gái bình thường, em không biết mưu quyền, cũng không đủ độc ác, càng không có dã tâm. Trong hậu cung này, cho dù có sự bảo vệ của anh, em cũng không thích ứng được cuộc sống này! Em rất sợ! Anh biết không? Em rất sợ một ngày nào đó em sẽ hận anh, em càng sợ một ngày nào đó anh sẽ hận em! Em vô cùng muốn giữ lại những điều tốt đẹp giữa hai chúng ta, không muốn nó bị hiện thực ăn mòn!”

Tiêu Huyên vội vã biện bạch: “Lẽ nào những gì ta làm đều là sai?”

“Không.” Tôi nói: “Trước giờ em chưa từng nói anh làm sai! Em chỉ không tiếp nhận được con đường mà anh muốn em đi. Làm hoàng hậu, trách nhiệm quá trọng đại, em sẽ chỉ trở thành gánh nặng cho anh mà thôi. Em không muốn dùng danh nghĩa tình yêu để chúng ta tiếp tục dằn vặt nhau!”

“Tiểu Hoa.” Tiêu Huyên nắm lấy tôi lay lay: “Lẽ nào nàng cam chịu quỳ gối trước Lục Dĩnh Chi? Ta nói cho nàng biết, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ không để chuyện đó diễn ra, nàng nhớ kỹ điều này cho ta!”

Mũi tôi cay cay, đôi mắt nóng bừng.

Đúng vậy, tôi biết. Lục Dĩnh Chi làm hoàng hậu, thế lực của Lục gia càng không có cơ hội vãn hồi. Ai làm hoàng hậu cũng được, chỉ mình Lục Dĩnh Chi là không thể.

Tôi hít sâu, nói: “Em không muốn làm hoàng hậu, em cũng sẽ không quỳ gối trước Lục Dĩnh Chi hay bất cứ người phụ nữ nào khác. Em nói rồi, em không thích hợp với chiếc mũ phượng này.”

Tôi nhét chiếc mũ phượng nặng trĩu vào tay anh: “Nếu anh còn muốn em giữ lại tình yêu thuần khiết, chân thành, tha thiết…”

Sắc mặt Tiêu Huyên xám như tro, trán đổ mồ hôi. Anh cắn chặt răng nói ra một chữ: “Không…”

Thế nhưng luôn có một này phải nói ra tất cả.

“Anh từng nói, anh chỉ hy vọng em có thể sống một cách nhàn nhã, hạnh phúc, tự do tự tại. Thế nhưng, nếu sống ở đây…” Tôi chỉ xuống dưới chân: “Em vĩnh viễn sẽ không nhàn nhã, tự tại và hạnh phúc. Anh muốn nhìn thấy kết quả như vậy sao?”

Tiêu Huyên nhìn thật sâu vào mắt tôi, ánh mắt gần như muốn xuyên qua tôi, toàn thân anh đang run lên: “Đừng nói tiếp nữa!”

Tôi lắc đầu, cười ảm đạm, thứ tích tụ đã lâu trong vành mắt cuối cùng cũng rơi xuống: “Đến lúc rồi.”

“Đừng nói nữa!” Tiêu Huyên hét lớn một tiếng, nội lực khiến âm thanh vang vang, toàn cung điện rung lên.

Tôi đứng trước mặt anh, vươn tay vuốt lên gương mặt vặn vẹo vì đau khổ của anh: “Thật sự nên có một kết luận rồi…”

“Ta xin nàng… xin nàng đừng nói ra!” Tiêu Huyên cầu xin, nắm chặt lấy tay tôi, vùi mặt xuống. Gương mặt anh lạnh lẽo, nhưng tôi lại cảm nhận được từng dòng nước nóng bỏng làm ướt lòng bàn tay tôi. Trái tim đau đến mức quặn thắt, hô hấp cũng phải ngừng lại.

Tôi yêu người đàn ông này, anh ấy cũng yêu tôi. Chúng tôi đồng cam cộng khổ, cùng sinh cùng tử, trải qua biết bao mưa gió mới tới được ngày hôm nay, cố gắng duy trì một thứ mắt thấy sẽ không thể bảo toàn. Tất cả bi thương và hạnh phúc đều sắp hóa thành quá khứ, tôi cảm thấy đau quá, cơn đau rõ ràng như bị rút từng khớp xương. Thế nhưng nếu đã nhất định phải trải qua nỗi đau chia cách, so với việc tương lai đợi người khác ra tay, tôi thà tự mình vung dao chém đứt.

Tôi kéo xuống tất cả đồ trang sức còn lại trên người, ném cho anh. Anh không bắt lấy, châu báu lạch cạch rơi xuống đất, giống như hai trái tim bị nghiền nát.

Tôi nói: “Tiêu Huyên, em chỉ có thể đi cùng anh đến đây thôi.”