Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 4 - Chương 69: Chiều tà vì cớ gì lại đến




“Bệ hạ, lẽ nào không đáng chúc mừng ngài sao?” Nàng cười lạnh: “Chỉ ba năm đã diệt trừ một thế lực ngoại thích lớn như vậy, bệ hạ thật không hổ là thiên cổ danh quân. Giang sơn của ngài ổn định rồi, thiếp thân và Lục gia không còn giá trị lợi dụng nữa. “Thu phiến kiến quyên*”, không phải vậy sao?”

* Thu phiến kiến quyên: sau khi tiết trời vào thu không cần dùng đến quạt nữa, trước đây để chỉ người phụ nữ bị chồng vứt bỏ.

Những lời nói chói tai tràn ngập oán hận và chất vấn.

Tiêu Huyên lại không buồn bực.

Hắn tàn nhẫn với Lục gia, hắn biết. Hắn bị chỉ trích là máu lạnh, hắn không ngạc nhiên. Lục gia cản trở sự cân bằng thế lực trong thiên hạ, lại uy hiếp đến hoàng quyền, hắn phải đề phòng, trước khi cỏ độc tràn lan phải nhổ tận gốc. Lục gia hiện nay, ít nhất trong khi hắn còn sống, cũng sẽ không khôi phục lại vinh quang như trước được nữa.

Lục Dĩnh Chi nhìn hắn im lặng không nói, không có vẻ buồn bực, trong lòng đã đoán được bảy, tám phần, vẻ tuyệt vọng trên mặt cũng nhiều hơn hai phần.

“Thiếp thân còn nên tạ ơn bệ hạ, không tịch thu gia sản, tru di cửu tộc, đuổi tận giết tuyệt, có điều không cho năm đời sau của Lục gia làm quan. Như vậy cũng tốt, an phận sống, những ngày hào hùng, nổi bật, ngủ cũng không yên. Con người sống một đời chỉ vì tự do, hạnh phúc, những ngày không yên ổn sống còn có ý nghĩa gì.”

Giọng nàng càng nói càng trầm thấp, ngữ khí càng đau xót.

Tiêu Huyên thở dài: “Ngươi đứng dậy nói đi.”

Lục Dĩnh Chi cố chấp lắc đầu: “Bệ hạ, thiếp thân vào cung ba năm, có rất nhiều điều muốn nói, hôm nay nói không hết trong lòng không yên!”

Tiêu Huyên bất đắc dĩ: “Ngươi oán ta, ta không trách ngươi. Chuyện ta làm thật sự đã ảnh hưởng đến lợi ích gia tộc của ngươi.”

Lục Dĩnh Chi cười thê lương: “Chỉ là lợi ích gia tộc thiếp thân thôi sao?”

Tiêu Huyên nhìn nàng: “Dĩnh Chi, ta quả thật có phần có lỗi với ngươi. Thứ lỗi cho ta bất lực.”

Đôi mắt Lục Dĩnh Chi đã ươn ướt, thanh âm mềm nhẹ tràn ngập vui sướng: “Người gọi Dĩnh Chi? Người… Đã bao lâu người chưa gọi như thế.”

Tiêu Huyên nặng nề thở dài một hơi, mạnh mẽ nâng nàng dậy.

Lục Dĩnh Chi theo sức lực của hắn, nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy.

Tiêu Huyên vẫn cau mày, đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng run run của nàng.

Lục Dĩnh Chi thật sự khóc.

Ba năm kiên trì và cố gắng, kết quả là sự lụi bại. Phụ thân đã chết, Lục gia hoàn toàn kết thúc, ngã xuống vực sâu, trong vài chục năm không có hy vọng xoay mình. Những tính toán, kế hoạch năm đó của phụ thân, đổi lại được gì?

Đều vì đã đánh giá quá thấp nam nhân này, hắn nhìn bề ngoài dịu dàng, hiền hậu, sâu bên trong lại vô cùng cứng cỏi và tàn nhẫn. Phụ thân nhìn lầm hắn, đặt sai ván bài, Lục gia mới rơi vào hoàn cảnh như bây giờ.

Nghĩ tới đây, Lục Dĩnh Chi càng run rẩy, ngón tay trắng bệch nắm chặt y phục hắn.

Tiêu Huyên đỡ nàng ngồi xuống, bảo nàng uống một chén trà lấy lại bình tĩnh.

Lục Dĩnh Chi cầm chén trà, hơi nóng phả vào mặt, nước mắt liên tiếp rơi xuống như những hạt trân châu.

Tiêu Huyên lấy khăn tay ra lau nước mắt cho nàng: “Ngươi đừng khóc nữa. Người chết không thể sống lại, khi còn ở trên đời, quốc công làm nhiều chuyện như vậy cũng chỉ mong ngươi có thể vui vẻ hạnh phúc. Ngươi như vậy, nếu quốc công nhìn thấy, dưới suối vàng cũng không an tâm.”

Lục Dĩnh Chi điềm đạm đáng yêu, những ngón tay bảo dưỡng tốt đến mức giống như từ bạch ngọc chạm khắc thành siết chặt dây trang sức bên hông, nước mắt không cách nào lau khô được.

“Cha quả thật muốn thiếp thân hạnh phúc. Nhưng, thiếp thân được hạnh phúc sao?”

Tiêu Huyên nhíu mày: “Dĩnh Chi…”

Lục Dĩnh Chi ngẩng đầu lên, trào phúng nói: “Người nói cho thiếp thân biết, rốt cuộc thiếp thân có chỗ nào không tốt, rốt cuộc có chỗ nào khiến người không hài lòng? Thiếp thân thiếu khéo léo? Hay thiếu săn sóc, khoan dung? Hay thiếp thân quản lý hậu cung không tốt?”

Tiêu Huyên thở dài lắc đầu: “Ngươi đều làm rất tốt.”

“Vậy vì sao người không thích thiếp thân một chút?” Cuối cùng Lục Dĩnh Chi cũng mạnh mẽ hỏi ra câu hỏi đã đè nén trong lòng nhiều năm: “Vì sao không nhìn thiếp thân lấy một lần, nhìn thiếp thân giống như nhìn một nữ nhân! Vì sao không bao giờ chịu chạm vào thiếp?”

Vẻ mặt Tiêu Huyên chỉ như bình thường, giống như đã biết nàng sẽ hỏi như vậy.

Hắn đáp lại cũng rất bình tĩnh: “Bởi vì trong lòng ta đã có người ta yêu. Trái tim ta, ở nơi đó, thật ra rất nhỏ, chỉ có thể chứa được một người, không cách nào tiếp nhận người thứ hai.”

Đây không phải câu trả lời hoàn toàn thuyết phục, nhưng ít nhất cũng là một trong số những câu trả lời thích hợp nhất. Hắn vẫn muốn lưu lại chút tình bạn của hai người.

Lục Dĩnh Chi quay đầu cười khổ.

“Thiếp chỉ tới chậm thôi, đúng không?”

Tiêu Huyên lại không trả lời.

Lục Dĩnh Chi nhẹ giọng nói: “Người vốn thích cô ấy, thiếp thân chen vào một chân, Lục gia chúng ta lại đáng ghét như vậy. Người không thích thiếp, thật ra thiếp có thể hiểu được. Thiếp không oán trách người, thiếp không oán trách bất cứ ai, là do mệnh của chính thiếp không tốt. Đều là lỗi của một mình thiếp.”

Tiêu Huyên chỉ dùng ánh mắt thương hại nhìn nàng, không nói một lời.

Lục Dĩnh Chi siết chặt nắm tay một lần, đứng lên, chỉnh lại y phục, quỳ gối trước mặt Tiêu Huyên, cúi rạp mình trên mặt đất, trán chạm xuống sàn nhà, hoàn thành đại lễ chính thức khi hậu phi gặp hoàng đế.

“Vì cớ gì phải như vậy?” Lần này Tiêu Huyên không đỡ nàng.

Lục Dĩnh Chi rưng rưng nói: “Xin bệ hạ… Xin bệ hạ phế thiếp thân đi!”

Vẻ có lệ trên mặt Tiêu Huyên cuối cùng cũng biến mất.

“Ngươi đang nói gì?”

Lục Dĩnh Chi nói rõ ràng từng chữ: “Xin bệ hạ phế thiếp thân đi! Thiếp thân là phi tử của bệ hạ, hơn ba năm, vô tài vô đức, nội không thể sinh con nối dòng cho bệ hạ, ngoại không thể giúp bệ hạ phân ưu, nay gia tộc phạm tội tày trời, thiếp thân tự giác không còn mặt mũi nào hầu hạ đế quân. Xin bệ hạ suy nghĩ cho đại cục, phế thiếp thân đi. Thiếp thân nguyện áo vải ăn chay canh giữ từ đường, chỉ cầu trong lòng được bình an.” Nói xong, nàng rơi lệ, không ngừng dập đầu.

Tiêu Huyên lùi lại một bước, sắc mặt vô cùng khó coi. Vinh Khôn ở bên cạnh thấy vậy lập tức chạy tới muốn nâng Lục Dĩnh Chi dậy. Lục Dĩnh Chi lại đẩy ông ta ra, tiếp tục khóc không ngừng. Dáng vẻ bi thương, tuyệt vọng, cùng đường, vô cùng đáng thương, phối hợp với áo tang trắng muốt, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, chỉ sợ kẻ ác cũng phải động lòng trắc ẩn.

Tiêu Huyên không biết hít sâu bao nhiêu lần mới bước tới nâng nàng dậy.

Lục Dĩnh Chi dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, trong đó tràn ngập những lời chưa nói ra miệng.

Tiêu Huyên nói: “Ngươi đừng như vậy. Dù sao ngươi cũng là quý phi của trẫm, là thiên kim của Lục thị, sao có thể để ngươi chịu uất ức như vậy. Ngươi nghĩ xem người trong thiên hạ sẽ nhìn trẫm thế nào?”

Trong mắt Lục Dĩnh Chi ánh lên hào quang.

Lại nghe Tiêu Huyên nói: “Ta vốn đã có sắp xếp, ngươi ra khỏi hậu cung có thể quay về Lục gia trước kia, bắt đầu cuộc sống của quận chúa, cưới gả tùy ý, ta không can thiệp.”

Lục Dĩnh Chi thoáng lảo đảo, ánh hào quang trong mắt hoàn toàn vụt tắt.

Tiêu Huyên làm như không nhìn thấy, quay mặt đi tiếp tục nói: “Về phần Lục gia, ngươi cũng yên tâm, chỉ cần bọn họ sống yên ổn, đương nhiên ta sẽ không làm gì hơn nữa.”

Khóe miệng Lục Dĩnh Chi khẽ cong lên: “Bệ hạ… nhất ngôn cửu đỉnh?”

“Đó là đương nhiên.” Tiêu Huyên nói.

Lục Dĩnh Chi lại chảy ra hai hàng nước mắt, lần thứ hai quỳ gối: “Thiếp thân, tạ long ân của bệ hạ.”

Tiêu Huyên không nâng nàng lên nữa.

Lục Dĩnh Chi chậm rãi ra khỏi đại điện, gió thu tiêu điều bên ngoài thổi tới, hong khô hai hàng lệ trên mặt nàng, hơi lạnh ùa tới khiến nàng không nhịn được mà run lên.

Từ chối chiếc áo choàng được Bảo Liên đưa tới, nàng khôi phục lại vẻ nghiêm túc và lạnh lùng bình thường, giống như tất cả ai oán, thương cảm vừa rồi chưa từng tồn tại. Nàng cao ngạo ngẩng đầu, ung dung trở về.

Dương phi đang cùng Hứa tần ngồi dưới giàn nho trong hoa viên, nhìn thấy Lục quý phi được cung nhân vây quanh đi qua từ phía xa xa, không hề lên tiếng chào hỏi.

Hứa tần hừ lạnh nói: “Thế cục hiện nay đã như vậy rồi cô ta không biết thu mình một chút, còn huênh hoang như thế, ra vẻ cho ai nhìn không biết?”

Dương phi vừa ăn nho vừa cười nói: “Bề ngoài tất nhiên là để cho người ngoài nhìn, bên trong dáng vẻ thế nào, cảm nhận ra làm sao chỉ có mình cô ta biết. Bên trong đều trống rỗng cả rồi, chỉ còn cái giá bên ngoài, thời gian có thể khoe khoang cũng không nhiều, huênh hoang được ngày nào hay ngày ấy thôi.”

Hứa tần nghe vậy lập tức tán thưởng: “Vẫn là Dương tỷ tỷ thông minh, nhìn thấu. Lục quý phi quản lý hậu cung không còn được bao lâu, mặc dù bệ hạ không phế nàng cũng sẽ không sủng hạnh nàng nữa. Hiện nay trong cung chỉ còn mình tỷ tỷ thôi!”

Dương phi nghe vậy cười nói: “Chỉ còn ta? Vậy còn ngươi thì sao? Trương tần, La tần thì sao?”

Hứa tần không ngại tự đặt mình dưới chân cho người ta giẫm lên: “Chúng muội muội? Hoàng thượng còn chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, nói cũng chưa được đến hai câu, sợ rằng dù có chết trước mặt bệ hạ, bệ hạ cũng không nhíu mày lấy một cái. Còn tỷ tỷ người một mình được bệ hạ sủng ái nha.”

Dương phi vẫn nhàn nhã ăn nho, lát sau mới nhàn nhạt nói một câu: “Mùa hè thật sự đã qua rồi.”

Lục Dĩnh Chi về tới cung điện mà nàng ở không bao lâu nữa.

Con vẹt dưới mái hiên nhìn thấy nàng, vui vẻ kêu: “Nương nương kim an! Nương nương kim an!”

Lục Dĩnh Chi cười khẩy: “An cái gì mà an? Rất nhanh sẽ không còn là nương nương nữa rồi.”

Bảo Liên lo lắng: “Nương nương, bệ hạ nói gì?”

“Hắn?” Lục Dĩnh Chi chậm rãi vươn tay, mở cửa lồng ra, bắt lấy con vẹt: “Hắn ấy à, có lẽ là nói rất nhiều đấy thôi!”

Con vẹt đã bị thuần hóa, ngoan ngoãn đứng trên tay nàng.

Nàng vốn nhẹ nhàng vuốt lông chim, trong mắt đột nhiên bắn ra ánh nhìn ác độc, hai tay nắm chặt con chim, nhổ lông của nó.

Con chim bị đau, kêu to, liều mạng giãy dụa. Cuối cùng, trong lúc hoảng loạn mổ một cái vào tay nàng, giãy ra, vụt bay ra ngoài, lướt qua mái hiên, rất nhanh đã không thấy bóng dáng.

Các cung nhân lập tức chạy đi bắt chim, nhất thời trong cung hỗn loạn không thôi.

Chỉ có Bảo Liên nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo tràn ngập sát ý trên mặt Lục Dĩnh Chi, không khỏi rùng mình một cái.

“Đây là cái gì?” Vũ Văn Dịch nhìn bát canh bất minh trước mặt.

Tạ Hoài Mân rất cung kính và kiên nhẫn giải thích cho hắn: “Bệ hạ, đây là canh Thanh Long Phỉ Thúy, đương nhiên, theo cách dân gian thường gọi chính là canh thịt rắn đậu xanh.”

“Rắn và đậu xanh?” Vũ Văn Dịch khó hiểu nhìn nàng: “Ngươi đưa ta cái này làm gì?”

“Đương nhiên là để ăn rồi.” Tạ Hoài Mân nói một cách hiển nhiên.

Vũ Văn Dịch không ngừng lại nửa giây, hỏi: “Ta ăn cái này làm gì?”

“À.” Tạ Hoài Mân cười nói: “Canh này thanh nhiệt, giải độc lại bổ mắt. Hạ quan thấy mấy ngày nay bệ hạ xử lý công vụ quá vất vả, lại không chú ý đến đôi mắt, sinh ra chứng viêm mắt, sưng đỏ không khỏe. Tuy dùng thuốc cao nhưng muốn có hiệu quả tốt nhất vẫn phải…”

“Đã biết!” Vũ Văn Dịch có điểm dở khóc dờ cười cắt đứt một chuỗi dài dòng của nàng: “Ta ăn là được.”

Tạ Hoài Mân vội vàng nịnh nọt dâng lên cái muôi.

Thường Hỉ ở bên cạnh nhìn Vũ Văn Dịch khi thì mỉm cười khi lại nhíu mày, gương mặt già nua của ông ta không giấu được sự kinh ngạc, chỉ cần thấy bệ hạ dùng tự xưng “ta” cũng đủ để Thường Hỉ nhìn Tạ đại phu này với cặp mắt khác xưa.

Vũ Văn Dịch ăn canh rắn, nhàn nhàn hỏi Tạ Hoài Mân: “Gần đây sách của ngươi viết thế nào rồi? Ta nghe Lưu thái y nói hắn đọc ba chương đầu trong sách của ngươi khen không dứt miệng, lại vô cùng xấu hổ, cảm thấy không xứng với chức quản lý thái y giám. Có chuyện như vậy sao?”

Tạ Hoài Mân méo mặt cười: “Bệ hạ định khiến vi thần tổn thọ hay sao? Thần không được khen thì thôi, vừa được khen sẽ đắc ý đến mức bay lên mây.”

Vũ Văn Dịch hỏi: “Gần đây ngươi có gặp Thập Tam không?”

Tạ Hoài Mân lắc đầu: “Nhiều ngày chưa gặp. Bệ hạ cũng không tìm được cậu ta sao?”

“Ngươi nghĩ hoàng đế là vạn năng chắc?”

Tạ đại phu ngỡ ngàng: “Tuy không phải vạn năng nhưng ít nhất cũng phải toàn năng chứ?”

Vũ Văn Dịch mỉm cười: “Ngươi nói một chút xem ta có thể làm gì?”

Tạ Hoài Mân ngẫm nghĩ rồi nói: “Bệ hạ ngoại trừ lên trời, xuống đất và sinh con, có lẽ không gì không làm được chăng.”

Thường Hỉ sặc một hơi, ho khan.

Vũ Văn Dịch ngừng thở, cười không được, tức cũng không xong: “Ngươi đang ca ngợi đấy ư?”

Tạ Hoài Mân ngượng ngùng: “Thần đây tính tình thành thật, không quá am hiểu nịnh hót.”

Thường Hỉ lại ho một trận nữa.

Tạ đại phu xuất phát từ bản năng nghề nghiệp, quan tâm hỏi: “Cổ họng Thường công công khó chịu sao? Mùa thu thời tiết khô hanh, chú ý uống nhiều nước nhé.”

Rồi nàng lại quay sang nói với Vũ Văn Dịch: “Thuốc tốt gì cũng không thể so với ba thứ dưỡng thân, chính là đồ ăn hợp lý, làm việc nghỉ ngơi có quy luật và vận động nhiều. Hiện giờ bệ hạ còn trẻ nên không cảm nhận được, chờ vài năm nữa, đủ loại đau ốm phát sinh mới thấy hối hận khi còn trẻ quá mức tổn thương thân thể.”

Vũ Văn Dịch sờ sờ cái mặt còn trẻ của hắn, đột nhiên nói: “Gần đây ta phát hiện ngươi rất dễ mệt mỏi, thường xuyên ngủ thiếp đi. Ta cho ngươi mười ngày nghỉ, ngươi đã nghỉ ngơi cho tốt chưa?”

Tạ Hoài Mân nhất thời có chút lúng túng.

Đương nhiên nàng không thể nói thật với hắn rằng: trong cơ thể nàng có một loại độc hiếm thấy, vốn dựa vào dược vật để duy trì, kết quả là dược vốn nên dùng lại bị nàng dùng để luyện thuốc trị dịch chuột, nàng mệt nhọc quá độ lại không có dược nên độc cứ thế mà phát?

Đây là kịch cung đình, không phải phim kiếm hiệp. Hơn nữa, nói ra a còn phải giải thích b, để giải thích b lại phải nhắc tới c, đó là một câu chuyện vừa dài vừa thối, cả bảy mươi tập cũng diễn không xong. Vũ Văn hoàng đế bằng lòng xem, nàng còn không có kiên nhẫn để diễn đâu.

Có lẽ thư đã về tới Tề quốc rồi, là gửi cho Tống Tử Kính. Nàng còn chưa dám nói cho Tiêu Huyên, sợ hậu quả phía sau. Tống Tử Kính không thể nào mặc kệ nàng, dù sao cũng phải nghĩ ra một biện pháp.

Có điều chuyện dịch chuột không lừa được Tiêu Huyên lâu như vậy, một khi chàng biết… Tạ Hoài Mân rùng mình một cái. Nàng nghĩ tới ánh mắt đau đớn của Tiêu Huyên.

Cũng có thể, chàng đã không còn yêu nàng như xưa nữa, nhưng dù sao cũng sẽ lo lắng đúng không.

Ba năm rồi. Nàng từng tháng viết thư, nói với Tiêu Huyên rằng nàng yêu Tiêu Huyên, lại không dám nghĩ tới chuyện Tiêu Huyên có còn yêu nàng hay không.

Dù sao chàng cũng chưa từng hồi âm.

Vũ Văn Dịch nhìn Tạ Hoài Mân thất thần mà chính nàng cũng không biết. Hắn buông bát, không lên tiếng quấy rầy.

Từ góc độ này nhìn lại, Tạ Hoài Mân có vẻ vô cùng xinh đẹp. Đường nét nhu hòa, vì gầy yếu mà cằm hơi nhọn hơn, đôi mắt sâu thẳm như có điều suy nghĩ, môi mím chặt đến mức hơi mỏng. Trên gương mặt xinh xắn, hòa nhã luôn mang theo một nét quật cường, nụ cười hào phóng đã có chút cô đơn và ưu thương.

“Tạ đại phu.” Vũ Văn Dịch nhẹ giọng gọi một tiếng: “Nếu ngươi mệt thì nghỉ đi.”

Tạ Hoài Mân phục hồi tinh thần, mỉm cười nói: “Bệ hạ, có những trách nhiệm cả đời cũng không gỡ bỏ được.”

Vũ Văn Dịch ngồi ở đó.

Hắn có quá khứ mà nàng không biết, nàng cũng có những câu chuyện mà hắn không biết. Giữa bọn họ chỉ cách nhau năm, sáu bước chân mà lại như cách xa ngàn dặm.

Một khắc đó, hắn nghĩ, rốt cuộc mình đang làm gì?

Đầu tiên là chữa tật ở chân, sau đó là ngày ngày thỉnh an bắt mạch, hai người đã quen thuộc hơn rất nhiều.

Tạ Hoài Mân phát hiện Vũ Văn Dịch không lạnh lùng, ít nói như mọi người hay truyền miệng. Từ sau khi biết nàng đã tới nhiều nơi, hắn luôn bớt khoảng nửa canh giờ nghe nàng kể chút chuyện thú vị bốn biển.

Tạ Hoài Mân nói: “Trong vùng núi phía Đông Bắc Tần quốc có một dân tộc, thổ địa cằn cỗi, vật tư khan hiếm, cuộc sống vô cùng khó khăn. Chuyện này cũng đành thôi, vấn đề là người ở đó ai ai cũng có một cái cổ rất lớn.”

“Cái cổ lớn?”

Tạ Hoài Mân dùng cái cổ trắng ngần của mình để giải thích: “Chính là ở đây, vô cùng to, giống như mọc thêm một khối u. Không chỉ như vậy, con mắt còn lồi ra như mắt cá vàng. Người bị bệnh này ngay cả con cháu cũng bị ảnh hưởng, hơn phân nửa sẽ trở nên ngốc nghếch. Dân số trong làng cũng vì thế mà dần dần giảm xuống.”

“Có loại bệnh kỳ lạ vậy sao?” Vũ Văn Dịch kinh ngạc: “Bệnh này có chữa được không?”

Tạ Hoài Mân gật đầu: “Thật ra chính là trong đồ ăn thiếu một loại chất gọi là i-ốt. Bình thường chúng ta lấy i-ốt qua muối. Ngôi làng kia vốn ở sâu trong núi, lại nghèo, không có tiền mua muối, cũng không có cách khác để tiếp thu loại thành phần này, vì vậy mới bị bệnh.”

Vũ Văn Dịch gật đầu, lại lắc đầu: “Dân sinh của Tần quốc như vậy, kẻ cầm quyền lại hoàn toàn mê muội phát triển quân trang, vội vã xúc phạm nước láng giềng.”

Tạ Hoài Mân cười: “Kẻ cùng đường mới hiếu chiến. Cũng không thể trách bọn họ, cuộc sống càng không đảm bảo, người ta càng không an phận, mới đặc biệt có tính công kích. Bọn họ chỉ có hai bàn tay trắng, vì vậy cũng chẳng còn gì để mất.”

Vũ Văn Dịch lại hỏi: “Vậy những kẻ quyền thế cường thủ hào đoạt phải giải thích thế nào?”

Tạ Hoài Mân trả lời: “Đó là lòng tham xấu xí của loài người. Những kẻ ngang ngược ôm chặt lấy đặc quyền của mình, bọn chúng không biết khắc chế dục vọng thế nào, thích gì làm nấy. Nhưng những hành vi đó chỉ có thể phát triển thành một kết quả, chính là diệt vọng.”

Vũ Văn hoàng đế đứng đầu giai cấp cường hào ác bá lại cười vô cùng thỏa mãn: “Khắc chế dục vọng, nếu có thể thì người sống trên đời ít nhiều cũng hạnh phúc hơn.”

Hôm nay Tạ Hoài Mân đặc biệt cảm tính: “Bệ hạ, một người được bao nhiêu sẽ mất đi bấy nhiêu, đó là công bằng. Ví dụ như ngài, nghiêm túc khống chế bản thân, hy sinh giấc ngủ, hy sinh sở thích, thậm chí hy sinh cả người nhà và cơ hội hưởng thụ niềm vui trên thế gian để đổi lại một thịnh thế thái bình phồn vinh. Tuy thần nghĩ ngài không cần hy sinh nhiều như vậy cũng có thể trở thành một bậc danh quân như bây giờ, những thứ ngài đạt được rõ ràng khác với dục vọng tham lam và hưởng thụ cuộc sống.”

Vũ Văn Dịch tùy ý để một đại phu nho nhỏ như nàng chỉ điểm cuộc sống cho mình: “Vậy còn ngươi?”

Tạ Hoài Mân suy nghĩ một chút, thở dài nói: “Thần không hiểu được những người khác, cũng không hiểu chính bản thân mình. Phải biết rằng, ngay cả thần tiên trên trời cũng hiểu không thông mong muốn của con người, chúng ta chủ động bỏ qua một vài thứ, lại không nhất định có thể đổi được những gì chúng ta muốn.”

Trên gương mặt xinh đẹp của nàng lại tràn ngập sự âu lo và mất mát.

Vũ Văn Dịch yên lặng không nói gì.