Ca Thay Tim Định Mệnh

Chương 18: Bí mật về Sound of Paradise




Con trai…!

Con có lạ không khi 1 người khô khan như bố lại chọn cách viết thư trong thời đại công nghệ thông tin bùng nổ hiện nay? Bố từng đọc 1 quyển sách, nó bảo rằng: viết thư là cách tuyệt nhất để bày tỏ hay trao gửi nỗi lòng với người khác, bởi những nét chữ tuy mộc mạc, thô sơ nhưng lại đầy ắp sự chân thành. Hơn nữa, ta có thể lưu giữ nó và đọc lại bất cứ khi nào ta muốn.

Từ ngày con rời khỏi ngôi nhà, 1 nửa phần hồn trong bố như chết hẳn. Bố lang thang khắp căn biệt thự mà tưởng như đang đi trên những bậc thang đưa bố về với quá khứ. Bố loáng thoáng nghe được giọng nói của con, mơ màng trông thấy hình ảnh con nghịch ngợm chạy vòng quanh gian bếp, rồi khoảnh khắc lần đầu tiên con cất tiếng gọi “bố”, con phải biết là nó thật ý nghĩa với bố làm sao. Bố tự hào về con Vũ Phong à. Từ bé, con đã luôn tỏ ra là 1 đứa trẻ hơn người, 1 thần đồng tí hon của gia đình ta. Con thông minh, lanh lợi và hiếu động hơn hẳn những đứa trẻ cùng lứa khác, nhưng, chính vì thế mà bố sợ sẽ có 1 ngày con tự làm hại mình bởi sự hiếu động, nghịch ngợm đó. Và cái ngày kinh hoàng ấy cũng đã đến khi bố trông thấy con nằm vật ra ngoài sân vì bị cơn đau tim hành hạ. Đó là lần thứ 2 trong đời bố cảm thấy hoảng sợ đến cùng cực. Bố đã làm mọi cách để bảo vệ con, để giữ con ở lại bên bố bằng những lời cấm đoán khắc khe, bằng 1 căn phòng rộng lớn không khác gì nhà ngục, …Nhưng có lẽ, bố đã sai ngay từ đầu rồi. Với 1 đứa cá tính và liều lĩnh như con, cách làm tiêu cực này chỉ khiến con dần đánh mất sự ngoan ngoãn mà thôi.

Trước khi bỏ đi, con đã trách bố vì không bao giờ mở lòng với con và cho con cơ hội để hiểu bố đúng không? Nếu bố kể cho con nghe 1 bí mật lớn nhất đời bố, đến cả mẹ con cũng không được biết, thì con sẽ tha thứ cho bố chứ? Bố không biết là do vô tình hay cố ý mà con lại có cảm tình đặc biệt với Sound of Paradise, cứ như con được hưởng tình yêu của nó từ bố vậy. Bố yêu Sound of Paradise đến điên cuồng, như tình yêu mà khi xưa bố dành cho 1 người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Con đừng buồn Phong à, vì người phụ nữ đấy không phải mẹ con, mà là mối tình đầu của bố…người phụ nữ bố luôn khao khát nhưng không thể cưới làm vợ. Vì nghèo, vì không có tương lai xán lạn nên gia đình cô ấy phản đối bố kịch liệt, khiến 2 người phải chia tay trong tiếc nuối. Rồi bất ngờ cô ấy đi lấy chồng, bố chỉ nghe nói chồng cô ấy là 1 giám đốc giàu có. Bây giờ nghĩ lại bố cảm thấy mình thật bất lực và nhu nhược! Nỗi đau ăn mòn tâm hồn bố mỗi ngày và dần biến bố thành 1 con người hoàn toàn khác. Sau đó, lòng kiêu hãnh và tự tôn của 1 gã đàn ông đã giúp bố quyết tâm làm giàu bằng mọi cách. Bố muốn khẳng định vị trí trong xã hội, cũng như đem đến 1 cuộc sống sung túc nhất cho gia đình trong tương lai của bố, rồi bố sẽ dễ dàng quên đi mối tình đầu thôi. Lúc đấy quả thật bố suy nghĩ rất lạc quan. Nhưng khi lấy mẹ con rồi, bố vẫn điên cuồng lao vào công việc khi nhận ra mình chưa thể quên người phụ nữ ấy. Nhiều năm sau, bố hay tin cô ấy đã mất trên giường bệnh; rồi đột ngột bố nhận được bức thư của cô ấy sau biết bao năm xa cách. Vũ Phong à, cô ấy đã để lại cho bố 1 món quà, nhưng bố xin giấu bí mật này vì vài lý do khác... Còn lý do xây dựng nên Sound of Paradise thì bố nghĩ mình chẳng cần giải thích nữa. Và nó sẽ là bí mật tuyệt đối giữa 2 chúng ta, bố biết con là người rất trọng lời thề, đúng không con trai?

Hôm qua, bố lanh quanh trong căn phòng của con cả ngày; và bố vô tình phát hiện trong ngăn học bàn có rất nhiều bản phác thảo chân dung 1 người thanh niên trẻ. Thật nực cười, suốt 23 năm trời bố không hề biết con trai mình lại vẽ đẹp đến như thế. Người thanh niên trong những bức phác thảo đó là người con yêu đúng không? Bố nghĩ thế, vì hơn ai hết bố hiểu rõ cảm giác lưu giữ quá nhiều hình ảnh của một người; cũng như nỗi đau khổ khi không thể sống bên người mình yêu. Hiện giờ bố không biết phải nói hay xử lý thế nào, nhưng nếu bố lại dùng lý trí để giải quyết mọi việc như trước; thì chỉ gây thêm bất hòa giữa 2 cha con ta. Thế nên giờ đây, bố chỉ muốn con hạnh phúc. Hãy làm bất cứ điều gì con thích, bất cứ mọi điều, con trai của ta.

Tái bút: tối mai mẹ sẽ nấu món cari mà con thích, về nhà nhé.

Bố của con.



Trang giấy trắng tinh đã bắt đầu thấm ướt vài giọt lệ trong suốt. Những dòng chữ viết tay mộc mạc dần nhòa đi trong nước mắt lẫn sự xúc động của Phong. Thổn thức hồi lâu, anh gấp cẩn thận lá thư lại rồi bước vào nhà, miệng vẽ nên nụ cười hạnh phúc...

---------------†---------------

Trong căn phòng của mình, Thái Hà điên cuồng ném tất cả mọi đồ vật trong tầm với vào bức tường tội nghiệp. Cô thô bạo lùa hết đống sách vở, ống đựng bút, tạp chí trên bàn rơi tràn làn xuống nền đất; rồi còn hất đổ cả hũ thủy tinh chứa đầy ngôi sao giấy, khiến nó vỡ tan tành. Những mảnh vỡ cùng các ngôi sao đều nằm ngổn ngang, lẫn lộn trong đống tạp chí thời trang. Xung quanh căn phòng giờ đây như hiện thân cho sự phẫn nộ của Thái Hà, vô cùng bừa bộn và rối bời. Thái độ tự cao, ngạo mạn của ông anh lúc nào cũng khiến cô điên tiết! Từ bé đến nay vẫn thế, ánh mắt Phong nhìn cô chưa bao giờ có 2 chữ "khuất phục", lúc nào cũng khinh khỉnh và tỏ ý xem thường cô. Người anh trai ấy luôn tạo cho cô có 1 cảm giác rằng: cô sẽ không bao giờ chiến thắng được anh ta.

"Chẳng lẽ...không có cách nào để anh ta buông xuôi và nhường Tuấn cho mình sao?", Thái Hà nghiến răng kèn kẹt, tay cô vò mái tóc thô bạo đến tưởng chừng như chân tóc sắp đứt lìa khỏi da đầu vậy. Cô ngồi phịch xuống kệ sách, 1 mảnh vỡ thủy tinh vô tình sượt ngang và rạch 1 đường khá dài ở chân cô. Máu bắt đầu rướm ra rồi chảy loang xuống nền nhà. Nhưng cô vẫn ngồi im bất động như không hề cảm thấy đau đớn... Cùng với đôi mắt long sòng sọc, trông cô lúc này không khác gì 1 người điên cả. Cảnh tượng trở nên hoang dại đến mức khiến ta phải rùng mình khi lỡ đặt chân vào căn phòng ấy...

-------------†-------------

Kết quả của đoạn video thật đáng ngạc nhiên. Những lượt like, lượt share và lượng comment ngày càng gia tăng không ngừng, thậm chí trở thành tiêu điểm bàn tán sôi nổi của cộng đồng mạng. Các hội hủ nữ ( chỉ những cô nàng “cuồng” tình yêu giữa nam và nam) bắt đầu được thành lập; và thẳng thừng lên tiếng ủng hộ Phong với “chàng người yêu giấu mặt”. Cơn sốt ấy đã khiến các cánh nhà báo chú ý, họ đánh hơi được mùi “đáng giá” trong sự kiện này và tranh giành nhau đưa tin về đoạn video. Bằng 1 cách đơn giản, thông điệp quý giá của Phong đã được đến với nhiều người hơn. Tiếng vang lần này không thua gì scandal vừa rồi nhưng nó xoáy theo chiều hướng tích cực. Trong giới showbiz, tuy đầy rẫy những người đồng tính; nhưng đa số họ luôn cố phủ nhận nó hoặc chọn cách im lặng. Vì thế việc làm của Vũ Phong được xem là: rất dũng cảm và đặc biệt.

Ở trường quay MV “Tìm em trong ký ức”

Phong vui vẻ tiếp thu lời chỉ dẫn của đạo diễn và thể hiện cảm xúc rất đúng ý ông; nên buổi quay MV diễn ra khá trót lọt. Anh cảm thấy lòng mình lâng lâng và khoan khoái đến lạ thường. Chỉ cần được diễn xuất thôi, là từng tế bào trong cơ thể anh trở nên sôi nổi như cùng nhau hát dàn đồng ca thánh thót. Đến phân đoạn lãng mạn nhất trong kịch bản, Phong phải bồng cô nàng Lana ( 1 hotgirl Hà Thành) từ trên hàng rào xuống rồi ôm eo cô 1 cách thật âu yếm. Cô bạn diễn có vẻ thân thiện, thậm chí cứ quấn lấy Phong vào giờ ăn trưa. Cậu ấm này tuy đã công khai giới tính của mình, nhưng có vẻ sự quyến rũ đối với phái nữ vẫn chưa mất hẳn.

Mọi thứ đều rất ổn, chỉ riêng Tuấn là không ổn 1 chút nào! Theo anh, kịch bản MV này hơi nhiều cảnh thân mật; và anh không thích khi thấy Phong diễn cảnh “yêu đương” quá đạt với người khác như thế. Cảm giác ngứa ngáy như kiến bò trong bụng, anh tuy muốn tạm rời mắt khỏi Phong nhưng không thể. Cậu nhóc tóc vàng này bình thường trông đã điển trai, nên khi chỉ cần diện lên 1 tý là trông không khác gì bạch mã hoàng tử cả.

Thiên Long mon men đến gần Tuấn lúc nào không hay, rồi nghịch ngợm vung tay hù dọa bạn. Xong anh dí gương mặt lộ rõ vẻ thích thú vào sát mặt Tuấn và bắt đầu giọng điệu châm chọc:

- Ghen với Lana lắm chứ gì?

- Biết…làm sao được – Tuấn thở dài – miễn tốt cho Phong thôi. Đạo diễn rất thích cậu ấy, còn bảo MV lần này sẽ đẹp lung linh như phim Hàn Quốc.

- Vũ Phong…đúng là 1 gã điên – Long phì cười - Gặp tên nào yếu bóng vía là đã lặn ngụp sau scandal tai tiếng đó rồi.

Bỗng, Tuấn cười lớn

- Haha, gã điên. Bao phen cậu ta làm tim tao muốn rớt ra ngoài. Toàn có những hành xử không ai ngờ đến thôi.

- Phải, toàn những chuyện không ai ngờ được – Long nói vẻ khôi hài, lòng vẫn cay cú vụ anh bị Phong bắt cóc.

- Đôi khi như vầy mới thú vị đấy.

Ngay khoảnh khắc ấy, đột nhiên ánh mắt của họ giao nhau.1 luồng điện vô hình được phóng thích rồi khéo léo hóa thân thành chiếc cầu nối hai con tim đang loạn nhịp.Phong khẽ lau mồ hôi rồi gửi tặng Tuấn nụ cười hiền hòa, khiến những nỗi hờn ghen trong anh đều dần dần tan biến…

Tối hôm đấy, Tuấn đưa Phong về nhà. Phong mệt mỏi đến mức suýt ngủ quên trên lưng người yêu vài lần. Khi Phong bước xuống xe, Tuấn bảo rằng anh rất vui khi cậu chủ trở về đoàn tụ với gia đình. Phong không nói gì, anh chỉ chạm lên tay Tuấn rồi siết chặt thay cho lời cám ơn từ tận đáy lòng. Hành động tuy giản đơn nhưng lại có sức tác động vô biên, đối với Tuấn nó còn ý nghĩa hơn cả 1000 câu nói:”em yêu anh”… Thật kì lạ, mọi điều ở cậu nhóc này đều bắt đầu khiến Tuấn tò mò và âm thầm lôi cuốn anh 1 cách say đắm.

Khi Phong quay lưng bước về phía cổng nhà, Tuấn liền cất tiếng gọi:

- À…Phong, Phong ơi…!

Chàng mỹ nam ngoáy đầu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò khiến Tuấn thêm bối rối. Anh muốn nói 1 câu ngọt ngào với Phong, nhưng chẳng hiểu sao cổ họng anh cứ như bị đóng băng cấp tốc vậy. Ngập ngừng mãi, cuối cùng anh cũng cất lời:

- Tôi…à… không có gì…, cậu… vào nhà đi.

- Nhưng tôi thì có gì đó – Phong nhướng mày

- Sao…?

- Tôi thích anh gọi tên tôi như thế, nghe thật ấm áp.

Dứt câu, Phong vui vẻ vẫy tay chào Tuấn rồi mở cổng bước vào. Hôm nay Phong cười nhiều hơn mọi ngày, lại có những cử chỉ và thái độ dễ thương đến điên đảo khiến Tuấn khó mà kìm chế nỗi lòng. Ngẩn ngơ 1 hồi, anh tặc lưỡi vẻ tiếc nuối, rồi tự lầm bầm trách móc:

- Khỉ thật! Chỉ mỗi câu nói “tôi yêu cậu” mà cũng không nói được sao?

Reng….Reng….

Thái Hà uể oải với tay lấy chiếc Iphone trên đầu giường. Cô bắt máy nhưng im lặng. Tâm trạng cô vừa chán nản vừa bực tức đến nỗi chả buồn mở miệng. Nhưng khác với cô, bên kia đầu dây lại liếng thoắng với những âm thanh nghe vô cùng thích thú:

- Em gái! Chị tìm được thông tin về người đàn bà đó rồi.

- Vậy à? – giọng Hà ngán ngẩm – kết quả thế nào?

- Người này tên Mỹ Linh, có mối quan hệ rất mật thiết với bố em. Theo 1 số bạn bè của bà ấy, thì 2 người từng yêu nhau nhưng phải chia tay do gia đình bên gái phản đối. Sau đó, bà ta lấy 1 ông chồng giàu sụ.

Hà khẽ bật lên cười vẻ khinh khỉnh, rồi đáp:

- Kiểu đàn bà thường thấy mà. Vậy hiện giờ ả còn qua lại với bố em không?

- Không thể có chuyện đó, vì bà ta mất rồi em à.

- Mất ư?! – Hà ngạc nhiên

- Biết được bà ấy là ai, em còn ngạc nhiên hơn cho xem!

- Trời ạ, chị nói nhanh đi!

- Bà ấy là…

“Cụp!”. Chiếc Iphone của Hà lại giở chứng hết pin. Trong khi cô đang cắm sạc cho nó thì chiếc điện thoại bàn chợt reo liên hồi. Cô chạy nhanh đến, nôn nóng nhấc máy và cất tiếng ngay:

- Chị, chị Nga phải không?!

- Điện thoại em sao vậy? Làm chị tụt hứng dễ sợ!

- Hết pin ấy mà. Chị nói tiếp đi, người đàn đó là ai?!

- Hừm! Được rồi. Bà ta là mẹ của ca sĩ Thiên Long đấy.

- Ôi… - giọng Hà thú vị, có phần châm biếm – bố em trông thế mà lại từng là người yêu của mẹ ca sĩ nổi tiếng sao?

- Chị cũng ngạc nhiên đây– giọng bên đầu dây kia tỏ vẻ cảm thông – nhưng kể ra cũng tội bà ấy, nghe nói do xích mích với chồng, khiến bà buồn phiền rồi lâm bệnh mà chết.

- Em nể trình độ tìm kiếm thông tin của chị thật đấy.

- Bình thường thôi em. Vậy là từ giờ em không phải lo chuyện bố em trăng hoa nữa rồi.

- Vâng, cám ơn chị. Chào chị ạ

- Chào em. Hôm nào café nhé.

“Cụp”. Gác máy xong, Thái Hà thở phào nhẹ nhõm. Phía bên kia hành lang, trong căn phòng của mình. Vũ Phong cũng gác máy chiếc điện thoại bàn trong sự bàng hoàng tột độ…”Món quà” mà bố nhắc đến trong bức thư, lẽ nào lại là Thiên Long?!