Ca Thay Tim Định Mệnh

Chương 8: Trốn Tránh




Vy cảm giác như có 1 áp lực kinh hoàng đang ập về phía cô. Vy quay phắt sang và vô cùng hoảng hốt khi trông thấy 1 chiếc xe du lịch màu bạc lao về phía cô như 1 con thú hoang đang rất thèm khát con mồi. Quá sợ hãi, Vy đứng chết trân giữa làn đường dành cho người đi bộ, đôi tay hoàn toàn bất lực, mắt thì chỉ biết căng ra và nhìn chằm chằm vào chiếc xe ấy...

Phong đẩy mạnh cửa xe ra, cuống cuồng chạy về phía Vy, miệng thỏa sức la hét:"Tránh ra!!!", nhưng người cần nghe câu ấy lại có vẻ như chẳng hề nghe thấy gì cả...! Vy đã bị nỗi hoảng sợ đến tột cùng lấn át hết tâm trí rồi, nó khiến cô chỉ biết bất lực đứng đấy mà chờ đợi đầu xe hung hãn chuẩn bị nuốt lấy mình...

Phong bật người, nhào đến ôm gọn Vy trong vòng tay, rồi cả 2 cùng lăn long lóc trên vỉa hè, đối diện chiếc Mercedes đen tuyền của Phong. Hai túi nilon rơi xuống đất, những lon đồ hộp, vỉ trứng, trái cây thay nhau nhảy bổ ra khỏi chiếc túi và lăn long lóc trên mặt đường. Thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, Vy tái xanh mặt, tay run run báu chặt lấy vai Phong như đứa trẻ vừa bị con quái vật hù dọa. Bên cạnh đó, Phong cũng bị 1 phen mất hồn, mồ hôi anh rịn ra trên trán, và anh thở lấy thở để như để kiểm tra xem mình có còn sống không vậy. Sau khi đã hoàn hồn, Phong mặc dù rất muốn trách Vy vì sự sơ ý đến nỗi suýt mất mạng, nhưng lại động lòng khi trông thấy gương mặt đang tái xanh vì sợ hãi của cô bạn. Rồi bằng cử chỉ nhẹ nhàng nhất, anh vén phần tóc mái phủ lòa xòa lên mang tai Vy và ân cần hỏi:

- Em không sao chứ?

Vy ngơ ngác nhìn Phong bằng đôi mắt vẫn còn nguyên sự hoảng loạn, rồi như vừa hoàn hồn, cô lắc đầu ngầy nguậy ý bảo mình không sao để Phong yên tâm.

- Cái thằng ôn tài xế khi nãy...! - Phong tức tối - nó không biết bóp còi chắc?!

- Chẳng lẽ... - giọng Vy run run - là fan của tên Thiên Long?

- Ý em là ca sĩ Thiên Long à?

Vy gật nhẹ đầu...

Phong nhíu mày lại suy nghĩ...Thiên Long là 1 ca sĩ trẻ đang nổi tiếng trong showbiz hiện nay. Các bài hát của hắn đều nhanh chóng trở thành hit nhờ lượng truy cập khổng lồ trên youtube và những trang web âm nhạc khác. Giới trẻ - đa số là các cô gái - đều hâm mộ Thiên Long đến điên cuồng, họ mê mẩn ngoại hình điển trai, mái tóc nhuộm bạc trắng và nụ cười nửa miệng của hắn. Nhưng đời tư của anh chàng ca sĩ này lại khá ồn ào cùng với mớ scandal tình ái không dứt. Hắn liên tục xuất hiện trên các mặt báo và luôn là tâm điểm của cánh paparazzi, vì những tin tức, hình ảnh về hắn đều rất "đắt giá" đối với họ.

- Fan của thằng đó thì có liên quan gì đến em? - Phong nhướng mày

- Bọn fan cuồng Thiên Long nghĩ em là người yêu hắn nên mới...phát điên lên hết như vậy - Vy khóc nấc - anh thấy đấy, chiếc xe khi nãy chả thèm ấn còi, chứng tỏ nó cố ý muốn hại em!

Phong bối rối vỗ vỗ vai cô bạn, trấn an cô:

- Em đừng khóc! Có chuyện gì từ từ giải quyết, đi uống chút gì nào.

-----------------†-----------------

Hai người vào công viên gần đó, Phong mua cho Vy 1 ly trà sữa dâu, hy vọng hương vị ngọt ngào của dâu có thể xoa dịu bớt sự căng thẳng và tức giận trong lòng cô lúc này. Rồi Vy bắt đầu kể cho Phong nghe đầu đuôi sự tình. Cô bảo Thiên Long là 1 tên ngu ngốc và hiếu thắng vô cùng, hắn để ý Vy trong 1 buổi tiệc do công ty hắn tổ chức và từ đó hắn luôn dùng mọi thủ đoạn để biến cô thành của hắn; bất kể cô đã nhiều lần cự tuyệt hắn quyết liệt. Vì thế nên Thiên Long đã nổi cơn tự ái của 1 gã đàn ông, hắn tự ý tung tin diễn viên kịch Hạ Vy là người yêu của hắn trên khắp các mặt báo, thậm chí trên Facebook cũng đầy ắp những dòng status lãng mạn mà hắn dành cho Vy, và dĩ nhiên, dưới status ấy là hàng tá bình luận thể hiện đầy sự tiếc nuối của các fan nữ trung thành.

- Hắn cư xử như 1 thằng điên! - Vy tức tối dập ly trà sữa xuống ghế đá - em liên tục bị hắn quấy rối, đe dọa, em không thể chịu được nữa!

Phong thở dài, gật gù tỏ vẻ cảm thông với cô bạn và nói:

- Vậy nếu biết em có người yêu thì hắn còn làm phiền em nữa không?

- Em không biết nữa...nhưng sao anh lại hỏi vậy?

- Anh sẽ làm người yêu của em - Phong nở nụ cười nửa miệng - để xem hắn có gan động đến bạn gái của Vũ Phong này hay không.

Chợt, đôi mắt Vy long lanh lên như 1 tấm kính vừa được lau chùi thật kĩ lưỡng vậy, cô cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên cùng với niềm hạnh phúc ngất ngây không thể tả siết trong cõi lòng lúc này. Trong 1 thoáng cô đã không còn thấy tên Thiên Long là 1 nỗi phiền toái, xui xẻo nữa, mà thay vào đó, hắn còn là chiếc cầu nối đưa Phong đến với cô. Vy chẳng quan tâm Phong có phải vì thương hại mình hay không, cô chỉ cần được làm bạn gái của anh chàng...tuyệt vời này mà thôi...!

- Anh nói thật chứ...?

Phong gật nhẹ đầu, khoác vai Vy rồi khẽ nép cô vào lòng mình. Nhưng khi đã khuất khỏi tấm nhìn của Vy, sắc mặt Phong mới đột ngột tối sầm lại...ánh mắt anh lộ rõ sự hoang mang và buồn bã. Ngay lúc này đây, Phong chỉ ước sao người anh đang ôm vào lòng lúc này là Tuấn...,chỉ vừa xa Tuấn có vài tiếng đồng hồ mà anh đã nhớ Tuấn đến da diết rồi, đến nỗi anh vô tình báu chặt vào vai Vy như để kiềm chế nỗi đắng cay trong lòng...

----------------†---------------

3 ngày thấm thoát trôi qua, Tuấn không đến Sound of Paradise, mà dành phần lớn thời gian để đi lang thang khắp nơi trong thành phố. Đêm nào, anh cũng về đến nhà trong bộ dạng say mèm, có hôm còn là những vết thương do cuộc ẩu đả với bọn bợm rượu, lưu manh nào đó. Trong suốt 3 ngày ấy, những hồi ức về Phương Nhi ngập tràn trong tâm trí anh cùng với nỗi dằn xé, cắn rứt cùng cực của lương tâm. Mỗi bước chân anh chạm xuống mặt đất, là mỗi mảng ký ức hạnh phúc ngày ấy dần hiện lên; rồi ghép lại thành 1 bức tranh vô cùng sinh động...

Nhi từng nói rằng cô rất thích dạo bước trên vỉa hè để dễ dàng ngắm nhìn đường phố, để có thể nghe lâu hơn 1 bài hát phát ra từ quán cafe bình dân nào đó, để mùi hương của sườn nướng thơm ngon vương lại trên chóp mũi cô lâu hơn...

Cô cũng rất thích ngồi trú mưa trong trạm xe bus và nhâm nhi 1 ly cafe âm ấm cùng người yêu...không có cảm giác nào an toàn hơn khi ấy...

Và cô đặc biệt yêu biển...! Cô sẵn sàng thức trắng cả đêm để có thể ngắm được cảnh mặt trời mọc. Vì khi nhìn thấy hình ảnh quả cầu lửa dần hiện ra phía đường chân trời, rồi nhả 1 thứ ánh sáng kì diệu lên mặt biển, cô cảm thấy tâm hồn mình trong suốt hơn bao giờ hết...Những chuyện buồn đau bỗng dưng tan biến đi như chưa bao giờ tồn tại. Bóng tối bao trùm vùng biển cả bóng tối trong lòng cô đều được xua tan đi tất cả bởi thứ ánh sáng kì diệu ấy. Nhưng thật buồn và tiếc thay…Tuấn hiếm khi nào có cơ hội được làm những điều nhỏ bé ấy cùng cô. Khi Nhi còn tồn tại trên cõi đời này, anh chỉ mải mê cắm đầu vào những chiếc đàn piano, những cây guitar, những bài hát con dang dở và hàng loạt buổi biễu diễn ở phòng trà. Anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt như cố giấu nỗi buồn của cô, khi biết anh không thể đưa cô đi dạo phố trong đêm Giáng sinh, vì lịch diễn dày đặt hôm ấy.

Từ ngày cô mất cho đến nay, anh không buồn hát lấy 1 câu, ngoài bản nhạc dành riêng cho cô ra, anh không thể sáng tác thêm 1 bài hát nào. Trong thâm tâm anh, cứ mãi bị ám ảnh bởi những phút giây, những tháng ngày mà anh không thể dành cho cô.

Trời bỗng đổ mưa như trút nước, Tuấn chạy vội vào trạm xe bus gần đó để trú tạm cơn mưa. Cái lạnh bắt đầu luồng qua lớp áo thun mỏng tang, khẽ chạm vào da thịt anh, khiến anh phải co rúm người lại. Tuấn vừa nhăn mặt vừa châm điếu thuốc để chống chọi lại cơn lạnh xé thịt này. Vài phút sau, khi mưa đã to đến mức át hết mọi thứ âm thanh xung quanh, hình ảnh đường phố về đêm dần dần mờ nhạt đi, thì anh mới cảm tưởng như mình đang bị tách biệt khỏi thế giới hạnh phúc của loài người…anh cảm thấy cô đơn quá…trống trải quá…!

Rồi cứ thế, đôi mắt Tuấn dần hòa vào tấm màn mưa tuông trắng xóa, đầu óc trở nên trống rỗng và anh cũng chẳng còn cảm thấy lạnh nữa. Cứ như anh đã hoàn toàn trong suốt, vô hình đối với thế giới này rồi vậy…!

Bất chợt, Phong xuất hiện trước mắt anh, dáng người cao gầy dần xuyên qua làn mưa vô tình...mái tóc vàng ướt đẫm rũ xuống đôi mắt sắc lạnh hút hồn, vẻ mặt Phong vẫn điềm tĩnh, tự tin đến mức khiến Tuấn phải ghen tỵ. Bằng cử chỉ ân cần nhất, Phong nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc Tuấn rồi....

Biến mất....!

Điếu thuốc trên môi Tuấn rơi xuống nền đất ướt sũng, cơ mặt anh đông cứng lại vì khoảnh khắc ảo ảnh vừa rồi... Cớ sao, trong lúc nỗi cô đơn cùng cực đang vây bám lấy anh như thế này, Phong lại xuất hiện trước mặt anh? Người anh cần lúc này là Phương Nhi...là người yêu của anh cơ mà...! Tuấn ngồi gập người lại và hét lên thật to những âm thanh đắng cay nhất từ tận đáy lòng mình...

-----------------†----------------

21 giờ 47 phút...

Thái Hà đã đứng trước cửa nhà đợi Tuấn tự lúc nào. Vừa trông thấy anh, cô bỏ 2 tay ra khỏi túi chiếc áo khoác lông trắng tinh và bước nhanh về phía anh, tiếng giày cao gót nện từng hồi xuống sàn nghe có vẻ rất khó chịu; chắc hẳn, tâm trạng chủ nhân của nó cũng đang vô cùng xấu đây...

- Anh xem em là cái gì hả?? - Hà quát lên - tự ý nghỉ việc, tự ý nhờ người đến thay thế, tự ý cắt mọi liên lạc với em! Rốt cuộc anh có quan tâm gì đến cảm xúc của em không?!

Tâm trạng lúc bấy giờ của Tuấn cũng chẳng khá hơn Thái Hà bao nhiêu, thậm chí còn tồi tệ hơn cô nàng này nữa. Tuấn thở ra 1 hơi dài, nói vẻ ngán ngẩm:

- Chẳng phải anh đã nhắn tin báo cho em từ 3 ngày trước rồi sao?

- Và sau đó anh biệt vô âm tính???

- Em chỉ là bạn của anh, đừng có quản lý anh như vậy nữa có được không?! - Tuấn gắt gỏng

- Chỉ có 1 mình anh xem em là bạn thôi - Hà rưng rưng nước mắt - đồ ngốc...!

Tuấn im lặng, đưa tay vuốt mặt mình vẻ vô cùng mệt mỏi... Anh biết rõ tình yêu mà Hà dành cho anh, nhưng rất tiếc, anh vẫn chưa quên được Phương Nhi; và hơn nữa, Hà không bao giờ là mẫu người con gái anh yêu thích. Lý do anh vẫn còn giữ mối quan hệ với cô nàng này chỉ vì Nhi mà thôi, vì Nhi chắc chắn sẽ rất buồn nếu anh đối xử tệ với người bạn duy nhất của cô ấy.

- Anh xin lỗi... - Tuấn cố gắng dịu giọng - khi nào bình tâm, anh sẽ trở lại làm việc, em về cẩn thận.

Nói rồi, Tuấn tra nhanh chìa khóa vào và mở cửa, nhưng Hà vẫn chưa chịu về, cô mím chặt môi tức giận rồi khẽ rít qua kẽ răng những âm thanh khá chua chát:

- Phong và anh 3 ngày nay đều như người mất hồn, vì trùng hợp hay vì nguyên nhân stress của 2 người là từ nhau mà ra?

Tuấn khựng lại...! Nhưng sau đó liến bước nhanh vào trong nhà. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh, để lại Hà đang tức điên lên vì cơn ghen lồng lộn vô căn cứ.

------------------†----------------

Ngay thời điểm đó...

Phong đưa Vy về nhà sau buổi tập kịch khá mệt mỏi và căng thẳng. Hôm nay anh phải giao cả Sound of Paradise cho Hà và Vân quản lý, để tập trung chuẩn bị thật tốt vai diễn "thằng hề quỷ" vào đêm mai của mình. Chiếc Mercedes bóng loáng dừng trước ngôi nhà trông khá giàu sang, bất giác...Phong thầm nghĩ cô gái này thật xứng đôi với mình, giống như câu "thanh mai trúc mã" mà người ta vẫn thường dùng để gọi cặp nam nữ sinh ra là để dành cho nhau. Vậy thì anh cần đến 1 ai khác ngoài Vy nữa chứ...? Nghĩ rồi, Phong khẽ nhếch mép vẻ nhạo đời, có phần chua chát...! Trái tim anh lại quặn đau như thể có ai đang ra sức cấu xé nó vậy...

Vy chồm sang ôm Phong rồi nhẹ nhàng hôn lên má anh. Phong cười hơi gượng, xoa đầu cô và nói:

- Được rồi, em vào nhà nghỉ ngơi đi, hôm nay chắc là mệt mỏi lắm đúng không?

- Vâng, nhưng em quen rồi. Anh về cẩn thận nhé, em tin ngày mai anh sẽ chinh phục được khán giả - Vy vẫn nắm chặt tay Phong lưu luyến không muốn rời.

Phong giơ ngón tay cái lên, nở 1 nụ cười tự tin để Vy an tâm. Sau đó, Vy mở cửa xe và bước vào nhà, không quên ngoảnh đầu lại tặng người yêu mình 1 nụ hôn gió...

---------------†--------------

Phong vừa về đến nhà thì đã phát hiện có 1 người đang ngồi chống cằm lên đầu xe máy; kiểu rất mệt mỏi và cọc cằn như thể đã chờ đợi ai đó rất lâu rồi vậy. Bất giác, Phong cảm thấy hơi sờ sợ khi nhận ra người ở trước cổng nhà mình, anh đã lẩn tránh người này suốt mấy ngày gần đây, vì...khá nhiều lý do. Nhưng... nghĩ lại thì anh không thể trốn tránh người kia cả đời được, dù sao trong lòng anh cũng đang chứa đựng vô vàng những tâm sự và rất cần 1 ai đó đủ kiên nhẫn để lắng nghe anh. Do dự 1 hồi, Phong bước ra khỏi xe và cất tiếng:

- Lâm, mày đợi tao hả?!

Lâm ngẩng đầu lên, quắc mắt nhìn cậu bạn với vẻ khá giận dữ. Nhưng vốn không nóng nảy giống như Phong, thay vì lao đến đấm cho anh chàng kia 1 phát, Lâm chỉ bước chầm chậm về phía cậu bạn và gằng giọng hỏi:

- Gần cả tuần nay mày liên tục tránh mặt tao! Đang có chuyện gì đúng không?!

- Không có gì. - Phong đáp nhanh

- Đừng giấu tao nữa cái thằng đần này! Tao có còn là bạn mày không hả?!

Lâm chắc chắn 100% rằng đang có chuyện gì rất kinh khủng xảy ra với Phong, vì trong suốt 5 năm chơi với nhau, Lâm chưa bao giờ thấy Phong kì lạ, có phần hơi hoảng loạn như vậy. Và không ngoài dự đoán của Phong, lại 1 lần nữa vẻ mặt nghiêm nghị của Lâm khiến Phong khó có thể giấu cậu bạn thân điều gì.

- Nếu tao nói ra, mày cũng chẳng tin nổi đâu, thậm chí mày sẽ cảm thấy ghê tởm tao đấy Lâm à!

- Sẽ chẳng có điều đó! Vì mày là bạn thân nhất của tao, thằng ngu! - Lâm quát lên

- Cho dù tao nói rằng tao bị đồng tính...?! - Phong cố bật từng âm thanh chua chát từ cổ họng mình

Lâm đứng chết lặng, 2 chân như chôn chặt dưới nền đất, 1 luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến anh khẽ rùng mình. Không thể được! Thân thiết với Phong suốt ngần ấy năm, Lâm cam đoan bạn mình không hề là dân đồng tính, mặc dù vẻ ngoài của Phong trông xinh xắn như con gái, nhưng tính cách hoàn toàn là của 1 người đàn ông! Thậm chí, Phong từng quen với biết bao cô nàng xinh đẹp khác cơ mà...! Nhưng...động tác thân mật với Tuấn khi ấy...lẽ nào là thật lòng? Cố gắng lấy lại bình tĩnh, Lâm ấp úng nói:

- Mày...như thế này lâu chưa?

- Chuyện dài lắm - Phong thở dài - vào nhà tao đi, tao sẽ kể, nếu mày muốn nghe.

Hai người vào nhà, cùng chào bố mẹ Phong rồi lên thẳng trên phòng cậu công tử. Căn phòng rộng như phòng khách của 1 ngôi nhà bình thường vậy, màu xanh dương đậm khiến người ta cảm tưởng như vừa bước vào đã bị lọt thẳm xuống 1 đại dương huyền bí...Những bức tường đều dán đầy áp phích của những diễn viên nổi tiếng khắp thế giới, chiếc giường to đùng trông rất êm ái được đặt dưới khung cửa sổ, bên cạnh là bức rèm màu nâu sữa đang bay phấp phới vẻ rất sung sướng vì được nàng gió xinh tươi lùa vào ghé thăm.

Đã vào phòng Phong rất nhiều lần, nên Lâm không ngại gì mà tự nhiên ngồi phịch xuống giường của cậu bạn, xếp bằng 2 chân lại rồi nhìn chằm chằm vào Phong, hồi hộp chờ đợi câu chuyện mình sắp được nghe. Sau khi cởi bỏ chiếc áo khoác da đen tuyền của mình rồi treo lên cây máng, Phong kéo chiếc ghế xoay từ bàn học ra và ngồi đối diện với Lâm, ậm ừ 1 hồi lâu rồi bắt đầu kể hết mọi chuyện cho bạn nghe. Ban đầu, Phong cũng có chút ngại ngùng khi kể ra câu chuyện kì lạ này, nhưng càng lúc thấy Lâm càng chăm chú lắng nghe vẻ rất nghiêm túc thì anh lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn khá nhiều. Từ cảm xúc rung động với Tuấn sau lần thay tim về, rồi đến hành động thân mật vô thức cũng với Tuấn, những giấc mơ về Phương Nhi, về mối liên kết giữa cô và Phong, sau cùng là lần cả 2 tên con trai bị men bia làm cho mất kiểm soát...! Nghe đến đây Lâm hơi choáng váng 1 tý, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh và nghe bạn nói tiếp

- Tao khổ lắm mày à - Phong buồn rầu nói - càng trốn tránh tao càng đau đớn, tao không thể ngừng nhớ về hắn ta...!

- Vậy thì đừng trốn nữa! - Lâm nói sau 1 hồi ngưng khá lâu

- Mày đang ủng hộ việc bạn mày trở thành gay đấy à thằng kia?!

- Không, nhưng hãy làm những gì mày cảm thấy hạnh phúc, tao chỉ ủng hộ mày đi theo trái tim của mày thôi

Chợt, Phong quát lên:

- Trái tim này đâu phải của tao! Mẹ kiếp!!

- Bé cái mồm thôi - Lâm rít qua kẽ răng - còn nữa, mày đừng nói kiểu vô ơn như vậy! Mặc dù Nhi làm đảo lộn tình cảm của mày, nhưng cô ấy đã cho mày cả 1 mạng sống đấy.

- Nói vậy là mày tin tao sao...?

Lâm gật nhẹ đầu trước sự mừng rỡ của Phong. Làm sao anh có thể không tin được khi chính mắt anh cũng thấp thoáng thấy bóng dáng của Nhi ở cậu bạn? Và quan trọng hơn, trước giờ anh vẫn luôn tin tưởng Phong. Nhưng bi kịch tình yêu này sẽ khiến bạn anh phải sống trong đau khổ đến hết đời nếu không từ bỏ được nó, vậy chi bằng hãy chấp nhận nó, để có cơ hội tìm thấy hạnh phúc thật sự trong đời mình. Nếu chịu khuất phục trong ngục tù, thì suốt đời ta cũng chỉ là 1 tên tội phạm bị xã hội ruồng bỏ, chi bằng hãy liều lĩnh vượt ngục, trốn thoát khỏi song sắt giam cầm thể xác lẫn tâm hồn ta để tiến ra đón nhận ánh sáng ở thế giới bên ngoài. Có thể ta sẽ bị thương, tồi tệ hơn là đánh đổi cả mạng sống, nhưng ta vẫn có cơ hội thay đổi định mệnh của mình, dù có như thế nào đi chăng nữa, cũng không hối tiếc!

Bỗng, Phong đứng phắt dậy, tiến về phía cửa sổ. Anh nhìn mông lung qua khung cửa với đôi mắt vô cùng ưu tư rồi cất lời, âm điệu nghe du dương như 1 bài hát vậy...:

- Mày biết không Lâm? Từ nhỏ tao chỉ biết ngắm nhìn thế giới qua khung cửa này, ngắm mấy đứa trẻ khỏe mạnh, tha hồ đùa giỡn với nhau mà lòng tao thấy tủi thân vô cùng. Tao đã luôn ước sao mình có thể khỏe mạnh để làm những gì tao muốn và đến bất cứ nơi đâu tao thích, tao nghĩ...chỉ cần có trái tim mới, tao sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc, mỹ mãn,...vậy mà...

- Mày muốn đi đâu?

- Biển! - Phong đáp nhanh - từ nhỏ tao đã mê biển rồi, nhưng...chưa bao giờ tao được đi cả...!

Lâm đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng rộng thênh thang, không thiếu 1 thứ gì của cậu bạn. Tivi, máy vi tính, những trái bóng đủ loại được đặt trong chiếc rổ to đùng ở góc phòng, bên cạnh là cột bóng rổ chỉ cao hơn chủ của nó 1 tý, dưới tấm thảm nhung màu đỏ là 1 bàn cờ vua _ Phong là 1 cao thủ của bộ môn trí tuệ này _ còn chiếc tủ màu bạc cạnh bàn học, là 1 đống đồ chơi linh tinh từ thuở ấu thơ của cậu bạn, có lần Phong đã lôi hết tất cả ra để "khoe" với Lâm, mặc dù Phong vừa cười vừa thao thao bất tuyệt về những món đồ chơi hiện đại mà biết bao đứa trẻ cùng lứa lúc ấy đều mơ ước, nhưng Lâm vẫn cảm thấy 1 nỗi cô đơn sâu sắc ẩn chứa trong đôi mắt của Phong... Tuổi thơ của Lâm, cũng như những chàng thanh niên bình thường khác đều là trò bắn súng nước, trốn tìm, những con hẻm thân quen, xe đạp,...còn đối với Phong, tuổi thơ của anh chỉ vỏn vẹn nằm gọn trong căn phòng này....!

Lâm ngồi "giảng đạo" cho Phong nghe 1 hồi lâu, trấn an cậu bạn rồi ra về. Dọc đường đi, anh suy nghĩ rất nhiều về những chuyện kinh thiên động địa mà Phong kể anh nghe, nó vừa khiến anh choáng váng, vừa khiến anh thấy thương cảm cho bạn vô cùng. Đoạn, anh dừng xe lại, do dự 1 hồi rồi quay đầu xe, chạy về hướng nhà của Tuấn...