Cá Vàng Ao Phấn

Chương 17




Đêm đó, Trần Tử Dạ bị đánh thức, vì để chuẩn bị tốt cho thi vòng hai ngày mai, cô cố ý ngủ sớm một chút.

Chạm vào điện thoại di động đầu giường, mở lên, phát hiện mình ngủ một giấc dài mà mới mười một giờ rưỡi.

"Quá xui xẻo rồi, hất nước có mùi lên hết bộ quần áo của tớ rồi, đây là bộ quần áo mới đấy! Tớ cố ý chọn mặc cho thi vòng hai ngày mai đấy..."

Hành lang có âm thanh huyên náo, rèm cửa sổ bằng vải bố hoàn toàn che đi ánh đèn sáng chói, Trần Tử Dạ có thể phân biệt đây là giọng nói của Thẩm Thời Diệc, cô đang an ủi người khác, "Bớt nói vài câu đi, Quan Diệu cũng không phải cố ý, còn không phải là cậu động vào ấm nước người ta nấu trước sao."

"Gì thế! Là mùi vị ấm nước của chị ta cũng quá nồng nặc rồi, tớ cho rằng là đồ vật xấu gì đó, muốn hỏi chị ta có cần đổ đi không thôi."

Thẩm Thời Diệc đưa mắt ra hiệu cho cô ta nhỏ tiếng một chút, "Có lẽ là trà thảo dược gì đó, cậu cũng đừng để tâm."

"Ai! Phiền chết mất, ngày mai thi vòng hai rồi, thế nào cũng phải là tớ gặp xui xẻo vào lúc này chứ!"

"Nhân vật có thành công hay không thì đó là phải xem bản lĩnh, hơn nửa đêm rồi đừng lải nhải nữa, nhanh đi vào thay quần áo đi."

...

Không yên tĩnh được mấy giây, Thẩm Thời Diệc đến phòng ký túc xá bọn họ gõ cửa, hỏi thức dậy chưa, có thể đi vào hay không.

Trần Tử Dạ đã ngồi dậy rồi, tùy tiện cầm áo phao lông vũ khoác lên vai, giọng nói còn khàn khàn: "Cửa hẳn không khóa, cậu vào đi..."

Thẩm Thời Diệc nhanh chóng đẩy cửa đi vào, thấy chỉ có một mình cô, vội vàng hỏi: "Quan Diệu đâu? Chị ấy không quay về ư?"

"Tớ ngủ quá sâu, không nghe chị ấy đi ra ngoài."

Bị Thẩm Thời Diệc hỏi như vậy, Trần Tử Dạ mới phát giác có gì không đúng.

Cũng đã giờ này rồi, Quan Diệu đi đâu rồi?

Trong lúc mơ màng nặng nề, Trần Tử Dạ hỏi: "... Các cậu vừa gặp Quan Diệu sao?"

"Đúng vậy, Hạnh Như tỉnh dậy nói cổ họng có chút khó chịu, bọn tớ muốn nấu vài quả quất và tuyết lê để thấm giọng trước khi ngủ." Thẩm Thời Diệc không hiểu mà nói, "Đi đến phòng nước nhìn thấy một ấm dưỡng sinh, không biết đựng là thuốc hay trà, mùi vị chua chua, Hạnh Như tốt bụng cầm lên xem thử."

Trần Tử Dạ cụp mắt, suy nghĩ một chút, đại khái đoán được cô ấy nói, chỉ lựa lời nói thật mà nói: "Là thuốc bắc điều dưỡng cơ thể."

"Tớ cũng đoán vậy, chẳng qua là phản ứng của Quan Diệu cũng quá lớn một chút rồi, chị ta trực tiếp cướp khỏi tay Hạnh Như, thuốc bắc lắc lư rồi đổ đầy người cậu ta."

"..."

"Không biết là có phải bởi vì ngày mai thi vòng hai không..." Thẩm Thời Diệc ngồi xuống, đặt tay ở trên ghế dựa, chống cằm nhìn Trần Tử Dạ rồi nói, "Nếu không phải cơ thể Quan Diệu không tốt, thi vòng hai lần này chị ấy nhất định là có thể tham gia, phỏng chừng tâm tình không tốt."

Trần Tử Dạ than thở, thần sắc có chút phức tạp, dừng mấy giây mới chậm rãi nói: "Có lẽ vậy."

"Vậy chúng ta ngày mai thi vòng hai xong thì gọi chị ấy cùng nhau đi dạo phố, sao nào?"

Trần Tử Dạ gật đầu nói được.

Nụ cười của Thẩm Thời Diệc không có gì lo lắng, "Được! Vậy ngày mai nói nữa, cậu chuẩn bị thật tốt, toàn bộ rạp hát là ba chúng ta có mối quan hệ tốt nhất, cũng phải thật tốt." Nói đến chỗ này, nụ cười khóe miệng lạnh lẽo một chút, không nhịn được cảm khái, "Không biết chuyện gì nữa, gần đây tớ luôn cảm thấy có chút bất an."

"... Có lẽ là cuối năm nhiều chuyện." Trần Tử Dạ an ủi cô ấy, cũng giống như đang khuyên giải an ủi bản thân.

"Chắc là vậy, chẳng qua nghề này của chúng ta, bận bịu luôn tốt hơn rảnh rỗi, ai cũng không muốn một mình hát một vai diễn và diễn một cảnh với nó mãi, không phải sao."

"... Ừ."

Lúc nói chuyện, Trần Tử Dạ đã thay quần áo, ra khỏi giường và xỏ dép vào, lấy quần jean trên ghế dựa.

Thẩm Thời Diệc lập tức tránh ra, ánh mắt kia như đang hỏi cô —— trễ như vậy rồi cậu còn phải đi ra ngoài à.

Trần Tử Dạ nói: "Tớ đi tìm một chút, Quan Diệu còn chưa về."

Thẩm Thời Diệc khuyên bảo cô, "Chị ấy bưng ấm dưỡng sinh đi rồi, nói không chừng là xuống phòng nước dưới lầu, trễ như vậy rồi, một lát về thôi."

"Không sao, đúng lúc tớ đi đến phòng luyện tập để lấy đôi giày cũ, sáng sớm ngày mai đi đến rạp hát."

"Vậy cũng được, sáng sớm ngày mai tớ mang cho cậu nước ép quất và tuyết lê."

"Vâng, cảm ơn."

Thẩm Thời Diệc vỗ đầu cô, nói đùa: "Không cám ơn, thật cám ơn thì ngày mai cố gắng thật tốt, sau này chúng ta hát đối với nhau, đừng luôn diễn loại nhân vật không nói một lời đứng một bên, diễn với cậu mười mấy năm rồi, cộng lại còn không nhiều bằng gần đây phối hợp diễn kịch với cậu cho thi vòng hai."

Nhớ đến Lương Quý Hòa nói "tình yêu sẽ dời đi".

Trần Tử Dạ nở nụ cười, cảm thấy an lòng, giọng nói êm ái cảm ơn, "Tớ sẽ thế, cậu cũng cố gắng lên."



Tìm một vòng ở trong viện, không nhìn thấy bóng Quan Diệu, quỷ thần xui khiến đi nhanh đến trước phòng văn thư, Quan Diệu gửi một tin nhắn WeChat báo bình an.

—— Chị đang nấu thuốc bắc, không cần lo, một chút chị về.

Cách mấy giây, lại có một tin nhắn đến.

—— Nếu Thẩm Thời Diệc tới hỏi, em nói tôi đang uống thuốc bắc điều chỉnh đau bụng kinh.

Trần Tử Dạ yên tâm, ha hơi nóng, lập tức nhắn lại hai chữ "Biết rồi" cho cô ấy.

Cánh cửa sắt của rạp hát đang đóng chặt, chỉ chừa một cánh cửa nhỏ con người có thể đi qua trước phòng văn thư.

Bình thường chú Dương đều là trực nửa đêm đầu, rạng sáng đổi ca, chính là lúc đèn sân khấu sáng lên.

Trần Tử Dạ đứng tại chỗ, gió lạnh thổi đỏ chóp mũi của cô, nhưng vẻ mặt cũng không có gì xấu hổ. Người chính là như vậy, lúc thường thường có nhiều lý do cản trở nội tâm mới có thể do dự, làm việc theo tấm lòng ngược lại là huy chương vàng thản nhiên của miễn tội.

Cô bước nhanh qua cửa sổ phòng văn thư thì dừng ở chỗ không gió, gỡ tóc tai, chậm bước chân lại.

Biết rõ nhất định sẽ chào hỏi, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.

Gọi cô lại cũng không phải giọng nói của Dư Tiều, "Trễ vậy rồi, bé Tử Dạ còn đi ra ngoài à?"

"... Chú Dương, chú còn chưa ngủ à."

Trần Tử Dạ chỉ nhìn lướt bên trong một ánh mắt, lễ phép thu hồi ánh mắt.

"Chưa đâu, chú chờ Dư Tiều quay về, hôm nay trường học bọn họ có dạ tiệc năm mới, chẳng qua là học sinh lớp Mười hai không thể tham gia biểu diễn, đành đến xem thử." Chú Dương híp mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, "Nói là xem xong tiết mục thì bạn học tổ chức đi ăn rồi, hiếm khi đi ra ngoài một lần, chú bảo nó tham dự nhiều hơn, đừng vội quay về."

"... À."

"Chẳng qua là đứa bé này xem trọng sự nghiệp học hành, nói là sắp quay về rồi."

Lúc chú Dương nhắv tới Dư Tiều thì trong mắt đều là nét cười, loại hài lòng từ trong thâm tâm này giống như có thể lan tỏa ra ngoài, Trần Tử Dạ cũng lặng lẽ cười.

"Con phải đi ra ngoài sao... chú ý an toàn một chút, đừng chạy xa."

"Dạ, cảm ơn chú Dương."

Có lẽ là ngõ hẻm quá sâu và quá hẹp, sẽ gia tăng khả năng không hẹn mà gặp.

Trần Tử Dạ đi dọc theo bóng đèn đường,, nửa người khoác ánh sáng, một nửa kia ở trong bóng tối.

Bất giác chậm rãi đi được mười đến phút, sạp hoành thánh đầu hẻm đã thu dọn rồi, có cửa hàng mì thịt bò còn mở.

Có một nhóm lớn học sinh xông ra, nghe giọng nói cũng biết, tối nay bọn họ rất vui vẻ.

Không cách nào một ánh mắt tìm thấy Dư Tiều ở trong đám người mặc đồng phục học sinh giống như vậy, chuyện này khiến cho Trần Tử Dạ kinh ngạc một chút.

Người như kiến nhỏ, hàng năm cô từ trên sân khấu nhìn xuống người xem, không cách nào phân biệt rõ, nhưng có thể nhận ra người quen.

Giống như tuồng kịch thứ nhất đầu năm, lúc không còn chỗ ngồi, cô một ánh mắt đã có thể nhìn thấy Lương Quý Hòa.

... Có lẽ bởi vì anh ngồi ở hàng thứ nhất, càng có thể là bởi vì lối ăn mặc luôn càng có thể hấp dẫn ánh mắt.

Phật Tổ cũng cần trang phục bằng vàng.

Trần Tử Dạ nghĩ như vậy, cô cảm thấy nhớ đến Lương Quý Hòa là chuyện không thể bình thường hơn nữa.

Phát hiện Dư Tiều là bởi vì có người kêu tên của anh ta.

Là giọng nữ dễ nghe.

Trần Tử Dạ đứng ở ven đường, người ta không biết, cho rằng cô đang chờ mì thịt bò đóng gói.

Trần Tử Dạ nhìn thấy cô gái kêu tên trước, mặc áo len cao cổ màu ngà, tóc tai che kín hai lỗ tai ở trong khăn quàng cổ, cô ta đưa tay ra sau lưng để lấy tai nghe nửa lộ ra ở bên ngoài balo, kéo rất lâu, kêu Dư Tiều giúp cô ta xem một chút.

Đại khái là nửa đêm đứng ở ven đường quá nổi bật.

Lúc cô gái kia nói chuyện, ánh mắt Dư Tiều chỉ nhìn Trần Tử Dạ.

Mặc dù có khoảng cách không ngắn, nhưng giống như gần đến ngay cả bọn họ trò chuyện cũng có thể nghe rõ, không chỗ có thể tránh né.

Hai người bọn họ mặc đồng phục học sinh.

Mặc dù tất cả mọi người đều mặc đồng phục học sinh giống nhau, nhưng giờ phút này Trần Tử Dạ không muốn chào hỏi Dư Tiều.

... Nếu có thể, hi vọng anh ấy sẽ không chào hỏi mình.

Dư Tiều nói với giọng điệu bình thường: "Dây tai nghe móc phải túi tiền của cậu rồi."

Dư Tiều đưa tai nghe cho cô ta.

Cô gái lập tức rút bàn tay vào trong tay áo, giẫm chân tại hai lần, "Tôi nói mà, tay cũng lạnh cóng rồi."

Lúc quay đầu nói cảm ơn, mới phát hiện Dư Tiều nhìn một bên kia, cô ta cũng theo đó nhìn sang ——

Phát hiện cô gái nhìn nghiêng bọn họ, ánh mắt chỉ nhìn vào tiệm.

Cô gái chủ động hỏi: "Là bạn học những lớp khác sao?"

Dư Tiều nói không phải, "Đi trước đây."

"A… vậy là bạn bè ngoài trường sao? Cô ấy trông rất xinh đẹp..."

"Ừm."

Khóe miệng cô gái vừa hạ xuống, xem như anh chỉ đang trả lời một vấn đề trước.

Đi nhanh ra ngoài, Dư Tiều trực tiếp kêu tên Trần Tử Dạ.

Trong cô lúc còn chưa xoay người, đã nâng bàn tay, cười vẫy tay với cô.

"... Thật là đúng dịp." Trần Tử Dạ nặn ra mấy chữ.

"Mấy ngày nay luôn không gặp em."

Trần Tử Dạ miễn cưỡng kéo khóe miệng, "Tuần này có thi vòng hai, phần lớn thời gian đều trong rạp hát."

"Ừ, anh biết em ngày mai thi vòng hai, may mắn là anh ra mua thức ăn khuya, có thể kịp thời trực tiếp nói chúc may mắn với em."

Thiếu niên không biết sợ, có gì thì nói thẳng ra, chuyện này khiến cho người dự mưu trùng hợp gặp ngược lại không biết làm sao mà tiếp lời, "... Cảm ơn."

"Mua xong chưa?" Dư Tiều đi nhìn vào trong, vẫn không thấy có người tới chào, trực tiếp kêu một tiếng thay cô.

Bà chủ nói còn chưa gọi món, anh cũng không cảm thấy kỳ lạ, cho rằng cô chỉ vừa đến, cũng gọi một chén thay Trần Tử Dạ và bản thân.

Không chờ Trần Tử Dạ kịp phản ứng, ông chủ đã đưa ra quyết định thay bọn họ trước ——

"Chúng tôi sắp đóng cửa rồi, đóng gói cho các cậu được không? Ngại quá."

"Được ạ."

"Được, vậy tôi cho hai người thêm một chút thịt bò, vẫn theo khẩu vị bình thường của cậu sao? Thêm cay không thêm tê."

Dư Tiều cười nói cảm ơn, xoay đầu hỏi Trần Tử Dạ, "Em thì sao? Hành gừng tỏi và hạt tiêu có muốn không?"

"Em không ăn hành và rau thơm..." Mùi thơm của canh thịt bò khiến cho người ta thả lỏng, Trần Tử Dạ nói, "Làm phiền cho một chút tiêu, một chút là được."

Bà chủ lập tức đồng ý: "Được —— có ngay đây!"

Thời gian chờ ra nồi, bà chủ cẩn thận quan sát bọn họ, nói đùa: "Hai đứa trông thật dễ nhìn."

Hai người đồng thời ngượng ngùng cười cười.

"Lén lút hẹn hò rồi phải không? Dì không nói với chú Dương của con đâu."

Dư Tiều không nói chuyện.

Trên gương mặt Trần Tử Dạ quẫn bách, vội vàng lắc đầu, "Không, không có chuyện này, việc học lớp Mười hai là quan trọng nhất, chúng con..." Nhớ đến trước kia Dư Tiều dạy cô học tiếng Anh, muốn nói cũng coi là bạn học, nhưng hàng xóm cũng không ai không biết cô và Dư Tiều sẽ không là bạn học.

Trần Tử Dạ có chút ủ rũ, cảm thấy nói đúng sự thật vẫn là tốt nhất, "Chỉ là Dư Tiều rảnh sẽ dạy con tiếng Anh thôi."

"À à, đúng đấy, nghe con gái dì nói, thành tích Dư Tiều tốt lắm đấy." Bà chủ chỉ xem như người tuổi trẻ nói đùa, hoàn toàn không nhìn ra cảm xúc của Trần Tử Dạ, chuyển sang Dư Tiều nói, "Dì mời các con ăn mì thịt bò, nếu Dư Tiều có rảnh thì cũng làm phiền dạy thêm cho con gái dì nhé!"

Dư Tiều khách sáo cười cười, lặng lẽ thanh toán.

Một mình xách một tô mì thịt bò, sóng vai đi về, một con đường không nói chuyện nữa.

Loại cảm giác này rất giống loại quán kiểu cũ ở ven biển, so với giọt mưa, lớn tiếng hơn sóng biển chính là tiếng ồn của máy bơm nước, một con đường, một bên là thủy tinh, một bên không có ánh sáng, trong hồ thủy tinh có vài con cá vây quanh cành đào nhựa, càng bơi càng xa, cũng không nghe thấy giọng nói của bọn họ.

So với sự vui vẻ bí ẩn, càng giống như một chút cảm xúc không bắt được.



Ngày hôm sau, người tham gia thi vòng hai đến rạp hát rất sớm, trang điểm trước, thử giọng, kiểm tra trang phục hí kịch.

Buổi chiều hai giờ chính thức bắt đầu khảo hạch, nhưng thầy Phạm lại chậm chạp không đến.

Không chỉ có Trần Tử Dạ chú ý tới điểm này, tất cả mọi người đều thu liễm rất nhiều, phía sau sân khấu yên tĩnh không tiếng động, không náo nhiệt như ngày xưa.

Trần Trì Vũ xuất hiện đầu tiên ở hậu tường, anh ta dẫn mấy giáo viên giám khảo có sức ảnh hưởng lớn đến cổ động mọi người cố gắng lên.

Nghề nghiệp rạp hát coi trọng nhất chính là vai vế thầy trò, truyền đến ngày hôm nay cũng đặc biệt chú ý lễ nghi, trong số giám khảo tới, trừ Trần Kinh Trập được coi là đàn em chân chính của thầy Phạm, những người khác đều là người xuất sắc của phái Mai và phái Trình [1], ba vị Giáo sư của Học viện Hí khúc, hai vị còn lại là nghệ sĩ biểu diễn nổi tiếng.

[1] Phái Mai và phái Trình là một trong số các trường phái lớn trong kinh kịch.

Tất cả mọi người cúi người cảm ơn, chỉ có Mai Đinh có thể thay mọi người lên tiếng.

Không đợi mấy phút, bèn nói một lát nữa gặp lại, bọn họ lục tục lui ra phía sau sân khấu.

Trước lúc rời đi Trần Kinh Trập, vẻ mặt muốn nói lại thôi thu hút sự chú ý của Trần Tử Dạ, thần sắc của cô nhìn qua cung kính giống như bình thường, chờ bà ấy nói chuyện.

Trần Kinh Trập quả nhiên kêu cô qua một bên.

Trần Kinh Trập do dự nhiều lần, chỉ mịt mờ hỏi, "Có phải em biết chuyện của Quan Diệu không?"

Trần Tử Dạ phút chốc ngẩn ra, "... Em biết cơ thể chị ấy không tốt."

"Em biết cô không nói cái này."

"..." Mặc dù từ góc nhìn của người ngoài thì biểu cảm của Trần Tử Dạ không khác biệt quá lớn, nhưng vẫn không dám đối mặt với Trần Kinh Trập.

Cô cụp mắt, không nói chuyện, bị Trần Kinh Trập nhẹ nhàng vươn tay đỡ dậy, "Thầy em biết hết rồi."

"Có thật không..."

"Cô cũng không phải là đang bẫy em nói chuyện, em nói sự thật với tôi, cô xem nên làm sao để giúp đỡ xử lý."

Trần Kinh Trập nói là sự thật, bà ấy cũng lớn lên trong rạp hát, lúc nhìn thấy Trần Tử Dạ, nhiều lần bày tỏ giống như đang nhìn thấy Khương Như Đinh khi còn trẻ, những năm qua mặc dù bà ấy thỉnh thoảng quay về xem thử, nhưng đối với một nhóm trẻ con Quan Diệu, Thẩm Thời Diệc, Trần Tử Dạ này cũng không xa lạ gì, cũng coi là nhìn bọn họ lớn lên.

Lúc thầy Phạm còn trẻ từng ái mộ Trần Kinh Trập, đây cũng là chuyện Trần Kinh Trập tự mang ra nói đùa trên bàn cơm ——

Năm đó cho rằng ông yêu thầm đàn em Như Đinh, ngày nào cũng đi sau mông chúng tôi, không ngờ là thích tôi.

"Em biết thầy kính trọng người..." Trần Tử Dạ nói rất nhỏ tiếng, "Thưa cô, kính nhờ người giúp Quan Diệu một tay."

Trần Kinh Trập thấy mọi người đi được kha khá, nhỏ giọng hơn hỏi: "Vậy người đó là ai? Là trong viện hí kịch chúng ta sao? Em không nói sao cô giúp được?"

"..." Lông mi Trần Tử Dạ run run, nhưng vẫn không nói.

Trần Kinh Trập thay cô nói: "Em đừng giấu giếm nữa, có phải Quan Diệu nấu thuốc bắc ở trong căn tin không, những bã thuốc kia của cô ấy, dược liệu để bừa bãi, sáng sớm hôm nay bị thầy em nhìn thấy, ông ấy thấy sức khỏe của Quan Diệu không khá hơn, lo lắng cô ấy bị người ta lừa gạt, mới tìm bác sĩ quen thuộc hỗ trợ xem thử."

"Vậy..." Trần Tử Dạ cuống cuồng.

Bị Trần Kinh Trập cắt ngang, "Còn vậy gì nữa, hôm nay thầy em cũng không đến mà ở trong rạp hát xử lý chuyện này, về công về tư cũng phải có lời khai báo. Theo như tính hấp tấp của thầy em, tối nay sẽ có tin tức."

Nhìn thấy tình thế nghiêm trọng, Trần Tử Dạ hoảng hồn, rốt cuộc chỉ là cô gái mười tám tuổi, gấp gáp tháo trang phục trên đầu trước.

"Em đừng tham dự nữa, sau khi thầy em phát hiện thì nói câu đầu tiên là muốn tìm em và Thẩm Thời Diệc tính sổ."

"..."

"Em đàng hoàng tham gia thi vòng hai, cô quay về rạp hát một chuyến, em nghĩ đến cái gì thì nói với cô."

"Em muốn cùng người cùng quay về."

"Em đợi ở trong này đi!" Trần Kinh Trập cất giọng la rầy, "Đừng đi đâu cả! Biểu diễn cho thật tốt! Cô nói trước với em là để cho em có chuẩn bị."

Đầu óc Trần Tử Dạ trống rỗng, chuẩn bị tâm lý gì đây "... Vậy Quan Diệu sẽ bị đuổi ra rạp hát sao."

"Em quản tốt bản thân đi, cô cũng sợ thầy của em cũng đuổi cả em trong cơn tức giận đấy."

"Em..."

Mặc dù giọng điệu Trần Kinh Trập trực tiếp, nhưng lúc đi vẫn vỗ bả vai Trần Tử Dạ, một lần nữa dặn dò cô đừng thêm loạn, nói bản thân sẽ hỗ trợ.



Trần Tử Dạ là người biểu diễn trong số mấy người đếm ngược lên, cô ngồi ở phía sau sân khấu chờ đợi, không lòng dạ nào tiếp tục luyện tập, luôn chờ Quan Diệu nhắn lại WeChat.

Trần Trì Vũ tìm được lúc nghỉ ngơi thì đi ra phía sau sân khấu, đưa đồ thay Lương Quý Hòa, hôm nay Lương Quý Hòa có buổi hội nghị quan trọng, không tham dự đánh giá thi vòng hai, dặn dò anh mang một món quà nhỏ cho Trần Tử Dạ, "Trần Tử Dạ, cái này cho em, Lương Quý Hòa tặng."

"... Ngài Lương?"

"Đúng vậy, anh ấy cho em, tôi thì không tặng nổi. Hình như là một cây trâm ngọc, bảo em mang lên sân khấu, chúc em vào chung kết."

Trần Tử Dạ không đưa tay nhận lấy, tâm tư không ở nơi này.

Trần Trì Vũ không kiên nhẫn chờ đợi, nói xong thì để đồ vật ở trên bàn trong tầm tay cô.

Nhìn thấy mặt cô đầy vẻ lo lắng, hỏi: "Tôi còn lời chưa nói hết."

Trần Tử Dạ cố gắng giữ vững tinh thần lập tức tiếp lời: "Ngài nói đi... Ngại quá, hôm nay trạng thái của tôi không tốt."

"Em cũng đừng quá căng thẳng, lần này không được thì lần sau, có người nâng đỡ thì luôn có thể nổi tiếng." Trần Trì Vũ cười hì hì nói, "Chẳng qua là đây không phải là trọng điểm, trọng điểm nói, nếu em không muốn nhận cây trâm ngọc này, tôi trả lại giúp em, tôi đặc biệt muốn nhìn thấy dáng vẻ Lương Quý Hòa thất bại!"

"... Không sao, tôi tự trả là được."

Trần Trì Vũ chậc chậc mấy tiếng, "Thật sự là không phối hợp, muốn bắt cái thóp nhỏ của Lương Quý Hòa cười cợt mấy tiếng mà khó khăn như thế."

Trần Tử Dạ không muốn nói bất cứ một câu nói dư thừa nào, Trần Trì Vũ giỏi giao thiệp với phụ nữ, dĩ nhiên là có thể nhận ra được.

Anh ta không nhịn được lắm mồm nói: "Có khỏe không? Em như vậy khẩn trương sao... Cũng không phải là hát không tốt sẽ bị thầy giáo em đuổi đi."

Một câu nói giống như tảng đá ném vào mặt nước, cùng lúc phát ra âm thanh ngột ngạt, cả hốc mặt đều đỏ lên vì cố kìm nước mắt.

"Không phải chứ... Em không phải là bị tôi làm khóc chứ?" Vậy không phải Lương Quý Hòa giết tôi mất sao...

Trần Trì Vũ không nói hai lời mà nói xin lỗi trước, nói rằng nhất định thông qua thi vòng hai, không dám nói bậy nữa.

Trần Tử Dạ qua loa lắc đầu, sau đó nói xin lỗi anh ta.

Trần Trì Vũ quan sát nhiều lần, xác nhận không liên quan đến bản thân xong, đột nhiên nảy ra suy nghĩ tà ác —— không phải nên hù dọa Lương Quý Hòa một chút sao?

Anh ta xấu xa, rời đi phía sau sân khấu xong, gọi điện thoại cho Lương Quý Hòa.

"Em già."

"..."

Trần Trì Vũ cố ý than thở, "Lễ vật mang tới nơi cho em rồi, nhưng không có tác dụng được, hại cô gái nhà người ta không thông qua."

Buổi hội nghị tạm ngừng, Lương Quý Hòa xua tay bảo bọn họ tiếp tục, đứng dậy đi ra ngoài, "Đã kết thúc rồi?"

"Sớm kết thúc rồi, cô gái cũng khóc được một lúc rồi."

"..."

Trần Trì Vũ thêm mắm thêm muối, "Ai… cũng không than vãn khóc lớn, còn lặng lẽ cúi đầu, cũng không lên tiếng gì cả, đúng là —— "

Còn chưa nói hết "đáng thương".

Lương Quý Hòa đã cúp điện thoại.

Nghênh đón anh dĩ nhiên không phải đã Trần Trì Vũ sớm chuồn mất, càng không phải là Trần Tử Dạ lén lút khóc.

Ngược lại, Trần Tử Dạ đang ở trên sân khấu, cô hát một tuồng "Đoạn Kiều" trong "Tháp Lôi Đỉnh", chọn đoạn này hoàn toàn là do trùng hợp thôi, dù sao thì vai diễn cũng không phải là người phàm, cô sẽ hoá thân thành thần tiên phóng khoáng, trong các lần xuất hiện, đây là lần hoá trang thích hợp nhất thể hiện vẻ đẹp của Trần Tử Dạ.

Thứ hai là tuy tình cảm của một tuồng này nhiều, nhưng cũng không phức tạp.

Trên cây cầu Đoạn, Hứa Tiên và Bạch Nương Tử xa cách đã lâu rồi gặp lại, nói ra sự vui vẻ sinh ra từ sự buồn bã.

Nhưng đụng phải hí kịch này... Hứa Tiên vốn dĩ do Quan Diệu sắm vai.

Lại đúng lúc ở trên cao trước cây cầu Đoạn, diễn dịch hí kịch kết hợp với phiên bản phim điện ảnh năm 1955 của thầy Khương Linh, lấy điệu Thủy Ma [1] kéo dài nhưng lại mềm mại để nói ra sự sốt sắng của Tiểu Thanh lo lắng chị gái có tình cảm sâu đậm mà không sống thọ, hai ba câu đã phất tay áo đi xuống, Trần Tử Dạ cũng đã bắt đầu khóc.

[1] Điệu Thủy Ma là làn điệu chủ yếu của Côn khúc.

Xuống sân khấu, cô còn đắm chìm trong lời nói của nhân vật vừa rồi.

Mặc dù đã trải nghiệm nó mỗi lần trên sân khấu, nhưng chưa bao giờ trải nghiệm một cách sâu sắc cảm giác đó đến như vậy.

Không muốn khóc ở trước mặt người khác, những người khác cũng chỉ xem cô là nhập vai quá sâu, an ủi xong, mỗi người tan đi tiếp tục biểu diễn.

Chỉ có Trần Tử Dạ một bên khóc, một bên tẩy trang, càng lau càng loạn, dùng sức tẩy trang đến mức gương mặt cũng trắng bệch.

Cô đi ra từ cửa sau rạp hát, vừa muốn đóng cửa, cánh tay bị người ta dùng sức kéo.

"... Lương, ngài Lương?"

"Ừm."

Lúc Lương Quý Hòa vừa mới tới, cô đã trên sân khấu biểu diễn, chỉ trong nháy mắt anh đã hiểu chuyện gì xảy ra. Ngày thường, chỉ cần một giây anh đã có thể nhận ra sự trêu chọc của Trần Trì Vũ, nhưng lúc nãy khi nghe anh ta nói dối rằng Trần Tử Dạ đang khóc, trái tim anh thắt lại gần như không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.

... Trước giờ anh không biết.

Thì ra cô gái nước mắt vừa là cây bối mẫu phát sáng, cũng là băng nhọn đâm xuyên qua người ta.

Trên gương mặt Trần Tử Dạ còn dấu vết treo vừa khóc, giọng nói trầm khàn, "Sao ngài đến rồi? Không nhìn thấy ngài ở dưới sân khấu..."

"Tìm em."

"... Dạ?"

"Còn muốn khóc không..." Lương Quý Hòa kéo cô ra ngoài cửa, dưới mái hiên chỉ chứa được hai người mặt đối mặt.

Trần Tử Dạ nghẹn ngào một chút, cảm thấy trạng thái bây giờ của bản thân rất khó miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo: "Thật ra thì còn muốn..."

"Chỉ vì kịch bản?"

Trần Tử Dạ vốn định lắc đầu, lại bị anh trực tiếp vươn tay đè gáy, khiến cô bị chôn giữa anh và cánh cửa gỗ màu đỏ thẫm, trong vòng tay ấm áp và trọn vẹn, trán của cô chạm vào xương quai xanh của anh, chóp mũi chạm nhẹ vào, có mùi hương trái cây nhè nhẹ.

Là một loại mùi hương khiến cho người ta cảm thấy rất yên tâm, rất dễ ngửi.

Giọng nói từ đỉnh đầu của cô truyền đến bên tai, cô không phân rõ được.

Giống như vang lên ở trong đầu, "Không quan trọng, muốn khóc thì khóc, muốn nói thì nói."

Đây là một cái ôm mang theo ý vị an ủi mãnh liệt.

Trần Tử Dạ nói với bản thân như vậy, mặc dù nước mắt không tự chủ chen chúc ra khỏi hốc mắt, nhưng chỉ trong một chốc đó thôi.

Cô cố gắng hết sức bình tĩnh cảm xúc, chỉ mấy giây sau, hơi dùng sức vùng ra.

Lúc ngẩng đầu, miệng của cô vô tình chạm phải yết hầu của anh, cô có thể cảm giác được bàn tay của Lương Quý Hòa ôm cô càng chặt hơn.

Không giống với sự an ủi chỉ mấy giây, Trần Tử Dạ cảm giác được cái ôm này có ý nghĩa khác.

Cô nói rất nhỏ: "... Ngài Lương, cảm ơn sự an ủi của ngài, tôi đã đỡ nhiều rồi."

"Ừm." Lại không có ý buông tay.

Trần Tử Dạ suy nghĩ một chút, cố gắng hết sức sắp xếp lời nói, khéo léo nhắc nhở: "Ngài thả tôi ra đi... Để người ta nhìn thấy thì không tốt lắm."

Lương Quý Hòa nghe thấy giọng nói của cô đã ổn định thì thả tay ra, trực tiếp dùng ánh mắt hỏi cô: "Sao không tốt lắm?"