Cách Chính Xác Đánh Mặt Nhân Vật Chính

Chương 2




Sau khi sắp xếp lại thông tin, Cố Vân Khê đứng lên đi đến trước một mặt gương nho nhỏ, lười biến duỗi cái thắt lưng, sau đó cẩn thận đánh giá tỉ mĩ người ở trong gương. Đỗ Khê xác thật có một tướng mạo tốt, mấy ngày liền sinh hoạt suy sút cũng không làm hao tổn gương mặt tuấn mỹ của hắn, nhưng thân hình chỉ cao 170cm, thân thể cũng quá mức gầy yếu rồi.
"Kinh Thiên, điều chỉnh số liệu thân thể, đem thân thể Đỗ Khê điều chỉnh đến tối ưu."
"Vâng, chủ nhân. Điều chỉnh xong." Kinh Thiên bò đến nằm trên vai Cố Vân Khê, cái đuôi lông xù vòng lấy cổ Cố Vân Khê, nó thập phần thích cảm giác tiếp xúc thân mật với Cố Vân Khê.
Cố Vân Khê lại nhìn cảnh vật chung quanh một chút, nơi này chính là phòng thuê của Đỗ Khê, cũng là chỗ cuối cùng hắn tử vong. Hiện tại thế giới đã phát triển đến lúc Đỗ Khê bị trường học khai trừ, công việc ở quán bar hắn cũng bị sa thải, ai kêu Đỗ Khê nói năng bừa bãi đắc tội Tô gia đại thiếu gia. Tóm lại, Cố Vân Khê hiện tại đã thân bại danh liệt lại mất đi chỗ làm kiếm tiền sinh hoạt, phỏng chừng hai ngày này Tô Trạm nên phái người tới giết hắn. Thực tốt, hắn rất thích khiêu chiến có độ khó cao.
Cố Vân Khê hướng về phía gương bắt chước bộ dáng Đỗ Khê treo lên một cái mỉm cười dịu ngoan, từ giờ trở đi hắn chính là Đỗ Khê. Đối mặt khốn cảnh hiện giờ, hắn cũng không chuẩn bị tẩy sạch nước bẩn trên người, ngoài ra hắn còn tính toán làm sao để Tô Trạm cho người thuận lợi giết chết hắn, đương nhiên không phải thật sự giết chết, bất quá là thôi miên đám người kia một chút thôi. Thôi miên này là năng lực lúc trước ở thế giới thứ nhất tại thời điểm hắn nằm trên giường thí nghiệm học được, ở những thế giới luân hồi tiếp theo hắn dùng qua rất nhiều lần, đã sớm thuần thục, không khoa trương mà nói thì năng lực của hắn ở thế giới tùy ý cũng là một đại sư thôi miên.
Trường học tuy rằng khai trừ Đỗ Khê rồi, nhưng còn có rất nhiều thủ tục chưa có làm xong, B đại lúc trước thông báo hắn đến trường học phối hợp làm việc, lúc Đỗ Khê cũng nhận được cái thông báo này là lúc cậu uống rượu đã say mèm, bất quá một cuộc gọi lại cũng không xong, bởi vì tài khoản còn sót lại một chút tiền cơ bản thì hắn đều dùng để mua rượu.
Cố Vân Khê sách một tiếng, khẽ nhíu mày, hắn tuy rằng không ngại phối hợp với trường học, nhưng hắn không thích có người hướng về phía hắn chỉ chỉ trỏ trỏ, dù sao cũng đã bị khai trừ rồi, thủ tục gì đó cùng hắn cũng không có quan hệ, hắn chỉ cần chờ người Tô Trạm phái đến lại đây giết hắn, chờ thêm nguyên chủ tử vong, hắn sẽ hảo hảo "Báo đáp" Tô Trạm. Trước tiên để một người leo lên một địa vị cao sau đó hung hăng làm hắn ngã xuống, tư vị kia nhất định sẽ thực tốt.
"Đinh linh linh, đinh linh linh." Tiếng chuông di động chói tai đơn điệu vang lên ở trong phòng, Cố Vân Khê tìm được di động, nhìn đến điện báo được gửi đến cười châm chọc. Đây là chủ nhiệm lớp nguyên chủ , một người rất thích chiếm lợi thế từ người khác. Đỗ Khê mới vừa vào tiến B đại cũng không được xem trọng, còn cậu thì vừa mới tốt nghiệp sơ trung, nhân tài đông đúc như ở B đại thì thật sự cậu chẳng là gì, chủ nhiệm lớp luôn khinh thường cậu. Nhưng mà, ngoài dự đoán mọi người chính là Đỗ Khê cư nhiên nhiều lần trong các kì thi vẫn luôn đứng nhất, đối một ít vấn đề cậu liền chuyên nghiệp giải thích thập phần độc đáo, nói một câu thiên tài cũng không quá. Chủ nhiệm lớp liền bắt đầu đối cậu vẻ mặt ôn hoà, thường thường hỏi han ân cần. Đỗ Khê thực đơn thuần, tử tế kết giao đơn giản, lại thập phần tôn sư trọng giáo, đối chủ nhiệm lớp quan tâm rất là cảm kích, vì thế dựa theo chủ nhiệm lớp yêu cầu cậu viết vài câu giải thích vấn đề vô cùng quan trọng trong luận văn, chủ nhiệm lớp càng dựa vào luận văn này mà vinh quang nổi tiếng nhất trường. Nhưng khi Đỗ Khê xảy ra chuyện, chủ nhiệm lớp biết rõ Đỗ Khê bị người ta vu oan hãm hại lại không có vươn tay giúp cậu một phen, mà là nhanh chóng độ cùng cậu bảo trì khoảng cách.
Mới vừa bật điện thoại lên nghe thì liên tiếp lời mắng chửi tức giận từ di động truyền đến,mắng Đỗ Khê nhân phẩm thấp hèn làm cho người ta thất vọng, còn có nghiêm khắc mệnh lệnh hắn hôm nay nhất định đúng giờ đến trường học xử lý thủ tục thôi học, nói hắn học sinh như vậy không cần làm hỏng thanh danh B đại, xấu mặt mũi trường học.
Cố Vân Khê lãnh đạm đến cực điểm trả lời:
"Đã biết"
Rồi tắt di động. Nguyên bản hắn không chuẩn bị về trường học xử lý mấy việc vặt vãnh này, nhưng hiện tại hắn thay đổi chủ ý. Đã cấp mặt mũi cho mà còn không biết xấu hổ, đã vậy hắn cũng không cần để ý cái gì là tình nghĩa thầy trò. Ít nhất chủ nhiệm lớp này từ Đỗ Khê nơi này được đến đến muốn hắn toàn cần toàn đuôi nhổ ra.
Cố Vân Khê thay đổi một thân quần áo sạch sẽ, kêu Kinh Thiênviết cho Đỗ Khê mấy luận văn ưu tú, sau khi sửa sang lại chứng cứ tốt, dựa theo ký ức nguyên chủ đi vào B đại.
Nhân tài vừa đến cửa trường học liền đưa tới ánh mắt chú ý của mọi người, rốt cuộc mấy ngày nay trên diễn đàn trường học đều là đề tài về hắn. Tự động xem nhẹ những ánh mắt khinh thường đó, Cố Vân Khê khí định thần nhàn đi vào trường học chỗ giáo viên làm việc.
Khí định thần nhàn: dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã
Thấy hắn tiến vào, chủ nhiệm lớp ban đầu mặt mang ý cười nháy mắt trở nên khó coi đến cực điểm. Vốn dĩ nhìn Đỗ Khê sẽ có thành tựu lớn, chủ nhiệm lớp cũng liền nguyện ý tốn chút công trên người cậu, nhưng hiện giờ Đỗ Khê bị gièm pha quấn thân, mọi người đòi đánh,nhưng gã như đều nhìn không thấy. Chuyện Đỗ Khê có phải vô tội hay không, cũng không liên quan đến gã, nếu Đỗ Khê liền như vậy gièm pha đều không thể thoát khỏi, chẳng lẽ gã còn có thể kỳ vọng vị này học sinh tương lai có thể có đại tiền đồ?
"Thông báo cho cậu nhiều lần như thế, thế nào lại kéo dài tới hiện tại." Chủ nhiệm lớp lấy ra mấy giấy văn kiện ném xuống trước mặt Cố Vân Khê, rồi nói "Nhanh ký tên đi, ở đây không chứa chấp kẻ học sinh làm bại hoại phong cách trường học như cậu."
Cố Vân Khê không để ý đến những lời khó nghe của gã, an an tĩnh tĩnh đem những cần ký thì đều ký, sau khi ký xong không chút để ý ngẩng đầu liếc liếc mắt chủ nhiệm lớp một cái, trong ánh mắt đen nhánh nhanh chóng hiện lên một tia ám quang, kế tiếp hắn chính là sẽ hảo hảo đưa gã một lễ vật ly biệt.
Chủ nhiệm lớp nhìn Đỗ Khê bộ dáng đắn đo liền bĩu môi khinh thường, có thể ở trong văn phòng có một vị trí nhỏ chức vị lão sư đều sẽ không thấp, năm nay gã mới vừa thăng chức, chính là đang thỏa thuê đắc ý, đột nhiên Đỗ Khê làm ra việc này, làm cho gã đủ mất mặt, gã đối Đỗ Khê hoặc nhiều hoặc ít có chút oán hận.
Gã cũng không nghĩ, Đỗ Khê đã từng như thế nào giúp gã, hiện tại gã lại có tư cách gì oán hận Đỗ Khê.
Cố Vân Khê một ghi xong, chủ nhiệm lớp nhanh chóng lấy văn kiện, trên mặt biểu hiện không kiên nhẫn không chút nào che dấu, gã đối Đỗ Khê nguyên bản cũng chỉ có tâm lý lợi dụng, hiện giờ thanh danh Đỗ Khê hôi thối không ngửi được, gã hận lúc trước chưa từng quên biết qua cậu.
" Từ nay về sau cậu không còn là học sinh trường học chúng tôi, cũng ít trước mặt người khác nhắc tới B đại, nhớ rõ hảo hảo làm người, đừng cả ngày nghĩ dựa đường ngang ngõ tắt phương pháp kiếm tiền, làm một người đàn ông bình thường đi." Chủ nhiệm lớp nói những lời mang theo khinh bỉ, đâm vào chỗ đau của Đỗ Khê , bị lão sư mà mình kính trọng hiểu lầm, cũng sẽ nhiều khó chịu thương tâm, nếu là nguyên thân chỉ sợ sớm đã thống khổ che mặt chạy thoát, Cố Vân Khê cũng sẽ không đi, hắn hôm nay tới đây là vì Đỗ Khê lấy lại công đạo.
"Lời này tôi cũng đang muốn nói với thầy." Cố Vân Khê kéo kéo khóe miệng lộ ra nụ cười châm biếm, nguyên bản bộ dáng ôn nhuận yếu đuối tức khắc trở nên tà khí. Chủ nhiệm lớp sửng sốt, không thể tin được người trước mắt là học sinh bị gã sai sử xoay quanh chuyển, ngay sau đó lại tức giận lên mắng "Cậu có ý tứ gì? Đối lão sư là loại thái độ này, cũng không nhìn xem chính mình là cái loại gì!" Âm thanh rống giận, chọc đến các lão sư khác có mặt trong văn phòng đều nhìn lại đây.
Cố Vân Khê nheo nheo mắt, nhìn chăm chú người trước mắt thẹn quá thành giận, cười nói: "Không có gì a, chính là muốn cùng thầy tham thảo mấy bài luận văn gần nhất của thầy mà thôi."
Chủ nhiệm lớp nóng vội, tay cầm bút nhất khẩn trương "Tham thảo cái gì, mau lăn nhanh đi! Có học sinh như cậu vậy thì trường học không thể phát triển được."
Cố Vân Khê cười nhạo hai tiếng, thản nhiên nhìn các lão sư trong văn phòng, đề cao thanh âm nói: "Chính là thầy cầm vài bài luận văn của tôi rồi nói là giúp tôi phát biểu, ít nhất trước khi tôi rời đi trường học nên cho tôi biết trước kết quả đi. Lão sư, luận văn phát biểu sao rồi?" Hắn đưa tay nhìn thì nhẹ nhàng đè lên bảng vai chủ nhiệm lớp, kỳ thật âm thầm dùng lực. Chủ nhiệm lớp trực tiếp ngồi xuống trên mặt đất, bất quá ánh mắt từ người khác thấy thì chính là hoảng loạn chân đứng không yên, chột dạ này không phải bày ra sáng tỏ hay sao. Liền nhớ đến phát biểu luận văn gần nhất của gã, không phải ý vị thực sâu xa hay sao?
"Hồ ngôn loạn ngữ, tôi khi nào lấy qua luận văn của cậu! Cậu là một sinh viên năm nhất thì biết cái gì luận văn mà viết!" Nói chuyện thì ngoài mạnh trong yếu, không nghĩ tới lời nói hoảng loạn dấu đều dấu không được. Các lão sư đều không ngốc, bọn họ hoặc nhiều hoặc ít cũng từng trải qua tìm người viết giùm hoặc thuê người viết giùm luận văn.
Cố Vân Khê ánh mắt chứa đầy hài hước đem gã nhìn từ trên xuống dưới một lần, như là thưởng thức một cái vai hề biểu diễn vụng về: "Phải không? Nhưng lão sư tới tìm tôi bàn về luận văn, video tôi còn giữ lại. Tôi vì không có bạn bè, lại đặc biệt sùng bái thầy, mỗi lần thầy có tới tìm tôi, tôi đều nhất định sẽ giúp đỡ hết mình, vài lần bao gồm thầy tới bắt tôi viết luận văn kia, từ đầu tới cuối tôi đều nhớ rành mạch, thầy nói xem tôi có nên đem video cùng tư liệu giao cho trường học hay không?"
Chủ nhiệm lớp trợn tròn hai mắt, hung ác nhìn chằm chằm Cố Vân Khê, vẻ mặt hận không thể ăn tươi nuốt sống Cố Vân Khê của gã, oán hận trong mắt đều tràn ra ngoài.
Cố Vân Khê nhẹ nhàng phủi tro bụi không tồn tại trên quần áo, chớp chớp đôi mắt nhìn chủ nhiệm lớp, cười lạnh mở miệng: "Tôi thực không thích có người nhìn tôi như vậy. Tốt xấu gì cũng là thầy trò, tôi sẽ không làm quá tuyệt tình, hy vọng thầy có thể chủ động công khai thừa nhận những bài luận văn đó là của tôi."
"Đỗ Khê, tôi thật không biết cậu đang nói cái gì, tìm cậu muốn luận văn, kia chỉ là nghề nghiệp, tôi có tâm muốn giúp cậu nhận xét và sửa chữa, như thế nào trong miệng cậu liền thành độc chiếm luận văn của cậu đâu? Cậu vừa tốt nghiệp sơ trung làm sao có thể viết ra luận văn tốt gì chứ?". Chủ nhiệm lớp nói rõ không thừa nhận, gã vừa rồi có chút luống cuống, nhưng lấy lại tinh thần liền khách khí cười, cho dù có chứng cứ thì thế nào? Đỗ Khê là một học sinh không có tiền, không quyền, không bối cảnh thật cho rằng chính mình có thể đem gã đẩy ngã. Huống chi, một học sinh thanh danh hỗn độn cùng với một vị giáo viên tuổi trẻ đầy hứa hẹn, trường học sẽ lựa chọn như thế nào thì ai cũng rõ ràng.
Cố Vân Khê liếc mắt nhìn gã một cái, da mặt dày đến loại tình trạng này thì không thường thấy, nếu hắn dựa theo hắn tính tình của mình trước đây thì sẽ đem người này một chân đá ngã. Nhưng hắn hiện tại là Đỗ Khê, tạm thời cũng không chuẩn bị bại lộ tính cách thật quá mức, đành phải trước dựa theo phong cách Đỗ Khê mà xử lý.
"Lão sư, tôi luôn luôn kính trọng thầy, thầy nói nếu bàn về luận văn tôi không nói hai lời cho sẽ cho thầy, thầy nói muốn giúp tôi phát biểu, tôi thực tin tưởng thầy, thầy vì cái gì muốn nói dối?" Cố Vân Khê phảng phất bị lời nói của chủ nhiệm lớp làm cho tổn thương, hốc mắt trở nên đỏ bừng, khàn khàn tiếng nói tràn ngập ủy khuất mãnh liệt.
Chủ nhiệm lớp thấy cái dạng này của hắn thì càng không khỏi có chút sợ hãi, xác định Đỗ Khê vừa mới khí thế đều là giả vờ, trong xương cốt vẫn là yếu đuối như vậy, hừ cười một tiếng.
Thực tốt, Cố Vân Khê cảm thấy hắn thành công bị chọc giận, hắn điều chỉnh một chút cảm xúc, đôi tay nắm chặt, chậm rãi nói, "Hảo, lão sư chúng ta nên cho toà án thấy đi." Cố Vân Khê có thể hay không đi toà án? Hắn đương nhiên sẽ không! Hắn nơi nào có thời gian rảnh rỗi, đã sớm phân phó Kinh Thiên dấu đi tên của hắn, đem chuyện này tính cả chứng cứ đều phát tán trên mạng rồi, còn kích động vài kẻ dẫn đường dư luận. Không quá hai ngày việc này phỏng chừng sẽ khiến cho sóng to gió lớn. B Đại muốn áp xuống chuyện này cũng nghĩ xem xã hội đại chúng có đồng ý hay không, trường học không có khả năng sẽ vì một cái lão sư đắc tội toàn bộ xã hội. Chủ nhiệm lớp này chỉ sợ vị trí viện trưởng cũng không làm được, thân phận lão sư cũng không giữ được.
Đỗ Khê bị những kẻ trên mạng tự cho là đúng bức đến bị trường học khai trừ, không bằng cũng làm vị chủ nhiệm lớp này nếm thử tư vị bị rớt đài. Lại nói tiếp, trên mạng đám người kia tự cho là biết rõ chân tướng còn phải cảm tạ hắn, ít nhất lần này hắn biết chân tướng.
Ha hả, Cố Vân Khê hắn làm việc luôn luôn đều tàn nhẫn, người thương tôi một phần, tôi liền hồi người mười phần, có thù tất báo gì đó kia đều là cần thiết.
Thật sâu nhìn thoáng qua gương mặt dương dương tự đắc của chủ nhiệm lớp, Cố Vân Khê bỗng nhiên cảm thấy có chút không thú vị, đối phó kẻ ngu xuẩn như vậy một chút ý tứ đều không có, hắn khinh miệt cười cười, xoay người đi rồi, dù sao người này kết cục tuyệt đối sẽ không tốt.
Chủ nhiệm lớp nhìn bóng dáng Cố Vân Khê rời đi, không hiểu sao lại sinh ra một cổ dự cảm bất an, rồi lại cảm thấy là gã nghĩ đến quá nhiều. Thẳng đến vài ngày sau nhận được thư thông báo trường học cho thôi việc thôi, vẻ mặt ngốc lăng.