Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Quyển 1 - Chương 159: Bất cứ giá nào cũng phải tìm được cô




Tả Tình Duyệt ngồi xuống bên trái Tình Yên, trải qua mấy ngày ở chung, cô cảm thấy chị của mình là người tốt!

Không chỉ chăm sóc cô, còn rất thương yêu Bảo Bối của cô, còn mua đồ chơi, Tình Yên đã mua không ít đồ chơi cho con cô!

Đây là nơi cho Tả Tình Duyệt cảm giác an toàn, lúc cô gặp khó khăn, là người chi sinh đôi này của cô đưa tay ra, nhìn Tả Tình Yên bận rộn trong phòng bếp, trên mặt Tả Tình Duyệt không khỏi mỉm cười.

"Chị để em cùng làm với! Chị không cần phải chăm sóc em quá đâu!" Tả Tình Duyệt đi về phía phòng bếp, nhưng vừa dứt lời, Tả Tình Yên liền đẩy cô ra ngoài.

"Ôi, em là phụ nữ mang thai, cần được nghỉ ngơi, đừng nên làm khổ cháu của chị chứ!" Tả Tình Yên nháy mắt với cô, cảm giác ấm áp trào dâng trong lòng Tả Tình Duyệt, ở đây mấy ngày, Tả Tình Duyệt rất rảnh rỗi, khi ở bên Cố Thịnh, ba bữa cơm cô đều tự tay nấu, không ngờ tới lúc này Tình Yên còn không cho cô bước vào trong bếp.

Trong đầu hiện ra hình ảnh Cố Thịnh, không biết không có cô ở bên cạnh, ai sẽ nấu cho anh ăn?

Nhưng giây sau, cô cảm thấy mình lo thừa, anh đường đường là tổng giám đốc của Tập đoàn Cố thị, có rất nhiều phụ nữ luôn trực chờ nấu ăn cho anh!

"Chị. . . . ." Tả Tình Duyệt trong lòng đau đớn, khẽ vuốt ve bụng.

"Ừ?"

"Cám ơn!" Tả Tình Duyệt khóe mắt ngấn lệ, mình thật rất may mắn, trời cao thương tình đã cho cô một người chị sinh đôi!

Nếu hai người sớm biết nhau thì thật là tốt!

Nghĩ đến tấm hình mà cô từng nhìn thấy nơi Cố Thịnh, người phụ nữ kia chẳng nhẽ là chị cô. Người mà Cố Thịnh căm hận không nhẽ là chị cô?

Nếu như Cố Thịnh biết sự thật... chắc chắn sẽ không cưới cô!

Thật là khó nói, cô không biết mình nên thay chị chịu đựng sự thù hận của Cố Thịnh hay nói rõ tất cả mọi chuyện.

Nếu như nói cho Cố Thịnh sự thật, thì cô chẳng phải trở thành kẻ thừa sao?

"Giữa chị em mình đừng nên nói cám ơn! Em là người thân nhất của chị!" Tả Tình Yên dừng tay, nhìn thẳng vào Tả Tình Duyệt, trong mắt nhu hòa khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra.

Đúng, chị em cô là những người thân nhất của nhau hơn nữa chị đối xử tốt với cô như vậy. Sao cô có thể trách chị được?

Trên mặt hiện vẻ tươi vui, gật đầu “ừ, thật may là em còn có chị bên cạnh!"

Thật may là còn có chị cùng đứa con trong bụng bên cạnh cô!

Tả Tình Yên nhìn Tả Tình Duyệt vì cảm động mà khóe mắt ửng hồng, hạ mi mắt, che đi sự gian trá, em cô quả thật là con người rất đơn thuần!

"Duyệt Duyệt, Cố Thịnh anh ấy. . . . . Đang tìm em!" Tả Tình Yên đột nhiên mở lời, khi nhắc tới Cố Thịnh, sắc mặt Tả Tình Duyệt trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

Cố Thịnh đang tìm cô?

Đúng, anh phải tìm cô! Bởi vì cô đang mang thai một đứa con không nên có mặt trên đời!

Trong lòng đau nhói, vô thức lui về phía sau, ngay sau đó chợt nghĩ đến điều gì, nắm thật chặt tay Tả Tình Yên, van xin “chị, không thể để Cố Thịnh tìm được em! Cầu xin chị, không thể để anh ấy tìm ra!"

Tả Tình Yên khẽ cau mày, kéo cô ra khỏi phòng bếp, hai người ngồi trên sofa phòng khách, Tả Tình Duyệt trên mặt hiện rõ sự bất an, đôi tay thật chặt ôm lấy bụng, Tả Tình Yên vừa nhìn cũng đã đoán được.

"Duyệt Duyệt, lâu nay, chị không dám hỏi em, em nếu coi chị là người thân, liền nói cho chị biết, em cùng Cố Thịnh đã xảy ra chuyện gì?"

Tả Tình Duyệt đôi mắt chợt sáng, nói cho chị biết, cô có thể nói ra sao?

Nhìn ánh mắt quan tâm của Tả Tình Yên, chị có vẻ ngoài giống hệt với cô khiến cô hạ sự phòng bị. Cô ấy là chị sinh đôi của Tả Tình Duyệt, là người Tả Tình Duyệt có thể tin tưởng?

"Anh ấy. . . . . Muốn phá bỏ cái thai trong bụng em!"

"Phá cái thai trong bụng em?" Tả Tình Yên thốt lên sợ hãi, nhưng trong lòng lại tràn đầy mãn nguyện, cô ta hỏi Tả Tình Duyệt chuyện này, không phải là không biết xảy ra chuyện gì. Thực ra, hai ngày trước cô ta cũng thu lượm được không ít tin tức, hôm nay hỏi, cũng chỉ muốn thăm dò xem mức độ tin tưởng của Tả Tình Duyệt với cô ta đến đâu mà thôi!

Đúng là không làm cô ta thất vọng!

Tả Tình Duyệt đã nói cho cô biết chuyện này, cũng đã chứng minh, cô đã thành công chiếm được lòng tin của Duyệt Duyệt!

"Đúng, muốn em phá thai!" Tả Tình Duyệt trong mắt đầy đau khổ, không để ý tới ánh mắt chợt lóe sáng của Tả Tình Yên.

"Tại sao? Hai người rất hạnh phúc, không phải sao?" Tả Tình Yên đè xuống sự vui sướng trong lòng, lấy được lòng tin chưa đủ, cô ta còn cần nhiều hơn thế.

"Hạnh phúc?" Tả Tình Duyệt khóe miệng nâng lên khổ sở, nhìn Tả Tình Yên, cô cảm thấy mình như đang soi gương vậy, cảm giác này khiến cô thấy an toàn, cô muốn đem tất cả tâm sự thổ lộ ra.

Tả Tình Duyệt khó khăn kể lại tất cả, cũng đã tránh đề cập đến những đau khổ mình phải chịu. Tả Tình Yên nghe hết, cô ta cau mày, xem ra Duyệt Duyệt rất yêu Cố Thịnh!

Cô nên nói Duyệt Duyệt ngốc nghếch sao? Hay nên nói đứa em của cô trong tình yêu quá cố chấp?

Trong lúc này, Cố Thịnh với Kiều Nam cũng bỏ dở mọi việc, dốc sức tìm kiếm Tả Tình Duyệt, nhưng bọn họ tìm kiếm thế nào cũng không lần ra một chút manh mối.

Mấy ngày nay làm hai người vô cùng lo lắng, Duyệt Duyệt đã đi đâu?

Cô thân nữ “liễu yếu đào tơ” ở bên ngoài, nhỡ xảy ra chuyện gì thì biết phải làm sao?

Cố Thịnh mất đi sự trấn tĩnh thường ngày, khi anh biết Kiều Nam cũng đang dốc toàn lực tìm kiếm Duyệt Duyệt, trong lòng anh ghen tỵ chuyển thành bất an, Duyệt Duyệt không có ở bên Kiều Nam!

Nhưng, trong lòng anh càng thêm lo lắng cho sự an nguy của cô, nếu cô ở bên Kiều Nam, ít nhất cô còn được an toàn, sẽ không phải chịu bất cứ sự khổ sở nào, nhưng. . . . . Hiện tại. . . . .

Hung hăng đấm lên bàn, Cố Thịnh khẽ nguyền rủa, Tả Tình Duyệt, cô rốt cuộc đi đâu?

Yên lặng đi tới phòng Tả Tình Duyệt, trong không khí còn vương vất hơi thở của cô, nhưng, trong phòng không khí lạnh lẽo, trong đầu hiện ra ánh mắt khiến ai cũng phải thương tiếc của cô.

"Duyệt Duyệt, em cứ như vậy muốn rời xa anh sao?" Cố Thịnh nhỏ giọng lẩm bẩm, trong giọng nói tràn ngập đau khổ, anh đã làm đủ mọi cách để giữ cô lại, nhưng vẫn không cản được bước chân của cô?

"Em muốn thế nào mới có thể trở lại bên anh?" Cố Thịnh khẽ vuốt ve giường của Tả Tình Duyệt, tưởng tượng thấy cô đang nằm ngủ, trong lòng khổ sở, nhưng ngay sau đó lại kiên định “Duyệt Duyệt, dù em đang ở đâu, bất cứ giá nào anh cũng phải tìm được em”