Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Quyển 1 - Chương 97: Ai đau lòng?




Tả Tình Duyệt bị Cận Hạo Nhiên kéo đi, tầm mắt hiện lên màu xanh biếc của nước hồ, ánh mắt trở nên rung động, thật là lạ tại sao đối với nơi này cô cảm thấy có chút quen thuộc.

Đi tới bên hồ Cận Hạo Nhiên buông tay Tả Tình Duyệt, rồi đưa tay lên huýt một tiếng sáo, lập tức một con vật nhỏ từ dưới nước bơi về phía Cận Hạo Nhiên.

“Ôi…” Tả Tình Duyệt ngạc nhiên mở to mắt, nhìn con vật trước mắt mình, nói không nên lời, trong lòng trào lên niềm xúc động. Cô lúc này thật muốn khóc, đã ba năm cuối cùng cô lại được nhìn thấy người bạn tốt một lần nữa!

Một con cá heo!

Đó là con cá heo vô cùng đặc biệt, Tả Tình Duyệt có thể nhận ra nó ngay lập tức bởi cô và nó đã từng là những người bạn thân thiết!

“Bé yêu… đây là bạn tốt của chúng ta” Cận Hạo Nhiên đưa tay lên vuốt vuốt đầu cá heo, không cần nhìn anh cũng biết Tả Tình Duyệt đang rất xúc động.

Điều này làm trong lòng anh rất vui mừng, xem ra công sức mấy ngày nay anh bỏ ra không hề uổng phí!

“Anh làm sao tìm được nó?” Tả Tình Duyệt ngồi xổm xuống bên cạnh Cận Hạo Nhiên, đưa tay sờ vào thân cá heo, cô càng thêm vui khi thấy nó không từ chối việc cô chạm vào. Ngược lại nó còn phát ra một âm thanh biểu lộ sự thích thú dường như nói với Tả Tình Duyệt rằng nó rất vui khi được gặp lại cô.

Ba năm trước, lúc cô rời khỏi nơi này rất vội vàng thậm chí không kịp tạm biệt người bạn tốt này!

Cô thật không ngờ hôm nay lại gặp nhau trong tình huống này!

Hôm nay không biết người đàn ông này sẽ mang đến cho cô bao nhiêu bất ngờ nữa?

“Tôi vô tình thấy chú cá heo này liền thích! Nó mang lại cho tôi cảm giác gì đó rất quen thuộc” Cận Hạo nhiên tránh né ánh mắt của cô, anh không muốn nói ra sự thật. Thực ra sau một chuyến đi biển, anh chợt nhớ ra: Tả Tình Duyệt và anh còn có một người bạn rất thân nữa. Thậm chí anh biết đến người bạn này là nhờ Tả Tình Duyệt giới thiệu, đấy chính là chú cá heo “Bé yêu” này.

Tả Tình Duyệt không quan tâm đến lời nói của Cận Hạo Nhiên, cúi xuống, chú cá heo liền hôn lên gương mặt cô, đây là việc trước đây cô rất thích!

Cá heo dường như cảm nhận được tâm trạng Tả Tình Duyệt, chú ta cứ hôn mãi lên gương mặt cô, quẫy đạp thân thể làm bắn lên vô số bọt nước, khiến quần áo cô ướt hết. Hai người cùng cá heo chơi rất vui vẻ, quên cả thời gian.

“Anh biết không, hồi còn nhỏ tôi có một người bạn thân, ở bên cạnh cậu ấy, tôi cảm thấy rất an toàn!” Có lẽ vì vui mừng khi gặp lại “Bé yêu”, Tả Tình Duyệt mới nói tới người bạn thân mà từ trước tới nay cô ít khi nhắc đến.

Cận Hạo Nhiên đột nhiên ngẩn ra, chú ý tới biểu cảm của Tả Tình Duyệt, không muốn bỏ sót chút biểu tình nào trên mặt cô “Cậu ta… có phải cũng là bạn của cá heo?”

“Đúng vậy” Tả Tình Duyệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu, hạ mi mắt xuống, từ sâu trong đôi mắt như có điều gì chợt lóe lên nhanh đến nỗi chẳng ai có thể nhận ra.

“Vậy… cậu ta hiện tại… “ Cận Hạo Nhiên cẩn trọng hỏi Tả Tình Duyệt sợ nếu không cẩn thận sẽ chọc cho cô nổi giận. Thực ra anh rất muốn biết, tình cảm cô đối với anh lúc trước là như thế nào, sao hôm đó cô lại phản ứng kịch liệt như như vậy?

Trong mắt Tả Tình Duyệt thoáng qua tia đau đớn, sau đó giống như đang trốn tránh điều gì, lắc đầu “Tôi không biết! Kể từ sau khi cậu ta rời đi, chúng tôi không còn gặp lại nữa!”

Cận Hạo Nhiên cười miễn cưỡng, không muốn làm cho Tả Tình Duyệt chú ý “Không có gì, giờ cũng đã muộn rồi để tôi đưa em về, nếu muốn gặp “Bé yêu”, sau này còn nhiều dịp mà”

Trong lòng Cận Hạo Nhiên cảm thấy tổn thương nhưng anh cũng thấy mình may mắn vì đã không nói cho Tả Tình Duyệt biết mình là người bạn lúc nhỏ đó của cô. Nếu nói ra sợ là sẽ không còn cơ hội ở bên Tả Tình Duyệt nữa. Lần đầu tiên anh thấy ghét cha mẹ cùng gia tộc mình, chính họ đã bắt anh rời đi, nếu không giờ này chắc anh và cô không chừng vẫn còn là đôi bạn thân thiết cùng vui đùa trên bờ biển.

Tuy rằng bây giờ anh có thân thế hiển hách nhưng với anh thì Tả Tình Duyệt còn quan trọng hơn điều đó gấp nhiều lần!

Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, về nhà sao, cô không muốn về.

Tả Tình Duyệt biết đã muộn lắm rồi! Nếu Cố Thịnh biết cô về muộn chắc sẽ không vui!

Thở dài, dù cô có cố trốn cũng không thoát được, không phải sao?

Cô gật đầu với Cận Hạo Nhiên tỏ vẻ đồng ý, lưu luyến chia tay với “Bé yêu”, hai người ra khỏi nơi đó, tâm trạng của cả hai so với lúc bước vào hoàn toàn bất đồng. Bề ngoài Tình Duyệt tỏ ra rất vui vẻ nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo sợ khi trở về biệt thự.

Mà Cận Hạo Nhiên kể từ khi nghe câu nói của Tả Tình Duyệt thì tâm trạng không thể nói lên lời.

Trên xe, không khí tĩnh lặng bao trùm, xe vào biệt thự, đến trước cổng chính thì dừng lại. Nhà chính đã tắt đèn, điều này làm Tả Tình Duyệt thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút mất mát. Tự giễu mình, vô cùng khổ sở, sao Cố Thịnh lại phải đợi cô chứ?

"Cám ơn anh, Hạo Nhiên!" Sau khi xuống xe, Tả Tình Duyệt đem áo khoác trả lại cho Cận Hạo Nhiên, hôm nay anh đã giúp cho tâm trạng của cô khá lên nhiều!

"Em mặc đi! Quần áo trên người em ướt hết rồi, cẩn thận bị cảm!" Cận Hạo Nhiên muốn mặc thêm áo cho cô nhưng bị Tả Tình Duyệt tránh né.

"Không sao, em vào nhà sẽ lập tức tắm nước nóng, anh không phải lo lắng!" Tả Tình Duyệt như đang trốn tránh cái gì, Cận Hạo Nhiên nhìn cô với ánh mắt nóng rực, tâm ý của anh, cô sao lại không nhìn ra?

Nhưng cô bây giờ đã ở trong tình huống không thể đáp lại anh rồi!

Thông minh như Cận Hạo Nhiên, dĩ nhiên hiểu được cô đang né tránh mình, lẽ nào cô sợ Cố Thịnh hiểu lầm?

‘Nếu như người anh yêu hận anh, anh sẽ làm sao?’, trong lòng cô chỉ quan tâm đến Cố Thịnh sao?

Trong lòng thoáng qua một tia khổ sở, đợi đến khi anh kịp phản ứng, Tả Tình Duyệt đã đi tới cửa, nhìn theo bóng lưng cô, Cận Hạo Nhiên suy nghĩ đến rối bời . . . . .

Tả Tình Duyệt đẩy cửa vào, căn phòng đen mờ mịt cũng không gây trở ngại gì cho cô, cô đi thẳng về phía thang định lên lầu, chuẩn bị trở về phòng mình.

Đột nhiên, trong đại sảnh ánh đèn sáng choang, khiến Tả Tình Duyệt nhất thời kinh ngạc.

"Em còn biết về nhà sao?" Thanh âm lạnh như băng từ phía sau lưng truyền đến, Tả Tình Duyệt ngẩn ra, Cố Thịnh vẫn còn thức? Đã trễ thế này, anh không phải nên đi ngủ rồi sao?

Hay anh đang đợi cô?

Trong lòng dâng lên niềm vui, xoay người nhìn về phía ghế sa lon nơi Cố Thịnh đang ngồi, giây kế tiếp, cô liền hủy bỏ suy nghĩ vừa rồi của mình, bởi vì sắc mặt Cố Thịnh đang lạnh lùng đến độ băng giá, dường như sắp nổi cơn thịnh nộ . . .