Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 48: Ai đau lòng?



Tả Tình Duyệt bị Cận Hạo Nhiên kéo đi, tầm mắt hiện lên màu xanh biếc của nước hồ, ánh mắt trở nên rung động, thật là lạ tại sao đối với nơi này cô cảm thấy có chút quen thuộc.

Đi tới bên hồ Cận Hạo Nhiên buông tay Tả Tình Duyệt, rồi đưa tay lên huýt một tiếng sáo, lập tức một con vật nhỏ từ dưới nước bơi về phía Cận Hạo Nhiên.

"Ôi..." Tả Tình Duyệt ngạc nhiên mở to mắt, nhìn con vật trước mắt mình, nói không nên lời, trong lòng trào lên niềm xúc động. Cô lúc này thật muốn khóc, đã ba năm cuối cùng cô lại được nhìn thấy người bạn tốt một lần nữa!

Một con cá heo!

Đó là con cá heo vô cùng đặc biệt, Tả Tình Duyệt có thể nhận ra nó ngay lập tức bởi cô và nó đã từng là những người bạn thân thiết!

"Bé yêu... đây là bạn tốt của chúng ta" Cận Hạo Nhiên đưa tay lên vuốt vuốt đầu cá heo, không cần nhìn anh cũng biết Tả Tình Duyệt đang rất xúc động.

Điều này làm trong lòng anh rất vui mừng, xem ra công sức mấy ngày nay anh bỏ ra không hề uổng phí!

"Anh làm sao tìm được nó?" Tả Tình Duyệt ngồi xổm xuống bên cạnh Cận Hạo Nhiên, đưa tay sờ vào thân cá heo, cô càng thêm vui khi thấy nó không từ chối việc cô chạm vào. Ngược lại nó còn phát ra một âm thanh biểu lộ sự thích thú dường như nói với Tả Tình Duyệt rằng nó rất vui khi được gặp lại cô.

Ba năm trước, lúc cô rời khỏi nơi này rất vội vàng thậm chí không kịp tạm biệt người bạn tốt này!

Cô thật không ngờ hôm nay lại gặp nhau trong tình huống này!

Hôm nay không biết người đàn ông này sẽ mang đến cho cô bao nhiêu bất ngờ nữa?

"Tôi vô tình thấy chú cá heo này liền thích! Nó mang lại cho tôi cảm giác gì đó rất quen thuộc" Cận Hạo nhiên tránh né ánh mắt của cô, anh không muốn nói ra sự thật. Thực ra sau một chuyến đi biển, anh chợt nhớ ra: Tả Tình Duyệt và anh còn có một người bạn rất thân nữa. Thậm chí anh biết đến người bạn này là nhờ Tả Tình Duyệt giới thiệu, đấy chính là chú cá heo "Bé yêu" này.

Tả Tình Duyệt không quan tâm đến lời nói của Cận Hạo Nhiên, cúi xuống, chú cá heo liền hôn lên gương mặt cô, đây là việc trước đây cô rất thích!

Cá heo dường như cảm nhận được tâm trạng Tả Tình Duyệt, chú ta cứ hôn mãi lên gương mặt cô, quẫy đạp thân thể làm bắn lên vô số bọt nước, khiến quần áo cô ướt hết. Hai người cùng cá heo chơi rất vui vẻ, quên cả thời gian.

"Anh biết không, hồi còn nhỏ tôi có một người bạn thân, ở bên cạnh cậu ấy, tôi cảm thấy rất an toàn!" Có lẽ vì vui mừng khi gặp lại "Bé yêu", Tả Tình Duyệt mới nói tới người bạn thân mà từ trước tới nay cô ít khi nhắc đến.

Cận Hạo Nhiên đột nhiên ngẩn ra, chú ý tới biểu cảm của Tả Tình Duyệt, không muốn bỏ sót chút biểu tình nào trên mặt cô "Cậu ta... có phải cũng là bạn của cá heo?"

"Đúng vậy" Tả Tình Duyệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu, hạ mi mắt xuống, từ sâu trong đôi mắt như có điều gì chợt lóe lên nhanh đến nỗi chẳng ai có thể nhận ra.

"Vậy... cậu ta hiện tại... " Cận Hạo Nhiên cẩn trọng hỏi Tả Tình Duyệt sợ nếu không cẩn thận sẽ chọc cho cô nổi giận. Thực ra anh rất muốn biết, tình cảm cô đối với anh lúc trước là như thế nào, sao hôm đó cô lại phản ứng kịch liệt như như vậy?

Trong mắt Tả Tình Duyệt thoáng qua tia đau đớn, sau đó giống như đang trốn tránh điều gì, lắc đầu "Tôi không biết! Kể từ sau khi cậu ta rời đi, chúng tôi không còn gặp lại nữa!"

Cận Hạo Nhiên cười miễn cưỡng, không muốn làm cho Tả Tình Duyệt chú ý "Không có gì, giờ cũng đã muộn rồi để tôi đưa em về, nếu muốn gặp "Bé yêu", sau này còn nhiều dịp mà"

Trong lòng Cận Hạo Nhiên cảm thấy tổn thương nhưng anh cũng thấy mình may mắn vì đã không nói cho Tả Tình Duyệt biết mình là người bạn lúc nhỏ đó của cô. Nếu nói ra sợ là sẽ không còn cơ hội ở bên Tả Tình Duyệt nữa. Lần đầu tiên anh thấy ghét cha mẹ cùng gia tộc mình, chính họ đã bắt anh rời đi, nếu không giờ này chắc anh và cô không chừng vẫn còn là đôi bạn thân thiết cùng vui đùa trên bờ biển.

Tuy rằng bây giờ anh có thân thế hiển hách nhưng với anh thì Tả Tình Duyệt còn quan trọng hơn điều đó gấp nhiều lần!

Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, về nhà sao, cô không muốn về.

Tả Tình Duyệt biết đã muộn lắm rồi! Nếu Cố Thịnh biết cô về muộn chắc sẽ không vui!

Thở dài, dù cô có cố trốn cũng không thoát được, không phải sao?

Cô gật đầu với Cận Hạo Nhiên tỏ vẻ đồng ý, lưu luyến chia tay với "Bé yêu", hai người ra khỏi nơi đó, tâm trạng của cả hai so với lúc bước vào hoàn toàn bất đồng. Bề ngoài Tình Duyệt tỏ ra rất vui vẻ nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo sợ khi trở về biệt thự.

Mà Cận Hạo Nhiên kể từ khi nghe câu nói của Tả Tình Duyệt thì tâm trạng không thể nói lên lời.

Trên xe, không khí tĩnh lặng bao trùm, xe vào biệt thự, đến trước cổng chính thì dừng lại. Nhà chính đã tắt đèn, điều này làm Tả Tình Duyệt thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút mất mát. Tự giễu mình, vô cùng khổ sở, sao Cố Thịnh lại phải đợi cô chứ?

"Cám ơn anh, Hạo Nhiên!" Sau khi xuống xe, Tả Tình Duyệt đem áo khoác trả lại cho Cận Hạo Nhiên, hôm nay anh đã giúp cho tâm trạng của cô khá lên nhiều!

"Em mặc đi! Quần áo trên người em ướt hết rồi, cẩn thận bị cảm!" Cận Hạo Nhiên muốn mặc thêm áo cho cô nhưng bị Tả Tình Duyệt tránh né.

"Không sao, em vào nhà sẽ lập tức tắm nước nóng, anh không phải lo lắng!" Tả Tình Duyệt như đang trốn tránh cái gì, Cận Hạo Nhiên nhìn cô với ánh mắt nóng rực, tâm ý của anh, cô sao lại không nhìn ra?

Nhưng cô bây giờ đã ở trong tình huống không thể đáp lại anh rồi!

Thông minh như Cận Hạo Nhiên, dĩ nhiên hiểu được cô đang né tránh mình, lẽ nào cô sợ Cố Thịnh hiểu lầm?

"Nếu như người anh yêu hận anh, anh sẽ làm sao?", trong lòng cô chỉ quan tâm đến Cố Thịnh sao?

Trong lòng thoáng qua một tia khổ sở, đợi đến khi anh kịp phản ứng, Tả Tình Duyệt đã đi tới cửa, nhìn theo bóng lưng cô, Cận Hạo Nhiên suy nghĩ đến rối bời...

Tả Tình Duyệt đẩy cửa vào, căn phòng đen mờ mịt cũng không gây trở ngại gì cho cô, cô đi thẳng về phía thang định lên lầu, chuẩn bị trở về phòng mình.

Đột nhiên, trong đại sảnh ánh đèn sáng choang, khiến Tả Tình Duyệt nhất thời kinh ngạc.

"Em còn biết về nhà sao?" Thanh âm lạnh như băng từ phía sau lưng truyền đến, Tả Tình Duyệt ngẩn ra, Cố Thịnh vẫn còn thức? Đã trễ thế này, anh không phải nên đi ngủ rồi sao?

Hay anh đang đợi cô?

Trong lòng dâng lên niềm vui, xoay người nhìn về phía ghế sa lon nơi Cố Thịnh đang ngồi, giây kế tiếp, cô liền hủy bỏ suy nghĩ vừa rồi của mình, bởi vì sắc mặt Cố Thịnh đang lạnh lùng đến độ băng giá, dường như sắp nổi cơn thịnh nộ...

"Thịnh, anh còn chưa ngủ à?" Tả Tình Duyệt thận trọng hỏi, bị đôi mắt bén nhọn của anh nhìn đến, chợt chột dạ, nghĩ lại, chột dạ? Sao cô phải chột dạ? Cô đâu làm chuyện gì có lỗi với anh!

Cố Thịnh bỗng từ trên ghế salon đứng lên, từng bước từng bước đi về phía Tả Tình Duyệt, đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú cô, trong lòng cười lạnh. Anh không ngủ? Nói cho đúng hơn là anh không thể ngủ!

"Nếu anh ngủ, chẳng phải đã bỏ lỡ một màn kịch hay rồi sao?"

Lúc Cố Thịnh chỉ cách Tả Tình Duyệt một bước ngắn bỗng dừng lại, nhìn từ trên xuống dưới Tả Tình Duyệt, thấy quần áo cô đều bị ướt, bó sát vào cơ thể để lộ những đường cong tuyệt mĩ, trong mắt anh bùng lên ngọn lửa dữ dội!

Tả Tình Duyệt ngẩn ra, lập tức hiểu ý tứ trong lời nói của Cố Thịnh, lập tức ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh... Anh chắc đã hiểu lầm, Hạo Nhiên anh ấy chỉ..."

Cố Thịnh chắc đã nhìn thấy Cận Hạo Nhiên đưa cô về nhà, Tả Tình Duyệt vội vàng muốn giải thích, lại bị Cố Thịnh lạnh giọng cắt đứt.

"Hiểu lầm cái gì?" Vừa rồi anh thấy rất rõ ràng, người đưa cô trở về là Cận Hạo Nhiên, việc cô lập tức giải thích càng khiến anh không vui, cô đang muốn cắm sừng cho anh sao?

Đáng chết! Cô ta nghĩ mình là ai? Anh là kẻ dễ dàng bị xỏ mũi vậy sao?

Tả Tình Duyệt cau mày, cô nhìn thấy trong mắt Cố Thịnh là sự không tin tưởng, trong lòng chợt nhói đau, chẳng phải từ trước đến nay bất cứ điều gì anh đã suy nghĩ và quyết định đều sẽ không cho ai được quyền giải thích hay thay đổi, không phải sao?

"Em hơi mệt, em đi nghỉ trước!" Tả Tình Duyệt xoay người định lên lầu, hôm nay cô không muốn làm "bao cát" trút giận cho Cố Thịnh, cô thật sự rất mệt. Cô không biết mình có thể khiến anh vơi đi hận thù hay không, cô muốn cho bản thân một cơ hội, muốn ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai tỉnh giấc, cho dù cơn ác mộng có tiếp tục, Tả Tình Duyệt cũng không nửa lời oán hận. Cô hi vọng hôm nay dừng lại đây thôi để cho cô được nghỉ ngơi!

Nhưng ngay cả mong ước đơn giản như vậy cũng là xa xỉ với cô, trên cánh tay truyền đến cảm giác đau.

"Mệt mỏi? Hừ! Hôm nay, em và anh ta đã làm chuyện tốt đẹp gì rồi, sao giờ lại mệt mỏi?" Cố Thịnh không thể dừng suy nghĩ về cảnh mà anh vừa mới trông thấy. Cô khoác áo của Cận Hạo Nhiên! Chẳng nhẽ Cận Hạo Nhiên cùng cô có tình ý với nhau.

Hơn nữa, người cô lại ướt nhẹp, chuyện này giải thích sao đây?

"Cố Thịnh, anh đừng cố tình gây sự như vậy!" Tả Tình Duyệt cố gắng hất tay anh ra, trong lời nói của anh hàm chứa sự khinh miệt và giễu cợt một lần nữa lại làm cô tổn thương. Ở trong lòng anh cô là cái gì? Trong mắt anh, cô có lẽ chỉ là người phụ nữ có giá trị lợi dụng mà thôi, cô không muốn thế, chính anh đã nhiều lần đẩy cô vào vòng tay người đàn ông khác, sao giờ lại là lỗi của cô?

"Cố tình gây sự?" Cố Thịnh ánh mắt lạnh băng, anh cố tình gây sự sao? Được lắm! Tiểu Miêu lại giương móng nhọn ra rồi sao?

"Anh buông tôi ra!" Tả Tình Duyệt lông mày nhíu chặt, anh nắm cánh tay cô mỗi lúc một chặt hơn, rõ ràng Cố Thịnh muốn làm cho cô sợ hãi.

"Trò chơi hôm nay còn chưa kết thúc, anh sao để em đi được?" Cố Thịnh nhếch miệng, trong mắt thoáng qua ý cười khinh bỉ, đưa tay nắm cằm Tả Tình Duyệt, ép cô nhìn thẳng mắt mình, hài lòng khi thấy trong mắt cô có sự kinh hãi.

"À phải, trò chơi còn chưa kết thúc, anh đã thỏa thuận với tôi rồi mà, hôm nay đều nghe theo lời tôi, không phải sao?" Tả Tình Duyệt cố nén đau, trong lòng có dự cảm không tốt. Nguồn: http://truyenfull.vn

"Nghe lời em? Vậy em nói đi muốn anh làm thế nào mới gọi là nghe lời?" Cố Thịnh cười khẽ, anh không ngại nghe theo sự sắp xếp của cô trong trò chơi này, nhưng điều kiện tiên quyết là không được xúc phạm anh. Nhưng người phụ nữ này thật không biết phải trái, anh nghĩ Tả Tình Duyệt sau khi đi khỏi Trung tâm thương mại, nhất định sẽ về nhà, cho nên, anh cũng vội vã quay về, anh thậm chí còn nghĩ đến nên làm thế nào để an ủi cô. Nhưng về đến nhà, chả thấy bóng dáng cô đâu.

Không sao, anh đợi, có lẽ cô cần một chút thời gian để bình tĩnh lại!

Nhưng anh đợi đến tối muộn thì lại nhìn thấy cô cùng người đàn ông khác trở về, lại còn chia tay trong lưu luyến, bịn rịn.

Đã trễ thế này, anh không tin hai người họ chỉ là vô tình gặp nhau!

"Em..." Tả Tình Duyệt mở miệng, cô chỉ muốn nói anh buông tay mình ra!

Nhưng chưa kịp nói, Cố Thịnh liền nhẹ ôm eo Tả Tình Duyệt, để cho cô dán chặt vào anh, giống như lúc trừng phạt, Cố Thịnh không chút thương tiếc hôn cô, hơi thở cuồng nhiệt bao phủ Tả Tình Duyệt, chính anh giờ đây cũng không ý thức được là mình đang ghen.

Anh ghét những người đàn ông khác đến gần cô, bởi cô là của anh!

Nghĩ đến vừa rồi có lẽ Cận Hạo Nhiên cùng với cô cũng làm chuyện này, ngọn lửa trong mắt Cố Thịnh lại bùng nổ dữ dội. Đây không còn là hôn nữa, mà là gặm cắn, mùi máu tanh trong nháy mắt từ trong miệng hai người lan tràn, hơi thở nóng rực. Cố Thịnh có một loại khoái cảm chiếm hữu mãnh liệt, nhưng Tả Tình Duyệt lại bị hành động này làm cho sợ hãi.

Tả Tình Duyệt muốn chạy trốn nhưng lại trốn không thoát. Cô trốn không thoát, cuộc hôn nhân này giống như nhà tù giam cầm cô vậy!

Cô cảm thấy bất lực, chua xót, đau đớn...

Tất cả cảm xúc dồn nén bỗng dâng trào khiến Tả Tình Duyệt muốn gục ngã.

Nhắm mắt lại, nước mắt cô chảy xuống, nhớ lại trước đây từng hỏi Cận Hạo Nhiên.

"Nếu người anh yêu hận anh, anh sẽ làm thế nào? "

Tiếp tục yêu anh? Nhưng càng yêu lại càng chịu nhiều tổn thương? Có nên thương yêu anh nữa không?

Cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa!

Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, anh vốn đang kịch liệt hôn cô, lúc này dừng lại, thấy trên mặt Tả Tình Duyệt đầy nước mắt khiến lòng anh chợt đau nhói. Không thể tiếp tục được nữa, bị anh hôn cô cảm thấy khó chịu sao? Đau khổ như vậy sao?

Trong lòng có chút khổ sở, tay anh ôm cô đột nhiên buông ra, khiến Tả Tình Duyệt chưa kịp chuẩn bị ngã trên mặt đất.

"Đừng tỏ vẻ đáng thương như thế, trò chơi của chúng ta đến đây là kết thúc!" Cố Thịnh lạnh lùng liếc mắt nhìn Tả Tình Duyệt, cố ngăn không cho bản thân mình đi tới đỡ cô dậy. Anh tự nói với chính mình, trò chơi kết thúc rồi, anh vẫn chưa để tình cảm của bản thân đi lung tung.

Oanh một tiếng, đầu Tả Tình Duyệt trống rỗng, trò chơi kết thúc rồi, cuối cùng đã kết thúc rồi sao?

Tại sao trong lòng cô lại mong nó không kết thúc, chẳng nhẽ cô đã trở nên quá tham lam hay sao?

Có suy nghĩ này, cô nén giận hít thở thật sâu, rồi Tả Tình Duyệt ngẩng lên nhìn sâu vào đôi mắt Cố Thịnh.Trên mặt thể hiện sự kiên cường, khó khăn đứng lên, nở nụ cười rực rỡ nhìn Cố Thịnh. Sau đó xoay người, cô muốn về phòng mình...

Lúc cô xoay người rời khỏi cũng là khi nụ cười và sự kiên cường trên mặt biến mất thay vào đó là nước mắt. Cô thương tiếc thời gian tốt đẹp sao mà ngắn ngủi quá, để rồi đau khổ nhận lãnh một kết cục bi thương!

Cô rời đi, Cố Thịnh nhìn chằm chằm theo bóng lưng ấy, ánh mắt sắc bén như dao của anh như muốn đâm thủng người Tả Tình Duyệt, vừa rồi hành động của cô ta là có ý gì? Muốn thị uy với anh sao?

Người phụ nữ đáng chết!

Anh không thích vẻ mặt vừa rồi của cô, đôi tay bỗng siết chặt, anh sải bước đi theo...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.