Cạm Bẫy Hôn Nhân

Chương 90: Em còn nhớ anh sao?



Trong phòng trọ nhỏ, Tả Tình Duyệt tắm cho Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo xong, dỗ bọn trẻ đi ngủ. Ra khỏi phòng con, cô thấy Kiều Nam vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon, liền giật mình, anh còn chưa về sao?

"Kiều đại ca..." Tả Tình Duyệt đi tới ngồi xuống, Kiều Nam giống như một thành viên trong nhà này, nhưng trước nay chưa bao giờ ở lại trễ như vậy. Nếu cô đoán không sai, anh là có lời muốn nói với cô!

Trong lòng mơ hồ có chút bất an, nhưng cô cũng tự nói với mình, có một số việc không thể trốn tránh mãi!

Cô đối với Kiều đại ca như vậy thật không công bằng!

"Duyệt Duyệt, anh yêu em, anh không muốn tiếp tục ở bên cạnh em theo cách này!" Kiều Nam cũng không quanh co lòng vòng. Ngày đó, khi anh nghe tin Duyệt Duyệt "chết ", đã từng có một khoảng thời gian rất dài đắm chìm trong đau đớn. Bốn năm trước lần đầu tiên bị thương, cũng là bởi vì anh cố ý để mặc, không thương tiếc tính mạng của mình, không ngờ trong cái rủi có cái may, vô tình gặp được Duyệt Duyệt!

Biết Tả Tình Duyệt không chết, bốn năm này, anh đi tới đi lui với giữa thành phố A và Viên, mỗi lần đều là dùng tốc độ nhanh nhất xử lý tốt chuyện bên kia, tranh thủ nhiều thời gian hơn ở bên cạnh ba mẹ con cô, tham dự vào cuộc sống của bọn họ.

Nhưng cho đến giờ, những gì anh làm tựa hồ không có bất kỳ chuyển biến nào, Duyệt Duyệt vẫn không chịu nhìn thẳng vào tình cảm của anh!

Anh biết, cô vẫn không quên được Cố Thịnh, anh cũng biết mỗi lần nhớ tới Cố Thịnh, khuôn mặt cô đều lộ vẻ ưu thương!

Hôm nay lời nói của Ninh Ninh khiến anh lấy được dũng khí. Bốn năm rồi, lần đầu tiên mở miệng tỏ tình, vì mình tranh thủ!

Tả Tình Duyệt mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào hai mắt anh, ý tứ của anh cô hết sức hiểu rõ, anh đã bỏ ra nhiều công sức trong suốt bốn năm qua!

"Duyệt Duyệt, đừng trốn tránh nữa!" Kiều Nam thử cầm tay cô, cảm thấy cô hơi ngẩn ra, nhưng lại không có trốn tránh tay của anh, trong lòng mơ hồ nổi lên chút hi vọng, đôi con ngươi xanh biếc bỗng chốc sáng trong.

"Kiều đại ca... Em..." Tả Tình Duyệt không biết mình có thể tiếp nhận tình yêu của anh hay không, bất chợt nghĩ đến lời nói của Cảnh Hạo lúc ban ngày, thử tiếp nhận anh!

Cô nên thử không?

"Duyệt Duyệt, những gì đã qua, em nên buông xuống, Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo đều còn nhỏ, bọn chúng cần có cha!" Kiều Nam trong mắt lóe lên mong đợi, trên thực tế, anh sớm đã xem hai đứa nhỏ là con của mình, hiện tại, anh chỉ muốn lấy đó làm cơ hội một cách danh chánh ngôn thuận mà thôi.

Tả Tình Duyệt cúi thấp đầu, Cảnh Hạo tuy chỉ mới bốn tuổi, nhưng là một đứa nhỏ trưởng thành sớm, chưa bao giờ từng ở trước mặt cô nhắc tới cha, có lúc Ninh Ninh hâm mộ những bạn khác có cha, Cảnh Hạo cũng sẽ mượn cớ nói sang chuyện khác.

Nhưng trong lòng nó đối với cha, không có một chút xíu tò mò cùng mong đợi sao?

Trong đầu lại hiện ra bóng dáng của Cố Thịnh, mấy năm này, cô ở Viên, cố ý tránh né tất cả mọi chuyện ở thành phố A, cho dù là Kiều Nam đi tới đi lui giữa thành phố A với Viên, cô cũng chưa từng hỏi anh chuyện của Cố Thịnh.

Anh ấy hiện tại có khỏe không?

Không có cô ở bên người, anh ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc! Hoặc là, anh ấy đã quên cô, dù sao phụ nữ bên cạnh anh ấy cũng không ít, đúng không?

Không biết căn phòng cho trẻ em kia giờ đã có chủ nhân chưa?

"Thật xin lỗi." Không biết vì sao, trước một người đàn ông tốt như vậy, cô cũng không ngừng thuyết phục chính mình thử tiếp nhận, nhưng thủy chung lại không hạ được quyết tâm. Cảm nhận được Kiều Nam ngẩn ra, trong lòng Tả Tình Duyệt nổi lên chút áy náy, "Kiều đại ca, em hiểu rõ anh rất tốt với em, những năm này nếu không phải có anh bên cạnh ba mẹ con em, cũng không biết ba mẹ con em sẽ như thế nào, nhưng em không muốn lừa dối anh. Kiều đại ca, anh xứng đáng để gặp một người phụ nữ tốt, không nên lãng phí với ba mẹ con em!"

Oanh một tiếng, Kiều Nam như bị sét đánh, Duyệt Duyệt... Lại một lần nữa cự tuyệt anh!

Trong lòng nổi lên khổ sở, "Lãng phí? Không, đối với ba mẹ con em, cho tới bây giờ đều không phải là lãng phí, Duyệt Duyệt, em không thể tiếp nhận anh, có phải qua nhiều năm như vậy, trong lòng em vẫn còn nhớ anh ta?"

Tả Tình Duyệt ngẩn người, trong lòng còn nhớ anh ấy sao?

"Không đâu, làm sao có thể, chuyện cũng đã qua năm năm rồi, huống chi, năm năm trước lúc em rời đi, cũng đã tự nói với mình, muốn hoàn toàn quên hết quá khứ, em làm sao còn nhớ anh ấy? Kiều đại ca, anh đừng suy nghĩ nhiều quá" Tả Tình Duyệt theo bản năng bác bỏ, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười, giống như muốn chứng minh lời nói của mình là thật!

"Vậy em tại sao không chịu tiếp nhận anh?" Kiều Nam muốn phát hỏa, chung đụng lâu như vậy, huống chi cô là người phụ nữ anh yêu, cô ngụy trang mình, anh sao lại không nhìn ra?

Cố Thịnh ơi Cố Thịnh, anh ta rốt cuộc có tài đức gì, đến nỗi làm tổn thương một người phụ nữ đến vậy, mà cô ấy đối với anh ta vẫn nhớ mãi không quên?

"Kiều đại ca, em không tiếp nhận anh, không phải bởi vì anh ấy, mà là vì em chỉ có thể xem anh như anh trai, em không biết chúng ta nếu như lấy thân phận người yêu ở chung một chỗ, sẽ tạo ra tình huống gì. Năm năm trước, em đã quá đau đớn vì tình cảm, em sợ rồi, thật sự sợ. Nếu như không cần thiết, đời này em chắc là sẽ không động lòng với bất kì người nào, có thể lòng của em đã mất đi năng lực để yêu thương một ai đó. Em không biết yêu là như thế nào, cũng không biết em có mang lại hạnh phúc cho anh không. Cho nên, Kiều đại ca, có thể vĩnh viễn làm Kiều đại ca của em được không? Điều này mặc dù thoạt nhìn đối với anh có chút tàn nhẫn, nhưng em lại không muốn giả vờ yêu anh, không muốn làm cho anh thống khổ về sau!" Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Nghe cô nói, đôi mắt Kiều Nam tràn đầy mất mát, khóe miệng nổi lên chút châm chọc, "Duyệt Duyệt, em cũng biết, em bây giờ đẩy anh ra, mới thật là làm cho anh thống khổ!"

Buông tay cô ra, Kiều Nam cô đơn đứng dậy, từng bước từng bước đi ra cửa, Tình Duyệt nhìn theo bóng lưng cô đơn ấy, trong lòng như bị cái gì đâm đau nhói, Tả Tình Duyệt đột nhiên có chút tự trách.

"Kiều đại ca..." Tả Tình Duyệt theo bản năng kêu thành tiếng, cô thật đả thương người đàn ông này rồi sao? Nhìn anh đột nhiên dừng lại, cũng không quay đầu lại nhìn cô, cô không muốn mất đi người đàn ông cô xem như anh trai này. "Thật xin lỗi." Tả Tình Duyệt nỉ non ra tiếng, trừ xin lỗi, cô cũng không biết phải nói những gì để diễn tả hết sự áy náy của mình.

Thật xin lỗi, lại là thật xin lỗi!

Từ năm năm trước đến bây giờ, anh thủy chung không cách nào từ trong miệng của cô nghe được ba từ anh muốn nghe, mãi mãi đều là "thật xin lỗi"!

Khóe miệng nổi lên chút tự giễu, nghĩ cứ như vậy mà rời khỏi, nhưng anh lại không đành lòng để cho cô tiếp tục tự trách, cuối cùng không cách nào quay đầu lại nhìn cô. Vẫn tiếp tục đưa lưng về phía cô, mang theo giọng khàn khàn nói: "Giữa chúng ta, không cần phải nói lời xin lỗi đâu!"

Buổi sáng, Tả Tình Duyệt dậy thật sớm, vì hai đứa bé làm bữa ăn sáng, trong phòng bếp, tràn ngập mùi thơm mê người.

"Mẹ, hôm nay chú Kiều sẽ đến đón chúng ta đi chơi có đúng không?" Ninh Ninh đột nhiên đi vào phòng bếp, nắm lấy tạp dề của Tả Tình Duyệt, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mong đợi, mấy ngày nay, chú Kiều cũng không có đến thăm nó, nó mỗi tối đều len lén gọi điện thoại cho chú Kiều, nó thật là nhớ chú Kiều lắm!

Trong nháy mắt, Tả Tình Duyệt cứng đờ người, Kiều đại ca...

Kể từ hôm cự tuyệt Kiều Nam xong, anh chưa có quay lại, là cô làm thương tổn đến anh sao?

Trong lòng nổi lên áy náy, từ ngày đó, cô cũng đã mất đi một người thân, một người đàn ông toàn tâm toàn ý chăm sóc cô!

"Ninh Ninh, mẹ sẽ dẫn các con đi chơi!" Tả Tình Duyệt nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Ninh Ninh, cô biết Ninh Ninh rất thích Kiều Nam, hiện tại cô thật đúng là không biết nên nói với Ninh Ninh thế nào, rằng về sau chú Kiều cũng sẽ không đến thăm nó nữa ư?

"Dạ." Ninh Ninh quệt cái miệng nhỏ, trong mắt buồn buồn, nhưng một giây kế tiếp, mắt đột nhiên sáng lên, nhanh chóng chạy ra khỏi bếp, cô bé muốn đi gọi điện thoại cho chú Kiều, hỏi chú có phải rất bận hay không!

Cảnh Hạo nghiêng người dựa vào cửa nhà bếp, đợi Ninh Ninh chạy ra ngoài, mới chậm rãi mở miệng, "Mẹ cự tuyệt chú Kiều rồi hả?"

Đột nhiên xuất hiện giọng nói thành thục khiến Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, mới rồi, cô còn tưởng là giọng nói của Cố Thịnh, Cảnh Hạo... Thật càng lúc càng giống anh ấy!

"Cảnh Hạo, chú Kiều mặc dù đối với mẹ rất tốt, nhưng mẹ không thương chú, nếu cố miễn cưỡng, đến cuối cùng sẽ gây ra tổn thương sâu hơn thôi, Cảnh Hạo, khi nào con trưởng thành con sẽ hiểu!" Tả Tình Duyệt khổ sở nói. Năm năm trước, cũng do cô miễn cưỡng mình kiên trì, tự nói với mình, nhất định có thể có được tình yêu của Cố Thịnh, nhưng đến cuối cùng... Những gì đau đớn trước kia để lại dấu vết thật sâu trong lòng cô, cũng không cách nào xóa nổi!

"Chú Kiều thật không tới nữa à?" Cảnh Hạo mặc dù có chút không hiểu những gì mẹ nói, nhưng nó từ trong mắt của mẹ lại thấy được ánh mắt đau đớn quen thuộc.

"Chắc là vậy!" Tả Tình Duyệt nhàn nhạt nói xong, lại tiếp tục làm bữa ăn sáng.

"Nếu mẹ không quên được cha, tại sao không trở về tìm ông ấy? Nếu ông ấy nhìn thấy mẹ sinh ra con với Ninh Ninh, sẽ đối tốt với mẹ thôi!" Cảnh Hạo mơ hồ biết, mẹ cả đời này đều không thể từ bỏ tình yêu đối với cha nó, nó mặc dù chưa từng nghĩ tới sẽ gặp cha, nhưng nó lại càng không muốn nhìn thấy đau đớn trong mắt mẹ.

Cảm ơn cô đã sinh ra Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo? Trong lòng Tả Tình Duyệt không nhịn được tự giễu, năm đó cô rời đi, cũng bởi vì Cố Thịnh không cho phép cô sinh con mà? Cô không có tư cách sinh hạ con cho anh ấy, thử hỏi anh ấy làm sao có thể vì Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo mà đối tốt với cô?

"Được rồi, ăn xong bữa sáng, mẹ dẫn hai đứa đi chơi!" Tả Tình Duyệt không muốn tiếp tục đề tài này, mang ba chén cháo để lên bàn.

Cảnh Hạo nhìn mẹ rõ ràng trốn tránh, không khỏi thở dài một cái ở trong lòng, Haiz! Nó phải làm sao mới có thể khiến mẹ hạnh phúc?

Một nhà ba người vây quanh cái bàn, đang ăn bữa sáng, cửa đột nhiên mở ra, một người đàn ông cao lớn anh tuấn xuất hiện ở cửa, khuôn mặt tươi cười.

"Chú Kiều! chú rốt cuộc đến thăm Ninh Ninh rồi, Ninh Ninh nhớ chú lắm!" Ninh Ninh vừa thấy chú Kiều của nó, vội nhảy xuống ghế, hướng Kiều Nam chạy tới. Kiều Nam thoải mái ngồi xổm người xuống, giang hai cánh tay, ôm lấy tiểu thiên sứ, nâng lên cao, không ngừng xoay tròn.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong căn hộ quanh quẩn tiếng cười khoan khoái của Ninh Ninh cùng Kiều Nam, "Ninh Ninh nhớ chú à?"

"Rất nhớ rất nhớ!" Đợi đến khi Kiều Nam dừng lại, Ninh Ninh ôm lấy cổ của Kiều Nam, hôn lên mặt anh, "Nếu chú Kiều cùng ở chung một chỗ, Ninh Ninh có thể ngày ngày nhìn thấy chú Kiều, Ninh Ninh nhất định sẽ rất vui vẻ!"

Tả Tình Duyệt nhìn hai người, trên mặt nở nụ cười, Kiều đại ca lại tới, vậy nói lên rằng cô không mất đi người bạn tựa như người thân này có phải không?

Cảnh Hạo yên lặng ăn đồ của mình, biết trong lòng mẹ không có chú Kiều, nó hiện tại cũng không ôm bất cứ hy vọng nào rồi!

Cái đầu nhỏ bắt đầu rối rắm, rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể khiến mẹ hạnh phúc?

"Ninh Ninh thật muốn cùng chú Kiều ở chung một chỗ sao?" Kiều Nam nhìn Ninh Ninh, đôi mắt xanh biếc tràn đầy thương yêu cùng cưng chiều.

"Dạ, có được không?" Ninh Ninh len lén nhìn Tả Tình Duyệt một cái, nó biết, chuyện này nhất định phải có mẹ đồng ý mới được!

Tả Tình Duyệt chỉ cười cười, "Chú Kiều rất bận, con không nên làm phiền chú!"

Nói xong, muốn tiến lên ôm lấy Ninh Ninh, nhưng Kiều Nam lại bước vòng qua tay của cô, ôm Ninh Ninh ngồi ở trên ghế, Tả Tình Duyệt liền giật mình, trên mặt thoáng hiện lên sự lúng túng.

"Duyệt Duyệt, bữa ăn sáng có phần của anh không? Anh cũng đói!" Kiều Nam chớp động đôi mắt, khuôn mặt nở nụ cười, giống như đêm hôm đó Tả Tình Duyệt chưa từng cự tuyệt anh điều gì!

Tả Tình Duyệt phục hồi tinh thần lại, "Có, đương nhiên là có!"

Vừa nói lập tức vào bếp, lấy thêm một bộ bát đũa.

Bốn người thật giống như người một nhà, sau khi ăn xong, Kiều Nam gọi Tình Duyệt lại, "Duyệt Duyệt, hôm nay, anh có chuyện muốn hỏi ý kiến em."

Tả Tình Duyệt quay đầu lại nhìn anh, "Kiều đại ca, anh có chuyện gì cứ nói đi."

Kiều Nam trầm mặc chốc lát, nhìn thẳng vào mắt của cô, cuối cùng hạ quyết tâm, mở miệng, "Duyệt Duyệt, em biết đó, sự nghiệp của anh trong hắc đạo ở thành phố A phần lớn cũng đã chuyển thành chính đạo, mấy ngày nữa là cuộc họp hằng năm của công ty, anh muốn mời em trình diễn piano, em cảm thấy..."

Kiều Nam nhìn sắc mặt của Tả Tình Duyệt khi nghe anh nhắc đến thành phố A, khuôn mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, trong lòng nổi lên thương yêu, dường như sợ cô lập tức cự tuyệt mình, "Em yên tâm, sẽ không gặp anh ta đâu!"

Tả Tình Duyệt giật giật khóe miệng, Kiều Nam rất hiểu cô, biết cô vừa nghe đến thành phố A, sẽ nghĩ đến anh ấy, cho nên những năm gần đây, anh thường không chủ động nhắc tới bất cứ thứ gì của thành phố A ở trước mặt cô.

"Duyệt Duyệt, đừng cự tuyệt anh, chuyện này, em làm được mà!" Kiều Nam ánh mắt lóe lên, mơ hồ hàm chứa đau đớn. Tình Duyệt nhìn thấy trong mắt anh, cô đã từng cự tuyệt anh một lần rồi, nếu thêm lần nữa, cô nghĩ mình sẽ thật sự mất đi người anh trai này!

"Được, nhưng Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo..." Tả Tình Duyệt cau mày, an trí hai đứa trẻ thế nào đây?

"Không cần lo lắng, để cho hai đứa nhỏ cùng đi đi! Cũng để chúng biết quê hương, về phần trường học, hai đứa bé thông minh này, xin nghỉ phép một khoảng thời gian cũng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu!" Kiều Nam tỏ vẻ mừng rỡ, cô đáp ứng là tốt rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.