Cấm Đình

Chương 203: 203: Thành Toàn





“Tổ mẫu, cô cô.”
An Lạc từ trước đến nay không khách khí với các nàng, sau khi mở miệng gọi, vội vàng hành lễ với hai người, lại kéo ống tay áo của Bùi Hoài Thanh, nghiêm túc nói: “Ta có vài câu thi văn không hiểu, muốn mượn Bùi chiêm sự một ngày.”
Bùi Hoài Thanh đưa cho Thái Bình một ánh mắt biểu lộ khó xử.
Thái Bình đã hiểu rõ, nghiêm túc nói: “Hôm nay Đông Cung không thể thiếu Bùi chiêm sự.”
“Chỉ một ngày!” An Lạc không thuận theo không bỏ cuộc, dư quang thoáng nhìn thấy sự giận dữ dâng lên trong mắt Võ Hoàng, nàng tức khắc thu lại thanh âm, mặc dù tính tình không sợ trời không sợ đất, nhưng ở trước mặt Võ Hoàng cũng phải nhượng bộ, không dám lại tiếp tục la hét ầm ĩ.
Tầm mắt Võ Hoàng nhìn về phía sau An Lạc, Võ Sùng Huấn ở cách đó không xa, “Sùng Huấn, lại đây.”
Võ Sùng Huấn nào dám chậm trễ, vội vàng cúi người đến gần, “Xin bệ hạ phân phó.”
“Ngươi mang An Lạc đi dạo khắp nơi một chút, đây chính là thánh chỉ.” Võ Hoàng biết An Lạc nhất định sẽ không phục, nhưng chỉ cần nàng nhìn một ánh mắt, An Lạc chỉ có thể nuốt hết lời nói vào trong bụng.
Võ Sùng Huấn cực kỳ cao hứng, “Vâng.”
Tuy An Lạc không tình nguyện, nhưng chỉ có thể nghe theo ý của Võ Hoàng, hành lễ xong thì theo Võ Sùng Huấn lui xuống.
Sau khi quận chúa rời đi, Bùi Hoài Thanh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Võ Hoàng vốn định hỏi Bùi hoài thanh, Thái Bình lại mở miệng trước một bước, “Mẫu hoàng, hôm nay Đông Cung xác thật không thể thiếu Bùi chiêm sự.” Ngụ ý, Thái Bình sẽ xử trí chuyện Bùi Hoài Thanh.
Ánh mắt Võ Hoàng hơi trầm xuống, nhìn thoáng qua Bùi Hoài Thanh, “Bùi chiêm sự, mấy ngày nay tận lực lưu lại Đông Cung đi.”
Bùi Hoài Thanh cảm kích nhất bái với Võ Hoàng, “Đa tạ bệ hạ.”
Trên mặt Võ Hoàng cuối cùng cũng lộ ra ý cười, “Trách không được Thái Bình coi trọng ngươi như thế, là người thông minh.” Vừa nói, ánh mắt Võ Hoàng dừng trên mặt Thái Bình, “Đợi hiếu kỳ kết thúc, phải định hôn sự cho An Lạc.”
Thái Bình tự nhiên biết An Lạc không an phận, nàng càng hiểu lý do Võ Hoàng nôn nóng muốn Võ Lý liên hôn, “Vâng.”
“Uyển Nhi, hôm nay Đông Cung nhiều việc, ngươi đi giúp Thái Bình.” Ánh mắt Võ Hoàng dừng trên người Uyển Nhi, “Ngày mai trẫm muốn khởi hành đến Tung Sơn phong thiện, mấy ngày tới sẽ do Hoàng Thái Nữ giám quốc, ngươi cần phải cẩn thận chút.”
Uyển Nhi cũng biết ẩn ý trong lời của Võ Hoàng, tuy rằng hiện nay nhìn có vẻ tất cả trôi chảy, nhưng thế lực của Thái Bình chưa ổn, triều cục chưa yên, để Thái Bình giám quốc đề bạt tâm phúc, tới tháng Chín, Võ Hoàng có thể thuận lý thành chương truyền ngôi vị hoàng đế cho Thái Bình.
Nếu Thiên Tử không đặt quyền lực xuống, trữ quân vĩnh viễn sẽ không có thế lực chân chính.
Từ xưa đến nay, ngôi vị hoàng đế thay đổi luôn kèm theo mùi máu tươi.

Võ Hoàng hy vọng bắt đầu từ nàng, bình bình an an giao đế vị vào tay Thái Bình.

Uyển Nhi cúi đầu, “Vâng.”
“Trẫm không thích an tĩnh, sau này để Trường An lưu lại chỗ trẫm.” Ngữ khí của Võ Hoàng không phải là yêu cầu, mà là mệnh lệnh.
Thái Bình ngũ vị tạp trần, a nương thật tình thật lòng thích Trường An, giọng nói không khỏi khàn khàn: “Mẫu hoàng muốn giữ lại bao lâu, thì cứ giữ lại bấy lâu.”
“Du Kỵ……” Võ Hoàng nói một nửa, cuối cùng lựa chọn nuốt xuống.

Đến cùng thì chuyện phu thê giữa Thái Bình cùng Võ Du Kỵ, nàng trộn lẫn quá nhiều cũng không phải chuyện tốt.
“Bùi thị, hồi cung.” Võ Hoàng không nói thêm gì nữa, duỗi tay về phía Bùi thị.
Bùi thị đỡ Võ Hoàng, dìu nàng đi đến hoàng liễn, cẩn thận đỡ nàng ngồi xuống, rồi mệnh nhóm nội thị nâng hoàng liễn lên, đi về phía tẩm cung.
Thái Bình quay đầu lại, yên lặng nhìn Bùi Hoài Thanh, chuỗi hạt châu trên miện quan hơi đung đưa, “Chuyện giữa ngươi và An Lạc là như thế nào?”
Bùi Hoài Thanh đáp đúng sự thật: “Quận chúa không may bị ám sát, thần cùng quan y Trương Tắc phụng mệnh đến thăm hỏi, thần thấy quận chúa luôn kinh hoàng bất an, cho nên tặng quận chúa một chuỗi Phật châu.”
Thái Bình nhẫn cười, “Vậy mà An Lạc cũng nhận lấy?” Thái Bình nhìn trên dưới đánh giá Bùi Hoài Thanh, nàng ấy hơn hai mươi tuổi, mặt mày sáng sủa, bởi vì là nữ giả nam nên da thịt trắng hơn nhiều so với nam tử, ngay cả huynh đệ họ Trương mà Võ Sùng Huấn dưỡng trong phủ, cũng phải dụng tâm trang điểm mới có thể so được với nét thanh tú của Bùi Hoài Thanh.
Khó trách An Lạc chịu nhận Phật châu.
Bùi Hoài Thanh gật đầu, “Quận chúa nhìn thần một lát, rồi nhận lấy.”
“Mấy ngày nay, nếu Bùi chiêm sự chờ đợi ở Đông Cung buồn chán, thì đến tư thục giúp đỡ Đông Tầm.” Uyển Nhi cũng có đáp án, nàng bày kế cho Bùi Hoài Thanh, “Đợi qua hôn sự của quận chúa, Bùi chiêm sự sẽ không cần trốn trốn tránh tránh như vậy nữa.”
Cuối cùng Bùi Hoài Thanh đã bừng tỉnh, “Ý của điện hạ cùng đại nhân là……” Nơi này dù sao cũng là trong cung, nàng không dám nói ra lời phía sau.
Thái Bình cùng Uyển Nhi cười khẽ gật đầu.
Bùi Hoài Thanh hoàn toàn luống cuống, “Thần chỉ muốn thực hiện khát vọng, không có ý tưởng không an phận với quận chúa.”
“Ngươi không có, nhưng An Lạc đã có.” Thái Bình chọc thủng chân tướng, vỗ vỗ đầu vai Bùi Hoài Thanh, “Ngươi nghe theo Uyển Nhi đi, bổn cung sẽ giúp ngươi đẩy An Lạc ra xa.”
“Đa tạ điện hạ!” Bùi Hoài Thanh cảm kích nhất bái thật mạnh.
Ý cười của Thái Bình đậm hơn, “Mau về Đông Cung, chuẩn bị ngọ thiện, Thượng Quan đại nhân hôm nay muốn lưu lại Đông Cung dùng bữa.”
“Vâng.” Bùi Hoài Thanh lĩnh mệnh lui ra.
Khoé miệng Uyển Nhi khẽ nhếch, “Thần hình như không có nói muốn lưu lại.”
“Bổn cung nói muốn lưu, thì nhất định phải lưu.” Thái Bình nói, nghiêng mặt đưa một ánh mắt cho Hồng Nhụy cùng Xuân Hạ ở cách đó không xa, “Hồi cung.”

Hồng Nhụy cùng Xuân Hạ ngầm hiểu bước đến.
Xuân Hạ quay đầu lại, giương giọng nói với một đội các cung nhân ở phía sau: “Các ngươi cách xa chút, điện hạ thích yên tĩnh, bên này có ta cùng Hồng Nhụy hầu hạ điện hạ.”
Các cung nhân cũng hiểu chuyện, Xuân Hạ cùng Hồng Nhụy đều là cung tì không thể chọc vào, các nàng nịnh bợ còn không kịp, sao dám nghịch ý Xuân Hạ.
Thái Bình mặc cổn phục, đi vài bước về trước, chuỗi hạt châu rũ xuống thỉnh thoảng đánh vào mi mắt, nàng không khỏi thở dài: “Bộ xiêm y này không thoải mái chút nào.”
Uyển Nhi lại cảm thấy công chúa hôm nay đẹp cực kỳ, cầm lòng không đậu mà khen ngợi: “Đẹp mà.” Đời trước nàng cho rằng Hoàng Thái Nữ chẳng qua chỉ là một giấc mộng xa xôi không thể thành thật, không nghĩ tới sống lại một đời, cuối cùng Thái Bình đã làm được.
Thái Bình hơi giật mình, khóe miệng đã giương lên trước, “Váy đỏ đẹp, hay là cổn phục đẹp?”
Uyển Nhi biết nơi này là trong cung, không thể làm càn, liền nghiêm mặt nói: “Điện hạ đã là trữ quân, nên thận trọng từ lời nói đến việc làm.”
“Thận trọng từ lời nói đến việc làm?” Thái Bình bỗng nhiên dừng bước chân, cố ý hắng giọng, làm bộ làm dáng, “Uyển Nhi muốn bổn cung về sau đều phải như thế này?”
Uyển Nhi cười nói: “Điện hạ nên như thế.”
“Vậy thì không được, mệt chết mất.” Thái Bình cũng nở nụ cười.
“Về phía phò mã……” Cho dù đã qua nhiều năm, Uyển Nhi nhắc tới hai chữ “Phò mã”, vẫn cảm thấy có chút nóng miệng.
Xuân Hạ nghe thấy hai chữ “Phò mã”, liền lén lút kéo kéo ống tay áo của Hồng Nhụy, ra hiệu cho nàng ấy chậm bước chân lại, cách xa hai vị chủ tử một chút.
Thái Bình đã quen Xuân Hạ lanh lợi, nàng xác thật nên cho Uyển Nhi một công đạo.

Nàng bất động thanh sắc liếc mắt nhìn trái nhìn phải một cái, bỗng nhiên chỉ về phía góc tường, “Đi đi, hái cho bổn cung một vài cánh hoa lê, bổn cung muốn tự mình làm giấy hoa lê.”
Xuân Hạ “hiểu chuyện” sai khiến cung nhân ở phía xa đi vòng đến góc tường đỏ bên kia hái hoa lê.
Thấy xung quanh đã không còn ai lảng vảng, lúc này Thái Bình mới mở miệng, “Là hắn tự xin tham chiến ở biên giới phía Tây.”
Uyển Nhi nhíu mày.
Thái Bình tiếp tục nói: “Đại Đường đã khôi phục quốc hào, ngày nào đó đăng cơ, hắn là hoàng phu.

Trên đời không có nam tử nào nguyện ý bị bó buộc trong hậu cung, hầu hạ nữ hoàng cùng với những nam phi khác.”
Uyển Nhi tự nhiên cảm thấy có chút chua xót, “Những nam phi khác?”

Thái Bình cười làm lành: “Bổn cung khẳng định sẽ không tuyển nam phi vào cung.”
“À.” Uyển Nhi không mặn không nhạt đáp lại.
Cánh mũi Thái Bình khẽ nhúc nhích, cười nói: “Kỳ quái, mùi giấm từ đâu bay tới vậy?”
Uyển Nhi nhướng mày, “Nàng nói xem?”
Thái Bình biết Uyển Nhi thật sự đã giận, vội vàng dỗ dành: “Uyển Nhi yên tâm.” Nói xong, thanh âm thấp xuống, chỉ có một mình Uyển Nhi có thể nghe rõ, “Phò mã cùng công chúa phi đều là nàng, chỉ một mình nàng thôi.”
Uyển Nhi tất nhiên hiểu Thái Bình sẽ không phụ nàng, nhưng ghen tuông xông đến, sao nàng có thể khống chế được?
“Đây chỉ là thứ nhất.” Thái Bình cũng không trêu đùa Uyển Nhi nữa, ngữ khí trở nên nghiêm túc, “Thứ hai là, hắn sợ ta hoà li với hắn ở trước mặt mọi người.”
Tuy rằng hai người vẫn luôn trong trạng thái ngầm hòa li, nhưng người đời cũng không biết hắn và nàng chỉ là phu thê trên danh nghĩa.

Võ Hoàng còn sống một ngày, Thái Bình sẽ không dám thừa đã hoà li với hắn.

Nhưng Võ Du Kỵ thấy tuổi tác của Võ Hoàng càng ngày càng cao, ngày ấy Thái Bình còn nói ra hai chữ “hòa li” ngay trên điện, hắn khổ tâm nỗ lực vì đoạn hôn nhân này nhiều năm, sao có thể để tất cả nỗ lực uổng phí?
Cho nên, Võ Du Kỵ xin chỉ đến Tây Cảnh xa xôi tham chiến.
Lúc trước Võ Hoàng do dự, nhưng Võ Du Kỵ nói rất chuẩn xác, nói đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, Võ thị nên có người đứng ra lập nhiều quân công, ngày sau mới có thể đứng vững gót chân trên triều đình.
Nhân tài bên Võ thị điêu tàn, hiếm có phò mã có tâm tư như vậy, Võ Hoàng tự nhiên thành toàn.

Nhưng chiến trường hung hiểm, Võ Hoàng thật sự không yên tâm, lo lắng phò mã đi đến biên giới sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, liền phái rất nhiều tướng quân thạo chiến đấu theo bảo hộ.
Chiến sự ở Tây cảnh giằng co với Thổ Phiên, hai bên có thắng có bại, cũng không biết một trận này phải đánh tới khi nào mới có thể dừng.
Một ngày chiến sự không ngừng, một ngày phò mã không thể trở về.
Trong lòng Võ Hoàng bất an không hiểu lý do, nhưng lại không thể nói được không đúng ở chỗ nào.
Kỳ thật, Thái Bình cũng có cảm giác như vậy.
“Ta luôn cảm thấy, Võ Du Kỵ còn có lý do thứ ba để đi Tây cảnh.” Thái Bình như suy tư gì, đây là lần đầu tiên nàng không đoán được Võ Du Kỵ.
Uyển Nhi không đáp lại, đổi ngược lại, nếu nàng là Võ Du Kỵ, hẳn cũng sẽ lựa chọn giống như hắn.
Thái Bình cảm thấy trên người Uyển Nhi lạnh lẽo, mỉm cười nói: “Không đề cập đến hắn.”
Uyển Nhi nhiều ít đoán được cái lý do kia, Võ Du Kỵ thích Thái Bình, kỳ thật còn nồng đậm hơn so với tưởng tượng của nàng.


Nàng chậm rãi giương mắt, an tĩnh nhìn Thái Bình, tuy khi Thái Bình cười rộ, khóe mắt đã có dấu vết năm tháng rất nhỏ, nhưng thời gian lắng đọng, trên người nàng ấy lại lộ ra ý nhị, đối với ai cũng đều là hấp dẫn trí mạng.
Ai có thể thoát khỏi điện hạ chứ?
“Điện hạ.” Uyển Nhi bỗng nhiên khẽ gọi Thái Bình.
Thái Bình đứng thẳng lại, tùy ý để Uyển Nhi giơ tay khẽ vuốt thái dương nàng, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”
“Tóc mai rối loạn, thần chỉnh lại cho điện hạ.” Đáy mắt Uyển Nhi đong đầy thâm tình, áy náy như ẩn như hiện, “Thần sẽ luôn bồi điện hạ, điện hạ chạy về phía nào, thần cũng sẽ chạy về phía đó.”
Thái Bình nhanh chóng hiểu ra ẩn ý trong lời nói của Uyển Nhi, chỉ cảm thấy nỗi lòng phức tạp, gượng cười nói: “Vậy cũng không được, lỡ như bổn cung đi lệch, Uyển Nhi phải nhắc nhở bổn cung.”
Uyển Nhi cười, “Được.”
Thái Bình nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Uyển Nhi, “Về Đông Cung thôi, cùng nhau dùng bữa.”
“Ừm.” Uyển Nhi gật đầu.
Thái Bình nhìn con đường phía trước, hốc mắt ửng đỏ, vốn tưởng rằng một đời này nàng sẽ không thấy tội nghiệp cho Võ Du Kỵ, nhưng sắp đến cuối cùng, nàng vẫn vì thành toàn của Võ Du Kỵ mà thay đổi sắc mặt.
Lý do thứ ba kia, mới là lý do chân chính của Võ Du Kỵ.
Hắn xác thật không muốn cùng những nam tử khác hầu hạ nữ hoàng, cũng sợ hãi Thái Bình hòa li với hắn trước mặt mọi người, nhưng mà, hắn lo lắng nhất không gì hơn dòng họ của hắn sẽ trói buộc Thái Bình cả đời.
Nếu hắn không chết, thân phân tức phụ của Võ thị sẽ luôn dán chặt trên người Thái Bình, không thể nghi ngờ sẽ cho đám triều thần kia một lý do để đề phòng Thái Bình —— lỡ như vào ngày nào đó Thái Bình lại mang thai, sinh ra nhi tử họ Võ, lấy gì đảm bảo vị trí Hoàng Thái Tôn của kế tử Sùng Mậu?
Quân thần không đồng tâm, là hoạ của xã tắc.
Những năm gần đây, hắn biết khát vọng của Thái Bình, hắn nghĩ, nếu có thể giúp Thái Bình một tay, có lẽ Thái Bình sẽ thật sự đặt hắn vào trong tim, chân chính coi hắn là phò mã.
Quả nhiên, như Uyển Nhi cùng Thái Bình sở liệu, trận chiến quân Đường đại thắng Thổ Phiên, phò mã Võ Du Kỵ dẫn đầu, giống như có sát thần bám vào người, một trận chiến thành danh, cũng là một trận tử chiến.
Thân là con cháu của Võ thị, hắn cuối cùng đã làm rạng danh Võ thị; thân là phò mã của Thái Bình, hắn cuối cùng đã thành toàn cho Thái Bình; thân là a gia của Trường An cùng Bình An, hắn cuối cũng đã thành niềm hãnh diện của đám trẻ.
Ngày ấy, người hắn đầy máu tươi ngã xuống chiến trường, nhìn màn trời đỏ rực, thiên ngôn vạn ngữ hoá thành một tiếng khẽ gọi khàn khàn, “Thái Bình……”
Hy vọng điện hạ bình an trôi chảy.
Từ đây, đế nghiệp của điện hạ đã không còn chướng ngại vật.
Hắn dùng cái mạng này đổi một tâm tư thầm kín, chết trận vì quốc gia, hắn sẽ vĩnh viễn là phò mã của Thái Bình, Thái Bình sẽ không có lý do gì để xoá bỏ danh phận của hắn.
Trăm năm sau, Thái Bình và hắn sẽ cùng một huyệt, không còn có ai có thể quấy rầy bọn họ.
_____
Chú giải
Ý nhị: dùng để chỉ sự kín đáo, tế nhị, tinh tế, có duyên..