Cám Dỗ Ngoại Tình

Chương 37: Thật Đạo Đức Giả




“Tôi đi nghe điện thoại.” Đường Du Nhiên nhìn trên màn hình điện thoại không hiện rõ số gọi đến, cô xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Là Thời Ngọc Thao gọi đến.

Đi ra hành lang bên ngoài, Đường Du Nhiên mới nghe điện thoại.

Cô vừa nghe máy, giọng nói trầm thấp dễ nghe của Thời Ngọc Thao đã truyền đến: “Mùi vị của cháo hải sản sáng nay thế nào?”

“Ừ, khá ngon, cảm ơn anh nhé.”

Đường Du Nhiên vừa nói cảm ơn xong, giọng nói của Thời Ngọc Thao lại vang lên: “Hôm nay em không ở trong khách sạn à? Lúc nãy tôi vừa dạo một vòng quanh khách sạn mà không thấy em, chỉ thấy một vài đồng nghiệp của em đi ra ngoài chơi.”

“Tôi đang ở bệnh viện.”

Nghe Đường Du Nhiên nói vậy, Thời Ngọc Thao đoán chắc là Đường Du Nhiên đang ở trong bệnh viện cùng Khâu Thiếu Trạch và Bạch Tiên Nhi.

“Có cần tôi đến bệnh viện không?”

Nghe thấy câu này của Thời Ngọc Thao, Đường Du Nhiên thấy hơi đau đầu, Sao trước kia cô không biết Thời Ngọc Thao lại dính người như vậy chứ?

Nếu Thời Ngọc Thao đến bệnh viện thì không phải là càng loạn thêm sao?

Nghĩ đến việc này, Đường Du Nhiên vội từ chối: “Không cần đâu, anh đến bệnh viện làm gì, anh đừng đến.”

“Được rồi, như vậy đi, tôi còn có việc, cúp máy đây.” Đường Du Nhiên nói xong thì kết thúc cuộc gọi.

Ở bên này, Thời Ngọc Thao bị Đường Du Nhiên cúp điện thoại lần nữa, đau lòng nhưng lại cong môi cười cười.

Có lẽ thật sự là do trước đây anh đã cúp điện thoại của người nhiều quá, nên bây giờ đến lượt Đường Du Nhiên cúp điện thoại của anh.

Đường Du Nhiên không cho anh đến bệnh viện, Thời Ngọc Thao biết nếu anh muốn đi, chắc chắn cô sẽ nổi giận với anh.

Thời Ngọc Thao chỉ đành ở trong khách sạn mà xử lý công việc.

Bên này, sau khi Đường Du Nhiên kết thúc cuộc gọi thì quay lại phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, hai người Khâu Thiếu Trạch và Bạch Tiên Nhi đều im lặng, bầu không khí có hơi kỳ lạ.

Sự xuất hiện của Đường Du Nhiên đã phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này.

Đường Du Nhiên vừa vào phòng bệnh, ánh mắt của Khâu Thiếu Trạch đã rơi lên người Đường Du Nhiên.

Nhìn thấy Đường Du Nhiên, Khâu Thiếu Trạch dịu dàng quan tâm nói: “Du Nhiên, vừa nãy ai gọi điện thoại cho em vậy?”

Đường Du Nhiên trả lời qua loa một câu: “À, là một người bạn gọi đến.”

Đường Du Nhiên nói vậy, Khâu Thiếu Trạch cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.

Khâu Thiếu Trạch không muốn Đường Du Nhiên cứ ở trong bệnh viện, với bộ dạng suýt nữa đã không khống chế được cảm xúc lúc nãy của Bạch Tiên Nhi, Khâu Thiếu Trạch thật sự sợ Bạch Tiên Nhi kích động lên thì sẽ nói ra tất cả.

Nghĩ đến đây, Khâu Thiếu Trạch nhìn về phía Đường Du Nhiên: “Du Nhiên, bên bệnh viện không còn việc gì nữa, nếu không anh đưa em về khách sạn nghỉ ngơi trước nhé.”

“Ừm, về khách sạn cũng tốt.” Đường Du Nhiên chọc tức Bạch Tiên Nhi đủ rồi nên cũng không muốn tiếp tục ở lại bệnh viện nữa.

Nói xong, Đường Du Nhiên lại nhìn về phía Khâu Thiếu Trạch, nói: “Nhưng anh không cần đưa em về đâu, anh cứ ở lại bệnh viện chăm sóc Bạch Tiên Nhi đi, em tự gọi xe về khách sạn là được rồi.”

Đường Du Nhiên không hề muốn ở một mình với Khâu Thiếu Trạch!

Đường Du Nhiên tưởng rằng cô đã nói vậy rồi thì Khâu Thiếu Trạch sẽ ở lại, nhưng không ngờ anh ta lại thật sự không cho Bạch Tiên Nhi chút mặt mũi nào, nói thẳng: “Vẫn nên để anh đưa em về thì anh mới yên tâm.

Tiên Nhi ở trong bệnh viện có y tá trông mà, có chuyện gì ấn chuông gọi là được rồi.”

Khâu Thiếu Trạch nói xong, Đường Du Nhiên nhìn thấy sắc mặt của Bạch Tiên Nhi đột nhiên đen như đáy nồi.

Nhìn dáng vẻ này của Bạch Tiên Nhi, trong lòng Đường Du Nhiên thoải mái mà cười lạnh, tất cả sự đau khổ bây giờ của cô ta đều là đáng đời cô ta!

Đường Du Nhiên không từ chối Khâu Thiếu Trạch đưa về nữa, hai người xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Bạch Tiên Nhi nằm trên giường bệnh nhìn bóng lưng của Khâu Thiếu Trạch và Đường Du Nhiên rời đi, trong phút chốc mắt đỏ bừng lên, lửa giận đè nén nãy giờ không khống chế được nữa mà bùng phát ra.

Ngực Bạch Tiên Nhi phập phồng kịch liệt, cô ta cắn chặt môi, sắc mặt vừa xanh vừa trắng, tức đến vươn tay ném mạnh bình hoa trên bàn cạnh giường xuống đất.

Một tiếng bộp nặng nề vang lên, bình hoa rơi xuống chia năm xẻ bảy.

Như vậy còn chưa đủ, Bạch Tiên Nhi giống như phát điên mà đẩy hết tất cả đồ vật trên bàn xuống dưới đất, tiếng đồ vật rơi lộp bộp xuống đất.

Tiếng động lớn đến khiến y tá cũng nghe thấy mà mau chóng chạy đến, vừa mở cửa phòng bệnh thì thấy trên đất vô cùng lộn xộn, còn Bạch Tiên Nhi thì mặt trắng bệch ngồi ở bên giường, còn muốn tìm đồ để ném.

Tay phải không bị thương của Bạch Tiên Nhi vốn đang truyền dịch, nhưng cô ta vừa náo loạn như vậy, khiến cho ống tiêm đã rơi ra.

Trong phút chốc, máu tươi chói mắt chảy ra từ lỗ kim khiến tay phải của Bạch Tiên Nhi dính không ít máu, khiến người khác nhìn thấy mà giật mình.

Y tá vừa vào đã bị tình trạng trong phòng khiến cho giật mình một cái, lập tức hét về phía Bạch Tiên Nhi: “Cô à! Cô đang làm gì vậy!”

Y tá luống cuống vội vàng ấn Bạch Tiên Nhi ngồi lên giường bệnh.

Ngực Bạch Tiên Nhi vẫn đang phập phồng kịch liệt, đến thở cũng thấy đau, đầu lại càng đau đến choáng váng.

Y tá còn chưa kịp xử lý vết thương trên tay phải của Bạch Tiên Nhi thì cô ta đã tức giận đảo mắt rồi ngất đi.

Y tá thấy tình hình này, bị doạ không nhẹ, lập tức gọi bác sĩ đến cấp cứu cho Bạch Tiên Nhi, mới khiến cô ta từ từ tỉnh lại.

Sau khi hôn mê một lần, Bạch Tiên Nhi đã bình tĩnh lại, vừa mở mắt ra, đôi mắt đỏ bừng của cô ta không kìm được mà rơi nước mắt.

Bác sĩ ở một bên vốn dĩ muốn mắng Bạch Tiên Nhi vài câu, nhưng thấy sắc mặt cô ta trắng bệch lại khóc đến đáng thương như vậy, giọng điệu bác sĩ ôn hoà hơn, nhìn Bạch Tiên Nhi nói: “Cô gái, bây giờ cô đang là bệnh nhân.

Tối hôm qua cô mất nhiều máu như vậy, bây giờ sức khoẻ vẫn còn rất yếu.

Cô phải giữ cho cảm xúc ổn định, nếu không thì sẽ ảnh hưởng đến việc hồi phục sức khoẻ của cô!”

Y tá ghim kim truyền cho Bạch Tiên Nhi lần nữa, lại gọi nhân viên vệ sinh đến quét dọn đống lộn xộn trong phòng.

Ở bên kia, Khâu Thiếu Trạch tự mình lái xe đưa Đường Du Nhiên trở về khách sạn.

Xe là do Khâu Thiếu Trạch thuê ở đảo Bali này.

Ở trên xe, Đường Du Nhiên không hề muốn nói chuyện với Khâu Thiếu Trạch, cô dựa lên ghế, ánh mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong phút chốc, bầu không khí trong xe hơi gượng gạo.

Vì để làm dịu bầu không khí bỗng nhiên gượng gạo này, Khâu Thiếu Trạch mở đài phát thanh internet trên xe.

Cô gái dẫn chương trình nói tiếng Anh vô cùng trôi chảy, cũng xem như đã phá vỡ bầu không khí im lặng gượng gạo trong xe.

Nhưng cô gái dẫn chương trình vừa nói xong ngày tháng hôm nay, Khâu Thiếu Trạch đang lái xe lại ngây người ra.

Sau đó, anh ta đưa tay tắt đài phát thanh đi, ánh mắt rơi lên người Đường Du Nhiên ở một bên.

“Du Nhiên, xin lỗi, hôm qua là sinh nhật em, thế mà anh lại quên mất.” Vẻ mặt Khâu Thiếu Trạch phiền muộn, áy náy nhìn Đường Du Nhiên.

“Du Nhiên, đáng lẽ em nên nhắc anh chứ.

Rất xin lỗi em.” Khâu Thiếu Trạch không nén được sự hổ thẹn mà đưa tay nắm chặt lấy tay Đường Du Nhiên.

Bây giờ Đường Du Nhiên không hề mong đợi Khâu Thiếu Trạch sẽ trải qua sinh nhật với cô, vì vậy cô chẳng để tâm đến việc anh ta không nhớ.

“Không sao, chỉ là sinh nhật thôi mà, có hay không cũng chẳng sao.

Huống chi anh không nói thì em cũng sắp quên mất rồi, năm ngoái em cũng không có tổ chức sinh nhật mà.”

Đường Du Nhiên nói xong, trong đầu lại bất giác hiện lên cảnh tượng Thời Ngọc Thao trải qua sinh nhật cùng cô vào tối hôm qua.

Không thể không nói, nếu Thời Ngọc Thao mà lãng mạn thì thật sự khiến người khác rất cảm động.

Đường Du Nhiên nghĩ đến, khoé môi không kìm được mà hơi cong lên thành một nụ cười..