Cấm Đoạn Chi Luyến

Chương 222




Thương Huyền vẫn nhìn chằm chằm, làm Trọng Thần không dám thả lỏng, khi nhìn thấy Thương Huyền cười cười, Trọng Thần không khỏi khẩn trương, sau đó vội vã lên tiếng:

"Ngươi muốn thế nào?"

"Ngươi rất gấp?"

Thương Huyền gọi thuộc hạ đến, nhỏ giọng nói vài câu. Chỉ thấy người nọ cung kính gật đầu, trên mặt cũng nở nụ cười sủng nịnh.

Đợi Thương Huyền nói xong, người nọ liền hướng về phía sau phất phất tay, rồi cùng mấy người kia đi ra khỏi kho hàng, cũng đóng cửa sắt lại.

Ôn thần là muốn làm cái gì?

"Sao, không gặp mấy ngày, ngươi đã nhớ ta à? Cứ nhìn ta chằm chằm như vậy."

"Ai... Ai nhớ ngươi."

Nhìn thái độ Thương Huyền cùng Trọng Thần, lại nghe bọn họ nói chuyện, nam nhân đoán được Trọng Thần sở dĩ vội vã rời đi, hiện tại lại đột nhiên trở về, chắc chắc chắn cùng người thiếu niên kia có liên quan.

Chính là thiếu niên này xuất hiện, ngăn trở Phương Văn cùng Lăng Khả Hinh, coi như là cứu bọn họ, nam nhân tất yếu phải nói lời cảm ơn.

"Cám ơn đã cứu chúng ta, nếu không có ngươi, ta..."

"Ai muốn cứu ngươi. Ta không nghĩ tới muốn cứu ngươi."

Nếu không phải vì mèo con của hắn, ai rảnh rỗi đi quản chuyện này. Ai biểu hai mụ kia đối phó mèo con, hắn liền đối phó lại. Lăng gia? Lăng gia tính là cái.

"Mặc kệ thế nào, ta cũng rất cám ơn ngươi."

Nam nhân này thật không thú vị. Đã nói không muốn giúp hắn, hắn lại nói lời cảm tạ? Vẫn là mèo con tương đối thú vị, hắn thích xem mèo con hướng về phía hắn nhe răng nhếch miệng gầm gừ.

"Tùy ngươi đi."

Thương Huyền không quan tâm nam nhân, sau đó đi đến chọc tay lên người Trọng Thần

"Này! Đau không."

"Đừng đụng ta."

Thương Huyền đụng chạm làm cho hắn nhớ tới đêm ác mộng kia, Trọng Thần chán ghét trừng mắt nhìn Thương Huyền.

Vốn còn cân nhắc có phải Trọng Thần bị đau lắm không, nghe được Trọng Thần giọng điệu chán ghét, Thương Huyền sắc mặt trầm xuống, bỏ tay ra, hung tợn nhìn chằm chằm Trọng Thần.

Trọng Thần cũng không cam yếu thế trừng lại hắn, Thương Huyền thở phì phì ngồi trở lại chỗ cũ, liếc xéo Trọng Thần ánh mắt hiện lên hờn dỗi.

Trừng mắt nhìn Thương Huyền trong chốc lát, Trọng Thần nhíu mày, dời mắt hướng về phía nam nhân.

"Lăng Tịch, anh không sao chứ?"

"Không có việc gì. Ngươi thì sao? Ngươi có đau không?"

"Ta cũng không có việc gì, anh đừng lo lắng."

Gặp nam nhân quan tâm, Trọng Thần ngực nổi lên ngọt ngào, sắc mặt cũng tốt rất nhiều.

Cười cười cười, cười cái rắm a! nam nhân không phải là hỏi một câu sao? Có gì cười đến vui vẻ như vậy sao? Xem bộ đang cười thật sự là xấu xí. Nhìn cảnh trước mắt, Thương Huyền càng cảm thấy khó chịu. Lạnh lùng hừ một tiếng, sao mèo con không nhìn hắn cái nào, chỉ lo nhìn chằm chằm nam nhân kia.

Được! Tốt lắm!

Thương Huyền tức giận trừng mắt nhìn Trọng Thần, tay đặt trên đùi cũng nắm chặt lại. Mu bàn tay nổi lên gân xanh.

Này vô liêm sỉ!

Này lẳng lơ!

Thương Huyền ở một bên nhìn, sau đó đứng bật dậy đi nhanh đến chỗ nam nhân, làm cho ghế dựa bị hất văng trên mặt đất.

Sát khí!

"Ngươi muốn làm cái gì?!"

Không để ý đến Trọng Thần, Thương Huyền trực tiếp chạy vội tới giơ tay lên đánh vào gáy nam nhân, chỉ nghe một tiếng rắc, nam nhân ngã về phía trước, ngất đi.

"Ngươi... Ngươi làm gì hắn?!"

"Yên tâm, bây giờ còn không chết được, bất quá sau này cũng không biết."

"Ngươi... Ngươi là muốn thế nào?"

Trọng Thần biết ôn thần không có lòng tốt như vậy, đi cứu bọn họ. Chẳng lẽ ôn thần còn muốn giết bọn họ sao?! Chết trên tay ôn thần, nói không chừng sẽ rất thảm hại. Hắn không lo cho mình, chỉ là lo Lăng Tịch.

"Vậy... Thương... Thương Huyền, ngươi muốn tìm người trút giận thì đối phó ta là được rồi, không cần làm khó Lăng Tịch."

"Nha! Tại sao ở chỗ này hai ngày, tình cảm của hai người trở nên tốt như vậy? Vừa rồi hắn cầu hai mụ điên đừng nên thương tổn ngươi, hiện tại ngươi xin ta không nên thương tổn hắn. Bất quá ngươi muốn cầu xin? Xuất ra thành ý được không?"

"Ngươi..."

Trọng Thần hít một hơi, hạ thấp giọng nói:

"Cầu ngươi thả hắn, xem như ta cầu ngươi. Chỉ cần ngươi đồng ý thả hắn, ngươi bắt ta làm cái gì cũng được."

Tình huống trước mắt không thể do hắn quyết định. Hắn không thể để nam nhân thiện lương lại bị thương tổn. Hai người chịu khổ, không bằng hắn lãm hết trên người mình, cầu ôn thần tha cho nam nhân.

"Bắt ngươi làm cái gì cũng được? Thật sao?"

Trọng Thần gật gật đầu,

"Ta tuyệt đối không hối hận."

"Cho dù ta muốn ngủ với ngươi cũng có thể?"

Nhìn đến Trọng Thần sắc mặt trầm xuống, Thương Huyền từ trên người lấy ra một cái phi tiêu đưa lên mắt nhìn nhìn, sau đó cười cười,

"Ngươi cũng chỉ là nói suông mà thôi, cái gì gọi là làm cái gì cũng được, ta bất quá mới nói ra một yêu cầu nho nhỏ, ngươi liền mất hứng. Quên đi, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Không bằng ngươi xem ta vẽ vài đường trên mặt của hắn được không? Như vậy mặt của hắn khẳng định sẽ bị hủy. Sao? Ngươi muốn ta làm cho mặt của hắn tiêu tan? Hay... như vậy đi, ta kêu mấy người kia vào vui vẻ với nam nhân này được không? Hắn mặt mày cũng không tệ, không biết thân thể cùng mặt của hắn đẹp giống nhau không."

"Đủ rồi! Ngươi câm mồm! Đừng nói nữa. Ngươi muốn sao thì như vậy đi, ta đáp ứng là được."

Đê tiện! Vô sỉ! Hạ lưu! Trọng Thần trong lòng không ngừng mắng Thương Huyền.

"Đây chính là ngươi nói nha, ta cũng không miễn cưỡng ngươi."

Thấy đã đạt được mục đích của chính mình, Thương Huyền đem phi tiêu bỏ vào túi, nói:

"Ngươi theo ta trở về, ta sẽ cho ngươi hợp đồng bán thân, ngươi lăn cái dấu tay là được. Ngươi nhớ kỹ, chính ngươi đáp ứng rồi đó, cho dù là ta mỗi ngày ngủ với ngươi, ngươi cũng không được phản kháng. Đương nhiên, nếu ngươi dám phản kháng, người trong nhà của ngươi..."

"Đủ rồi, đừng nói nữa, ta đã rõ."

Không muốn nghe uy hiếp của hắn, Trọng Thần cười khổ rũ mắt xuống. Có chuyện gì ôn thần làm không được? Đáp án là không có. Người này còn tuổi nhỏ mà đã ngoan độc, chờ hắn lớn hơn một chút, sẽ độc thành cái dạng gì? Hắn đau lòng cho nam nhân, cũng lo lắng cha mẹ ở nhà, hắn chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

"Ta... Ta đi theo ngươi về, có thể đưa hắn về hay không?"

"Không thể!"

"Vậy..."

Đi đến lấy di động trong túi nam nhân ra bấm danh bạ gọi đi, sau đó Thương Huyền quay lại nói

"Ta gọi người đến đón hắn, như vậy được rồi chứ?"

"Ngươi gọi cho ai?"

"Ta không biết, ta sao biết!"

Thương Huyền tức giận trừng mắt nhìn Trọng Thần, nhưng vẫn nhìn đến cái tên nói ra,

"Lạc... Lạc Phi."

Lạc Phi? Biết Lạc Phi sẽ mau chóng tới, Trọng Thần hơi chút yên tâm.

"Hai người đàn bà kia thì sao? Nếu họ tỉnh lại tìm Lăng Tịch gây phiền thì làm sao bây giờ?"

"Ngươi sao phiền như thế?!"

Thương Huyền dùng dao nhỏ cắt dây trói Trọng Thần, rồi giúp hắn đứng dậy. Bị trói lâu quá, chân đã tê rần, lại chỉ ăn qua một ít cơm, Trọng Thần liền lảo đảo. Không đợi hắn ngã trên mặt đất, đã bị Thương Huyền ôm lấy, đưa hắn ấn ngồi ở trên ghế.

"Ngươi giúp người thì giúp cho trót có được không?"

"Ngươi..."

Thật sự là phiền chết đi! Sao đáng ghét như vậy!

"Ngươi nhớ kỹ, ngươi thiếu ta một phần nhân tình. Yêu cầu ta làm việc là phải báo đáp đó."

"Ta biết."

Mặc kệ ôn thần muốn hắn làm gì. Hắn chỉ hy vọng về sau không có hắn ở bên người, nam nhân cũng có thể an ổn sinh sống tốt.

"Hừ! Ngươi biết là tốt."

Nhìn đến Trọng Thần anh dũng hy sinh vì nam nhân, còn với hắn thì lơ đãng, Thương Huyền lại càng khó chịu. Nhưng đã nói là làm. Thương Huyền tức giận kêu thuộc hạ vào, nói bọn chúng đem Phương Văn cùng Lăng Khả Hinh đưa đi Lăng gia, đợi lát sau hắn sẽ đến.

"Ta lát nữa đi Lăng gia một chuyến, đem chuyện này cùng Lăng lão gia nói một tiếng, để cho ông ta trông giữ hai mụ này. Còn người nam nhân này, ta phái người ở tại chỗ này, đợi cho người kia tới đón hắn, như vậy ngươi yên tâm chưa?"

"Vâng."

Thấy Thương Huyền suy xét thật sự chu toàn, Trọng Thần gật gật đầu. Sau đó, có chút nghi hoặc nhìn về phía Thương Huyền, hỏi:

"Ngươi... Làm sao ngươi biết họ ở đâu? Giống như ngươi đã quen người nhà họ?"

"Mắc mớ gì tới ngươi? Ngươi chỉ cần nhớ rõ cố gắng báo đáp ta là được, việc khác, ngươi tốt nhất không cần suy nghĩ."

Lãng phí nhiều thời giờ, lại dính một đống lớn phiền toái, chỉ để làm cho mèo con này cúi đầu, giá trị sao?