Cấm Đoạn Chi Luyến

Chương 242




Lạc Phi nhíu mày, buông đôi đũa trong tay xuống dưới. Lăng Tịch cuối cùng cũng lấy lại tinh thần nhìn Lạc Phi.

"Phi Phi, có phải đồ ăn không hợp khẩu vị?"

"Không phải, chính là con còn rất no, ăn không vô bao nhiêu."

"Như vậy à, ta cũng ăn no rồi, không ăn nữa."

Nam nhân gật gật đầu, để đũa xuống thu dọn bàn, lại một lần nữa vào phòng bếp.

Lúc rửa bát, nam nhân làm vỡ một cái bát. Lạc Phi chạy vào xem, Lạc Phi phát giác tay nam bị thương có máu chảy ra.

Lạc Phi mau đem nam nhân mang vào phòng, dùng cồn rữa vết thương lại dùng băng gạc băng bó lại, mới nhẹ nhàng thở ra, cũng buông tay nam nhân ra.

"Phi Phi, đã làm phiền con."

"Ba, cẩn thận một chút."

"Ta... Sẽ chú ý."

"Vâng, vậy là tốt rồi. Không được nghĩ về Bạch Tiểu Hàn nữa, nếu muốn cũng chỉ có thể nghĩ đến con."

Khi nhận thấy nam nhân mở to mắt nhìn mình, Lạc Phi mới phát hiện mình lỡ lời, liền vội vàng đứng lên đi ra ngoài.

"Phi Phi! Con muốn đi đâu?"

"Đi... Đi phòng bếp dọn dẹp."

Dưới tình thế cấp bách Lạc Phi nghĩ ra lý do hợp tình hợp lý để che dấu mình không ổn.

"Vậy con phải cẩn thận, đừng để bị thương."

"Được."

Thu dọn xong phòng bếp, sợ nam nhân ở nhà suy nghĩ về Bạch Tiểu Hàn, Lạc Phi liền lôi kéo nam nhân đi ra ngoài dạo một vòng, thẳng đến tối mới trở về.

Về đến nhà đã hơn mười giờ. Hai người đi tắm rửa, thay đồ, rồi song song nằm trên giường.

Nam nhân ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ trên người Lạc Phi, nhịn không được dựa vào. Nhưng Lạc Phi chặn ngang ôm lấy, cũng đem cằm gát lên vai nam nhân nhẹ nhàng chậm chạp cọ lên.

"Để cho con ôm một cái"

Nam nhân giờ phút này cũng không có cảm thấy được mình cùng với Lạc Phi quá mức ái muội, chỉ là cảm thấy được Lạc Phi ôm thật ấm áp, cảm thấy được rất an toàn.

"Ba, người ba thật thơm."

Một làn khí ấm áp phà lên cổ của nam nhân, làm cho nam nhân ngứa ngáy rụt cổ.

"Ha ha, con cũng dùng xà phòng kia, chúng ta trên người hương vị là giống nhau."

"Vẫn là của người dễ ngửi hơn."

Nói xong, Lạc Phi chôn mặt ở hõm vai nam nhân đầu gật gù, những sơi tóc mềm mại cọ vào sường mặt nam nhân. Cảm giác này thật quen thuộc.

"Tiểu Hàn."

"Ba, con là Phi Phi, không phải Tiểu Hàn."

"Ừ, là Phi Phi không phải Tiểu Hàn."

Thấy thật có lỗi, nam nhân ôm lấy Lạc Phi, sử dụng tay nhẹ nhàng vuốt lưng Lạc Phi. Động tác lấy lòng của nam nhân làm cho Lạc Phi rất hưởng thụ, nheo mắt lại. Loại cảm giác thân cận này làm cho hắn rất vừa lòng.

Nhưng mà... Vì cái gì mà thân thể càng ngày càng nóng vậy?

Lạc Phi chớp mắt, khi nhìn đến đôi môi nam nhân, chỉ cảm thấy  căng thẳng, có loại xúc động thúc giục muốn hôn lên đó.

"Ba, đừng nhúc nhích."

Khi hai người thân thể ma xát, Lạc Phi khống chế không được nổi lên phản ứng. Rất hiển nhiên, nam nhân cũng đã nhận ra biến hóa kia, mặt ửng đỏ như là sung huyết.

"Phi... Phi Phi. Nóng quá, con buông ra trước "

"A, à, được."

Lạc Phi xấu hổ buông lỏng nam nhân ra. Sợ nam nhân nghĩ nhiều, Lạc Phi vội vàng nói

"Vậy là... do chúng ta đã uống rượu, có thể do say rượu con cũng thấy được rất nóng."

Bọn họ tại quán ăn ven đường mỗi người chỉ có uống một chai bia, làm sao say? Lý do có chút sứt sẹo, căn bản là giấu đầu hở đuôi.

Thực không xong!! sẽ không...

" Đúng vậy à, là rất nóng."

Nam nhân mặt hồng hồng nhìn thấy rất mê người. Thật muốn cứ như vậy hôn lên. Không bằng... Không bằng cứ như vậy trực tiếp hôn đi, có hậu quả gì đợi nói sau. Thế nhưng... Nếu nam nhân tức giận thì làm sao bây giờ? Hôn? Hay là không hôn? Lạc Phi rất khó xử.

Ngay khi Lạc Phi còn cân nhắc, giọng nam nhân một lần nữa truyền tới,

"Vậy... Đã khuya rồi, ngủ đi."

Nhìn chằm chằm cái ót nam nhân, Lạc Phi dưới đáy lòng thở dài, có chút uể oải rũ mi mắt.

Hắn đến khi nào mới đủ khả năng đường đường chính chính có được nam nhân đây?

Không suy nghĩ xa xôi, hiện tại tối trọng yếu là phía dưới đã hoàn toàn đứng thẳng phải giải quyết như thế nào đây?

Lạc Phi rất buồn rầu.