Cấm Động Tâm

Chương 5: 5: Em Thật Sự Biết Sai Rồi






Độ ấm xuyên thấu qua chất liệu vải tơ tằm truyền đến, Trình Tô Nhiên run lên một cái, hoảng loạng bắt lấy cái tay đang tiến vào bên trong, cảm giác có chút không đúng, giống như điện giật lui nhanh về.

Trong lòng nghĩ không thể cự tuyệt, lại không thể hoàn toàn tiếp nhận.

Nhưng kiên nhẫn của kim chủ là có hạn.

Cô chỉ là một tiểu tình nhân được bao dưỡng, không có quyền tự chủ, chị ấy đối với cô rất tốt, rất nhân nhượng cô, nhưng cô lại hết lần này đến lần khác cự tuyệt, không khỏi có chút không biết tốt xấu.

"Em sẽ nỗ lực." Trình Tô Nhiên giãy giụa nửa ngày chỉ có thể nghẹn ra một câu như vậy, nói xong cắn môi dưới, cùng Giang Ngu đối diện.

Đôi mắt trong suốt thanh thuần tràn ngập chân thành.

Cô thật sự sẽ nỗ lực.

Ít nhất đêm nay so với tối hôm qua đã khá hơn rất nhiều.

Cô gái nhỏ cúi đầu, những sợi tóc tán loạn lưa thưa rũ xuống, cằm nhỏ tinh xảo tựa như kẹo sữa, cắn một chút, có lẽ sẽ rất ngọt.

Giang Ngu càng xem càng thích vô cùng, tâm cũng phát ngứa, "Ồ, nỗ lực như thế nào?"
Cô ấy nghĩ chạm vào cô
Lại không đành lòng chạm cô.

Hai loại cảm xúc va chạm, nóng lạnh đan xen.

"Em...." Trình Tô Nhiên há miệng thở dốc, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo đó, sâu không thấy đáy, bên trong hiện lên gương mặt của chính mình, hình ảnh phảng phất nơi con ngươi đen nhánh, vô cùng rõ ràng.

Cô hơi hơi cúi đầu, sau đó tiến đến bên môi Giang Ngu nhẹ nhàng hôn một chút, động tác có chút vụng về.

Giang Ngu bị bộ dáng trúc trắc của cô hống đến ngực đều nóng lên, chỉ có thể tự chính mình nhẫn nhịn buông tha cho bạn nhỏ.

"Ngoan, hát một bài đi."
"Chị muốn nghe cái gì?"
"Ngày 28 tháng trước, lúc 8 giờ mười lăm, em hát bài hát tiếng Pháp kia."
Trình Tô Nhiên ngẩn ra, cẩn thận nghĩ nghĩ nói: "Là Khu vườn mùa đông sao?"
"Thì ra là tên này." Ngón tay Giang Ngu gợi lên một lọn tóc quấn quanh, đưa đến chóp mũi nhẹ ngửi, là mùi hương diên vỹ.

Rất ít có khách nhân sẽ nhớ rõ ca sĩ đã từng hát qua cái gì, thông thường sau khi hát xong liền sẽ quên đi, ấn tượng khắc sâu nhiều nhất trong não cũng chỉ có thể đến hai ngày.

Nhưng là đã qua một tháng, người này thế nhưng lại có thể nhớ rõ ngày, còn chính xác đến từng phút....!
Trình Tô Nhiên có loại cảm giác khẩn trương vì được chú ý, còn có một chút kinh hỉ, thực nhạt, hấp tấp hiện lên.


"Vâng."
Bài hát kia có tên chính xác là < Jardin Dhiver >, bản dịch là Khu vườn mùa đông, đây là ca khúc lãng mạn giàu tình thú, ca từ đơn giản ưu nhã, cô sớm đã nhớ kỹ trong lòng, đã từng hát qua rất nhiều lần.

*Mình có để link ấy, mọi người có thể vừa đọc truyện vừa nghe nhé, nhẹ nhàng lắm, mình vừa edit vừa nghe đây.

Cô thanh thanh giọng nói, thấp giọng hát lên: "Je voudrais du soleil vert....."
Là vào một trưa ngày đông nào đó, bầu trời u ám nặng nề, mưa phùn như tơ, nàng diện cho mình một chiếc váy hoa dài đi đến đầu đường hẻm nhỏ, đi vào khu vườn nhỏ cành lá điêu tàn, tưởng tượng như là ánh nắng tươi sáng.

Không có âm thanh lười biếng cất lên như tiếng nói, lại có phần thanh nhuận ôn hòa độc đáo của thanh âm thiếu nữ, tựa như một ly rượu nho thơm ngọt.

Đêm đó cô cũng mặc lên người chiếc váy hoa sắc màu ấm áp.

Giang Ngu từ trên lầu nhìn xuống cô.

Sân khấu là một hồ nước trong, cô đứng tại đóa hoa nhài nổi trên mặt nước, duỗi tay nhẹ điểm.

"Chị?"
Thanh âm thiếu nữ gần bên tai, một cánh tay ở trước mặt cô ấy quơ quơ, "Em hát xong rồi....."
Giang Ngu thu hồi suy nghĩ, mỉm cười nhìn cô, trong mắt toát lên sắc thái tán thưởng, "Rất êm tai.

Đã học qua tiếng Pháp sao?"
"Vâng, tiếng Pháp là chuyên ngành em theo học."
Trình Tô Nhiên bị cô ấy nhìn có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng căn môi dưới, hai má tựa hồ càng đỏ, nhỏ giọng nói: "Chị còn thích bài nào không? Chỉ cần em biết đều có thể hát."
Má lúm đồng tiền nhỏ bởi vì thẹn thùng mà hãm sâu xuống, nhợt nhạt, ngọt ngào.

"Em hát bài gì, tôi liền thích bài đó." Giang Ngu tiến sát bên tai thấp giọng nói, đôi môi đỏ thắm khẽ chạm vào phiến vành tai kia.

Sau lưng cánh tay ngày càng siết chặt, thân mình Trình Tô Nhiên cứng lại, không thể không chống đỡ sô pha, để tránh toàn bộ trọng lượng cơ thể ngã trên người Giang Ngu.

Cô nào có trãi qua trêu đùa như vậy, tim đập đột nhiên nhanh hơn, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

"Em....."
Cô vừa muốn nói chuyện, Giang Ngu lại giống như không để ý thấy, ngược lại lại hỏi: "Đồ vật gửi qua cho em xem đến đâu rồi?"
"Cái gì?"
"Tư liệu học tập."
Trình Tô Nhiên nhớ đến ban ngày nhận được rất nhiều những tin nhắn ghi âm, kim chủ bảo cô học tập thật tốt.

Cô vào xem một chút, là một chuỗi những mặt bìa video, tiêu đề đánh lần lượt số thứ tự, không biết bên trong là nội dung gì.

Ở bên ngoài lại không tiện nhìn xem, cũng không đủ dung lượng xem hết, cô liền nghĩ buổi tối sẽ trở về xem.

Cô dựa theo đúng sự thật mà nói lại.


Giang Ngu nhàn nhạt nói: "Em không nghe lời."
"Em hiện tại liền xem." Trình Tô Nhiên vừa nói vừa đứng dậy.

"Không cần." Giang Ngu giữ cô lại, giống như một món đồ chơi đẩy đến một bên, đứng dậy trở về phòng, đóng lại cánh cửa phía trước lưu lại một câu: "Ngủ đi."
"......"
Kim chủ tâm tình bất định, hỉ nộ vô thường, làm người khó lòng nắm bắt.

Trình Tô Nhiên rũ tóc ngốc ở đó một lát, yên lặng mà đứng lên, ôm túi xách bản thân về phòng.

Ban đêm gặp ác mộng.

Trình Tô Nhiên giật mình bừng tỉnh, mở mắt phát hiện trời đã sáng, bò dậy, cuối đầu nhìn xuống quần áo trên người vẫn còn nguyên, mới thở ra một hơi, nhớ lại cảnh trong mơ không khỏi đỏ mặt.

Ra một thân mồ hôi trên người liền cảm thấy không thoải mái, cô lại đi tắm rửa một cái, thu thập thật tốt mới đi ra ngoài.

"Chị?"
Phòng khách không có người.

Trình Tô Nhiên gõ gõ cửa phòng Giang Ngu, lặng lẽ mở ra, bên trong rất sáng, đệm chăn được xếp bằng phẳng, không có dấu hiệu đã từng có người ngủ lại ----- tối hôm qua người không ở lại.

Nhớ tới tối hôm qua Giang Ngu mặt vô biểu tình, cô hậu tri hậu giác cảm thấy kim chủ có khả năng đã sinh khí.

Trình Tô Nhiên tâm tình căng thẳng, cầm lấy di động gửi Wechat cho Giang Ngu:
[ Chị, em sai rồi, thực xin lỗi.

]
[ Video em sẽ xem thật tốt, cảm ơn chị đã cho em tài liệu quý giá.

]
[ Không cần giận em có được không? ]
Cô nhìn chằm chằm màn hình, bỗng dưng cảm giác được chua xót, từ nhỏ đến lớn đã quen lấy tư thái lấy lòng trước mặt người nhà, cho nên mới thuần thục như vậy.

Khi còn nhỏ là bởi vì thân bất do kỷ, trưởng thành cũng như vậy, đến tột cùng khi nào bản thân mới có thể là cánh chim cứng cáp, không còn bị người quản chế.

Cô tự giễu cười, tiếp tục cúi đầu đánh chữ: Em chờ chị trở về.

Giang Ngu ở nhà ăn bữa sáng.

Tối hôm qua lúc 10 giờ, cô ấy gọi tài xế đến đón mình trở về, tắm rửa sạch sẽ liền thoải mái ngủ một giấc đến hừng đông.


Chiếm được tiện nghi của tiểu bằng hữu rồi cũng nên đem tâm tư kéo về trên công tác.

Điện thoại đặt bên cạnh, màn hình sáng rồi tối.

Cô ấy tỉ mỉ xem kỹ một lượt hết những tin tức tình hình cụ thể sau đó mới nhìn qua, lại không biết là ai gửi tin nhắn, nhưng nội tâm có một cổ trực giác là bạn nhỏ.

Theo sau, như nghiệm chứng những suy nghĩ của mình, cầm lấy di động đưa đến trước mặt, nhấn mở vào xem, quả nhiên----
Bạn nhỏ lại xin lỗi lại làm nũng.

Tuy rằng chỉ có mấy dòng chữ, nhưng ở giữa lại tràn ngập ý vị lấy lòng, hơn nữa còn đính kèm biểu cảm dễ thương, phảng phất hiện lên trước mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn tươi đẹp kiều diễm, mềm mềm như người vậy.

Giang Ngu xem đến cong khóe miệng, trong mắt ý cười dần đậm.

Thật là nghe lời.

Hống đến cô ấy tâm đều mềm.

Nhưng là trước không trả lời, để cho bạn nhỏ nhớ lấy.

Giang Ngu buông điện thoại xuống, cầm một quả blueberry đưa vào trong miệng, tinh tế nhấm nuốt.

Cô ấy ăn cái gì cũng rất chậm, một ít đồ ăn cũng ăn hơn nửa tiếng.

Sau khi ăn xong bữa sáng, dì giúp việc lại đây thu thập cái bàn, cô ấy đứng dậy đi đến ban công, đứng trong chốc lát, trông về phía xa.

Căn hộ này mua đã được ba năm, nằm ở thị khu trung tâm của Giang Thành, cạnh bên một dòng sông, cao 42 tầng, có gần 600 căn, mỗi căn đều rất lớn, tầm nhìn rộng rãi, đứng trên ban công có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh của thành phố.

Cô ấy ở trong nước trừ bỏ ở bên ngoài có việc nên ở khách sạn ra liền ở nơi này.

Nói là nhà, kỳ thật bất quá cũng chỉ là chỗ nghỉ chân, nơi nào cũng đều giống nhau.

Cũng giống như tối hôm qua, cô về nhà ngủ cùng ở khách sạn ngủ đều giống nhau, không có bất luận cái gì khác biệt.

Nhiều năm như vậy, đã quen với việc phải đi khắp nơi trên thế giới, không có chỗ ở cố định.

"Giang tổng-----"
Phía sau truyền đến tiếng nói của trợ lí sinh hoạt Tiểu Chu, "Chị Điền Lâm đến."
Giang Ngu thu hồi tầm mắt đang trông về phía xa, xoay người vào nhà, cho Tiểu Chu một ánh mắt, người sau thức thời mà tránh đi.

Cô ấy ngồi trên sô pha, chân dài bắt chéo, ngồi hướng đối diện Điền Lâm hạ mi mắt.

Điền Lâm có chút vui vẻ, khóe mắt đuôi lông mày đều nhiễm ý cười, "Thỏa thuận thành công, thứ năm tuần sau sẽ có sáu người mẫu hạng A từ Brazil, Nga đến đây ký hợp đồng, em đã an bài người tiếp đón, tạm thời ở lại khách sạn gần công ty."
"Mặt khác còn có một số người mới muốn tới phỏng vấn, quản lý bên kia an bài thứ ba tuần sau, em đã xem qua, chị ngày đó không có hoạt động bên ngoài, cho nên.....!Có muốn tự mình ra mặt không?"
Giang Ngu rũ nửa mắt, lười nhác gật đầu, "Ừm."
Như dự kiến.

Điền Lâm cười cười, tiếp tục báo cáo công tác, ngắn gọn báo cáo lại mọi việc, cô ấy đem vui vẻ trên khuôn mặt thu hồi lại, thay vào đó là gương mặt nghiệm túc, "Chị Ngu, chị còn nhớ rõ Chương Nam chứ?"

"......."
Cô ta là trước trước trước tiểu tình nhân.

Đương nhiên nhớ rõ.

"Như thế nào lại đột nhiên nhắc đến cô ta?" Giang Ngu hơi chút nhíu mày khó mà phát hiện.

Điền Lâm lấy điện thoại ra ấn vào, cúi người đưa qua, "Đêm qua cô ta gọi điện thoại cho em, nói có thể hay không hỏi mượn chị ít tiền, hình như trong nhà đang thiếu nợ cờ bạc, ba ba qua đời...."
Trên màn hình là cuộc trò chuyện ghi âm, ấn xuống truyền phát tin, truyền ra thanh âm nghẹn ngào của cô gái nhỏ.

Giang Ngu ánh mắt không chút gợn sóng, ngưng kết ý lạnh, mới nghe xong một nửa, cô ấy đã lạnh như băng mà phun ra một câu: "Đừng nói nhà cô ta có người chết, cho dù là bản thân cô ta chết, cùng tôi cũng không có quan hệ."
Chương Nam là tình nhân năm kia cô ấy bao dưỡng, lúc ấy gặp mặt ở Giang Thành, lớn lên kiều mị khả nhân, biết vẽ tranh, biết khiêu vũ, tính tình hoạt bát miệng cũng ngọt.

Lúc ấy Giang Ngu thực thích cô ta, vì cô ta mà tiêu tiền nhiều nhất, hai tháng rưỡi mới bắt đầu cảm thấy chán.

Thời điểm tách ra còn lì lợm la liếm một trận.

Thực phẩm quá hạn mà thôi.

"Vâng." Điền Lâm tập mãi cũng thành quen, ngầm hiểu mà lấy điện thoại về, tắt đi tin phát.

"Đem cô ta kéo xuống vực sâu."
"Được."
.........!
Buổi chiều, tài xế đến đón đoàn người Giang Ngu đi đến sân bay, lần này Điền Lâm không theo cô ấy đi New York, chỉ đưa cô đến quầy đăng ký dịch vụ.

Tới bên kia đại dương sẽ có trợ lý chuyên môn nước Mỹ phụ trách tiếp đón.

Dọc theo đường đi Giang Ngu không ngừng nhận được tin nhắn Trình Tô Nhiên gửi tới.

Đầu tiên là hai hàng tin nhắn, sau lại biến thành ghi âm giọng nói, một cái so với một cái càng dài.

Cô ấy liền đeo tai Bluetooth lên nghe hết một lần, thanh âm thiếu nữ thanh nộn, giống như sâu nhỏ ở trong lòng cô ấy nhẹ nhàng gặm cắn, rậm rạp mà ngứa.

"Em thật sự biết sai rồi."
"Chị, chị để ý em một chút có được không...."
Cô ấy thích nhất nghe em gái nhỏ làm nũng.

Ngực Giang Ngu nóng lên, không khỏi hít sâu một hơi, sợ chính mình không nhịn được mà trả lời, nhanh chóng tắt điện thoại, nhắm mắt làm ngơ.

Trước thăm dò mấy ngày đã.

- -------------------
Editor:
Trông Giang Ngu có vẻ tuyệt tình ha, nhưng mà mình cảm thấy tác giả xây dựng nhân vật vậy nó lại hợp lí.

Còn mà hợp lí như nào thì mọi người đọc tiếp sẽ rõ nhé..