Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 25




Môi nàng rất mềm.

Tiêu Dặc nhéo một phen, nhưng ngay sau đó liền nhanh chóng thu hồi tay, kêu cung nữ chạy nhanh bưng nước tới, để cho nàng lau mặt trước.

“Cọ trẫm một tay đều là mực.” Tiêu Dặc cúi đầu, tiếp nhận từ trong tay cung nữ một chiếc khăn đãthấm nước khác, cẩn thận xoa xoa.

Đầu bên kia cung nữ cũng ngồi xổm xuống, bắt đầu lau mặt, lau tay cho Dương yêu Nhi.

“cô nương không bằng tắm rửa gội đầu? Cũng đem xiêm y trên người thay đổi.”

“đi thôi.” Tiêu Dặc nói.

Cung nữ nghe lệnh xong, liền mang theo Dương yêu Nhi đi tắm.

Phía bên kia Lưu ma ma cũng đã tới Yến Hỉ Đường.

hiện tại nàng đã là khách quen của Yến Hỉ Đường, các cung nhân Yến Hỉ Đường ban đầu từ nơm nớp lo sợ, tới hiện giờ, tâm tính cũng đã có khả năng vững vàng ổn định. Các nàng nào biết rằng, trong chốc lát lại muốn không ổn.

Xuân Sa cùng một cái tiểu cung nữ khác, cười nghênh đón Lưu ma ma, miệng thân thiết kêu: “cô nương không phải ở chỗ Hoàng Thượng sao? Ma ma như thế nào tới đây?”

Lưu ma ma đảo qua bọn họ, nói: “Đem cung nhân hầu hạ cô nương đều tập trung đến đây.”

Xuân Sa cả người căng thẳng: “Ma ma, đây là xảy ra chuyện gì?”

“Tất nhiên là chuyện tốt.” Lưu ma ma trên mặt lộ nụ cười.

Khi nàng nghiêm nghị, uy lực so với Tần ma ma thế nhưng còn lớn hơn, thấy nàng như vậy, Xuân Sa mới cảm thấy tâm lại hạ xuống. Nàng thầm nghĩ, mình quả nhiên vẫn còn quá nhát gan, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp, luyện được lớn mật mới tốt, bằng không về sau ở bên người cô nương, chẳng phải là cái cản trở sao?

một lát sau, các cung nhân liền bị tập trung tới trước mặt Lưu ma ma.

Lưu ma ma hỏi: “Thường hầu hạ là ai?”

Xuân Sa liền chỉ vài người ra.

“cô nương thích ai hơn?” Lưu ma ma lại hỏi.

Vấn đề này, lại làm khó Xuân Sa. Nàng trừng lớn mắt, tâm nói, đây là muốn chọn cung nhân cô nương thích ra, là muốn ban thưởng hay vẫn là phạt a!

“Muốn chọn mấy người đi theo cô nương rời cung ở mấy ngày, đã là hầu hạ bên người, thế nào cũng phải chọn người cô nương nguyện ý thân cận mới được, ngoài ra, cũng cần phải tay chân cần mẫn, có vài phần khả năng mới được.”

Xuân Sa bừng tỉnh đại ngộ: “Nô tỳ cùng Tiểu Toàn Tử đi theo bên người cô nương sớm nhất, có lẽ có thể đi theo cô nương đi, ngoài ra, còn có hai cái cung nữ ngày thường vẫn hầu hạ cô nương, tay chân đều cần mẫn. Có một cái, trước khi tiến cung còn đọc qua mấy quyển sách, so với nô tỳ còn muốn thông minh hơn.”

Lưu ma ma đem vài người Xuân Sa nói đều kêu tới, cẩn thận hỏi qua, mới nói: “Vậy bốn người các ngươi, lúc đi, Hoàng Thượng tất nhiên là sẽ ban thêm hai thị vệ, như vậy liền đầy đủ. đi qua còn có tôi tớ chờ sẵn.”

Xuân Sa nhịn không được hỏi: “đang tốt, như thế nào lại xuất cung ở?”

Trong đầu nàng ngược lại đã liên tưởng đến, có người muốn hãm hại cô nương, vì thế không thể khôngđem cô nương tạm thời dời ra ngoài cung xem xét tình hình……

Lưu ma ma lắc đầu: “thật là cái nha đầu ngốc, cô nương ở trong cung, đại hôn như thế nào cử hành?”

Xuân Sa đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó mừng như điên không thôi, trên mặt tươi cười muốn giấu cũng giấu không được: “Đa tạ ma ma chỉ điểm, nô tỳ đã biết, nô tỳ đã biết!”

Yến Hỉ Đường bên này gây ra động tĩnh lớn như vậy, bên gian thứ Yến Hỉ Đường Nhụy Nhi tự nhiên cũng biết.

Nàng từ trong cánh cửa đi ra, liền nhìn thấy Lưu ma ma đang cùng Xuân Sa nói những lời này, các cung nhân đứng thành một vòng nhỏ. Nhụy Nhi trong lòng vừa động, chẳng lẽ là bị phạt? Hôm nay cũng chưa thấy Dương yêu Nhi trở về. Là nàng phạm sai lầm?

Nhụy Nhi trong lúc nhất thời nhẹ nhõm thở ra.

May mà nàng dọn đi nhanh, nàng chỉ biết, ai càng gần Hoàng Thượng, liền càng dễ dàng làm Hoàng Thượng tức giận.

Đầu bên kia Lưu ma ma nói xong, liền mang theo mấy người Xuân Sa đi rồi.

Nhụy Nhi trong lúc nhất thời có chút mờ mịt sợ hãi, sợ chính mình cũng bị phạt, nhưng một mặt lại nhịn không được sinh ra chút vui sướng. Dương yêu Nhi cho dù ngốc, nhưng nàng đẹp a, so với chính mình cùng Phương Thảo đều đẹp hơn. hiện giờ Phương Thảo không có, Dương yêu Nhi nếu cũng bị phạt, chẳng phải chỉ còn lại có một mình nàng?

Nàng lại nghĩ tới lúc trước khi mới vừa tiến cung, ma ma Vĩnh An Cung cùng nàng nói: “Hoàng Thượng còn trẻ, còn chưa lập hậu nạp phi, hơn nữa các ngươi, mới chỉ có nữ tử, một khi thừa sủng, liền có thể có được danh phận……”

Nhụy Nhi liếm liếm môi, cổ họng có cổ dục vọng ngo ngoe rục rịch đang kêu gào.

Vì điều này, Nhụy Nhi dọn đến Yến Hỉ Đường, làm thế nào cũng không thể nói chuyện cùng Dương yêuNhi, ngay cả cung nhân khác cũng đối đãi với nàng hết sức lạnh nhạt, cảm giác mất mát trong lòng đãtiêu tán.

Nàng nhốt mình trong phòng, thậm chí bắt đầu cân nhắc bước tiếp theo làm thế nào mới tốt……

Còn không đợi nàng cân nhắc ra kết quả, chỉ nghe được một trận âm thanh ồn ào gần bên.

Nhụy Nhi đứng dậy hướng ra ngoài nhìn lại, liền thấy các cung nhân ban đầu theo Lưu ma ma rời đi, lúc này lại vây quanh Dương yêu Nhi trở lại.

Dương yêu Nhi đứng ở giữa, nửa điểm tổn thương cũng không, ngược lại càng lộ vẻ rực rỡ lấp lánh.

trên người nàng còn có cái gì biến hóa……

Đúng, đúng rồi…… Xiêm y trên người nàng đã thay đổi.

Nhụy Nhi nhớ rõ rành mạch, lúc đi trên người nàng mặc rõ ràng là áo ngắn màu hổ phách, váy dài màu trắng ngà, đến khi trở về, lại biến thành áo ngắn màu hồng cánh sen, váy dài đỏ như lủa, váy kia hồng đến chói mắt, thật sự vô cùng xinh đẹp.

Nhụy Nhi không khỏi cúi đầu nhìn nhìn quần áo trên người mình.

Màu sắc đều là trắng và xám, bởi vì nàng còn chưa có tư cách mặc xiêm y màu sắc tươi đẹp như vậy.

Cái này miễn là có mắt, đều có thể nhìn ra Dương yêu Nhi này không chỉ không có bị phạt, mà còn được sủng.

Nhụy Nhi bỗng nhiên cảm thấy trong cổ họng bị tắc, những cái ngo ngoe rục rịch sinh sôi đó lại bị nàng nuốt trở vào.

Nàng nhất định là được thừa sủng!

Bằng không vì sao khi đi một bộ xiêm y, khi trở về một bộ xiêm y!

Nhất định là như thế……

Nhụy Nhi lòng tràn đầy dã vọng, một cái váy đỏ rực cứ như vậy bị nàng nhìn đến muốn thủng.

Bên này Xuân Sa cũng đang hỏi: “cô nương khi đi mặc không phải bộ y phục này, như thế nào thay đổi một cái?”

“Ô uế.” Dương yêu Nhi nhỏ giọng nói.

“Dơ, ô uế?” Xuân Sa da mặt đỏ lên.

“Nước mực, dính.” Dương yêu Nhi chỉ chỉ tay áo.

Xuân Sa: “…… thì ra là như thế này a.” Da mặt nàng càng đỏ, có chút hổ thẹn, chính mình đối với khuôn mặt thiên chân vô tà như vậy của cô nương, như thế nào có thể toàn đầu óc đều là những thứ dơ bẩn?

“Ngày mai phải dậy sớm, bọn nô tỳ hầu hạ cô nương đi nghỉ.”

Dương yêu Nhi gật đầu.

Vì Dương yêu Nhi ngủ sớm, bên này cũng sớm tắt đèn dầu.

Nhụy Nhi lặng lẽ nhìn chằm chằm, thấy ngọn đèn dầu đều tắt, rõ ràng hôm nay là muốn mệt chết rồi. Nhụy Nhi nhướng mày, trong lòng cảm thấy tiếc nuối, lại cảm thấy ghen ghét. Cứ như vậy không phục mà nhìn chằm chằm Dương yêu Nhi bên kia, nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm, Nhụy Nhi lại ngủ trênbàn.

Chờ nàng ngày thứ hai tỉnh lại, lại muốn nhìn xem Dương yêu Nhi hôm nay còn có ra cửa hay không, nếu là không ra khỏi cửa, nàng liền tới cửa lãnh giáo một chút biện pháp tiếp cận Hoàng Thượng, nếu là ra cửa…… Kia, kia cũng chỉ có thể chờ……

Nhụy Nhi đợi một lần, liền đợi đến hoàng hôn.

Nàng làm sao biết được, Dương yêu Nhi sáng sớm liền mang cung nhân, đi tới cửa cung, mà hai cái thị vệ Tiêu Dặc phân cho nàng, đã chờ ở nơi đó.

Đoàn người chậm rãi rời cung, hướng tới hẻm Tĩnh Ninh mà đi.

Dương yêu Nhi ngồi xe ngựa, là do trong cung chế tạo, bên ngoài treo màn màu đỏ thắm, bên trên có thuê chữ “Tấn”, đỉnh xe ngựa nạm minh châu, bên xe ngựa rũ kim tua.

Phàm là đầu óc cùng mắt đều không có vấn đề, liếc mắt một cái liền biết đây là từ trong cung ra tới, là quý nhân, không thể trêu chọc!

Cỗ xe ngựa nàyvừa xuất hiện liền nhận đầy ánh mắt kinh ngạc cùng cực kỳ hâm mộ của người khác, một đường đi tới, rốt cuộc đi vào hẻm Tĩnh Ninh, nơi này cách Lý gia ở hẻm Vĩnh Ninh bất quá cũng chỉ có hai con phố.

Mà lúc này trướcTĩnh Ninh hẻm đã đầy người chờ, có nam có nữ, vú già thành đàn.

Xuân Sa vén màn lên hướng ra ngoài nhìn nhìn, nhảy xuống trước, sau đó mới xoay người đỡ lấy Dương yêu Nhi, đỡ nàng xuống xe ngựa. Dương yêu Nhi mang theo mũ có rèm che, chậm rãi bước đi xuống, người khác ngược lại xem thường dung mạo của nàng. Chỉ có người của Lý gia từ sớm đã nhìn thấy Dương yêu Nhi, khi đó gặp, Dương cô nương này quả thật còn cùng ngốc tử giống nhau, trên người lộ ra vẻ ngờ nghệch dày đặc, tuy là mỹ nhân, nhưng rốt cuộc vẫn là đầu gỗ. Nhưng hôm nay gặp lại, lại cảm thấy có chút không giống……

Nếu cẩn thận mà nói nơi nào không giống, ngược lại cũng nói không nên lời, chỉ có thể nói, đại khái là càng có khí chất hơn trước.

Lý lão phu nhân run rẩy chào đón, đỡ một tay khác của Dương yêu Nhi, ngược lại hoàn toàn không để ý bản thân nàng cũng có muốn người đỡ hay không.

Nhóm tức phụ Lý gia cũng quen cửa quen nẻo mà xông tới, nguyên bản đội ngũ chỉ có mấy người ít ỏi, lập tức liền lớn mạnh thêm vài vòng, thời điểm tiến vào đại môn, đều phải cẩn thận, miễn cho phải chen chúc ngay cửa.

Lý lão phu nhân trước hỏi Dương yêu Nhi có mệt hay không, dọc theo đường đi có hay không cảm nhận không thú vị, Dương yêu Nhi một câu cũng không đáp.

Lý lão phu nhân đương nhiên cũng không thèm để ý, tươi cười trên mặt vẫn hiền hòa như cũ.

Xuân Sa nghe vậy, lên tiếng nói: “Đây là sợ cô nương cảm thấy không thú vị, khi đi Hoàng Thượng sai người chuẩn bị một ít đồ vật nhỏ ở trên xe ngựa, để cô nương chơi đùa. Này chơi một đường, không thú vị ngược lại không có, mệt cũng không cảm thấy, nhưng khẳng định là đói.”

Lý lão phu nhân vội nói: “Cơm canh đã là bị tốt, liền chờ cô nương đến. Hôm nay đầu bếp là từ trong phủ chúng ta trong phủ đem lại đây, đầu bếp kia giỏi nhất là làm đồ ăn Hoài Dương*, Mân Trạch huyện cách Hoài An thật gần, nghĩ đến có thể cô nương sẽ thích, lão thân liền trước làm chủ. Ngày sau, đều là đầu bếp này nấu cơm cho cô nương. Nếu như không khẩu vị, liền sai người tới Lý phủ nói một tiếng, đầu bếp khác cũng có thể tìm được…… Các nơi đều có. Trong kinh này tửu lầu đứng đầu không thiếu nhất chính là đầu bếp.”

* Ẩm thực Hoài Dương tập trung ờ Hoài An, Dương Châu và Trấn Giang.

Lý lão phu nhân lải nhải nói không ít, tựa hồ là vì biểu hiện, Lý gia bọn họ là thật sự đối đãi tốt với cônương đấy, giống như hận không thể đem hết cho cô nương.

Xuân Sa xem ở trong mắt, trong lòng cũng cảm khái.

Lý gia này nàng vốn đã nghe nói qua, nghe nói là cùng Thái Hậu cực kỳ thân cận. Nếu đổi là lúc trước, nhân gia làm sao có thể tha thiết như vậy, ngay cả đối với một cái cung nữ như nàng, trong mắt cũng đều là ý cười.

Lý lão phu nhân lại cười, nói: “Còn chưa nói qua, vị này hẳn là Xuân Sa cô nương hầu hạ bên người Dương cô nương đi?”

“không dám.” Xuân Sa không tự giác mà thẳng lưng, mở miệng không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh. Nghĩ thầm thế nào cũng không thể làm cô nương mất mặt.

Những người khác lại nhiệt tình cùng Xuân Sa nói chuyện, tưởng từ trong miệng nàng hỏi ra sở thích của Dương yêu Nhi, Xuân Sa nhặt có thể nói liền nói, không thể nói tự nhiên chết cũng không mở miệng.

một đường nói chuyện này, cuối cùng lại qua ba đạo môn, vào nội viện.

Bọn nha hoàn đón bọn họ tiến vào phòng, đồ ăn đã dọn xong, Dương yêu Nhi cứ như vậy bị đưa lên trên bàn, ngồi ở phía đông. Lý lão phu nhân cũng bồi ở bên tay nàng.

Các tức phụ khácngược lại cũng đều hận không thể cùng Dương yêu Nhi ngồi cùng một chỗ, giống như vị trí là bên người nàng đã thành nơi rất được hoan nghênh,bản thân nàng càng giống như trở thành cái bánh thơm ngát!

Dương yêu Nhi đã bao giờ trải qua qua một trận như vậy?

Nàng ngơ ngác nghĩ.

Những người này là xem ta như canh thịt viên có thể ăn sao?

*****

Tân hậu rời cung, vào ở nhà mới.

Tin tức thực mau liền truyền khắp nơi trong giới quan to quyền quý trong kinh thành.

Liền có người hỏi Tiêu Chính Đình: “Việt Vương điện hạ thường xuyên ra vào cung đình, có nhìn thấy ngốc tử kia là cái dạng gì?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hào quang trên người yêu Nhi, mặc kệ là người dã tâm bừng bừng hay thông minh tâm cơ, ở trước mặt yêu Nhi đều không thể phát huy ra thủ đoạn của mình.