Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 5 - Chương 216: Gặt hái chiến trường




Hàn Gia Công Tử và Hữu Ca cũng không ngờ tới Cố Phi trong lúc chiến đấu vui vẻ tràn trề thế kia lại còn quan sát xung quanh, có thể chú ý tình cảnh nguy hiểm của bọn họ bên này.

“Cám ơn nghen!” Hữu Ca trong lòng vẫn còn sợ mà nói, năm người xông lên vây công hắn, cho dù có mục sư hàng đầu là Hàn Gia Công Tử ở bên hỗ trợ, Hữu Ca khẳng định mình chắc không chịu được mấy giây.

“Ừm!” Cố Phi đáp lại Hữu Ca một tiếng mơ hồ không rõ, người đứng yên không nhúc nhích.

“Tiếp tục đi giết đi!” Hàn Gia Công Tử thúc giục, lòng đối phương hiện tại đã nản hết cả lũ, đội ngũ cũng rối loạn, mỗi người tự chiến đấu, hoàn toàn không phải đối thủ của đám cao thủ hàng đầu như bọn họ, phân thắng bại chính là ở lúc này.

Cố Phi chậm rãi xoay người lại, trong miệng ngoạm một trái táo, tự tay lấy xuống rồi nói: “Đợi chút, hết pháp lực rồi.”

“…”

“Pháp lực này của cậu, thực sự là vấn đề lớn đấy!” Hữu Ca cảm khái.

Cố Phi không có pháp lực thì lực công kích khá yếu, thời điểm một đấu một còn dễ, chứ một địch nhiều, thì thời gian càng dài sẽ thành cổ vũ rất hữu hiệu cho tinh thần của kẻ địch, chiến sĩ sẽ không e ngại chút xíu điểm công kích vật lý chưa hoàn toàn kích hoạt của kiếm Ám Dạ Lưu Quang.

Ở giữa chiến trường Chiến Vô Thương thả ra Toàn Phong Trảm là tích đầy điểm nộ khí nên kéo dài mãi không dứt, người xung quanh hắn nháy mắt bị giết sạch thành một mảnh đất trống, Hữu Ca thống kê sơ lược một phen, lúc này đối phương chỉ còn lại có 14 người, số lượng người chết đã quá nửa, trên người 14 tên này đều đã đổi màu rồi.

Kiếm Quỷ, Ngự Thiên Thần Minh, Chiến Vô Thương, ba người cùng nhau công kích, ý thức đánh phối hợp cũng là lĩnh vực mà Cố Phi không am hiểu. Ví dụ như một mũi tên của Ngự Thiên Thần Minh phóng ra không giết chết đối tượng nào, thì Kiếm Quỷ sẽ rất đúng lúc chém hỗ trợ tiếp thêm hai đao. Mà Toàn Phong Trảm của Chiến Vô Thương chém không chết tên nào, Ngự Thiên Thần Minh ở xa biết ưu tiên chăm sóc gã đó trước.

Ba người nhanh chóng gặt hái chiến trường, Cố Phi nhìn thấy mà lòng nóng như lửa đốt. Cứ thế này đợi hiệu quả trái táo hắn ăn phát huy hoàn toàn, thế giới rất có thể đã thanh tĩnh rồi!

“Chậm chút, giết chậm một chút! Chừa cho tôi vài gã!” Cố Phi sốt ruột kêu to.

Ba người nghe xong lại càng ra tay nhanh hơn, cho tới bây giờ đều là bọn họ cầu khẩn Cố Phi xuống tay đừng ác như vậy, chừa cho bọn hắn vài phần tử còn sót lại, khó khắn lắm mọi người mới đổi vai, ba người có thể không thể hiện tốt tốt một chút được sao?

Thành viên Vân Tương lòng đầy buồn bực. Nhân số phe mình rõ ràng còn đang chiếm ưu thế, nhưng giờ đã trở thành đối tượng cho đối phương công khai đoạt điểm. Lai lịch của đám người này đến cùng là thế nào, ai ai đều hùng hổ mạnh mẽ như vậy? Trong lòng mỗi người đều đang tự hỏi vấn đề như thế. Đám người Chiến Vô Thương, Ngự Thiên Thần Minh mới đổi trang bị không lâu, bất luận là trang bị hay kỹ thuật đều mạnh hơn những người chơi bình thường này nhiều lắm, ở trong mắt bọn chúng là đỉnh cao của NB [1].

[1] NB – 牛屄 có hai nghĩa: tiêu cực thì ám chỉ người tự cao tự đại; tích cực thì ám chỉ người tự tin.

Còn dũng mãnh như Cố Phi, đó đã không phải là phạm trù có thể lý giải, suy nghĩ nhiều đầu chỉ nhức nhối. Nhưng làm tinh thần người ta tổn thương vẫn là Kiếm Quỷ, Kiếm Quỷ không vớt được thùng vàng, trang bị không thể chiếm ưu thế khi so với Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh, nhưng hắn phát huy hoàn toàn ưu thế tốc độ của mình, thọc một đao xong bỏ chạy, rồi lại cắm đao thứ hai vào người khác, tuyệt đối không liều chết đối cứng, khiến cho một đống người không có cách tóm được hắn, chính là gây phiền.

“Măm măm măm!” Cố Phi vừa nhanh chóng nhai quả táo vừa khẩn trương nhìn kỹ cục diện trận đấu, còn quan tâm sống chết của họ hơn cả người Vân Tương, mắt thấy nếu kéo dài nữa sẽ không còn cơ hội hắn phát huy, liền không đoái hoài tới pháp lực mới khôi phục phân nửa, ném quả táo đi quát to một tiếng “Tôi tới đây”, rồi Dịch Chuyển Tức Thời bay vào trong trận.

“Pháp Sư tới kìa!” Đám người Vân Tương thốt lên, trong chớp mắt bên người Cố Phi trở thành một mảnh đất trống, so với Chiến Vô Thương xài Toàn Phong Trảm rà quét còn sạch sẽ hơn.

Cố Phi ưu thương chọn đại một mục tiêu để đuổi theo, với tốc độ của hắn đuổi theo người khác là không thành vấn đề. Sau khi Cố Phi dùng một cái Song Viêm Thiểm giải quyết người nọ xong quay đầu lại nhìn, toàn bộ đám người Vân Tương thừa cơ hội vừa nãy đã kéo giãn khoảng cách ngoài năm mét trở lên với hắn, không ai dám tiến lên khiêu chiến.

Cố Phi chỉ còn cách chủ động xuất kích, những người kia chứng kiến Cố Phi lao lên, mỗi người lui về phía sau, không ai lo Chiến Vô Thương và Kiếm Quỷ đang giao thủ trước đó rồi.

“Cậu tới đây làm gì!” Chiến Vô Thương rất là bất mãn nói với Cố Phi. Lúc này đối phương đã có ý thối lui, nhưng đuổi đánh không phải là thế mạnh của Chiến Vô Thương, cũng biết kế tiếp cơ hội vớt điểm của hắn có hạn cực kì.

“Mau đuổi theo!” Cố Phi không để ý đến hắn, cùng Kiếm Quỷ một trái một phải đuổi theo.

“Mình biết ngay mà!” Chiến Vô Thương ở đằng sau buồn bực loảng xoảng chạy theo, chạy tới trước được chút thì kẻ địch đều đã bị Cố Phi cùng Kiếm Quỷ giải quyết, quả nhiên một tên hắn cũng không vớt được.

Dong binh đoàn Vân Tương chỉ còn lại 10 người, kể cả đội trưởng Vân Tương. Đã đến nước này, bọn chúng mới ngừng tranh chấp nhàm chán, đồng lòng cùng chung mối thù. Vân Tương thân là một pháp sư liền xoay người phóng ra một cái Băng Toàn Phong ngăn cản thế tấn công của Cố Phi và Kiếm Quỷ, hai tên pháp sư khác cũng bắt chước, khống chế Băng Toàn Phong truy ngược hai người.

“Cung tiễn thủ, Truy Tung Tiễn!” Vân Tương hô lên. Có thể chạy trốn tới lúc này, tự nhiên đa số đều là chức nghiệp có tốc độ nhanh, cung tiễn thủ bấy giờ còn hai người. Nghe theo đội trưởng chỉ huy, lập tức hướng mũi tên về Kiếm Quỷ và Cố Phi tặng cho mỗi người một Truy Tung Tiễn.

“Đạo tặc!” Vân Tương ra lệnh, ba tên đạo tặc lập tức phát động Tiềm Hành, mọi người ở đây ai cũng không biết bọn chúng sẽ dùng cách nào tiếp cận.

Đoàn chiến chính là như vậy, chỉ cần có một người chỉ huy thống nhất, cho dù người chỉ huy này không phải xuất sắc gì, cũng còn tốt hơn năm bè bảy mảng, cũng có thể phát huy ra lực chống cự tương đối có hiệu quả.

Băng Toàn Phong quấn người và Truy Tung Tiễn, đạo tặc không biết tung tích, thế công như vậy, xác thực là một mối uy hiếp. Đáng tiếc là bọn họ gặp phải Cố Phi.

Đưa tay đánh rớt một mũi tên Truy Tung Tiễn, Băng Toàn Phong lắc lư trước mặt tiếp tục ngăn cản Cố Phi tiến lên. Dùng ‘Dịch Chuyển Tức Thời’ xuyên qua? Đáng tiếc là pháp lực của Cố Phi bấy giờ đã không đủ.

Nhưng hắn còn một cái pháp thuật khác, trong thực chiến PK từ đó đến nay còn chưa sử dụng qua lần nào.

Cố Phi giơ kiếm, chỉ về một gã pháp sư của đối phương, mở miệng ngâm xướng: “Lôi Điện, giáng!”

Một tia sấm sét hạ xuống từ trên trời, đánh cháy tên pháp sư kia tại chỗ, buông tay qua đời. Cố Phi có sát thương pháp thuật khủng bố không phải là giả, mà mọi người còn sống sót bên Vân Tương, mười tên thì có tám chín đứa đều bị thương, căn bản không chịu nổi bất luận một chiêu pháp thuật nào từ Cố Phi cả.

Phóng xong pháp thuật Cố Phi cùng lúc đã xông ra ngoài, đụng phải Băng Toàn Phong của người nọ cũng không ảnh hưởng.

Sau khi pháp sư chết đi, pháp thuật hắn đang thi triển sẽ lập tức mất đi uy lực, Cố Phi biết rõ cái quy tắc này.

Quả nhiên, Băng Toàn Phong của tên pháp sư kia khi hắn biến thành một luồng sáng trắng, đồng thời hoá thành một làn gió nhẹ trong tích tắc, Cố Phi xuyên qua khoảng trống này, nháy mắt giết tới trước người mấy tên kia. Tiếc rằng bây giờ Cố Phi đã không có một chút pháp lực, nhưng đòn công kích bình thường của kiếm Ám Dạ Lưu Quang, lại nhanh chóng cắt đứt sự khống chế Băng Toàn Phong của hai gã pháp sư khác, Kiếm Quỷ bị quấn lấy bên ngoài lập tức thoát khỏi, mau chóng dánh tới. Còn Truy Tung Tiễn tấn công về phía hắn kia, Kiếm Quỷ hoàn toàn không để ý đến. Kỹ năng Truy Tung Tiễnnày nếu như có thể giết người nháy mắt, vậy thì quá biến thái rồi.

“Cẩn thận, có một đạo tặc đang nhìn chằm chằm vào cậu.” Cố Phi nhắc nhở Kiếm Quỷ.

Tổng cộng có ba tên đạo tặc đang Tiềm Hành, Cố Phi có thể cảm giác được có hai tên trong đó đang tập trung sự chú ý trên người mình, như vậy tên còn lại đương nhiên là nhắm vào người Kiếm Quỷ rồi. Chiến Vô Thương đang còn chạy tới… hắn biết không có đạo tặc nào một mình một cõi đi đánh một gã chiến sĩ.

Kiếm Quỷ cười cười, đột nhiên đình chỉ công kích, lui ra sau hai bước, lập tức cũng phát động ‘Tiềm Hành’.

“Móa nó!” Cố Phi lập tức cảm giác được toàn bộ lực chú ý của ba gã đạo tặc đều đã phóng tới trên người của mình rồi, hơn nữa có một tên đã luồn ra phía sau mình.

Cố Phi chém bay một mũi tên của cung tiễn thủ, sau đó xoay người đá một cước.

Đạo tặc đang Tiềm Hành có thể nói là không hề có một chút xíu cảnh giác, bởi vì hiện nay kỹ năng chống Tiềm Hành còn chưa ra đời, cho dù thấy Cố Phi xoay người đá một cước về hướng này, hắn cũng không cho rằng đây là đá về phía mình. Một dấu chân ịn ở trên mặt, đạo tặc kia liền hiện ra nguyên hình, nhưng tâm không tin kia vĩnh viễn không thể bình phục rồi.

Cố Phi lui lại ba bước, nghiêng người chém ra một kiếm.

“Xoạch!” Tên đạo tặc bị đâm trúng kinh hãi vứt cả chuỷ thủ của mình lên mặt đất luôn.

Cố Phi thay đổi phương hướng, nhắm tới người thứ ba. Lần này tên đạo tặc đang Tiềm Hành mắt thấy Cố Phi đi tới về phía hắn, đã ý thức được ra điều gì, vẻ mặt mang ý nói không thể tin nổi, dần dần hiện ra thân hình. Hắn đang kinh ngạc nên quên cả việc mau chóng phát động công kích, thời gian kỹ năng đã hết. Kiếm Quỷ bên kia nhờ cơ hội mình đang Tiềm Hành, hung hăng giải quyết xong một tên cung tiễn thủ.

Người còn sống trong trận phe Vân Tương, vẫn còn chức nghiệp chiến sĩ, thế nhưng trước mặt Kiếm Quỷ và Cố Phi lợi dụng tốc độ đánh du kích, căn bản không để chạm tới hai người họ.

Hai người quanh đi quẩn lại, từ đầu đến cuối đều quan tâm đặc biết đến cung tiễn thủ và pháp sư thôi, còn ba đạo tặc kia, còn đang hoang mang lo sợ kia kìa!

Chiến Vô Thương, Ngự Thiên Thần Minh, Hàn Gia Công Tử, Hữu Ca. Rốt cuộc, từng thành viên Công Tử tinh anh đoàn đều từng bước từng bước gia nhập chiến đấu, không cần mất bao lâu cuối cùng cũng giải quyết hết toàn bộ thành viên của Vân Tương. Cố Phi bởi vì không có pháp lực còn đang kiên trì chiến đấu, công kích yếu, dẫn tới hiệu suất đoạt điểm giảm đi, cuối cùng không mò được chiến tích gì, bất quá đối với hắn mà nói, quá trình cũng rất quan trọng, trận thi đấu ngày hôm nay, hắn đánh cực đã.

Công Tử tinh anh đoàn 6 người đối đầu dong binh đoàn Vân Tương 80 người, kết quả cuối cùng thế mà lấy được toàn thắng.

Tuy rằng dong binh đoàn Vân Tương cũng biết nội bộ tồn tại quá nhiều vấn đề, nhưng kết quả như thế vẫn khiến cho bọn họ không thể nào tin được vào mắt mình.

Sau khi bị đưa ra khỏi bản đồ chiến trường, đám người Vân Tương đã không còn vài người, mỗi người mắt lớn trừng mắt nhỏ, kinh ngạc nhìn qua sáu người đang vui vẻ chúc mừng thắng lợi.

Bấy giờ đội trưởng Vân Tương của dong binh đoàn Vân Tương, đột ngột cất bước đi tới hướng sáu người.

“Xin chào mọi người…” Vân Tương chào hỏi trước.

Sáu người nhìn về phía hắn.

“Có thể cho tôi gia nhập vào dong binh đoàn của mọi người hay không?” Lời Vân Tương nói ra làm cho năm người lắp bắp kinh hãi.