Cẩn Ngôn

Chương 20




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày 28 tháng 12 năm 1911 dương lịch, tức ngày 9 tháng 11 năm Tân Hợi âm lịch.

Mặc dù phủ đại soái đã cố gắng che giấu tin tức, nhưng chuyện xảy ra trong tiệc mừng vẫn bị lan truyền đi nhanh chóng.

Sáng sớm, trong quán trà, một người đàn ông trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi mặc miên bào màu đen đang nói đến hăng say. Nhất là khi nói đến đoạn Tiễn sử trưởng ra sức đánh công sứ nước Nga kia, lại xắn cánh tay áo, cố tình bày ra bộ dạng hung tợn, thoạt nhìn thật sự có vài phần sát khí, khiến mọi người cuống quýt kinh hô.

Tiểu nhị chạy phòng vắt khăn trắng trên vai, nâng giọng la lên: “La nói ngọng, ông cũng nghỉ một chút đi! Buổi sáng nào cũng nói, không thấy phiền hả! Tên nói ngọng ông còn muốn làm tiên sinh kể chuyện à? Thế thì làm nhanh một chút, khách nhân của tôi còn đang chờ đấy!”

La nói ngọng trừng mắt: “Này! Đồ lắm miệng, cẩn thận lão tử cũng bắt chước Tiễn sư trưởng kia, đạp cái mặt ông nở hoa!”

Tiểu nhị bĩu môi: “Lão ngài đạp tôi nhưng không đạp được mấy lời của tôi đâu, ngài hôm qua còn thiếu ít tiền, nên trả đi chứ? Chưởng quầy còn đang chờ đấy!”

Tiểu nhị nói khiến La nói ngọng xấu hổ một hồi, mọi người thì cười ồ một trận.

Liêu Kì Đình vẫn như cũ ngồi ở vị trí ngày hôm qua, nghe mọi người cùng tiểu nhị trong trà lâu pha trò, cũng cảm thấy thú vị.

Tiệc mừng phủ đại soái hắn có đi, vừa vặn gặp được một người quen của Liêu gia ở chính phủ phương Bắc, nhưng hắn cũng không nói rõ thân phận là người Liêu gia. Lại không nghĩ rằng ở tiệc mừng có thể được chứng kiến một “trò hay” như thế.

Xem ra, tin tức Tư Mã Quân và Lâu Thịnh Phong bất hòa cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.

Chẳng qua, so với phương Nam, chút chuyện đó của phương Bắc căn bản không tính là gì. Đừng nhìn phương Nam lúc nào cũng chê cười phương Bắc từ tổng thống đi xuống hễ là kẻ cầm thực quyền trong tay thì đều xuất thân từ binh lính quân nhân, nhưng quân nhân có chỗ tốt của quân nhân, ít nhất trong tay quân nhân có binh có súng, không ai dám không kiêng dè nể mặt Tư Mã Quân xuất thân là quân nhân kia.

Tư Mã Quân nắm trong tay thực quyền, Trịnh Hoài Ân có thúc ngựa cũng đuổi không kịp.

Từ sau khi Lý Khánh Long qua đời, chưa đầy một năm, chính quyền phương Nam đã ba lần thay đổi Bộ trưởng Tài chính. Không cần biết người này có bao nhiêu tài cán, chỗ dựa sau lưng có bao nhiêu hùng mạnh, nếu như không chú ý sẽ bị người khác ngáng chân, vất vả mong có thể trèo lên cao, còn chưa ngồi nóng mông đã bị tước lấy ô sa. Trịnh Hoài Ân thì lại muốn quản, thế nhưng hắn một không có tiền hai không có súng, cũng chỉ có cái mác tổng thống xem như đẹp mắt, hắn quản được sao?

Mãi cho đến khi anh cả ruột của mợ ba Liêu gia, dựa vào tài lực của Liêu gia, đi câu thông quan hệ khắp nơi, mới ngồi ổn ở vị trí vừa là chậu châu báu vừa là miệng núi lửa này.

Vốn định xem xong náo nhiệt ở buổi đại hôn của Lâu thiếu soái xong thì Liêu Kỳ Đình nên trở lại Liêu gia. Trước khi đến đây, lão thái gia trong nhà thế mà đã ra lệnh nghiêm khắc với đám người đi theo Liêu Kì Đình, phu nhân cũng đã nghiêm khắc dặn dò, chỉ cần Liêu thất thiếu gia sứt một khối da lợn, mấy người Tiểu Xuyên Tử bọn họ cũng chịu không nổi a!

Sợ cái gì cái đó liền tới, Liêu Kì Đình nghe nói Lâu gia muốn xây dựng một nhà máy xà phòng tự chế thì chợt nổi lên hứng thú, thế nên hắn không về.

Tiểu Xuyên Tử quả thực là bị sét đánh bùng đầu, thiếu chút nữa đã quỳ xuống ôm đùi Liêu Kì Đình khóc rống: “Thiếu gia, xin cậu hãy đại phát từ bi, lưu cho tiểu nhân một cái mạng đi mà!”

Liêu Kì Đình quả thực nhất thời nảy sinh tò mò, nhưng cũng không phải là vì hồ nháo.

Cái thứ xà phòng này ở trong nước vẫn còn là một mặt hàng mới mẻ, kể đến số nhà máy làm xà phòng thì chỉ có hai nhà, một nhà ở Thiên Tân, một nhà ở Thượng Hải. Hiện tại, người dân trong nước phần lớn vẫn theo thói quen dùng xà phòng, cũng không ít nhà dân nghèo dùng tro thảo mộc.

Bất kể là hàng nội hay hàng ngoại, giá của một khối xà phòng chỉ có ba đến năm xu. Cho dù giá thành có thấp đi nữa thì lợi nhuận chung quy vẫn không nhiều.

Chuyện Lâu đại soái tạm giữ việc thu thuế của sáu tỉnh Bắc Kì cũng không phải là bí mật gì, quân phiệt các nơi đều như vậy cả. Lãi một năm có thể kiếm từ nhà máy sản xuất xà phòng chỉ sợ ngay cả số lẻ của thu nhập từ thuế còn không tới. Nếu như Lâu đại soái muốn mở nhà máy để kiếm tiền, so với lợi nhuận càng cao từ nhà máy sản xuất xà phòng, Lâu gia huy động nhân lực như thế này, chỉ có thể chứng minh rằng nhà máy này e là không đơn giản.

Liêu Kì Đình không biết Lâu gia có thể đưa ra loại xà phòng nào, nhưng từ việc Lâu gia vội vã xây dựng nhà máy này lại có thể nhìn ra, Lâu gia cần tiền.

Nuôi quân, chính là một việc đốt tiền.

Tống Chu nắm trong tay sáu tỉnh Nam Kỳ giàu có và đông đúc nhất còn cả ngày than nghèo, thu nhập từ thuế của sáu tỉnh Bắc Kỳ còn chưa bằng ba phần tư của sáu tỉnh Nam Kỳ. Hiện giờ vùng biên cảnh của phương Bắc không yên ổn, Nam – Bắc hai miền bất kì lúc nào cũng có thể đánh nhau, các bên quân phiệt cũng bắt đầu tăng cường vũ trang, Lâu gia không thiếu tiền mới là lạ.

Sau khi ăn xong một cái sủi cảo chưng, Liêu Kì Đình lau lau miệng, thấy Tiểu Xuyên Tử bày ra vẻ mặt đau khổ, rất là nộ kì bất tranh*: “Tiểu Xuyên Tử, con mắt của ngươi biết nhìn xa chút đi! Thiếu gia nhà ngươi là loại người tùy tiện làm bậy sao?”

*trích từ câu “Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh” (Thương họ vì bất hạnh, giận họ vì không biết đấu tranh) của Lỗ Tấn

Tiểu Xuyên Tử vẫn mang vẻ mặt đau khổ.

Liêu Kì Đình mặc kệ hắn, rời khỏi quán trà, đi một mạch, dọc đường suy nghĩ, tuy nói Liêu gia và Tống Chu của sáu tỉnh Nam Kỳ quan hệ không tồi, nhưng tên Tống Vũ kia lại qua lại rất thân cận với đám người Nhật Bản. Liêu gia xem như là đứng đầu thương giới miền Nam, trong việc làm ăn không ít lần sinh ra lục đục với người Nhật Bản, một khi Tống Vũ tiếp nhận vị trí của Tống Chu thì rất khó nói được hắn có xuống tay với Liêu gia hay không.

Chính phủ miền Nam bên ngoài xán lạn, bên trong lại chướng khí mù mịt, sớm muộn gì cũng phải ầm ĩ một trận. So với phương Nam, Liêu Kì Đình càng xem trọng phương Bắc, về phần là Tư Mã Quân hay là Lâu Thịnh Phong, Liêu Kì Đình lại càng thiên về Lâu Thịnh Phong. Con trai của Lâu Thịnh Phong lại càng ra dáng hậu sinh khả úy, đánh bại Vu Lam, thành tựu tương lai tuyệt đối sẽ không đứng dưới lão cha hắn.

Lâu gia thiếu tiền, còn Liêu gia không thiếu nhất chính là tiền.

Không ai lại chủ động đẩy tiền dâng lên tận cửa ra ngoài đâu nhỉ? Lần này hắn tới sáu tỉnh Bắc Kì, không phải là chưa từng nghĩ đến việc kết một cái thiện duyên ở phương Bắc cho Liêu gia.

Chẳng qua, chuyện này làm như thế nào, còn cần phải ngẫm lại cho kĩ.

Trong lòng Lý Cẩn Ngôn có chuyện, ngủ cũng không an ổn cho lắm, mơ mơ màng màng gặp mộng liên tục, đợi đến khi tỉnh lại, hắn chỉ cảm thấy đầu váng óc căng, trong mộng đã trải qua cái gì lại không thể nhớ nổi dù chỉ một chút.

Lâu Tiêu mặc áo sơ mi cùng quần quân đội ngồi dựa ở bên giường, một đầu gối cong lên, bàn chân trần dẫm lên trên mép giường, tay phải cầm mấy viên đạn, hai ba cái liền đem chúng biến thành linh kiện súng lục Mauser.

Nhìn đám linh kiện súng lục rải rác ở trên giường, Lý Cẩn Ngôn nửa ngày vẫn chưa lên tiếng.

“Tỉnh?”

“Ừm.”

Lâu thiếu soái lại hai ba lượt lắp tốt súng lục Mauser, “Đẹp không?”

Lý Cẩn Ngôn: “… …”

Sáng sớm vừa tỉnh lại liền chứng kiến người bên gối đêm qua ngồi ở bên giường nghịch súng, trường hợp này, nhìn thế nào cũng thấy có chút dọa người. Lý Cẩn Ngôn cảm thấy may mắn vì trái tim mình đủ mạnh mẽ, đổi thành một người thần kinh hơi yếu ớt một chút, thế nào cũng bị dọa đến nhảy dựng lên có được không!

Nhưng đã là đàn ông thì có ai mà không yêu súng cơ chứ, so với khẩu Browning trước đây Lâu Tiêu đưa cho hắn thì Lý Cẩn Ngôn lại càng cảm thấy hứng thú với khẩu Mauser này. Loại súng này ở trong nước kêu là khẩu pạc-hoọc, còn được gọi là hộp pháo, ở nước ngoài không được hoan nghênh cho lắm, tuy nhiên người dân trong nước lại có thể dùng nó rất điêu luyện. Thân súng xoay một góc chín mươi độ so với đường bắn, không chỉ giải quyết vấn đề viên đạn thường hướng chếch lên trời sau mỗi phát súng, mà nếu lắp thêm báng súng thì còn có thể dùng như một khẩu tiểu liên(*).

(*) Mauser trước và phần báng (gỗ):

sung

Ở những bộ phim về chiến tranh kháng Nhật sau này, tỷ lệ xuất hiện của khẩu Mauser gần như là trăm phần trăm, dù không nói là một mình lấn át tất cả những loại súng khác, nhưng cũng có thể coi như sự lựa chọn hàng đầu.

Lâu thiếu soái: “Thích sao?”

Lý Cẩn Ngôn gật đầu.

Lâu thiếu soái: “Cho em.”

Lý Cẩn Ngôn: “… …”

Quà gặp mặt lần đầu là một khẩu súng, sính lễ có thêm một khẩu súng, ngày thứ hai sau khi thành thân lại thu được một khẩu súng, Lý tam thiếu thật không biết bản thân nên nói gì mới tốt đây.

Đồng hồ trên tường vang lên bảy tiếng, trong hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Cửa phòng bị người bên ngoài đẩy ra, bọn nha đầu bưng chậu đồng và đồ dùng rửa mặt nối đuôi nhau đi vào, dẫn đầu chính là một nha đầu mười bảy mười tám tuổi có đôi mắt xếch dài, trán mẩy, môi hơi mỏng, lại không có vẻ cay nghiệt, cô mặc một kiện áo bông kháp thắt lưng xanh, càng làm tôn lên vòng eo tinh tế, bộ ngực căng đầy.

Nha đầu kia trước cười không nói, tiến lên từng bước một, mở miệng kêu một tiếng thiếu soái, tay đang cầm khăn mặt bị gạt bỏ ở giữa không trung. Lâu thiếu soái đi học ở học viện quân sự năm năm, sau khi về nước phần lớn thời gian đều ở trong quân đội, dĩ nhiên đã quen với tác phong của quân nhân, không cần nha đầu giúp mặc áo, lưu loát đánh răng rửa mặt, cầm lấy áo khoác quân phục mặc vào, cài từng nút từng nút trên quân trang. Đến khi trang bị yếm khí kim loại ở thắt lưng mới phát ra một tiếng vang nhỏ, nha đầu sau một hồi sửng sốt mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt đỏ bừng.

Lý Cẩn Ngôn chưa nói lời nào, trên thực tế, đối với cô nàng đang cắn môi, nước mắt sắp lã chã rơi, hắn thật sự không biết nên nói cái gì.

Lâu Tiêu sửa sang tốt áo khoác quân phục, Lý Cẩn Ngôn cũng vừa vặn rửa mặt xong.

Hai người rời khỏi gian phòng, những nha đầu khác ở trong phòng liếc mắt nhìn nha đầu mắt xếch, ai cũng không nói chuyện, chẳng qua trong lòng đều cảm thấy buồn cười, thực sự cho rằng bản thân là một thiên tiên mĩ nhân hay sao? Cô nàng rõ ràng là bà con xa thân thích của Lục di thái, lại đi làm sự tình hầu hạ người khác, cũng không ngại khó coi. Phu nhân hiện tại sẽ không đếm xỉa tới, lão nhân trong phủ đại soái đều đem nó ra làm trò cười, đợi đến lúc phu nhân tàn nhẫn ra tay, đừng nói nha đầu kia, ngay cả Lục di thái cũng phải bị liên lụy.

Kết cục năm đó của Tam di thái vì sao lại như vậy? Thứ nhất là do quá mức huênh hoang, thứ hai chính là bà ta sắp xếp người ở bên cạnh thiếu soái! Lục di thái cho rằng có anh em bên nhà mẹ đẻ là cục trưởng cục Tài chính của quân chính thì liền có chỗ dựa vững chắc sao? Còn chưa biết sau này chết như thế nào đâu.

Tiệc mừng ngày hôm qua, nhóm vợ lẽ của Lâu đại soái cũng chưa từng lộ mặt, đây là quy củ của phủ đại soái. Vài năm trước, lúc Tam di thái còn được sủng ái, ỷ vào lá gan mà oán giận qua Lâu đại soái vài câu, suýt nữa đã bị Lâu đại soái cho ăn roi da, từ đấy về sau, không một người vợ lẽ nào dám nói về việc này nữa. Nhất là sau khi thấy được kết cục của Tam di thái, nhóm vợ lẽ lại càng trở nên cung kính với Lâu phu nhân.

Nhưng vẫn còn có người có mắt không tròng. Không chỉ có bọn hạ nhân nha đầu ở phủ đại soái chờ xem náo nhiệt của Lục di thái mà mấy người vợ lẽ khác cũng khẩy ngón tay chờ ngày đó.

Chỉ có Lục di thái hồn nhiên chưa phát giác ra điều gì, một lòng trông chờ cô cháu gái của mình có thể đáp lên người Lâu thiếu soái. Theo bà thấy, người mà thiếu soái thú về nhà chính là một tên nam nhân không thể sinh con, sớm muộn gì cũng phải nạp thiếp đến bên người, cháu gái bà dáng vẻ rất được, tư thái cũng không kém, nếu thật sự có thể thành với thiếu soái thì quá tốt, tương lai của bản thân cùng anh em ở nhà mẹ đẻ cũng có thể hưởng được nhiều chỗ tốt. Chỉ cần có thể hoài thai một đứa nhỏ, phu nhân nếu đã biết, nhất định cũng sẽ không tính toán với bà.

Lục di thái suy cho cùng vẫn có điểm ngu xuẩn, cũng không ngẫm lại xem, nếu sự tình thực sự đơn giản như vậy, vì cái gì mà mấy người vợ lẽ khác lại chưa từng động một chút tâm tư nào? Cũng chỉ mình bà có cô nương thân thích thôi hay sao?

Nếu Lục di thái còn chưa thu tay lại, quả thật sẽ giống như lời của bọn nha đầu nói, không biết sau này chết như thế nào đâu.

Lý Cẩn Ngôn và Lâu Tiêu đi vào đại sảnh phòng, Lâu đại soái và Lâu phu nhân yên vị ở trên cao, bốn người vợ lẽ ngồi ở phía dưới bên Lâu phu nhân, phía sau là hai nha đầu đứng hầu hạ, còn có hai cô nương khoảng mười lăm mười sáu ngồi ở phía bên kia, trên người mang váy cùng màu với nhau, tóc cắt mái bằng ngang lông mày, vừa nhìn liền khiến mọi người chú ý, giống như là đúc ra từ cùng 1 khuôn, phải cẩn thận phân biệt mới có thể nhìn ra, dung mạo của hai cô nương này vẫn có sự khác biệt, một người có đôi mắt hạnh dài, nhìn có phần đáng yêu, người còn lại đuôi mắt có chút hẹp dài, nhìn qua có vài phần sắc bén.

Lý Cẩn Ngôn hiểu rõ, đây tám phần mười chính là hai cô em gái của Lâu Tiêu.

Lâu đại soái có bảy người con gái, năm cô trước đều đã lấy chồng, nhà chồng đều xếp vào hàng sĩ quan cùng đại quan của sáu tỉnh Bắc Kì, tệ nhất cũng là Nhị công tử của chủ tịch tỉnh. Lục tiểu thư cũng đã định thân, năm sau sẽ gả cho tiểu nhi tử nhà Tiễn sư trưởng, nói trắng ra, hôn sự của con cái cũng là một phương pháp lôi kéo cấp dưới. Hiện tại chỉ còn Thất tiểu thư còn chưa quyết định xong, Lâu phu nhân cùng Lâu đại soái đã bàn bạc qua, hôn sự của Thất tiểu thư tạm thời trì hoãn, thứ nhất tuổi cô vẫn còn nhỏ, tuổi mụ mười sáu, tuổi thực mới có mười lăm, vả lại hiện tại cũng chưa tìm được người nào phù hợp, cho dù là vì quan hệ thông gia nhưng cũng không thể bạc đãi cô nương nhà mình.

Cô nàng mắt hạnh chính là Lục tiểu thư đã hứa hôn, còn cô nàng dung mạo có phần sắc bén chính là Thất tiểu thư, mặc dù xảy ra chuyện tình của Tam di thái nhưng Lâu phu nhân vẫn luôn đối xử bình đẳng với mấy thứ nữ, cũng không bởi vậy mà bạc đãi Thất tiểu thư cùng hai người chị gái đồng mẫu.

Lâu đại soái một thân quân trang, dáng ngồi đường hoang ngay ngắn. Lâu phu nhân mặc một chiếc áo tàu ve cổ lớn(*) thêu hoa mẫu đơn, sau đầu vấn cao búi tóc, ba thanh trâm cài cắm lệch, thoa cài tóc trên đầu được khảm nạm ba viên ngọc trai giống nhau như đúc, quý khí không nói nên lời.

(*) Áo tàu ve cổ lớn: 

ao

Mấy người vợ lẽ cũng ăn mặc theo kiểu xưa, trước còn hứng thú trò chuyện với Lâu phu nhân, chờ Lâu Tiêu và Lý Cẩn Ngôn đi tới, liền im lặng không mở miệng.

Lý Cẩn Ngôn đi theo Lâu Tiêu tiến lên mấy bước, ở trước mặt Lâu đại soái quỳ gối, từ giữa khay lấy ra chén trà, nâng quá đầu: “Cha, mời người dùng trà.”

Lâu đại soái ha hả cười hai tiếng, mở miệng nói: “Hỗn tiểu tử, người vợ này của con không tồi nha, nhớ phải đối tốt với người ta.”

Nói xong, từ bên cạnh lấy ra một phong thư, đưa tới trước mặt Lý Cẩn Ngôn: “Cho con, lão cha con là một người thô kệch, cũng không nói ra được mấy lời nho nhã, đã vào cổng của Lâu gia ta thì chính là người của Lâu gia ta, Lâu gia sẽ che chở cho con, sống cùng hỗn tiểu tử này qua ngày cho tốt đi.”

Lý Cẩn Ngôn nghe Lâu đại soái nói vậy, khóe miệng nhịn không được co rút, rốt cuộc vẫn kiềm chế được.

Lâu phu nhân cáu giận liếc Lâu đại soái một cái, tiếp nhận chén trà ấm rồi nói vài câu, cho Lý Cẩn Ngôn một cái hồng bao. Về phần mấy người vợ lẽ, Lý Cẩn Ngôn cũng chỉ cười rồi vấn an từng người, ngay cả thắt lưng cũng chưa từng khom xuống.

Toàn bộ quá trình, Lâu thiếu soái ngoại trừ “Vâng” hai tiếng, cơ hồ không nói một lời.

Lục tiểu thư cảm thấy rất hiếu kì về Lý Cẩn Ngôn, Thất tiểu thư lại có một tia địch ý không rõ đối với Lý Cẩn Ngôn, tiếp nhận lễ vật đã chuẩn bị của hắn xong, hừ lạnh một tiếng, ngay cả một vẻ mặt tươi cười cũng không thèm cho.

Lý Cẩn Ngôn vẫn tỉnh bơ, ánh mắt Lâu Tiêu thì lạnh run, Lâu phu nhân liếc mắt nhìn Lâu đại soái, vẻ mặt Lâu đại soái lập tức trầm xuống, “Tiểu Thất, con nói chuyện với anh dâu con đi chứ!”

Lục tiểu thư vội vàng kéo Thất tiểu thư một cái, ý bảo cô lúc này đừng có ở chỗ này mà bướng bỉnh, Thất tiểu thư không thể không cúi đầu, lúng ta lúng túng nói vài câu xin thứ lỗi với Lý Cẩn Ngôn, trong mắt lại lóe lên một chút không cam lòng.

Lý Cẩn Ngôn cũng không muốn làm khó dễ tiểu cô nương này, dù sao cũng thấy rằng bản thân đây là đang khi dễ người, nhưng tùy ý để Thất tiểu thư cau mặt với hắn, hắn cũng không tránh khỏi quá uất ức.

Lâu đại soái vừa lên tiếng, lại làm hắn thở phào nhẹ nhõm, khỏi phải bị tiểu cô nương này đến ra oai phủ đầu, cũng không cần phải ầm ĩ không vui với người Lâu gia trong ngày đầu tiên. Nhưng bất kể như thế nào, thù này rốt cuộc cũng đã kết rồi.

Lý Cẩn Ngôn cảm thấy bản thân rất vô tội, hắn cũng không phải là trời sinh khiến người ta ghét bỏ, vì sao tiểu cô nương này lại nhìn hắn không vừa mắt?

Thực sự nghĩ không ra, liền đem vứt qua một bên, dù sao hắn cũng không tiếp xúc với hai tiểu cô nương này nhiều lắm, đến cùng hắn vẫn là một tên đàn ông, không có khả năng ba ngày hai nơi ở hậu trạch phủ đại soái lắc lư được, rất kì cục.

Chẳng qua là lễ vật mà Lâu đại soái đưa cho khiến Lý Cẩn Ngôn hết sức hoảng hồn, là ba phần cổ phần của nhà máy xà phòng Lâu gia đang xây dựng.

Lâu thiếu soái không để ý đến vẻ kinh ngạc của Lý Cẩn Ngôn: “Cho em thì hãy nhận đi.”

Lý Cẩn Ngôn gật gật đầu, Lâu gia coi hắn trở thành người một nhà, hắn cũng không nhất thiết phải già mồm. Hắn nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói: “Thiếu soái, có chuyện tôi muốn nhờ anh giúp đỡ.”

“Chuyện gì?”

“Có thể tìm giúp tôi mấy người biết chế dược hoặc hiểu biết về hóa học không, tốt nhất là mấy người đã từng du học ở nước ngoài trở về ấy.”

“Được.”

Lý Cẩn Ngôn sờ mũi: “Thiếu soái, anh sao không hỏi tôi tìm những người này để làm gì?”

“Không cần thiết.”

Lâu Tiêu trả lời hết sức rõ ràng lưu loát, Lý Cẩn Ngôn cân nhắc có nên chủ động đem chuyện sulfonamide nói cho hắn biết hay không, lại đột nhiên bị Lâu Tiêu bước nhanh đến bế lên, ném lên trên giường, Lý Cẩn Ngôn hoảng sợ, vội vàng lấy khuỷu tay chống đỡ thân thể, “Thiếu soái, anh làm gì vậy?”

Lâu Tiêu vài bước đi đến bên cửa, khóa lại, xoay người, cởi mấy thứ vũ trang trên thắt lưng rồi quăng qua một bên: “Làm em.”

Lý Cẩn Ngôn giật mình một cái: “Hiện tại vẫn còn là ban ngày.”

“Không việc gì.” Lâu Tiêu đi tới bên giường, khom thắt lưng, một tay túm lấy mắt cá chân của Lý Cẩn Ngôn: “Tôi không quan tâm.”

Lý Cẩn Ngôn: “… …”