Cạnh Kiếm Chi Phong

Chương 67: Trận chung kết lại đến






<tbody></tbody>
  • Edit: Hân
  • Beta: Hân

Lâm Dật Phi nằm trên mặt đất không chịu đứng lên, Chris đi qua kéo cậu dậy, “Vào phòng tắm rửa thay quần áo, nếu không sẽ bị cảm lạnh.”

Chris kéo Lâm Dật Phi ra phòng đấu kiếm, lúc đi ngang qua Elizabeth, Lâm Dật Phi dường như có chút ngượng ngùng, rụt tay mình đang bị Chris nắm về. Nhưng Chris vẫn không nói lời nào kéo cậu lên lầu.

Elizabeth nhướng mày, một giả thuyết hiện ra trong đầu nàng, toàn thân run rẩy.

Ý nghĩ này quá mức vớ vẩn cũng quá mức buồn cười, nhưng Elizabeth lại không thể không nghĩ đến nó.

Bữa tối, Lâm Dật Phi đã thay áo sơ mi của Chris, tay áo hơi dài, phải xắn lên cổ tay.

Người hầu bưng bữa tối lên, cả không gian tràn ngập hương thơm của thức ăn.

Trận tập luyện buổi trưa khiến bụng Lâm Dật Phi đói đến reo ầm ĩ, vừa ra khỏi phòng Chris, đã vội vàng chạy xuống lầu. Chân vừa bước một bước, Chris đã ôm thắt lưng cậu kéo cậu trở lại.

“Đã nói với cậu bao nhiêu lần không được chạy xuống cầu thang!”

Vẻ mặt Chris có thể dùng từ tối tăm để hình dung.

Elizabeth ngồi trước bàn ăn hơi ngẩng đầu, bởi vì Chris rất ít khi nổi giận với Lâm Dật Phi.

“Không sao, không phải có trải thảm sao? Cho dù thật sự bị ngã cũng không đau…” Cánh tay Lâm Dật Phi bị Chris kéo lại, lập tức giãy giụa kêu lên, “Ai da! Ai da! Buông tay!”

Chris buông tay Lâm Dật Phi, mắt dõi theo nhìn cậu chầm chậm xuống lầu.

Giây phút ấy, Elizabeth rốt cuộc đã hiểu vì sao ngày đó khi mình từ trường nữ sinh trở về nhà Ozbourn, phát hiện mọi ngõ ngách của cầu thang đều được trải thảm thật dày. Elizabeth từng hỏi qua George, vì sao giữa thời tiết nóng bức của mùa hè như vậy mà còn trải thảm dày như thế. Câu trả lời của George khiến cô nàng cảm thấy khó hiểu, là vì an toàn. Giờ đây Elizabeth đã hiểu, từ “an toàn” này không phải dành cho mọi người, mà chỉ vì Lâm Dật Phi.

Suốt bữa tối, Elizabeth không nói một lời. Nàng đang quan sát, những chi tiết nhỏ khiến nàng ghen tị đang dần làm sáng tỏ nguyên nhân vớ vẩn đang xuất hiện trong đầu, lập tức đã tìm thấy đáp án.

Buổi tối, Lâm Dật Phi muốn George chở cậu về nhà.

“Trực tiếp ngủ ở đây không phải tốt hơn sao?” Chris nói.

“Ở trường mỗi ngày đều nhìn thấy cậu, bây giờ được nghỉ sảng khoái đương nhiên phải về nhà mình rồi.”

Elizabeth cười nói: “Đúng đó, các anh đã lớn như vậy, Chris anh lúc nào cũng muốn Lâm ngủ cùng mình. Lâm sẽ không chịu nổi anh đâu.”

“Liz.” Ánh mắt lạnh lùng của Chris quét qua.

Nhưng Lâm Dật Phi lại rất cảm kích Elizabeth, bởi vì cậu biết hậu quả khi ngủ cùng Chris, đè nặng trên người mình thì không tính, Chris nhất định sẽ bắt cậu dùng tay, đôi khi khó kiềm chế cậu ấy còn…

Tối hôm đó, trước sự kiên trì của Lâm Dật Phi, George đành đưa cậu về phố người Hoa.

Kỳ nghỉ đông rất nhanh trôi qua, đến ngày khai giảng thì hơi lạnh của mùa đông đã biến mất.

Chuyện quan trọng nhất của nửa học kì sau là trận chung kết cả nước.

Tuần đầu tiên mọi người xử lí thủ tục nhập học, đấu kiếm xã nghênh đón những buổi tập luyện khẩn trương. Mỗi lần sau khi kết thúc hoạt động xã đoàn Lâm Dật Phi đều cạn kiệt sức lực, bời vì cậu là một trong những chủ lực của thi đấu đoàn thể, huấn luyện viên Smith nghiêm khắc với cậu hơn nhiều người khác.

Mỗi lần trông thấy cậu ngồi trên ghế đắp khăn lên mặt, cái tên Rex kia chắc chắn sẽ đi đến cười nhạo mấy câu.

Có một hôm, hắn thậm chí ngồi xuống trước mặt Lâm Dật Phi, vươn tay nâng cằm cậu lên, cười nói: “Lâm thân mến, thể lực của cậu tệ như vậy, những ai làm tình nhân của cậu đều không thể tận hứng.”

Sau đó Lâm Dật Phi dựng ngón giữa lên trước mặt hắn, mắng một câu “FUCK YOU”.

“Nếu cậu muốn đến FUCK tôi, cậu có biết tôi sẽ chờ mong đến nỗi ngày đêm ngủ không yên.” Rex quay đầu bày ra tư thế muốn hôn cậu, một thanh bội kiếm đặt lên vai hắn, giọng nói lạnh như băng của Chris vang lên.

“Trận kế tiếp tôi cùng anh đối luyện.”

“Thực nhàm chán, tôi suýt chút đã hôn trúng cậu ấy.”

Kể từ sau khi Rex thổ lộ với Lâm Dật Phi, hắn cũng không che dấu mà làm ra một số hành vi thân thiết nào đó. Điều này khiến bầu không khí giữa hắn và Chris càng nồng nặc mùi thuốc súng hơn.

Trận tứ kết của giải đấu cả nước, Chris và Rex đều thuận lợi giải quyết đối thủ. Không thể không nói rằng cuộc thi cả nước này cường địch rất nhiều, Lâm Dật Phi ngồi trong thính phòng tim không lúc nào ngừng đập mạnh.

Lúc thi đấu đoàn thể, đối thủ của Lâm Dật Phi rất khó đối phó, liên tiếp ba hiệp, ưu thế của cậu cũng chỉ có thể lấy được hai điểm từ đối thủ, cũng may nhờ khí thế của Rex quá cao, cuối cùng bọn họ thắng với tỉ số 45 với 43 tiến vào bát cường.

Trở lại ký túc xá trường, Lâm Dật Phi còn chưa kịp cởi ba lô, Chris đã như sóng đánh tới mà cường hôn cậu, tay anh cởi ba lô trên lưng Lâm Dật Phi, ném nó xuống đất, sau đó kéo cậu vào phòng tắm. Cởi áo sơ mi của Lâm Dật Phi ra, bắt đầu hôn lên môi và bờ vai cậu.

Lâm Dật Phi hiểu nam sinh trong thời kỳ trưởng thành về phương diện nào đó thì rất dễ xúc động, và Chris đã bắt đầu thay giọng, tiếng nói trong trẻo lạnh lùng trước kia trở nên có chút khàn khàn, nhưng không hiểu sao lại tràn đầy hấp dẫn, đặc biệt là những khi anh thì thầm bên tai Lâm Dật Phi, Lâm Dật Phi luôn không thể kiềm chế được.

“Chris… Chris đừng như vậy…”

Khi bàn tay Chris vuốt ve đến đùi Lâm Dật Phi, thậm chí nâng nó lên quấn quanh eo mình, Lâm Dật Phi không thể không đẩy anh ra.

Sau đó Chris sẽ dùng một ánh mắt cực độ cô đơn nhìn cậu, cầm tay Lâm Dật Phi đặt lên nơi nóng rực kia.

“Chris, gần đây cậu sao thế?” Lâm Dật Phi thì thầm bên tai anh.

“Tớ hối hận vì đã không tham gia thi đấu đoàn thể.”

Lâm Dật Phi nhịn không được bật cười, cậu ấy chắc chắn đã để ý, lúc thi đấu đoàn thể, Rex thỉnh thoảng sẽ cùng mình đập tay chiến thắng hoặc ôm nhau chúc mừng.

Thời gian của những tuần luyện tập qua rất nhanh, đội bội kiếm của Ghosn cũng phát huy cao độ, tuần thứ tư của giải đấu cả nước, Chris và Rex đều đánh bại đối thủ của mình tiến thẳng vào chung kết, nói cách khác cho dù quán quân là ai, thì đều là học sinh của Ghosn. Và ở mục thi đấu đoàn thể bọn họ cũng sẽ gặp trung học CoventryNew York ở trận chung kết.

Trước trận chung kết, Ben đang hồi hộp thì nhận được thư mời vào học một trường đại học, chuyện này khiến lòng tự tin của Ben tăng cao.

Ngồi ở đầu giường chơi game, Lâm Dật Phi thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Chris, đối phương im lặng đọc sách, sự yên ả trong lòng anh dường như ngay cả Lâm Dật Phi cũng không thể khuấy động.

“Tớ luôn nghĩ, trước mỗi trận chung kết cậu đang nghĩ gì?”

Lúc này đã mười một giờ, đến giờ Lâm Dật Phi hứa với Chris sẽ logout. Lâm Dật Phi tắt máy tính chống đầu nằm trên giường hỏi.

“Nghĩ đến cậu.” Tầm mắt Chris vẫn không rời khỏi quyển sách.

“Nghĩ đến tớ làm gì? Tớ đâu phải đối thủ của cậu trong trận chung kết.” Lâm Dật Phi buồn cười hỏi.

“Bởi vì cậu nhất định sẽ nhìn tớ.”

“Xí! Tự kỷ!” Lâm Dật Phi xoay người hướng mặt vào tường, tim đập nhanh hơn so với bình thường. Thật ra cậu biết Chris sẽ nói ra đáp án này, bởi vì cái tên đó vô luận làm bất kỳ điều gì cũng chỉ với mục đích là khiến cậu dừng mắt trên người anh.

Ngay khi cậu xoay lưng, Chris buông quyển sách trên tay, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn lưng cậu, đó cười khẽ tắt đèn ở đầu giường.

Ngày diễn ra trận chung kết, xe trường chở đội đấu kiếm đến nơi thi đấu. Lâm Dật Phi cảm thấy rất khẩn trương, rõ ràng trước khi trọng sinh đã từng tham gia rất nhiều trận đấu mang tính quốc tế mà vẫn cảm thấy bình tĩnh tự nhiên, thế nhưng tại sao hôm nay lại không tài nào bình tĩnh lại được?

Cậu vuốt vuốt ngực mình, khiến Rex ngồi đối diện cười khẽ.

Chris ngồi bên cạnh cậu mở ba lô cầm một lon nước tăng lực ra, đưa cho Lâm Dật Phi.

Uống hai hớp, Lâm Dật Phi thở ra một hơi dài, cậu bỗng hiểu được nguyên nhân mà mình khẩn trương đến như vậy. Bởi vì cậu và Chris ở cùng một đấu kiếm quán tiến hành thi đấu chung kết, chỉ là hạng mục tham gia không giống nhau.

Buổi sáng là trận chung kết cá nhân, sau đó mới chọn ra hạng hai và hạng ba.

Cùng Chris đi vào phòng thay quần áo, Lâm Dật Phi giúp anh sửa lại hộ cụ.

Bọn họ không nói gì với nhau, bầu không khí thật tĩnh lặng.

Rex đứng ở một tủ quần áo khác thì có vẻ thoải mái hơn nhiều, hắn đã mặc xong hộ cụ, đi đến dựa vào một ngăn tủ khác nhìn hai người họ.

“Nếu tôi thắng, Chris có thể chấp nhận một yêu cầu của tôi không?” Rex nhướng mày tỏ vẻ thú vị.

Không đợi Chris trả lời, Lâm Dật Phi đã bước lên đứng giữa hai người: “Này! Cảnh cáo hai người không được lấy tôi ra cược!”

Đặc biệt là tiết mục ai thắng sẽ hôn người đó hoặc mấy trò bậy bạ nào đó.

“Yên tâm đi, đây chỉ là một vụ cá cược của tôi và Chris, không cần Lâm phải làm bất cứ chuyện gì.” Rex làm ra vẻ mặt “cậu quá đa nghi rồi”.

Chris nhẹ nhàng kéo Lâm Dật Phi ra, nhìn thẳng vào mắt Rex, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười nhàn nhạt, “Nói ra yêu cầu của anh.”

“Yêu cầu của tôi rất đơn giản, tôi và cậu đổi phòng ký túc xá trong một tuần, nói đúng hơn là tôi sẽ ở cùng phòng với Lâm trong một tuần.”

“Nếu tôi thắng anh,” Chris nghiêng đầu, ánh mắt trở nên sắc bén, “Vậy thì ngoài đối luyện và thi đấu ra, anh không thể nhìn Dật Phi nữa.”

“A, đây thật đúng là một điều kiện bá đạo mà!” Rex bày ra vẻ mặt bị ức hiếp nhìn Lâm Dật Phi.

Lúc này Lâm Dật Phi không thể nhịn được nữa.

“Hai người có thể đừng ngây thơ như vậy được không!”

“Không được.”

“Không được.”

Lập tức, hai người họ ăn ý đến nỗi khiến người khác câm nín.

Đã đến giờ thi đấu, Chris và Rex sóng vai đi ra sân, Lâm Dật Phi đứng ở xa nhìn, huyệt thái dương bỗng trở nên đau đớn.

Hai người đứng ở vạch chuẩn bị, trận đấu vẫn chưa bắt đầu, vậy mà bầu không khí đã tràn đầy mùi thuốc súng.

Vừa bắt đầu, Rex đã bất chợt tăng tốc liên tục công kích, Chris sau hai lần phòng thủ phản công, bỗng dưng bước một bước dài về phía sau nghiêng người tránh thoát một đòn công kích mạo hiểm. Nhưng thực tế thì ý định của Chris không chỉ có như vậy, giờ phút này khe hở giữa hai người giúp anh nắm lại quyền công kích, eo của Rex nháy mắt đã bị đâm trúng, Chris đạt một điểm trước.

Lâm Dật Phi ngồi trên thính phòng hồi hộp đến nỗi hô hấp cũng dừng lại, trận đấu giữa hai người lúc này còn khẩn trương hơn trong trận chung kết của Washington. Mỗi kiếm đều chứa đựng ẩn ý trong đó, khiến tim người xem phải ngừng đập.