Cạnh Kiếm Chi Phong

Chương 83






<tbody></tbody>
  • Edit: Hân
  • Beta: Hân

Đó là một sự đụng chạm nhẹ nhàng, có vẻ rất mơ hồ giữa ngã tư đường không bóng đèn.

“Tạm biệt, Lâm.” Rex khẽ nói.

“Tạm biệt.” Lâm Dật Phi nở nụ cười tự tin nhất nói lời tạm biệt với hắn.

Mấy năm sau, Rex rất nổi tiếng trong giới kiếm đạo của Pháp, cũng là kình địch của Lâm Dật Phi trong thế vận hội.

Đêm đó con đường mà cậu đã đi qua nhiều lần bỗng như dài hơn, Lâm Dật Phi đứng đó nhìn theo bóng dáng Rex đi xa.

Mà ở con đường đối diện, Chris lẳng lặng đứng.

Cuộc thi đã vào tứ kết, vào giây phút quan trọng này Chelsea và Lâm Dật Phi ở trong phòng khách sạn xem đoạn clip về những trận đấu của đối thủ, phân tích kỹ thuật cũng như điểm yếu của đối phương. Mỗi tối chín giờ, Chelsea sẽ tắt ti vi, vỗ vai Lâm Dật Phi bảo cậu đi ngủ sớm.

Tối hôm nay, lúc Chelsea ra khỏi khách sạn thì gặp Chris trong thang máy.

Thiếu niên kia tuấn mỹ mà lạnh lùng, không phải loại hướng nội của thiếu niên thời nay. Cho dù Lâm Dật Phi đã thắng anh trong trận đấu sắp xếp vị trí, nhưng trình độ của họ ngang nhau, trận tiếp theo ai thắng rất khó đoán trước.

Từ tầng tám xuống tầng trệt cần ít nhất hơn mười giây, Chelsea nhìn sườn mặt thiếu niên không biểu tình kia, có thể cảm nhận sự cô đơn của đối phương.

Trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, Chelsea bỗng gọi tên cậu nam sinh đó.

“Này, cầm lấy.”

Chris vươn tay nhận, đó là một miếng chocolate nhỏ.

“Cậu còn nhỏ tuổi, đừng mỗi ngày đều tỏ ra bộ mặt lạnh băng như vậy. Con nít một chút đi, giống như cậu nhóc mà tôi đang huấn luyện, mỗi lần thấy chocolate và hai cơm cháy thì mắt sáng rực.”

Chelsea sững sờ nhìn Chris mỉm cười, đi về phía cửa khách sạn.

Không cần nói anh cũng biết cậu nhóc trong miệng Chelsea chính là Lâm Dật Phi.

Chris cầm chặt miếng chocolate trong tay, đây là loại chocolate Ferrero Rocher, có một thời gian Lâm Dật Phi thích ăn đồ ngọt, ví dụ như bánh chocolate Mousse. Cậu ngồi trên giường chơi game, bên cạnh là một hộp chocolate Ferrero Rocher, tựa như chúng nó đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Lâm Dật Phi, chocolate để lại dấu vết trên môi Lâm Dật Phi. Chris sẽ buông sách ngồi lên giường, liếm hôn môi Lâm Dật Phi, thưởng thức vị ngọt nơi lưỡi cậu, thuận tiện tắt máy tính. Chỉ có khi ấy, Chris mới cảm nhận được hương vị tuyệt vời và ngọt lịm thật sự của chocolate.

Trước khi ngủ, Ozbourn tiên sinh gọi điện thoại cho Chris.

“Cổ phiếu của chúng ta liên tục tăng giá, gia tộc Taylor hận không thể lấy tất cả gia sản ra mua cổ phiếu của chúng ta.”

Chris nhếch môi, “Vậy không phải tốt sao? Tiền của bọn họ càng nhiều, chúng ta càng có thể đẩy mạnh đầu tư ở nhiều thị trường khác.”

Tứ kết đã đến, trận đấu của Chris trước Lâm Dật Phi. Ngoài Lâm Dật Phi, Chris là tuyển thủ thiếu niên được chú ý nhất trong lần tranh giải này. Rất nhiều thiếu niên được kỳ vọng đều thua dưới tay cậu, chưa đến cuối cùng, nhưng rất nhiều người trong giới truyền thông đã đoán chung kết sẽ là trận đấu của Chris với Lâm Dật Phi.

Thậm chí còn có người gọi Chris bằng danh hiệu “Băng nhận vương tử”. Lúc Lâm Dật Phi nghe thấy tên này thì cười lớn, xem ra cho dù cuộc sống có trở lại bao nhiêu lần, biệt danh của Chris vẫn không thay đổi.

Đối thủ của Chris là một thiếu niên đến từ Trung Quốc, trình độ tương đối cao. Hiệp đầu Chris gần như bị đối phương gây áp lực, chỉ nửa hiệp đã mất ba điểm, chuyện này từ trước đến nay chưa từng có. Bởi trận đấu của Lâm Dật Phi ngay sau trận của Chris, nên cậu đứng ở đường ra sân xem, tầm nhìn ở vị trí này thậm chí còn nhìn rõ hơn trong khán phòng. Trình độ vung kiếm và đâm kiếm của đối thủ như một vận động viên chuyên nghiệp, bước chân, vai, và cánh tay phối hợp hoàn mỹ.

Lúc này Lâm Dật Phi đã mặc xong hộ cụ, một tay cầm mặt nạ bảo hộ, tay kia cầm bội kiếm, đứng trong bóng tối, vì để xem trận đấu của Chris mà nghiêng đầu, toàn thân như được bao phủ bởi mỹ cảm như ẩn như hiện.

Lúc Chris lui về sau, nháy mắt trông thấy dáng người Lâm Dật Phi, kiếm của đối phương đã đánh tới, Chris giật mình, anh có ảo giác mũi kiếm của đối phương như muốn chém qua người Lâm Dật Phi. Trái tim như ngừng đập, Chris nâng kiếm cản trở đối phương đồng thời chuyển động cổ tay, mũi kiếm đâm thẳng vào người đối phương.

Đèn sáng, Chris đạt điểm.

Anh thở hổn hển, theo bản năng nghiêng đầu, Lâm Dật Phi vẫn đứng đó, vai co lại, đó là động tác khi cậu căng thẳng.

Ngốc. Chris nhếch môi, chỉ khi đeo mặt nạ bảo hộ anh mới không chút e dè mỉm cười.

Từ sau kiếm ấy, Chris như trong nháy mắt đã thích ứng với đối thủ, không ngừng đánh trả đạt điểm, tiết tấu của đối thủ ngày càng loạn, mà phong độ của Chris ngày càng ổn định.

Chelsea đi đến bên cạnh Lâm Dật Phi, nhìn vẻ mặt căng thẳng của cậu, mỉm cười, “Cậu có biết cậu khiến tôi rất khó tin không?”

“Cái gì?”

“Rất nhiều cậu nhóc khi gặp mặt đối thủ mạnh đều rất căng thẳng, nhưng cậu lại không như vậy. Mà bây giờ, cậu lại lộ ra vẻ mặt như thế vì Christopher Ozbourn, giống như thắng thua của cậu ta còn quan trọng hơn thắng thua của cậu.”

Trong khoảnh khắc, Lâm Dật Phi không biết phải trả lời Chelsea thế nào.

“Tôi đã từng có loại cảm giác này. Tôi đứng bên sân nhìn cậu ấy, rất căng thẳng. Tựa như tôi càng chăm chú, tỉ lệ cậu ấy chiến thắng sẽ càng cao.” Chelsea cười nhạo, như nhớ đến chuyện hoang đường nào đó, nhưng nụ cười nơi khóe môi lại tràn đầy hoài niệm.

Khi bọn họ trò chuyện, Chris đã bổ ra một kiếm cuối cùng, khí thế vẫn bức người như trước, đối thủ không thể không lùi về sau.

Trọng tài tuyên bố Chris chiến thắng, anh lọt vào tứ cường.

“Tiếp theo sẽ là show time của cậu.” Chelsea vỗ vai Lâm Dật Phi.

Chris vừa đi vừa cởi mặt nạ bảo hộ, tư thế nâng tay vuốt lại mái tóc vô cùng đẹp. Anh đi ngang Lâm Dật Phi, hơi thở thoáng qua làm tim Lâm Dật Phi như bị ai đó nhéo một cái.

Mình muốn thắng, mình nhất định phải thắng. Chỉ có thể thắng chúng ta mới gặp nhau trong trận chung kết.

Ngón tay Lâm Dật Phi nóng lên. Cậu lấy thế áp đảo để thắng đối thủ, mỗi một hiệp đều nắm chắc phần thắng trong tay. Thiếu niên Hà Lan đáng thương kia, như bị trói lại mà quên mất cả tiết tấu của mình.

Khi trận đấu chấm dứt, Lâm Dật Phi theo bản năng nhìn về phía con đường ra sân, tìm kiếm dáng hình Chris.

Lúc này Chris đứng trong phòng vệ sinh, không ngừng xối nước lạnh vào mặt, bắt mình tỉnh táo lại. Trong nháy mắt anh đi lướt qua Lâm Dật Phi, ngửi được mùi hương từ tóc cậu, nhìn đường cong ẩn sau lớp trang bị, thực gợi cảm. Anh cảm thấy rất nóng, xúc động trong lòng như muốn phá vỡ bức tường lý trí. Con đường ra sân chỉ cần một phút đồng hồ, Chris đã vô số lần tưởng tượng mình đẩy Lâm Dật Phi vào tường, điên cuồng hôn cậu, cởi hết tất cả những trói buộc quanh người, cảm nhận nhiệt độ da thịt cậu, nuốt sạch cậu vào bụng mình.

Chris sắp điên rồi, anh tưởng tượng mình đâm vào thân thể ấm áp kia, điên cuồng va chạm, hoàn toàn chiếm giữ cậu.

Tay đặt vào bộ phận phía dưới, nó cương cứng đến đau đớn, Chris đẩy cửa vào một buồng gần đó, dựa lên cửa, ngửa đầu gấp gáp tự an ủi. Từng hơi thở, mùi hương trên người Lâm Dật Phi đang xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ Chris.

“Đang nhìn cái gì vậy?” Chelsea nhận bội kiếm Lâm Dật Phi đưa qua, buồn cười hỏi.

“Không… không có gì…”

“Cậu đang tìm Christopher Ozbourn?” Nụ cười của Chelsea mang theo ý trêu chọc, “Cái tên đó, ngay khi trận đấu của cậu thắng, liền vội vàng phóng vào nhà vệ sinh. Xem ra cậu ta nghẹn lâu lắm rồi, vì xem trận đấu của cậu mà nhịn hơn mười phút.”

Chiều hôm đó Chris vừa về đến khách sạn thì nhận được điện thoại của ba Elizabeth.

“Con đưa Liz về là có ý gì?”

“Không có ý gì cả. Tôi cần tập trung tinh thần để thi đấu thôi, mà Elizabeth sẽ làm tôi phân tâm.” Chris vừa mở máy tính xem giá cổ phiếu vừa cầm điện thoại, khi anh trông thấy giá cổ phiếu của hôm nay, môi nhếch lên tạo thành một đường cong châm chọc.

“Được rồi, Chris. Gần đây con đã bàn bạc với ba con chưa, cổ phiếu của gia tộc Ozbourn rớt giá rất nhanh, hai người đã có kế hoạch nào làm giá cổ phiếu trở lại ổn định chưa?”

“Chuyện này e là chú phải cùng với mấy người chú khác của tôi bàn bạc rồi. Chú cũng biết, ba tôi bán đi rất nhiều cổ phần của công ty để đầu tư hàng trăm triệu cho hạng mục Dubai kia, không ngờ kế hoạch gặp khó khăn, bây giờ ba tôi đang nhức đầu, e là chuyện giá cả cổ phiếu của gia tôc Ozbourn, ba tôi không có đủ thời gian và công sức quan tâm đâu.”

“Nếu để gia tộc Ozbourn và Taylor liên minh với nhau, chú cam đoan gia tộc Ozbourn sẽ rất có lợi…” Taylor tiên sinh bên kia cứ lải nhải, bên này Chris mở máy tính chơi trò xếp gạch.

Ngoài hành lang truyền đến tiếng vui cười của đám thiếu niên.

“Lâm, cậu giỏi quá! Nhất định phải đoạt giải quán quân đó!”

“Cậu chắc chắn không biết, tên nhóc người Hà Lan bị cậu đánh bại kia đã vùi vào ngực huấn luyện viên của cậu ta khóc một trận rõ to!”

Chris cứng người, bên kia điện thoại vẫn còn giọng nói của Taylor tiên sinh, nhưng lực chú ý của Chris toàn bộ đều tập trung ở ngoài cửa.

“Hình như tên cậu ấy là Arvydas. Thật ra cậu ấy rất giỏi, tối hai hôm trước tớ và huấn luyện viên luôn phân tích những trận đấu của cậu ấy nên tớ có chuẩn bị đầy đủ hơn thôi.” Giọng nói của Lâm Dật Phi rất bình tĩnh.

Tiếng của cậu ngày càng gần, Chris thậm chí ngừng hô hấp.

Cho dù không mở cửa, Chris vẫn có thể nghe rõ tiếng bước chân của Lâm Dật Phi. Cho đến khi những lời nói cười của đám thiếu niên nhỏ dần và không còn nghe thấy nữa, Chris mới hít thở lại bình thường.

Trận bán kết sẽ diễn ra vào hai ngày sau, đã nhiều ngày Lâm Dật Phi không tập luyện, buổi sáng Chelsea luôn cùng Lâm Dật Phi phân tích đối thủ sắp chạm mặt. Người đó tên Keane là một thiếu niên đến từ Thụy Sĩ, có gương mặt búp bê như Ivy, nhưng luận về kiếm thuật, phong cách của hai người họ hoàn toàn khác nhau. Có thể vào được bán kết, chứng tỏ trình độ của Keane có thể so sánh với tuyển thủ chuyên nghiệp, Lâm Dật Phi đương nhiên tập trung hơn.

Từ khi cuộc thi mở màn cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Lâm Dật Phi mất ngủ. Vừa nhắm mắt lại, trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh những trận đấu của Keane. Chỉ khi đánh bại Keane, cậu mới có cơ hội gặp Chris. Cậu rất xem trọng trận đấu này, và trở nên căng thẳng không giống mình bình thường.

Tối vừa đến mười giờ, Lâm Dật Phi liền lên giường, nhưng đến tận mười một giờ rưỡi, cậu vẫn không có chút buồn ngủ nào. Cũng may nhà ăn ở đây bán suốt 24 giờ, Lâm Dật Phi quyết định đi tìm đồ uống, có lẽ là món sữa mà mình ghét nhất.